Hảo Hán Nơi Trảng Cát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Những hành động đen tối của bọn “Hảo hán nơi Trảng cát” - thành phố nhung nhúc những trẻ con sống bằng trộm cắp - Trách nhiệm khẩn thiết đòi hỏi ngài Chánh án xét xử vị thành niên và ngài cảnh sát trưởng có những biện pháp cấp bách - Ngay ngày hôm qua lại đã xảy ra một vụ cướp mới.

 

Nhiều lần bản báo, xưa nay vốn đã được công nhận là cơ quan của những nguyện vọng chính đáng nhất của nhân dân Ba-hi-a, đã lên tiếng về sự hoạt động tội phạm của “Những Hảo hán nơi Trảng cát”; danh hiệu này là cái bọn trẻ con tường trấn lột, ăn cắp và trú ngụ khắp hang cùng ngõ hẻm trong thành phố chúng ta. Những đứa trẻ ấy, lao quá sớm vào con đường đen tối bằng tội ác, sống lang thang vô định hoặc ít ra chúng không có nơi trú ngụ đã được phát giác, cũng như chưa hề phát giác ra cái nơi chúng cất giấu những thứ cm đoạt được trong những vụ hành hung gây ra hàng ngày. Tất cả những điều đó đòi hỏi rất chính đáng và cấp bách một sự can thiệp khẩn thiết của Ngài Chánh án xét xử vị thành niên và của Ngài Cảnh sát trưởng.

 

Cái “băng” bất hảo chuyên sống bằng cướp bóc ấy, theo những nguồn tin ểu biết, gồm một số trẻ con trên trăm đứa, đủ các lứa tuổi, từ tám đến mười sáu. Chắc chắn đó là loại trẻ con do sự lầm lẫn của những ông bố, bà mẹ, thiếu hẳn mọi thứ tình cảm giáo lý cơ đốc trong việc giáo dc con cái, đã sớm đi vào con đường tội ác ngay từ tuổi còn thơ ngây nhất. Người ta gọi chúng là “Những Hảo hán nơi Trảng cát” bởi vì chúng đã coi bãi cảng là “đại bản doanh” của chúng. Cầm đầu chúng là một thằng “ông mãnh” khoảng mười bốn tuổi, đúng là một tay ghê gớm nhất trong bọn, không chỉ có ắp, cướp đồ đạc, mà đã chủ xướng một vụ mưu sát xảy ra hôm qua vào buổi chiều. Đáng lo là tung tích của tên cầm đầu ấy vẫn rất mờ mịt.

 

Một sự can thiệp khẩn thiết của cảnh sát và của pháp luật hình sự vị thành niên là cấp bách, đặng xóa hẳn cái băng đó và đưa vào các Nhà trừng giới hoặc nhà lao những tên tội phạm “nứt mắt” ngay trong lúc này đương không để cho thành phố chúng ta được ăn ngon ngủ yên. Bây giờ hãy xin chuyển qua vụ cướp đoạt ngày hôm qua mà khổ chủ là một thương gia đáng kính trong quận ta, không may vừa bị chúng độập vào nhà cướp mất trị giá khoảng hơn một triệu đồng rét[1], và một trong số kẻ ăn người ở trong nhà bị tên cầm đầu mất nhân tính của cái bầy kẻ cướp non ấy gây thương tích.

 

 

TẠI BIỆT THỰ CỦA HUÂN TƯỚC[2] GIÔ-DÊ FE-RÂY-RA

 

Trong ngõ cụt “Chiến thắng”, trung tâm của khu dân cư sang trọng nhất thành phố, nổi rõ ngôi biệt thự tráng lệ của huân tước Giô-dê Fe-rây-ra, một trong những thương gia cự phách nhất và tín nhiệm nhất vùng này, chủ nhân một cửa hàng vải sợi tại đường “Bồ-đào-nha”. Thật là sướng mắt đượắm cái nhà lầu xinh xắn của ông đứng giữa đám vườn với kiểu kiến trúc thuộc địa của nó. Vậy mà, ngày hôm qua, cái xứ sở của yên bình và của lao động lương thiện ấy đã phải trải qua một khoảnh khắc kinh hoàng và náo động không thể tả nổi, do sột nhập mà bọn “Hảo hán nơi Trảng cát” đã bắt nó phải chịu.

 

Chuông đồng hồ điểm ba giờ chiều và thành phố đương ngột ngạt trong nắng nóng khi bác làm vườn chú ý đến mấy đứa trẻ ăn mặc rách rưới quẩn quanh bên vườn biệt thự ngài huân tước. Bác làm vườn quyết định đuổi những vị khách khó coi ấy ra xa phía trước ngôi nhà. Và khi thấy chúng bỏ đi, quay ra lối cũ xuôi đường phố, bác làm vườn Ra-mi-rô bèn quay trở lại tiếp tục công việc của mình ở mấy mảnh vườn tận cùng phía sau biệt thự. Vậy rồi, chỉ khoảnh khắc sau, ảy ra lập tức.

 

 

 

CUỘC TẤN CÔNG ĐỘT NHẬP

 

 

Năm phút trôi qua thì bác làm vườn Ra-mi-rô bỗng nghe thấy những tiếng kêu hoảng sợ từ bên trong ngôi nhà đưa tới. Đó là tiếng kêu của những người đương khủng khiếp tột độ. Cầm chắc trong tay một cái hái làm khí giới, bác làm vườn xộc ngay vào trong nhà và kịp thoáng thấy rất đông bọn lưu manh, lúc đó chẳng khác một bầy quỷ sứ (theo cách nói đáng chú ý của Ra-mi-rô), bỏ trốn nhảy qua các cửa sổ, mang theo những đồ vật quý giá lấy trong phòng ăn. Người hầu gái đúng ra phải kêu lên, thì cứ luống cuống bên huân tước phu nhân mới bị choáng vángẹ do sợ hãi. Bác làm vườn vội chạy ngay ra vườn nơi sẽ diễn ra.

 

 

 

CUỘC ĐỤNG ĐỘ

 

 

Một tình huống xảy ra lúc đó, trong vườn, là chú bé khôi ngô mười một tuổi Ra-un Fe-rây-ra, cháu nội ngài huân tước, hôm ấy đến chơi thăm ông bà, lại đứng trò chuyện với tên huy những “Hảo hán nơi Trảng cát”, dễ nhận dạng do một vết sẹo trên mặt. Bản chất thơ ngây trong trắng, chú bé Ra-un mỉm cười với tên ác ôn lúc đó nhất định là đương tìm cách trấn lột chú. Bác làm vườn lập tức nhảy xổ vào tên côn đồ. Bác ta không ngờ tới, cũng là điều đáng tiếc, sự phản ứng của tên du đãng đã chứng tỏ hắn là tay tài nghệ bậc thầy trong cái kiểu giáp chiến đó. Và, kết quả là, ngay lúc ngỡ mình đã tóm được tên cầm đầu cái băng cướp oắt con, bác làm vườn bị ngay một nhát dao găm trúng bả vai và một nhát tiếp vào cánh tay, bắt buộc phải buông tên hung thủ và nó chuồn mất.

 

Cảnh sát đã nắm được tình hình vụ cướp, nhưng cho đến lúc bài báo này lên khuôn, chưa một vết tích nào của “Hảo hán nơi Trảng cát” được phát hiện. Trả lời phỏng vấn của phóng viên, ngài huân tước Giô-dê Fe-rây-ra ước lượng sự thiệt hại của ông phi trên một triệu đồng rét, bởi vì chỉ riêng một chiếc đồng hồ nhỏ của bà vợ ông bị lấy mất đã trị giá chín trăm ngàn rét.

 

 

 

CẦN CÓ NHỮNG BIỆN PHÁP CẤP THIẾT

 

 

Chúng tôi hy vọng rằng Ngài Cảnh sát trưởng lừng danh của chúng ta và Ngài Chánh án xét xử vị thảnh niên, cũng ừng danh không kém, sẽ có cách đưa ra những biện pháp cần thiết nghiêm trị bọn hung thủ còn quá non trẻ mà đã quá táo tợn ấy.

 

 

 

Ý KIẾN CỦA TUỔI THƠ TRONG TRẮNG

 

 

Bản báo phóng viên cũng đã có hỏi chuyện chú bé Ra-un, đúng như trên đã nói, mười một tuổi và đã đứng trong số những học sinh chăm ngoan nhấủa trường Quốc học Ăng-tô-ni-ô Vi-ây-ra. Ra-un biểu thị một lòng dũng cảm cao và đã nói với chúng tôi về câu chuyện trao đổi giữa chú bé với tên chỉ huy ghê gớm những “Hảo hán nơi Trảng cát”:

 

“Anh ta bảo tôi rằng tôi là một thằng ngốc và tôi mù tịt không hiểu thế nào là chơi. Tôi thì tôi trả li anh ta rằng tôi có một chiếc xe đạp và vô khối những đồ chơi khác. Anh ta cười và nói rằng về phía anh ta thì anh ta lại có đường phố và khu bến cảng. Cuối cùng thì quả tình tôi thấy anh ta cũng dễ mến. Cũng có thể coi như anh ta là một trong số những cậu bé trong phim ảnh bỏ trốn nhà để ống mạo hiểm phiêu lưu”.

 

Vậy là chúng tôi lại nghĩ ngay đến cái vấn đề tế nhị khác, đó là điện ảnh đối với trẻ con và đã gieo rắc cho trẻ biết bao nhiêu ý nghĩ sai lầm về cuộc sống. Vấn đề khác đó thật đáng được sự chú ý của Ngài Chánh án xét xử vị thành niên; chúng tôi sẽ có dịp quay trở lại.

 

(Phóng s đăng trong Nht báo bui chiu mc “V vic an ninh”, vi mt s bc nh ngôi nhà ca v huân tước và mt trong nhng tm nh chp hi ông ta được thưởng huân chương)

 

 

 

THƯ CỦA VIÊN THƯ KÝ NGÀI CẢNH SÁT TRƯỞNG GỬI BAN BIÊN TẬP “NHẬT BÁO BUỔI CHIỀU”

 

 

Kính gửi Ngài Chủ nhiệm “Nhật báo buổi chiều” những lời chào tâm huyết.

 

Sau khi đọc bài phóng sự đăng hôm qua trong lần phát hành thứ hai của quý báo về những hoạt động của bọn “Hảo hán nơi Trng cát” băng trẻ con phạm pháp, và về vụ cướp của cũng do chính cái băng ấy gây ra tại biệt thự ngài huân tước Giô-dê Fe-rây-ra. Ngài Cảnh sát trưởng vội vàng thông báo với ban chủ nhiệm quý báo rằng việc giải quyết vấn đề nêu ra đó thuộc thẩm quyền của tòa án xét xử vị thành niên trước thẩn của cảnh sát - cảnh sát, trong trường hợp đó, có nhiệm vụ hoạt động theo yêu cầu của ngài Chánh án xét xử vị thành niên - tuy nhiên, dầu sao đi nữa, ngài Cảnh sát trưởng cũng sẽ tiến hành những biện pháp nghiêm ngặt để những vụ phạm pháp tương tự không thể tái diễn nữa những thủ phạm vụ cướp bóc xảy ra ngày hôm kia sẽ bị bắt và phải chịu sự trừng phạt đích đáng.

 

Do những điều trình bày trên, rõ ràng lực lượng cảnh sát không đáng phải nhận một sự phê phán nào về thái độ của mình trước vấn đề đó. Sở dĩ cnh sát chưa hoạt động cho năng nổ cũng chính là vì chưa nhận được yêu cầu của tòa án xét xử vị thành niên.

 

Xin kính gửi những lời chào tâm huyết.

 

Thư ký ca ngài Cnh sát trưởng. (Đăng trang đu “Nht báo bui chiu” vi mt bc nh ông Cnh sát trưởng và mt bài bình lun tâng bc hết li)

 

 

 

THƯ CỦA NGÀI CHÁNH ÁN XÉT XỬ VỊ THÀNH NIÊN GỬI BAN BIÊN TẬP BÁO NHẬT BÁO BUỔI CHIỀU

 

 

Kính gửi ông Chủ nhiệm báo Nhật báo buổi chiều, thành phố Xan-va-đo[3], Bang Ba-hi-a.

 

Đồng bào thân mến, những lời chào thân thiết.

 

Trong một khoảnh khắc thường là hiếm hoi mà cái nhiệm vụ nặng nhọc với những công việc vô vàn và phức tạp dành cho tôi chút xíu nghỉ ngơi, nhân đọc tờ nhật báo nổi tiếng của ngài, chúng tôi may mắn được biết một bức thư của ngài Cảnh sát trưởng vô cùng mẫn cán, trong đóẫn giải những lý do đã khiến cho lực lượng cảnh sát cho tới ngày hôm nay chưa thể đẩy mạnh cái chiến dịch thích đáng truy quét đám thiếu niên phạm pháp làm hỗn loạn cả thành phố chúng ta. Ngài Cành sát trưởng đã thanh minh bằng lời tuyên bố rằng ông chưa nhận được yêu cầu của pháp luậ xét xử vị thành niên về một hành động nhằm vào sự phạm pháp của trẻ con. Không hề mang bất cứ một dụng ý nào quy lỗi sự điều hành xuất sắc và không mệt mỏi của lực lượng cảnh sát, tôi bắt buộc vì lợi ích của chân lý, cũng chính cái chân lý ấy mà tôi xây dựng lên như một ngọn hải đăng luôn luôn soi sáng cho con đường của cuộc đời tôi bằng cái ánh sáng vô cùng thanh khiết của nó, vẫn cứ phải tuyên bố rằng sự bào chữa ấy là chưa thỏa đáng. Nó không đứng vững, thưa ông chủ nhiệm, bởi vì xét kỹ những phần việc củaật đối với vị thành niên thì không phải là truy tầm và bắt giữ những vị thành niên phạm pháp, mà là chỉ định rõ cái cơ sở nào chúng phải đến để cải tạo, cử ra một người giám quản để theo đuổi bất cứ một vụ kiện tụng nào đi với chúng, vv… không có gì quy định cho pháp luật đối với vị thành niên là phải truy bắt những tên tội phạm trẻ con. Điều được quy định cho nó là phải chú ý đến số phận lâu dài về sau của chúng. Và xin Ngài Cảnh sát trưởng cứ yên lòng là bao giờ cũng sẽ gặp tôi bất cứ ở nơi nào mà ệm vụ kêu gọi tôi, bởi vì chưa bao giờ, suốt năm chục năm trong cuộc đời không chút nhiễm bẩn của mình, tôi có một phút sao lãng bổn phận.

 

Trong mấy tháng vừa qua, tôi cũng đã gửi đến Nhà trừng giới nhiều trẻ vị thành niên phạm pháp hoặc vô thừa nhận. Tuy nhiên không thểi của tôi nếu chúng bỏ trốn, nếu chúng không rút ra được những điều bổ ích từ những tấm gương lao động mà chúng thấy trong cái cơ sở giáo dục ấy và, nếu sau đó chúng từ bỏ một môi trường chan chứa yên bình và lao động ở đó chúng được đối xử vớit tình thương yêu to lớn nhất. Chúng bỏ trốn và lại trở nên gian ác hơn, cứ như là tấm gương người ta nêu lên cho chúng chỉ có xấu xa và độc hại. Vì sao? Đây là một vần đề mà cách giải quyết thuộc phạm vi các nhà tâm lý học chứ không thuộc về tôi vốn chỉ là một tò mò bình thường về triết học.

 

Điều mà tôi muốn giữ cho trong sáng như pha lê, đó là Ngài Cành sát trưởng có thể tin tưởng vào sự hỗ trợ cao nhất của pháp luật đối với vị thành niên để đẩy mạnh cái chiến dịch chống bọn trẻ con phạm pháối với Quý tôn ông, chúng tôi luôn luôn vẫn là kẻ ngưỡng mộ và người đồng bào biết ơn.

 

Chánh án xét x v thành niên. (Đăng trên Nht báo bui chiu vi mt bc nh v chánh án xét x v thành niên và mt mu bình lun ca ngi).

 

 

 

THƯ CỦA MỘT À MẸ, KHÂU VÁ THUÊ, GỬI BAN BIÊN TẬP NHẬT BÁO BUỔI CHIỀU

 

 

Kính gửi ông chủ bút.

 

Mong ông thứ lỗi cho về những lỗi chính tả và chữ viết, bởi lẽ tôi xưa nay không quen với cái việc viết lách và nếu hôm nay tôi viết thư nói với ông chính là để đặt những dấu chấm lên trên đầu những i. Tôi đã đọc trên báo một bài nói về vụ cướp do những “Hảo hán nơi Trảng cát” gây nên và ngay lập tức sau đó Cảnh sát đã đến và họ đã nói là sẽ truy nã chúng nó và rồi thì Ngài Chánh án xét xử vị thành niên cũng lên tiếng kể lể rằng thật là khốn khổ bởi chúng không thể trở nên tốt hơn lên tạ Nhà trừng giới mà ông ta đã gửi đến những đứa trẻ nghèo đói. Vâng, chính là để nói về cái Nhà trừng giới đó mà tôi viết những dòng nguệch ngoạc này. Tôi mong rằng tòa báo của ông hãy cử một người nào đó đến xem cái Nhà trừng giới ấy để thấy cho rõ bọn con cái nhà nghèo đã được đối xử như th nào một khi bị cái tai họa là rơi vào trong tay những kẻ cai quản không linh hồn ấy. Thằng bé An-phông-xơ, con trai tôi, đã ở đó sáu tháng và nếu tôi đã không ra sức thu xếp để lôi nó ra, may mà còn sống sót, từ cái địa ngục ấy thì tôi cũng không hiểu được rằng liệu thằng bé khốn khổ ấy có sống nổi thêm được sáu tháng nữa không! Cái suất nhẹ nhất mà thằng con trai tôi phải chịu, đó là hằng ngày hứng nhận hai, ba trận đòn. Viên giám đốc ở đó chỉ ngày này tháng khác uống rượu say đến lăn bò ra mặt đất và y cũng nghiện xem ngọn roi da nhảy múa trên lưng con cái chúng tôi. Điều đó, chính mắt tôi đã được thấy nhiều lần, bởi vì tôi ng phải là nhân vật để họ phải quan tâm và họ nói rằng đó là để làm gương. Chính vì lẽ đó mà tôi đã rút con trai tôi ra khỏi chốn ấy. Nếu tòa báo các ông cử một người đến chỗ đó một cách kín đáo, người ấy sẽ có thể thấy được lương thực chúng nó ăn, lao động khổ sai chúng nó làm mà bất cột người lớn to khỏe nào cũng khó mà chịu nổi và những trận roi vọt chúng phải hứng chịu. Nhưng mà, muốn thế, các ông cần phải đến rất kín đáo, nếu không, họ mà được biết trước, các ông sẽ thấy như là một thiên đường mở rộng. Các ông hãy đếất thình lình ngay đi và các ông sẽ thấy được ai là người nói đúng. Chính là do những điều đó và những điều khác nữa mà những “Hảo hán nơi Trảng cát” đã sinh ra. Tôi muốn nói rằng thà thấy con trai tôi trong bọn đó còn hơn là thấy nó trong cái Nhà trừng giới quá quắt ấy. Nếu các ông muốn được mắt thấy tai nghe một điều xé ruột, xin mời các ông cứ đến đó, và, hơn nữa, nếu các ông muốn, các ông có thể nói chuyện với linh mục Giô-dê Pê-đrô vốn là cha tuyên úy ở đó và đã tận mắt thấy tất cả các điều ấy. Đức Cha lại cũng có thể kể lại đầy đủ và với những lời hay hơn mà tôi không t nói.

 

Ma-ri-a Ri-sác-đi-na, th khâu. (Đăng trên trang 5 Nht báo bui chiu chen gia đám nhng rao vt, không có nh và không có bình lun)

 

 

 

THƯ CỦA LINH MỤC GIÔ-DÊ PÊ-ĐRÔ GỬI BAN BIÊN TẬP BÁO NHẬT BÁO BUỔI CHIỀU

 

 

Kính gửi ông Chủ nhiệm báo Nhật báo buổi chiều.

 

Những lời kính chào sáng danh Chúa Ki-tô cứu thế.

 

Tôi đã được đọc trên tờ Nhật báo vô cùng nổi tiếng của ngài bức thư của Ma-ri-a Ri-sác-đi-na, trong đó có nhắc đến tôi như là một nhân chứng có khả năng cung cấp những điều có thể làm sáng tỏ về cái gọi là cuộc sống của những trẻ con bị giam gi Nhà trừng giới. Tôi bắt buộc phải ra ngoài bóng tối trong đó tôi đương sống để nói với ngài rằng, khốn khổ thay, Ma-ri-a Ri-sác-đi-na đã nói đúng. Trẻ con trong cái Nhà trừng giới ấy bị đối xử như là bầy thú dữ, thưa, đó là sự thật. Thưa ông Chủ nhiệm, người ta đã quên bài học củấng tối nhân ái, và đáng lẽ phải thu phục lũ trẻ bằng những biện pháp tốt, người ta lại làm cho chúng phản ứng mạnh thêm, bằng những trận roi vọt liên tiếp và những hình phạt thể xác hết sức vô nhân đạo. Tôi đã đến đó để đem cho lũ trẻ sự an ủi của tôn giáo và tôi ận thấy chúng quá ít sẵn sàng để cảm nhận những điều đó, tất nhiên là thế, do nỗi căm hờn mà người ta đã tích dồn vào trong trái tim non ớt đáng thương của chúng. Điều tôi đã được chứng kiến, thưa ông Chủ nhiệm, có thể ghi cả một tập dày.

 

Vô cùng biết ơn chú ý của ông, người phụng sự theo Chúa Giê-su.

 

Linh mc Giô-dê Pê-đrô (Thư đăng trang 3 ca Nht báo bui chiu dưới đu đ “Có tht như thế chăng” và không có bình lun).

 

 

 

THƯ CỦA ÔNG GIÁM ĐỐC NHÀ TRỪNG GIỚI GỬI BAN BIÊN TẬP NHẬT BÁO BUỔI CHIỀU

 

 

Kính gửi: Ông Chủ nhiệm “hật báo buổi chiều” những lời chào của tôi.

 

Tôi đã theo dõi hết sức chăm chú chiến dịch mà cái cơ quan ngôn luận sáng ngời ở Ba-hi-a, do ngài điều khiển cùng với một sự minh mẫn không kém, đã mở ra chống những tội ác khủng khiếp của những “ảng cát”, cái bầy tội phạm đã làm cho thành phố khiếp sợ và ngăn trở không cho mọi người được sống yên ổn.

 

Cũng bởi đó mà tôi đã đọc hai bức thư tố cáo đối với cái cơ sở do tôi điều khiển và sự khiêm tốn (vâng, chỉ có là sự khiêm tốn thôi, thưa ông Ch nhiệm) đã ngăn không cho tôi coi cơ sở đó là mẫu mực.

 

Về cái gọi là lá thư của một người đàn bà bình thường trong nhân dân, tôi thật không phải để tâm: mụ đó không đáng để cho tôi phải trả lời bức thư. Không còn nghi ngờ gì, đó là một trong những “mụ” vẫn đến đây và muốn ngăn trở Nứng giới thực hiện cái nghĩa vụ thiêng liêng giáo dục con cái họ. Họ nuôi con cái họ lêu lổng ngoài đường phố trong bùn lầy, và cũng chỉ vì ở đây chúng phải được khép vào một cuộc sống mẫu mực, mà chính họ lại là những người đầu tiên ca thán, đáng ra họ phải hôn bàn tay những người đã giúp cho con trai h trở thành những con người tốt. Trước hết thì họ đến đây nài xin chỗ cho con trai. Sau đó, họ lại thấy thiếu chúng nó, và cũng là thiếu cả cho họ những thứ lấy trộm, lấy cắp được mà chúng đem về nhà và cuối cùng thì họ kêu ca chống lại Nhà trừng giới. Tuy nhiên, như trên đã nói, thưa ông Chủ nhiệm, lá thư ấy không làm bận lòng tôi. Không phải là một người đàn bà tầm thường trong đám cư dân mà rồi sẽ hiểu được công cuộc do tôi thực hiện được ở vị trí đứng đầu trong cái cơ sở này. Cái làm cho tôi sửng sốt, thưa ông Chủ nhiệm, đó là lá thưa linh mục Giô-dê Pê-đrô. Con người tu hành ấy, quên mất những chức năng của nhiệm vụ mình, đã trắng trợn đưa ra những lời buộc tội nghiêm trọng chống cái cơ sở mà tôi điều khiển. Người thầy tu ấy (mà tôi có thể sẽ gọi là thầy tu của quỷ s nếu ngài cho phép một chút châm biếm, thưa ông Chủ nhiệm), lợi dụng chức trách của mình để lọt vào cơ sở giáo dục của chúng tôi trong những giờ mà nội quy nghiêm cấm, và tôi sẽ có một bản khiếu tố nghiêm chỉnh đối với ông ta. Ông ta đã kích động lũ trẻ vị thành niên mà Nhà nước trao cho tôi đi tới sự phản kháng, không tuân lệnh. Chính là từ ngày ông ta lọt vào bên trong những bức tường của cái nhà này mà những vụ chống đối và vi phạm nội quy tăng lên rõ rệt. Cái người thầy tu đó thực ra chỉ là một tay kích động tâm linh xấu xa nói chung của những trẻ con vị thành niên đặt trong sự trông coi của tôi. Và chính vì vậyẽ cấm cửa không cho y bén mảng đến cái cơ sở giáo dục này.

 

Tuy nhiên, thưa ông Chủ nhiệm, trở lại phía chúng tôi với những lời lẽ của người thợ khâu vá đã viết thư đến quý báo, đích thân tôi xin đến yêu cầu ông cử một vị biên tập đến Nhà trừng giới. Tôi xin coi đó là việc của cá nhân tôi. Được như vậy, tôi hết sức hàm ơn ông, cũng như về việc đăng lên báo bức thư này. Theo cách đó thì sẽ vạch mặt kẻ truyền đạo giả mạo của đức Chúa Ki-tô.

 

Kẻ phục vụ biết ơn và ngườ ngưỡng mộ ngài.

 

Giám đc Nhà trng gii Ba-hi-a.

 

 

 

MỘT CƠ SỞ MẪU MỰC

 

 

Ở ĐÓ NGỰ TRỊ SỰ YÊN HÒA VÀ LAO ĐỘNG - MỘT ÔNG GIÁM ĐỐC CŨNG LÀ NGƯỜI BẠN THÂN - MỘT CHẾ ĐỘ ĂN UỐNG TỐT - TRẺ CON LƯU MANH TRÊN ĐƯỜNG CẢI TẠO - NHỮNGỜI BUỘC TỘI KHÔNG THỂ ĐỨNG VỮNG - CHỈ CÓ MỘT TÊN CỨNG CỔ DUY NHẤT THAN PHIỀN - NHÀ TRỪNG GIỚI BA-HI-A LÀ MỘT GIA ĐÌNH LỚN TRONG ĐÓ NHẤT THIẾT PHẢI CÓ MẶT NHỮNG “HẢO HÁN NƠI TRẢNG CÁT”

 

(Dn đ thiên phóng s đăng trong đt phát hành th hai ngày th ba ca Nht báo bui chiu, choán hết c trang đu, v cơ s Nhà trng gii, cùng vi nhiu bc nh ngôi nhà và ông giám đc)

 

❀ ❀ ❀

[1] Rét: đơn vị tiền tệ, giá trị bằng 1/10 xu đô la Mỹ thời kỳ này.

[2] Huân tước: Người được tặng thưởng huân chương ở mức nào đó (commandeur)

[3] Xan-va-do (Xalvador), cũng là Ba-hi-a, là thủ phủ của bang Ba-hi-a nước Bra-xin (thủ đô của Bra-xin trước là Ri-ô-đơ Jai-nây-rô, từ năm 1960 là Bia-xi-li-a).

ães da Areia (Captains of the Sand, 1937) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©BookaholicClub Nhà xuất bản: Hà Nội 1986
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.