Trên trảng cát, con chó sủa trăng, Cẳng-Nhũn bước qua bục cửa nhà kho để đưa Đôn- A-nin-ha đi qua trảng cát. Bà đồng đã nói rằng bệnh sốt cũng sắp lui. Mạch-Nha cũng đi ra, cả thằng này nữa, để đi mời linh mục Giô-dê Pê-đrô. Nó tin tưở ng vững chắc vào vị linh mục, biết đâu, có thể biết được cách chữa.
Trong nhà kho, các Hảo hán nơi Trảng cát đều lặng lẽ, Đô-ra đã yêu cầu chúng nó đi ngủ đi thôi. Chúng nó nằm dài trên mặt đất. Nhưng chẳng mấy đứa ngủ được. Trong yên bình bao la của đêm tối, chúng nó nghĩ tới cái bệnh sốt đương tiêu hao Đô-ra. Con bé đã ôm hôn Giô-dê Chồn, bảo em đi ngủ. Thằng bé chẳng hiểu gì mấy chút, nó biết rằng chị nó đương ốm, nhưng không một giây phút nào nó lại tưởng tượng rằng chị nó rất có thể bỏ nó lại. Tuy nhiên điều đó lại rất đúng là cái điều cái Hảo hán nơi Trảng cát lo ngại. Và như vậy, lại như trước, chúng nó sẽ lại không có người mẹ, không có người chị em, không có người vợ chưa cưới.
Lúc này, duy nhất, chỉ có Giô-ao Gộc và Pê-đrô Ba-la đương ở cạnh con bé. Thằng đen mỉm cười với nó, nhưng Đô-ra hiểu quá rõ thằng kia cố gắng mà mỉm cười -mỉm cười để động viên nó - Một nụ cười mỉm rứt ra từ mãnh lực của nỗi buồn đương đè nặng lên thằng bé. Pê-đrô Ba-la ép chặt bàn tay nó. Lủi trong góc, hai tay ôm đầu, Giáo- sư cúi gập xuống….
Đô-ra gọi:
- Pê-đrô!
- Có chuyện gì vậy?
- Lại gần đây
Thằng này cúi xuống, giọng con bé li ti như một sợi chỉ mỏng manh. Pê-đrô Ba-la hỏi, giọng âu yếm:
- Em muốn gì chăng?
- Anh yêu em chứ?
- Em đã biết rõ…..
- Anh hãy nằm duỗi dài bên cạnh em.
Pê-đrô Ba-la nằm duỗi dài bênh cạnh con bé. Giô-ao Gộc lảng ra xa, đến chỗ Giáo-sư ngồi, nhưng cả hai đứa đều không nói gì với nhau, đắm mình hoàn toàn vào trong nỗi buồn của chúng. Tuy vậy, đây là một đêm yên bình, màn đêm đương bao trùm ngôi nhà kho. Và sự yên bình của đêm hôm ấy cũng là đương ở trong mắt Đô-ra.
- Gần hơn nữa
Thằng kia dịch gần lại, thân thể chúng chạm vào nhau. Con bé cầm lấy tay, thằng bé, đưa lên đặt trên ngực. Cơn sốt nung cho chó nóng hực.
Đô-ra thì thào:
- Thế là tốt rồi… Em bây giờ là vợ anh.
Thằng kia ôm hôn con bé. Yên bình lại trở về trên khuôn mặt nó. Con bé đắm đuối nhìn Pê-đrô Ba-la.
- Bây giờ em sẽ ngủ - Nó bảo
Thằng kia nằm dài bên cạnh nó, nắm chặt bàn tay nóng bỏng của vợ nó
Yên bình của đêm tối bao phủ lên đôi vợ chồng. Tình yêu bao giờ cũng m ái và tốt lành, ngay cả khi mà, chung quanh, cái chết đương lảng vảng. Thân hình đã ngừng không chao đảo theo nhịp điệu của tình yêu. Nhưng trong trái tim hai đứa trẻ ấy, nỗi lo sợ đã rút lui. Chẳng có gì ngoài sự yên tĩnh lớn của đêm tối Ba-hi-a
Tảng sáng, Pê-đrô đặt bàn tay lên đầu Đô-ra. Lạnh ngắt. Mạch đã dừng không đập nữa, trái tim cũng thế. Tiếng gào của nó xé rách nhà kho, đánh thức bọn trẻ dậy, Giô-ao Gộc nhìn thấy Đô-ra cặp mắt vẫn mở to. Nó bảo Pê-đrô Ba-la:
- Đáng ra, mày không nên….
- Chính là nó đã yêu cầu…
Và nó bỏ đi ra xa để khỏi bật ra tiếng khóc.
Giáo-sư bước lại gần, dừng lại và ngắm nhìn con bé. Nó không còn hơi sức để động vào con bé nữa. Nhưng nó linh cảm rằng, đối với nó, cuộc sống của nhà kho đã theo đó mà tiêu tan, với nó thì chẳng còn gì để mà làm ở đây nữa. Mạch-Nha bước vào cùng với linh mục Giô-dê Pê-đrô. Vị linh mục bắt mạch Đô-ra, đặt bàn tay lên đầu mình:
- Con bé chết rồi.
Ông bắt đầu cầu nguyện. Và hầu hết bọn chúng nó nhắc lại với giọng to: “ Chúa cha của chúng ta đương ở trên trời…”.
Pê-đrô Ba-la hồi tưởng lại những buổi cầu nguyện buổi tối ở Nhà trừng giới. Đôi vai nó co lại, nó đưa tay lên bịt hai tai. Rồi nó quay mặt lại và nhìn thấy thân hình Đô-ra. Mạch- Nha đã đặt một bông hoa đỏ thắm vào giữa các ngón tay con bé, Pê-đrô Ba-la bật ra tiếng khóc nức nở.
Bà đồng Đôn A-nin-ha đến, rồi Cục- cưng- của- Chúa cũng đến, Pê-Đrô Ba-la không dự vào câu chuyện của họ.
A-nin-ha nói:
- Con bé đã đi qua cũng giống như một cái bóng trong cuộc đời. Nó sẽ được thánh hóa trong cuộc đời kia. Zum-bi-dét Pan-mây-rão là một thánh nữ của các ngôi đền người bản địa chúng tôi, Rô-da Pan-mây- rão cũng vậy. Những người đàn bà đỏm lược lớn đền trở thành các vị thánh của người đen>
- Nó đã đi qua cũng giống như một cái bóng… Giô-ao Gộc nhắc lại.
Nó đã đi qua cũng giống như một cái bóng, đối với tất cả chúng nó, cũng giống như một sự kiện không thể tự giải thích nổi- trừ ra đối với Pê-đrô Ba-la đã cùng nó chung hưởng ái ân.
Linh mục Giô-dê Pê-đrô nói:
- Con bé nó sẽ lên trời bởi vì nó chẳng có một chút tội lỗi. Nó không hề biết thế nào là tội lỗi.
Mạch Nha cầu nguyện. Cục-cưng-của-Chúa biết rõ mọi người đang chờ đợi gì ở anh: anh sẽ đem thi hài lên chiếc tàu của anh và đưa ra thả nó xuống biển, trước ngôi pháo đài cũ xưa. Liệu một đám ma có thể ra đi từ nhà kho được không? Thật là quá khó khăn mà giải thích được tất cả những điều đó với linh mục Giô-dê Pê-đrô. Cẳng-Nhũn đảm nhận việc đó với một giọng hấp tấp. Thoạt tiên, vị linh mục thấy không thể chịu nổi. Đó là một tội lỗi, ông ta không thể nào gộp sức vào việc thực hiện cái tội lỗi ấy. Nhưng rồi ông cũng đành lòng, bởi vì hiển nhiên không đời nào ông lại đi báo nơi trú ngụ của các Hảo hán nơi Trảng cát. Pê-đrô Ba-la vẫn một mực im lặng. Khắp chung quanh, đó là sự yên tĩnh của đêm tối. Trong đôi mắt đã chết của Đô-ra, mắt của người mẹ, người chị em, người vợ chưa cưới và người vợ, một sự yên bình lớn. Một vài đứa bé khóc, Khuỷu- Khô-Khẳng không giơ nổi hai tay ra. Giô-ao Gộc khóc như một người đàn bà.
Đôn A-nin-ha khâm liệm Đô-ra trong một tấm thảm đăng-ten trắng
- Hãy đến với I-ê-măng-gia- Bà nói. Con bé này cũng sẽ hóa thành thánh nữ.
Nhưng mà không một ai có thể mang thi hài đi được. Pê-đrô Ba-la đã ôm chặt lấy và không còn chịu buông rời ra nữa. Giáo- sư gọi bảo nó:
- Để nó. Tớ đây nữa, tớ cũng đã yêu nó. Bây giờ…
Chúng nó mang thi hài con bé đi hướng về yên bình của đêm tối, về bí ẩn của biển cả. Vị linh mục đọc mấy bài kinh và quả thực đó là một đám diễu hành kỳ lạ, cái đám diễu hành đương đi trong đêm tối hướng tới chiếc thuyCục-cưng-của-Chúa. Từ bãi cát, Pê-đrô Ba-la dõi theo chiếc thuyền buồm đi ra xa. Nó cắn hai nắm tay, nó duỗi dài hai cánh tay.
Tất cả chúng nó quay trở về nhà kho. Cánh buồm trắng trên chiếc thuyền mất hút trên mặt biển. Ánh trăng chiếu sáng trảng cát, cũng có ngần ấy ngôi sao ở trên trời và trên mặt biển. Bên trên đêm tối, đó là sự yên bình. Yên bình đến từ đôi mắt của Đô-ra.
NHƯ LÀ MỘT NGÔI SAO CÓ MÁI TÓC HUNG
Trên những bến cảng ở Ba-hi-a người ta kể với nhau rằng khi một người đàn ông can trường chết, anh ta biến hóa thành ngôi sao trên trời. Chính đã là như thế, nào là Zum-bi, Lu-cát, Tây-ra, Bê-đu-rô và nào là tất cả những người đen đởm lược. Nhưng chưa bao giờ người ta được biết về trường hợp một người đàn bà, dù can trường đởm lược bao nhiêu chăng nữa, đã hóa thành ngôi sao sau khi chết. Chưa một ai, kể cả Rô-da Pan-mây-rão, Ma-ri-a Ca-ba-xu, những người đã trở thành thánh nữ trong các ngôi đền của dân bản địa. Chưa hề bao giờ có một người đàn bà nào lại đã hóa thành ngôi sao.
Pê-đrô Ba-la nhảy ùm xuống biển. Nó không thể nào nán lại trong nhà kho giữa những tiếng khóc nức nở và những tiếng than vãn thảm thương. Nó muốn đi theo Đô-ra, nó muốn cùng đi với con bé, hòa hợp cùng với con bé trên những miền đất trong vô cùng tận của I-ê-măng-gia. Nó cứ bơi thẳng phía trước, không ngừng. Nó theo con đường chiếc thuyền buồm của Cục-cưng-của-Chúa. Nó bơi, bơi mãi. Nó nhìn thấy Đô-ra ngay trước mặt nó, Đô-ra, người vợ của nó, hai cánh tay duỗi về phía nó. Nó bơi cho đến lúc kiệt cả sức. Thế là nó trôi bồng bềnh, đôi mắt hướng về những ngôi sao và vầng trăng vàng lớn trên bầu trời. Xá chi chuyện chết sống khi người ta ra đi để kiếm người yêu đang chờ đợi mình!
Lại cũng chẳng cần phải để tâm đến việc những nhà thiên văn xác nhận rằng đúng là có một ngôi sao chổi đã bay qua trên bầu trời Ba-hi-a. Tối hôm đó, cái mà Pê-đrô Ba-la nhìn thấy, đó là Đô-ra hóa thành ngôi sao, ngôi sao đó đương đi vào trong bầu trời. Con bé đã rõ ràng là can trường hơn hẳn bất cứ một người đàn bà nào khác, đởm lược hơn cả Rô-da Pan-Mây-rão, hơn cả Ma-ri-a Ca-ba-xu. Can trường đến mức mà ngay cả trước khi từ giã cõi đời, một đứa con gái non trẻ đã trao tấm thân mình cho tình yêu. Và chính là do đó, con bé đã trở thành một ngôi sao trong bầu trời. Một ngôi sao mang mái tóc dài màu hung một ngôi sao thuộc cái dạng chưa bao giờ có được ngôi sao như vậy trong đêm tối Ba-hi-a mênh mông yên tĩnh. Hạnh phúc biến dạng gương mặt Pê-đrô Ba-la. Ngay trên nó cũng vậy, yên tĩnh của đêm tối buông xuống. Bởi lẽ, bây giờ thì nó hiểu rằng ngôi sao đó sẽ chiếu sáng cho nó, giữa muôn ngàn ngôi sao trên bầu trời có một không ai của cái thành phố đen.