Cũng chỉ vì cái áo dài cứ làm vướng trong các công tác và cũng lại chỉ vì nó cứ muốn trở nên một Hảo hán nơi Trảng cát, về mọi mặt, con bé đã đem đổi cái áo dài ấy lấy một cái quần ngắn mà Ba-răng-dão đã xin được của một gia đình trên Thành phố Cao. Cái quần ấy rộng quá, thùng thình đối với thằng bé đen, thằng này đem cho Đô-ra. Vậy mà chiếc quần vẫn còn quá dài rộng với nó, nó phải thu cho ngắn bớt, rồi, theo đúng kiểu mỗi đứa trong bọn, nó buộc thắt chiếc quần vào mình bằng một sợi dây; cái áo dài dùng thay cho bờ-lu. Không có mái tóc hung và đôi vú mới nhú, ai cũng phải nhận rằng đó là một thằng con trai, một Hảo hán nơi Trảng cát.
Cái ngày mà, như một thằng con trai, Đô-ra xuất hiện trước mặt Pê-đrô Ba-la, thằng này phá lên cười sằng sặc. Đến nỗi nó cứ lăn lộn trên mặt đất mà cười không sao nín được. Cuối cùng, nó mới gắng mà lắp bắp:
- Trông ngán quá...
Nghe thế con bé cứng đờ ra, buồn bã. Pê-đrô Ba-la dừng lại, thôi không cười nữa.
- Thật là không công bằng, nếu các bạn cứ hàng ngày cho mình ăn. Từ bây giờ, tớ sẽ dự vào tất cả mọi công chuyện của các bạn.
Sự kinh ngạc của thằng bé không còn thấy giới hạn.
- Bạn muốn nói là...
Con bé đăm đăm nhìn nó hết sức bình tĩnh, đợi cho nó nói hết câu.
-... Bạn sẽ cùng chúng tớ đi khắp nẻo đường phố; lấy cắp chỗ này, đánh thó chỗ kia?
- Đúng thế.
Và giọng nói của nó tràn đầy quyết tâ>
- Bạn điên rồi...
- Tôi thấy chẳng có gì lạ cả.
- Bạn không thấy điều đó là không thể được. Cái đó đâu phải việc của con gái nhỏ? Đó là việc của người lớn.
- Gớm, cứ tưởng như các tướng đều là người lớn! Các cậu, tất cả đều chỉ là những nhóc con.
Pê-đrô Ba-la cố tìm xem nó phải trả lời thế nào đây:
- Nhưng mà chúng tớ, bọn mình mặc quần ngắn, không phải là một cái váy.
- Tớ cũng vậy.
Và con bé phô ra cho nó thấy cái quần của mình.
Ngay lúc đó, nó chẳng còn tìm thấy gì để đáp lại. Vẻ tư lự, nó chăm chú nhìn con bé và lúc đó thì nó cũng chẳng còn muốn cười lên nữa. Độ vài phút sau, nó nghiêm chỉnh nói:
- Nếu cảnh sát chộp được bọn ta, chúng tớ, chuyện thường. Nhưng nếu lại là bạn?
- Thì cũng vậy chứ sao!
- Người ta sẽ tống bạn vào trại mồ côi. Bạn đâu có biết đó là cái thứ gì...
- Cái đó chẳng có sao cả! Tớ đây, từ nay, tớ cùng đi với các bạn.
Thằng kia so vai muốn tỏ rõ rằng điều đó không còn khiến nó bận tâm nữa. Nó đã bảo trước cho con bé rồi. Nhưng con bé thì lại quá hiểu rằng bạn nó đương hết sức bận tâm về điều đó. Bởi thế nó mới bảo thằng kia:
- Bạn hãy xem thử tớ có thua kém một cô gái nào khác..>
- Bạn đã bao giờ từng thấy một người đàn bà mà làm được tất cả mọi việc của một người đàn ông? Khi mà việc đổ bể... bạn làm sao hứng chịu được...
- Tớ có thể làm chuyện khác.
Pê-đrô Ba-la đành nhượng bộ. Cho dù nó lo ngại trước về hậu quả, từ trong thâm tâm chính nó, nó tán thưởng thái độ con bé.
Con bé đi với chúng nó, qua khắp đường phố, hoàn toàn giống như bất cứ một hảo hán nơi Trảng cát nào. Bây giờ thì thành phố đã không còn là cừu địch đối với nó nữa. Bây giờ thì nó đã yêu mến cái thành phố, nó cũng vậy, nó học cho biết các con đường, những ngõ cụt và những dốc ngược, biết bám vào sau toa tàu điện và xe ô tô đương chạy.
Nó cũng lanh lẹ ngang với đứa lanh lẹ nhất. Bao giờ nó cũng cùng đi với Pê-đrô Ba-la, Giô-ao Gộc và Giáo-sư. Giô-ao Gộc không bao giờ rời nó, cứ như là một cái bóng của Đô-ra và thằng này cứ lắp bắp vì cảm động khi con bé gọi nó là người anh em với giọng thân thương. Thằng bé đen đi theo nó, giống như một con chó, và hoàn toàn quên mình vì con bé. Những đức tính tốt đẹp của Đô-ra giữ vững ở nó một sự thán phục. Nó gần như nhận thấy con bé cũng can trường ngang Pê-đrô Ba-la và nó đã nói với Giáo-sư với lòng ngưỡng mộ:
- Con bé cũng gan góc hoàn toàn như một người lớn.
Giáo-sư thì lại mong rằng đáng ra không phải là như thế. Nó mơ ước một cái nhìn âu yếm từ đôi mắt của Đô-ra, nhưng không phải là cái nhìn đượm tình mẫu tử mà con bé dành nhiều cho những đứa bé nhất và những đứa sầu não nhất, cho Khủy-Khô-Khẳng, Mạch-Nha và cũng không phải là kiểu nhìn đượm tình anh em mà con bé hướng vào Giô-ao Gộc, Cẳng- Nhũn và Gã Mèo, và ngay cả nó nữa. Giáo-sư mong ước được nhận một trong những cái nhìn chan chứa yêu thương mà con bé đặt vào Pê-đrô Ba-la mỗi khi nó thấy thằng đó đương mải mê vào công việc, hay trốn tên lính gác hoặc một người nào đó đương gào ầm lên trên bục của nơi cửa hàng của mình. “Ôi kẻ cắp, kẻ cắp! Chúng nó ăn cắp của tôi”.
Những cái nhìn ấy, những cái nhìn như thể con bé chỉ dành riêng cho Pê-đrô Ba-la mà thằng này thì lại chẳng hề mảy may chú ý đến. Giáo-sư nghe những lời ca ngợi của Giô-ao Gộc nhưng nó không mỉm cười.
Tối hôm đó, Pê-đrô Ba-la trở về nhà kho với một bên mắt sưng vù, môi dập, ứa máu. Nó vừa đụng độ với Ê-đơ-ki-en, chỉ huy một bọn trẻ con khác, ăn xin và ăn cắp, lực lượng kém xa băng Hảo hàn nơi Trảng cát và lại vô kỷ luật hơn nhiều. Ê-đơ-ki-en cùng đi với ba đứa trong bọn, trong đó có một Hảo hán nơi Trảng cát cũ, bị đuổi ra khỏi băng vì đã bị bắt quả tang đương ăn cắp của một đồng bọn. Pê-đrô Ba-la đã tách để cho Đô-ra và Giô-dê Chồn đi về nhà kho từ chân dốc Ra-bô-ao. Giô-ao Gộc đương có một công chuyện phải làm cho xong, không thể cùng đi với Đô-ra được. Để khỏi phải để cho con bé một mình đi trên trảng cát, đầu tiên Pê-đrô Ba-la cũng đã nghĩ đến cùng đi với Đô-ra. Nhưng đêm tối chưa lan đến trên trảng cát, chẳng có gì phải lo ngại có thể có một thằng đen nào đó tấn công con bé bất ngờ. Hơn nữa nó còn phải đi lấy một ít tiền từ tay Gông-da-lê ở “14” trao cho, đó là số tiền món đồ vàng trong một vụ trộm chót lọt, tại nhà một người Ả rập giàu có.
Trong khi nó đi về phía số “14”, Pê-đrô Ba-la nghĩ tới Đô-ra, tới cái món tóc hung buông xõa trên cổ áo con bé, đến những cái nhìn của con bé. Con bé quả là xinh đẹp, hoàn toàn như một người vợ chưa cưới. Vợ chưa cưới...Không, nó không được quyền nghĩ đến điều đó. Những đứa kia mà phải hết sức tránh bằng bất cứ giá nào - phải không được cảm giác là có quyền khêu gợi con bé ấy cho những ý nghĩ bậy bạ. Và, nếu nó tâm sự với Đô-ra rằng, đối với nó, con bé là vợ chưa cưới, thì đến lượt một đứa khác cũng có thể tự cho cái quyền được nói với con bé như thế. Và đến như thế thì sẽ không còn bất cứ luật lệ gì, quyền uy gì trong cái Hảo hán nơi Trảng cát nữa. Pê-đrô ba-la nhắc lại cho chính mình những trách nhiệm của thủ lĩnh.
Nó bước đi quá lơ đãng đến nỗi chút nữa thì nó đụng vào thằng Ê-đơ-ki-en. Trước mặt nó, cả bốn thằng vô lại đứng yên. Ê-đơ-ki-en là một thằng lai vóc dáng cao, nó hút một mẩu thừa xì gà. Pê-đrô Ba-la cũng đứng im, trong tình thế chờ đợi. Ê-đơ-ki-en khạc nhổ:
- Mày không thấy được cái chỗ mày phải đặt bàn chân à? Mày mù rồi hay sao?
- Vậy thì mày muốn gì?
Cái thằng trước kia là Hảo hán nơi Trảng cát cất tiếng:
- Thế nào? Các mợ ấy t>
- Và mày, mày còn nhớ trận đòn chúng nó nện cho mày ở đó không? Chắc là mày vẫn còn mang những vết tích đó chứ?
Thằng kia nghiến răng, muốn xông lên. Nhưng Ê-đơ-ki-en đưa bàn tay làm một cử chỉ ngăn lại và nói trước với Pê-đrô Ba-la:
- Một hôm nào gần đây, tao sẽ đến thăm chúng mày.
- Đến thăm? Ba-la hỏi lại với vẻ ngờ vực.
- Hình như dạo này chúng mày có một con đĩ nhóc chung cho cả bọn thì phải!
- Hãy giữ mồm giữ miệng, thằng con quý tử của con mẹ mày.
Bị cú đấm mạnh giáng trúng, Ê-đơ-ki-en ngã lăn xuống đất, nhưng ba thằng kia đã chồm vào Pê-đrô Ba-la mà đè xuống; Ê-đơ-ki-en dẫm chân lên mặt Ba-la. Và cái đứa trước kia đã là Hảo hán nơi Trảng cát thét lên:
- Này, đón lấy! - và tương luôn một quả đấm trúng miệng nó. Ê-đơ-ki-en đá luôn Pê-đrô Ba-la hai cái.
- Bây giờ thì mày biết rằng tao là chủ mày.
- Bốn đứa... Pê-đrô Ba-la bắt đầu dè bỉu. Nhưng lại một cú đấm làm cho nó không nói được nữa.
Người lính gác đã tiến lại gần, bọn kia bỏ chạy mất. Pê-đrô Ba-la nhặt cái mũ cát-két lên, những dòng nước mắt điên giận, trộn với máu, chảy dài trên đôi má. Nó giơ nắm đấm theo cái ngả Ê-đơ-ki-en cùng đồng bọn đã bỏ chạy. Người lính gác bảo nó.
- Xéo ngay đi, đồ quỷ! Cút ngay khỏi nơi đây trước khi tao đưa mày vào nhà giam!
Pê-đrô Ba-la khạc ra máu tươi. Nó xuôi dốc thong thả, không nghĩ tới đi lấy tiền ở Gông-gia-lê nữa. Nó đi xuôi dốc lầu bầu với chính mình: “Đúng chỉ là những thằng đụt, phải bốn mới chọi được một”. Và nó nghiền ng trả thù. Nó bước vào trong nhà kho. Đô-ra ở đó một mình cùng với thằng em đang nằm ngủ. Những tia nắng cuối cùng đùa giỡn qua mái nhà, chiếu sáng bên trong bằng một ánh kì lạ. Đô-ra trông thấy nó đi vào và bước ngay ra, đến trước mặt nó:
- Anh đã lấy được món ấy chưa?
Nhưng ngay lúc đó nó nhận ra con mắt sưng vù của Pê-đrô, cái môi nứt nẻ.
- Chuyện gì xảy ra vậy anh
- Ê-đơ-ki-en, cộng ba đứa nữa... Chỉ toàn là những quân đụt, vừa đủ sức để chồm lên mình với bốn chọi một...
- Nó đã làm cho anh thế này ư?
- Bốn đứa đã làm cho tôi thế đấy! Và lại còn bởi vì chúng nó xơi mình ngay khi mình chưa ngờ đến. Tôi đã ngu xuẩn cứ nghĩ rằng thằng Ê-đơ-ki-en sẽ tự liệu lấy một mình. Chúng nó nhảy xô vào cả bốn đứa.
Con bé bảo nó ngồi xuống, đi đến góc của Mạch-Nha, lấy nước lã đem lại. Dùng một mảnh vải, nó lau rửa những vết thương của thằng kia. Pê-đrô Ba-la phác ra những kế hoạch trả thù. Con bé tán thành.
- Bọn ta sẽ thanh toán gọn chúng nó một chuyến cho ra trò.
Pê-đrô Ba-la cất tiếng cười vang.
- Bạn cũng đến, cả bạn nữa chứ?
- Nhất định, tôi cũng đi...
Bây giờ thì, cúi xuống trước Ba-la, mặt con bé rất gần mặt thằng kia, những sợi tóc hung của nó quyện với tóc của thằng kia, nó rửa đôi môi cho thằng kia.
- Cuộc cãi lộn đã bắt đầu như thế nào?
- Chẳng gì cả.
- Cứ nói cho tôi nghe.
- Nó đã nói một trong những cái điều...
- Cái đó chắc là về tôi, phải không?
Thằng kia cúi đầu tỏ dấu hiệu xác nhận. Thế là con bé ghé môi sát vào môi Pê-đrô Ba-la, hôn thằng con trai và bỏ chạy. Thằng này chạy ra đuổi theo, nhưng con bé đã chạy mất tăm, không để cho bị đuổi kịp. Dần dần, những đứa khác trong bọn lục đục trở về. Con bé, từ ngoài xa, mỉm cười với Pê-đrô Ba-la một nụ cười không gợn chút tinh quái. Nhưng cái nhìn của nó không phải là cái nhìn đượm tình anh em vẫn đặt vào những đứa khác. Đây là một cái nhìn dịu dàng của người yêu, của người yêu bẽn lẽn và hồn nhiên. Cũng rất có thể là nó vẫn chưa hiểu biết được đó là tình yêu. Và tuy rằng chuyện đó xảy ra trong một buổi tối không trăng, quả là một mối tình ngây thơ, chất phác, hết sức lãng mạn vừa mới phát sinh trong ngôi nhà tập thể. Con bé mỉm cười và sập mi mắt, đôi lúc cũng nháy mắt một cái, bởi vì nó nghĩ rằng cái đó là thuộc cung cách của những cặp tình nhân, và trái tim nó đập tưởng vỡ ra khi nó nhìn thằng kia. Nó không hề biết rằng tất cả những cái đó đều là tình yêu. Cuối cùng, mặt trăng quyết định lộ mặt, trải rộng ánh sáng màu vàng trên mãi nhà kho, Pê-đrô Ba-la nằm dài trên trảng cát và, đôi mắt nhắm nghiền, nó vẫn còn thấy hình ảnh Đô-ra. Ngay sau đó, nó cảm giác con bé đã lại gần, nằm duỗi dài bên cạnh nó. Nó nói với con bé:
- Bây giờ, em là vợ chưa cưới của anh, một ngày nào đó, chúng mình sẽ tổ chức lễ cưới.
Nó nói như thế, hai mắt cứ nhắm nghiền. Con bé kết thúc đáp gọn, giọng rất khẽ:
- Anh là chồng chưa cưới của em.
Và rõ ràng chẳng hiểu rằng tất cả những điều đó đều là tình yêu, chúng nó cảm thấy tốt đẹp biết bao!
Tới khi Cẳng-Nhũn và Giô-ao Gộc, đến lượt chúng nó lại tới đó, Pê-đrô Ba-la đứng dậy ra khỏi trảng cát và tập hợp các chỉ huy. Chúng nó hợp nhau quanh ngọn nến của Giáo-sư. Đô-ra cũng đi với chúng và đến ngồi vào giữa Giô-ao Gộc và Sống-Nhàn. Tay ma-lăng-đrô châm một điếu thuốc, ngoảnh về phía Đô-ra.
- Tớ bây giờ đương tập chơi một bài xam-ba tuyệt cú mèo. Và tớ tìm cách kiếm đâu đó một tay Ghi-ta.
- Đằng ấy chơi cứ như là một thiên thần ấy, người anh em ạ.
- Đó là một trong những thành công ở những buổi hội hè...
Pê-đrô Ba-la cắt ngang câu chuyện giữa hai đứa. Và lúc đó thì cả bọn chúng nó trông thấy cái môi sưng vêu rách nát, con mắt sưng vù của nó. Thế là nó kể lại cho chúng nó biết câu chuyện đã xảy ra.
- Bốn chọi một...
- Phải cho chúng một bài học. - Cẳng-Nhũn vừa cười vừa nói - Tớ nhất định không đi ra với cái đầu ấy...
Chúng nó vạch ra một kế hoạch xáp trận. Và vào khoảng nửa đêm, chừng ba chục đứa trong bọn rời nhà kho. Cái băng Ê-đơ-ki-en nằm ngủ ở mạn khu Cảng Gỗ, bên dưới mấy chiếc thuyền úp sấp và trong gầm cầu. Đô-ra cũng đi với cả bọn, cạnh Pê-đrô Ba-la nó cũng trang bị một lưỡi dao cạo. Cẳng-Nhũn nhận xét:
- Có thể nói đó là Rô-da Pan-mây-rao.
Chưa bao giờ có được một người đàn bà nào dũng cảm ngang với Rô-da Pan-mây-rao, người đàn bà đã một lúc đánh ngã sáu tên lính. Không một thủy thủ nào, trên bến cảng ở Ba-hi-a mà lại không biết câu chuyện về bà ấy. Bởi thế, Đô-ra đánh giá cao sự so sánh đó và mỉm cười:
- Cám ơn, người anh em.
Người anh em... đó là một từ êm ái và thân thương. Chúng nó đã có thói quen gọi nó là chị em. Về phần nó, nó cũng gọi bọn kia là những người anh em, anh hoặc em của nó. Với những đứa nhỏ nhất, nó cũng như một người mẹ, hoàn toàn giống một người mẹ hiền, nó chăm sóc chúng. Với những đứa lớn tuổi hơn, nó như là một người chị, người em, thường vẫn chuyện trò thân tình và chơi đùa hồn nhiên với chúng, chia sẻ những hiểm nghèo của cuộc sống phiêu bạt, liều lĩnh, đúng là cuộc sống của chúng nó. Tuy vậy, không một đứa nào hiểu rằng đối với Pê-đrô Ba-la thì Đô-ra là vợ chưa cưới. Ngay chính Giáo-sư cũng không biết điều đó. Và từ trong trái tim nó, Giáo-sư, cũng vậy, nó cũng gọi con bé là vợ chưa cưới của nó.
Con chó của Cẳng-Nhũn cất cao bước vừa chạy vừa sủa, Khủy-Khô-Khẳng bắt chước con vật và cả bọn ồ lên cười. Giô-ao Gộc huýt sáo một bài xam-ba. Sống-Nhàn bắt đầu lên tiếng hát, bài đó giọng âm vang.
Cô gái lai đen đã bỏ anh ta...
Chúng bước đi, vui như mở cờ, dao găm và dao cạo trong túi quần. Nhưng mà chúng chỉ rút dao khi bọn kia vung ra khiêu khích, bởi vì bọn trẻ vô thừa nhận, ngay chính chúng nó, vẫn có luật lệ và đạo lý của chúng, và lại cả một ý thức nào đó về con người nữa.
Đột nhiên, Giô-ao Gộc la lớn!
- Đây rồi.
Bị tiếng huyên náo do chúng gây ra đánh thức dậy, Ê-đơ-ki-en nhô ra từ bên dưới một chiếc vỏ thuyền:
- Ai ngoài đó?
- Những Hảo hán nơi Trảng cát đương không chịu ngậm bồ hòn về những sự xúc phạm, Pê-đrô Ba-la đáp lại.
Và chúng nó nhảy xổ vào bọn kia.
Trở về rực rỡ chiến thắng, mặc dầu Cẳng-Nhũn bị một vết rạch và Ba-răng-đao trở về gần như phải khiêng trên cánh tay suốt dọc đường, bởi vì nó đã bị đánh cho nhừ tử, một tên cao như cây sào của băng Ê-đơ-ki-en đã dẫn nó tới khi bị Khủy-Khô-Khẳng quật cho ngã thẳng cẳng. Chúng nó từ trận địa trở về vô cùng vui sướng, bình luận ồn ào về chiến thắng. Những đứa vẫn ở lại nhà kho thì reo lên “hoan hô”. Và chúng nó say sưa sống lại cuộc chiến thắng của chúng rất lâu. Chúng nó ca ngợi sự dũng cảm của Đô-ra, con bé đã đánh nhau như một đứa con trai. “Hoàn toàn như một người đàn ông”. Giô-ao Gộc nói thế. “Cứ như là một người chị em, hoàn toàn một người chị em...”.
Giống hệt như một người vợ chưa cưới, hoàn toàn giống như một người vợ chưa cưới, Pê-đrô Ba-la nghĩ như thế, nằm dài trên cát. Ánh tăng tráng bạc cho trảng cát, ánh sáng những ngôi sao lấp lánh trên mặt biển xanh lam của Ba-hi-a. Con bé bước tới, nằm dài cạnh nó. Chúng nó không ôm nhau, chúng nó không ghì chặt lấy nhau, tâm trí của chúng, của cả hai đứa, đều trong trắng vào cái giờ này. Chỉ riêng mớ tóc hung của con bé phớt nhẹ vào Pê-đrô Ba-la.
Con bé cười, nhìn vào mái tóc Pê-đrô.
- Những sợi tóc của anh cũng thế đấy!
Cả hai đứa cùng cười và ngay lập tức vui cái niềm vui của chúng hết sức ồn ào. Cái đó cũng là một nếp quen ở các Hảo hán nơi Trảng cát. Con bé bắt đầu kể những câu chuyện về Mô-rô, những câu chuyện về hàng xóm láng giềng của gia đình nó, và gợi lại với thằng kia những sự việc trong cuộc sống vất vưởng của bọn chúng nó.
- Tôi nhập vào đây từ hồi lên năm tuổi. Còn nhỏ hơn thằng em của bạn..
Chúng nó cười hồn nhiên, sung sướng được đứa này bên đứa kia. Thế rồi giấc ngủ đến với chúng nó. Chúng nó tách nhau ra. Pê-đrô Ba-la nắm lấy bàn tay con bé và giữ trong bàn tay mình. Chúng nó nằm ngủ như hai anh em.