Hảo Hán Nơi Trảng Cát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Thật là quá mức táo tợn cái vụ đột nhập vào ngôi nhà đó ở đường phố Ruy Bác-bô-ta. Ngay gần đó, trên quảng trường Lâu đài, rất nhiều các nhân viên thanh tra, cảnh sát đi đi lại lại. Nhưng chúng nó lại khao khát việc mạo hiểm, cứ mỗi lần như thế, chúng lại lớn thêm và cứ mỗi lần như thế chúng lại gan dạ thêm. Thế nhưng, lại có rất đông người đương ở trong nhà, họ kêu báo động và cảnh sát đã ập đến. Pê-đrô Ba-la và Giô-ao Gộc lao xuống con đường dốc ở chỗ quảng trường. Ba-răng-đão chuồn đi cũng nhanh lẹ không kém. Nhưng Cẳng-Nhũn thì đang ở vào cái thế bị dồn ép trong đường phố. Nó chơi ú tim với lính cảnh sát. Những người này bỏ mặc không còn để ý đến mấy đứa kia nữa, hài lòng thế này cũng đáng kể rồi nếu tóm cổ được cái thằng tập tễ chạy qua chạy lại bên này sang bên kia đường phố, nhưng cảnh sát đã chiếm ưu thế. Nó giả vờ như có ý bỏ trốn theo một hướng khác, đánh lừa một người lính, chạy tới con đường dốc. Nhưng đáng lẽ lao xuống và chạy xéo về phố Bai-xa đơ Xa-pa-tây-rô, nó lại nhằm quảng trường Lâu đài, bởi vì Cẳng-Nhũn hiểu rõ rằng nếu nó cứ chạy dài trên đường phố, bọn họ nhất định sẽ tóm được nó. Đó là những người lớn chân cẳng họ dài hơn chân cẳng nó, và lại hơn thế nữa, nó bị dệt chân, chạy đối với nó đâu phải chuyện dễ dàng, và vượt lên tất cả, nó không muốn để cho người ta tóm được nó. Nó nhớ lại cái ngày mà họ đã dồn nó về đồn cảnh sát - những giấc chiêm bao trong những đêm trằn trọc - Bọn họ sẽ không thể nào bắt được nó; và trong khi nó chạy trốn, đó là ý nghĩ duy nhất của nó. Cảnh sát đã sát gót nó.

 

Cẳng-Nhũn thừa hiểu rằng họ thích thú muốn tóm được nó, và bắt sống được một Hảo hán nơi Trảng cát là một chiến tích đối với người lính cảnh sát. Đó, chính sẽ là việc trả thù của nó. Nó sẽ không để cho bọn họ bắt được nó, bọn họ không thể nào đụng tới người nó được. Cẳng-Nhũn thù oán họ cũng như là nó thù oán tất thảy mọi người bởi vì chẳng bao giờ nó được thoả lòng trong việc tìm kiếm chút tình thương mến. Và ngay cái ngày nó nhận được tình thương mến, nó lại tự thấy bắt buộc phải từ khước bởi vì cuộc đời đã kìm thúc nó quá đi rồi. Chưa bao giờ nó được biết lấy một niềm vui tuổi thơ. Chưa đến mười tuổi, nó đã vùng đứng thẳng lên thành người lớn, đối mặt với cái khốn khổ nhất trong các số phận: cái số phận đứa trẻ bị bỏ rơi. Chưa bao giờ nó đã được yêu mến một kẻ nào đó, ngoài con chó vẫn đi theo nó. Ở độ tuổi mà trái tim của hầu hết trẻ con đều đương tinh khiết, trái tim Cẳng-Nhũn đã ngập ứ oán thù. Nó oán hận thành phố, cuộc sống, đàn bà. Nó duy nhất chỉ có yêu mỗi sự oán hận của nó, cái tình cảm đã làm cho nó trở nên khỏe và gan dạ không đếm xỉa đến cái tật nguyền của thân thể. Một ngày nào đó, một người đàn bà đã ra tay cưu mang nó. Nhưng thật ra, cũng chẳng phải là tử tế với nó, mà chính là đối với đứa con trai đã chết của bà ấy và bà ấy muốn tin là thằng bé sống trở về với bà. Một lần khác một người đàn bà đã ngủ với nó trong cái giường, đã vuốt ve nó, đã lợi dụng nó để nhặt nhạnh những mẩu vụn của tình yêu. Coi đó, đã bao giờ có người nào yêu nó do tự chính nó, một đứa trẻ bị bỏ rơi, tàn tật và rầu rĩ. Rất lắm kẻ đã khinh ghét nó. Và nó thì khinh ghét tất cả bọn họ. Nó bị đánh đập ở đồn cảnh sát, có một người cười trong khi bọn kia đánh đập nó. Đối với nó, chính là cái con người ấy đương chạy đuổi sau nó, và nó lại nhận thấy ra trên nét mặt những người lính cảnh sát. Nếu bọn họ bắt được nó và dẫn đi, con người ấy lại cười một phen nữa. Bọn họ không thể nào bắt được nó và dẫn nó đi được đâu! Họ đương sát gót nó đấy, nhưng họ không bắt dẫn nó đi được. Lính cảnh sát tưởng nó sẽ chạy đến chỗ thang máy lớn. Nhưng Cẳng-Nhũn không dừng bước. Nó trèo lên bức tường thấp, quay mặt về phía bọn lính cảnh sát vẫn đương chạy đuổi theo, phá lên cười với tất cả sức mạnh của lòng oán thù trong nó, khạc nhổ vào mặt gã chạy tới gần nhất và vươn cánh tay nhún một cái, nó lao vào khoảng không, giống như một diễn viên xiếc đu bay.

 

Tất thảy trên quảng trường đứng ngây ra một khoảnh khắc theo cử động của nó. “Nó đã nhảy xuống dưới kia”, một bà nói, và bà ta ngất đi. Cẳng-Nhũn đập mình vào vách núi, cũng như một diễn viên xiếc đu bay bắt hụt chiếc đu kia. Con chó sủa giữa hàng rào sắt nơi bức tường.

ães da Areia (Captains of the Sand, 1937) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©BookaholicClub Nhà xuất bản: Hà Nội 1986
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.