Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51
Chương 51

❊ ❊ ❊

Hugo Lang, nhà đầu tư ngân hàng sáu mươi hai tuổi, bước xuống từ phi cơ riêng tại sân bay Zurich và vào trong chiếc Bentley trắng đang đợi đưa lão về nhà. Hành trình đến biệt thự ven hồ Pfäffikersee chỉ mất hơn hai mươi phút, và lão không nói gì với lái xe. Lão già Thụy Sĩ chưa bao giờ nói chuyện với nhân viên.

Gọi Hugo Lang là nhà đầu tư thì có lẽ hơi cường điệu, vì toàn bộ gia sản của lão đều do thừa kế và lão cả đời chưa phải làm việc một ngày nào. Bố của lão, nhà tài phiệt thép Ernst Lang, đã chết bảy năm trước; ông già là một trong những doanh nhân thành đạt nhất châu Âu, và con trai ông được cho rằng sẽ tiếp nối việc kinh doanh, nhưng Hugo đã bán hết những công ty được thừa kế. Lão giữ một căn nhà tại Thụy Sĩ, một dinh thự tại Bermuda, các căn hộ tại New York, Paris, London và Hồng Kông, nhưng đồng thời, doanh nghiệp hơn trăm tuổi của gia đình, LangKrupp, cùng mọi chi nhánh của nó đã được bán cho các chủ mới. Những người không được thừa kế gì - chú, cô và các họ hàng lân cận - đã làm tất cả những gì có thể để ngăn cản lão; truyền thông nhan nhản tin tức về những họ hàng khiếp đảm đã rồng rắn ra tòa để ngăn chặn việc mua bán - nhưng lão vẫn bất chấp. Hugo Lang không quan tâm người khác nghĩ gì.

Lào để tài xế mở cửa xe cho mình, và bước vào lâu dài, không thèm nhìn người nhân viên đã đón áo khoác và mũ cho lão. Lão còn phải nghĩ đến những việc quan trọng hơn, và hôm nay dường như là một ngày trong đại.

Hugo Lang đã luôn là một nhà sưu tầm, nhưng mãi đến khi bố lão qua đời để lại tất cả tiền bạc cho lão thì lão mới đủ khả năng để cuối cùng cũng có thể thích gì mua nấy. Bố lão vốn tiết kiệm, nhưng điều đó giờ không còn quan trọng nữa. Mẹ lão mất hồi lão mười bốn tuổi, nhưng Hugo chưa bao giờ nhớ bà.

Ernst Lang đã chết bởi bệnh bạch cầu, và phải nằm trên giường bệnh tại lâu đài suốt một thời gian dài; một chái nhà đã được xây mới dành riêng cho ông cụ, thực chất là một bệnh viên nhỏ, và Hugo thỉnh thoảng vẫn đến thăm, không phải vì lão muốn đến hay vì thấy thương cảm cho ông già, mà chỉ cốt đảm bảo rằng ông cụ ngờ nghệch đó không đột nhiên dở chứng để lại hết tiền cho ai khác.

Sau cái chết của ông bố, lão đã vứt bỏ tất cả nhũng gì gợi lão nhớ về bố mẹ. Ảnh, quần áo, chân dung trên tường. Lão thấy không có lý do gì để giữ lại; lão cần không gian cho bộ sưu tập của mình.

Lão cất bộ sưu tập xe hơi ở mấy gara trong sân vườn. Lão không đếm nổi mình có bao nhiêu xe, cũng hiếm khi lái, nhưng lão thích sở hữu chúng, chạm vào chúng, nhìn chúng, biết rằng chúng là của lão. Bộ sưu tập của lão có Hennessey Venom GT, Porche 918 Spyder, Ferrari F12 Berlinetta, Aston Martin Vanquish, Mercedes CL65 AMG Coupe, và thông thường đây sẽ là hoạt động đầu tiên của lão sau một chuyến đi nước ngoài, thăm các gara, lướt tay lên trên một vài chiếc, nhưng hôm nay thì không.

Hôm nay lão phải nghĩ đến những việc quan trọng hơn nhiều.

Lão đi thẳng vào phòng làm việc, ngồi xuống ghế tựa, bật máy tính và cảm thấy tim đập thình thịch bên dưới lớp áo sơ mi. Đây là một dịp hiếm hoi. Hugo Lang chưa bao giờ thấy kích thích bởi bất cứ thứ gì. Khi mua món gì mới, thi thoảng lão cũng thấy đôi chút hứng khởi. Như khi lão mua chiếc tem đắt nhất thế giởi, chiếc tem Thụy Sĩ ba xu năm 1885, chiếc duy nhất trên thế giới. Lão đã bí mật tham gia đấu giá nó, mua nó với giá xấp xỉ hai mươi ba triệu đô la Thụy Sĩ, và lúc đó lão đã cảm thấy cơ thể mình hơi run lên, nhưng nó cũng nhanh chóng qua đi. Ngày hôm sau lão đã mua một chai rượu đắt đỏ, Domaine Leroy Musigny Grand Cru, nhằm làm sống lại cái cảm giác đó, nhưng nó chẳng tạo nên khác biệt gì đáng kể.

Nhưng cái này. Cái này không giống với bất cứ thứ gì lão từng biết.

Lão chưa bao giờ cảm thấy vui thích như thế. Có lẽ là khi nhìn thấy tổng số tiền trong các tài khoản ngân hàng sau khi mọi công ty đều đã bị bán đi, nhưng không, kể cả thế cũng không thể so sánh được với cái này.

Hugo Lang đứng dậy, bước qua sàn nhà rộng lát đá cẩm thạch Ý để chắc chắn rằng cửa đã khóa, rồi lại ngồi xuống trước máy tính. Những ngón tay run lên khi lão gõ địa chỉ Internet bí mặt lên bàn phím.

Đã hơn một tuần kế từ khi cô gái Na Uy trên bánh xe biến mất khỏi màn hình, và lão vẫn luôn nhớ cô. Lão đã cho chuyển giường vào bên trong phòng làm việc, ăn uống ngay tại đây, để họ có thể luôn được bên nhau. Buổi tối khi không ngủ được, lão sẽ đến bên cô và sờ vào màn hình. Thật dễ chịu biết bao khi có cô gần gũi thế, nhưng giờ cô đã đi mất, và kể từ đó lão không còn là mình nữa.

Hugo Lang trước đây từng xem những thứ như vậy rồi. Nếu ta có tiền và biết phải đi đâu, vậy thì sẽ luôn luôn có thứ để xem, nhưng nó hiếm khi là thật. Lão có thế ngửi được mùi hàng giả từ cách xa hàng dặm, nhưng cái này ư?

Không, cái này là thật.

Lão đã tìm thấy quảng cáo hồi mấy tháng trước tại nơi đen tối nhất của Internet, và điều khiến lão thích là tính độc quyền của nó.

Chỉ dành cho năm người đấu giá cao nhất.

Chỉ năm người. Hugo Lang không thích chia sẻ, và lão muốn có cô cho riêng mình hơn, nhưng năm người cũng không tệ, lão có thể chịu đựng được bốn người khác, miễn lão không biết họ là ai, mà tất nhiên là lão không biết; cũng như họ không biết danh tính lão.

Giờ cô đã đi, và lão nhớ cô, nhưng hôm nay một cô gái mới sẽ được chọn, và ngón tay lão già sáu mươi hai tuổi run lên mạnh đến nỗi lão không thể ấn đúng phím. Lão mỉm cười dựa vào lưng cái ghế da lớn, cảm thấy tim đập nhanh hơn khi trang web mở trên màn hình lớn trên bức tường trước mặt.

Giao diện gần như đen kịt, chỉ có một dòng chữ ngắn bằng tiếng Anh.

Bạn muốn gì ?

Ai sẽ là người được chọn?.

Và hai bức ảnh bên dưới. Hai cô gái Na Uy.

Lão phấn khích đến nỗi không thể ngồi yên trên ghế. Trán lão đẫm mồ hôi và lão không ngừng lau mắt kính lên áo sơ mi để có thể đọc được hai cái tên bên dưới ảnh.

Hai cô gái Na Uy. Một tóc vàng. Người kia tóc đen.

Isabella Jung.

Miriam Munch.

Lão đã nhớ cô rất nhiều, nhưng chẳng mấy chốc sẽ có một người mới. Một trong hai cô gái, và Hugo Lang quyết định rằng lão thích cả hai.

Hugo Lang nghỉ một lúc rồi bấm vào một tấm ảnh, đóng trang web, đứng dậy khỏi ghế và đi về phòng ngủ thay quần áo để ăn tối.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.