Mia Krüger nhẹ nhàng ra khỏi chiếc Volvo và rút khẩu súng ra khỏi bao súng. May thay, lần này cô đã chuẩn bị trước khi tới. Cô lái xe tới đây theo cảm tính. Nhà của Jim Fuglesang. Những bức ảnh. Những lời nói luyện thuyên của y trong buổi thẩm vấn. Bốn tảng đá trắng. Con thuyền màu đó. Ngôi nhà bị bỏ hoang bên kia hồ nước đen. Nơi trú ẩn của Jacob Marstrander. Làm sao có thể khác được. Đây ắt phải là nơi đó. Nhưng…
Miriam?
Cô ấy đang làm gì ở đây?
Miriam Munch?
Với Jacob Marstrander?
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Mia cúi xuống, cố gắng thu ngưòi nhỏ lại hết mức, và di chuyển dọc theo suôn xe, mắt không rời khỏi cảnh của của ngôi nhà xập xệ trước mặt.
Khói dâng lên từ ống khói. Nhưng bên trong không có dấu hiệu sự sống nào. Mia vẫn cúi thấp người, tìm kiếm chỗ nào đó giúp cô có thể bắt sóng điện thoại. Một quả đồi nhỏ. Bất cứ chỗ nào. Cô rút điện thoại ra khỏi túi áo, tay kia nắm chặt khẩu Glock, nhưng không có gì.
Không có tín hiệu.
Một lần nữa cô nguyền rủa những quảng cáo tràn ngập trên sóng truyền hình của các nhà cung cấp điện thoại di động, luôn khẳng định về độ phủ sóng không có đối thủ. Những cô gái ăn mặc nóng bỏng đứng trên đỉnh núi, những chàng trai tươi cười lướt sóng ngoài khơi - đúng lúc cô cần thì tín hiệu ở chỗ chết tiệt nào rồi? Cô giơ điện thoại lên lần nữa, vẫn không có gì.
Mẹ kiếp.
Cô thoáng thấy một cái thang cách đó không xa và lặng lẽ tìm đường tới đó, mắt vẫn không rời khỏi cánh cửa của ngôi nhà cũ.
Thêm vài bước nữa, và chiếc iPhone của cô cuối cùng cũng nhấp nháy. Có tín hiệu. Không lại mất sóng rồi. Phải, nó đây rồi. Không, tệ thật...
Cô bấm số Munch.
Không.
Số Ludvig.
Mẹ kiếp.
Rồi, bỗng nhiên, điện thoại thông.
“Grønlie nghe đây.”
“Mia đây,” Mia thì thầm. “Anh nghe thấy không?”
"Xin chào?" Ludvig Grønlie nói, giọng xa xăm.
“Anh có nghe thấy không?” Mia hỏi, giọng to hết cỡ cô dám nói.
“Mia? Cô hả? Cô nghe thấy không? Holger đang…”
“Quên Holger đi,” Mia khàn giọng thì thầm đúng lúc Grønlie lại biến mất. “Tôi tìm được Marstrander rồi. Và, không hiểu vì sao, Miriam cũng đang ở đây. Anh phải…"
“Này?” Grønlie lại nói.
“Anh có nghe thấy tôi nói gì không, Ludvig?”
“Cô nghe thấy không, Mia?”
“Có, tôi đây. Tìm tôi qua GPS đi, lạy Chúa, dò điện thoại của tôi. Tôi tìm được hắn rồi. Marstrander. Tôi chắc chắn đấy. Và không hiểu sao...”
“Mia? Tôi đang mất tín hiệu của cô,” Grønlie nói, giọng lại xa xăm.
“Tìm tôi qua GPS, Ludvig. Anh nghe thấy không? Tìm tôi. Tôi đã…"
“Này?”
”Ludvig?”
”Cô nghe thấy không, Mia?”
Cô chửi thề thành tiếng và bởi vậy không nghe thấy tiếng thạch nam đông cứng đang vỡ sau lưng.
“Anh nghe thấy không, Ludvig?"
”Này, Mia...?”
“Tìm tôi, Ludvig. Qua GPS," Mia tuyệt vọng nói, và xoay người lại đúng lúc cánh tay đầy lông vũ quét qua không khí về phía mặt cô.
Cô nâng tay theo phản xạ để bảo vệ mình. Chống lại bất kỳ cái gì đó đang tới. Bóng một cái gì đó. Kim loại đập vào những ngón tay cô đang lạnh cóng, tuyệt vọng cố gắng bảo vệ đầu.
“Mia?”
Điện thoại không còn ở trong tay cô nữa. Có tiếng rít của một vật thể bay qua không trung hướng về phía cô lần nữa, lần này với lực mạnh hơn; cô chỉ kịp nhận ra một nụ cười nhếch mép trong bóng tối khi cô nâng tay lên, kim loại đánh vào da và xương.
Lạnh.
Cô nghe thấy âm thanh.
Ai đó trong sân.
Của những ngón tay bị gãy.
Miriam.
Trước khi cơn đau tới.
Tay cô ấy bị trói.
Máu chảy xuống từ thái dương cô, qua mắt, vào trong miệng.
Bị bịt mắt. Đội tóc giả màu vàng hoe.
Điện thoại của cô nằm đâu đó trong đám thạch nam, vẫn đang nói, vẫn đang gọi tên cô.
“Mia, cô có nghe thấy không?”
Đừng sợ, Mirriam.
Thanh kim loại nặng lại quét trong không trung.
Cô sẽ bảo vệ cháu.
Lần thứ ba.
Sẽ ổn thôi, Miriam.
Nhưng rồi.
Lần thứ tư.
Cô không còn tỉnh táo được nữa.