Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42
Chương 42

❊ ❊ ❊

Mùi cà phê mới pha và mùi thịt xông khói rán đánh thức Miriam Munch. Cô tiếp tục nằm vùi đầu trên gối, nửa tỉnh nửa mê, rồi sau đó mở mắt, nhận ra cô đang ở nhà.

Hôm nay là ngày nào? Thứ Sáu à? Mẹ kiếp, mấy giờ rồi? Phải đưa Marion đến trường - nhưng rồi cô nhớ ra: Marion đang ở với bà ngoại. Bà ngoại sẽ đưa nó đến trường. Miriam đã ra ngoài. Với Ziggy. Đến tối muộn. Cô đã uống quá nhiều bia. Cô không nhớ rõ là bao nhiêu, và cái kết của buổi tối có chút mơ hồ, nhưng ít ra cô đã ở nhà. Cô đã về được nhà.

Phù.

Cô đã không gục ngã trước ham muốn. Nó đã rất mạnh mẽ, ham muốn vứt bỏ mọi thứ, quay lại căn hộ của anh ta, chui xuống dưới chăn và ở lại đó mãi mãi, nhưng cô đã lấy lại bình tĩnh, ơn Chúa. Kiềm chế bản thân. Cô nhớ là sau khi uống hết cốc bia cô đã nghĩ: Mình phải nói chuyện với Johannes trước, trước khi làm bất cứ điều gì, trước khi việc này đi quá xa. Chúng mình phải nói chuyện. Mình phải nói với anh ấy, mình nợ anh ấy điều đó. Cô dang hai tay nhìn đồng hồ báo thức trên bàn. Mười một giờ mười lăm. Cô đã ngủ rất lâu. Cô nâng đầu khỏi gối nhưng rồi lại phải nằm xuống. Quá nhiều bia. Thái dương cô đau như búa bổ. Có phải họ đã kết thúc bằng mấy cốc tequila? Có lẽ.

Một buổi tối đẹp. Một buổi tối thật sự tuyệt vời. Đã rất lâu Miriam Munch không có cảm giác tuyệt vời như vậy. Cô đã bao giờ cảm thấy như vậy chưa? Vô cùng hạnh phúc. Vô cùng nhẹ nhõm, bằng cách nào đó? Cô không thể nhớ rõ. Mười một giờ mười lăm? Và cô có thể ngửi thấy bữa sáng đang được nấu trong bếp?

Cô bò ra khỏi giường, vào nhà tắm và tận hưởng làn nưóc nóng chảy tràn trên mặt và thân thể. Con say của cô thường qua nhanh, bất kể có uống nhiều thế nào. Không như bạn bè cô, có khi phải nằm liệt trên giường cả ngày. Tắm nước nóng và ăn gì đó, rồi cô sẽ tỉnh như sáo. Miriam cúi đầu và tăng nhiệt độ. Nước từ vòi hoa sen xối lên cổ và cô cảm thấy dễ chịu hơn. Bạn bè thời đó đã ghen tị biết bao trước khả năng hồi phục nhanh chóng của cô. Thời họ thường tiệc tùng bốn ngày một tuần, thời họ gần như sống trong các quán bar và nhà hàng. Rất lâu về trước. Miriam cũ. Không phải Miriam mới. Giờ cô là Miriam bà mẹ ngon lành có phòng tắm lắp hệ thống sưởi dưới sàn, một hội viên gym cao cấp và hành lang lắp đèn trần. Miriam tìm thấy một cái khăn tắm; ngay bây giờ, cô thấy biết ơn hệ thống sưởi dưới sàn. Mới chỉ tháng Mười, nhưng cô cảm thấy như đã vào đông. Cô lúc nào cũng lạnh, gần như đến tận xương; cô đã bắt đầu mong chờ mùa xuân. Cô lau khô tóc trước gương, cảm thấy thất vọng với bản thân, nhưng cô có thể thấy mình đang mỉm cười. Dạo gần đây cô khá thường xuyên như vậy, bất chợt mỉm cười.

Cà phê mới pha? Vào lúc mười một giờ mười lăm?

Miriam quấn khăn quanh tóc, mặc áo choàng tắm và ra khỏi nhà vệ sinh. Cô giật mình khi thấy Johannes đang tươi cười trong bếp, bận bịu chuẩn bị bữa sáng. Nhưng cô đã trông đợi ai khác chứ? Anh đã dọn bàn. Nước trái cây ép, bánh mì tươi, phô mai - anh thậm chí còn tìm được khán trải bàn trắng.

“Chào em yêu,” anh nói, hôn phớt má có rồi lại quay vào bếp. “Em thích trứng luộc hay rán?”

Miriam vẫn khoác áo choàng tắm đứng giữa phòng, không biết nói gì. Tại sao anh không đi làm?

“Chắc là rán?” Miriam nói, nhận ra nó đã bật ra như một câu hỏi.

“Em ngồi xuống đi, anh sẽ mang cho em ít cà phê. Em uống cà phê không?”

“À, có ạ.” Miriam gật đầu, vẫn hoang mang, nhưng cô ngồi xuống.

Cô đã bỏ lỡ cái gì chăng? Quên mất chuyện gì sao? Có phải hôm nay là sinh nhật cô? Ngày kỷ niệm của họ? Tại sao anh không ở bệnh viện?

“Em muốn sữa không?”

“Sữa?"

“Cho vào cà phê?”

"À, không," Mariam nói, vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Johannes mỉm cười băng qua phòng, đặt một tách cà phê lên bàn trước mặt cô, lại thơm má cô và quay lại bếp.

“Thúc khuya hả?”

“Khá khuya ạ,” Miriam thận trọng nói, nâng tách cà phê lên môi. “Vì sao đây?”

“Không vì sao cả. Anh chỉ thấy lạ thôi,” Johannes nói, cúi người bên trên chảo rán. “Hôm qua anh đã nói chuyện với Marianne, mẹ bảo Marion đang ở với bà, và em đã ra ngoài với bạn. Em đi chơi vui chứ?”

“Julie đấy." Miriam khẽ gật đầu, cảm giác áy náy nhói lên trong lòng.

“Ồ, phải rồi, Julie hồi xưa đấy hả? Cô ấy thế nào?”

“Vẫn ổn,” Miriam nói từ phía trên vành cốc. “Anh biết cô ấy đấy. Rắc rối với đàn ông. Cần được động viên.”

“Cô ấy thật may mắn vì có em.” Johannes mỉm cười, mang cái chảo qua bàn và gạt miếng trứng lên đĩa của cô.

“Phải,” Miriam nói, hoang mang tột độ.

Cô không thể nhớ lần cuối cùng họ ăn sáng cùng nhau là khi nào.

“Điện thoại của em có hoạt động không?" Johannes hỏi, ngồi xuống.

“Nó đang giở chứng,” Miriam lẩm bẩm. “Em nhận được vài tin nhắn, nhưng không phải tất cả, và em cũng bị vài cuộc gọi nhỡ; không rõ tại sao. Sao anh lại hỏi thế?”

“Vì anh đã cố gọi, nhưng em không bắt máy."

“Em không biết,” Miriam nói, giờ thật sự cảm thấy có lỗi.

Cơn đau đầu vừa được trận tắm đẩy đi giờ đã bắt đầu quay lại.

“Có lẽ hợp đồng của em phát sinh vấn đề,” Joharmes lại mỉm cười, rót nước ép vào cốc của cô. “Hoặc em cần nâng cấp hay sao đó. Anh chắc sửa dễ thôi.”

Anh cắt vài lát phô mai đặt lên miếng bánh mì trước mặt.

Miriam bỗng nhớ lại tối qua. Ziggy. Đôi mắt đẹp của anh ta từ phía bên kia bàn. Cô đã quyết định. Cô muốn sống thành thật. Có phải nói cho Johannes. Nhưng sự can đảm của cô đang yếu dần, khi cô nhìn vào khuôn mặt không chút nghi ngờ của anh ở phía đối diện. Rốt cuộc, đây có phải ngày kỷ niệm của họ, một ngày kỷ niệm mà cô không nhớ? Nhưng họ đã gặp nhau vào mùa hè. Họ đồng ý trở thành một đôi, đăng tin lên Facebook như hai thiếu niên, đang hẹn hò, vào mồng 8 tháng Tám - đó là ngày kỷ niệm của họ, phải không? Ắt hẳn phải là gì đó khác.

“Ôi, anh suýt quên mất." Johannes đứng dậy.

Anh đứng chắp tay sau lưng, như ngày xưa vẫn hay làm mỗi khi mua quà cho cô. Em chọn tay trái hay tay phải?

“Sinh nhật em à?” Miriam mỉm cười.

“Không, nhưng anh vẫn có thể mua quà cho em mà, phải không?"

“Anh mua quà cho em?”

“Ừ," Johannes gật đầu. “Em chọn tay trái hay tay phải?”

“Trái,” Miriam nói.

“Của em đây,” Johannes nói, đặt một cái hộp lên bàn trước mặt cô.

“Sao anh không đi làm?”

“Em không định mở nó à?"

“Vâng, tất nhiên, em chỉ thấy lạ thôi. Sao anh không ở bệnh viện?"

“Anh có tin tốt đây,” Johannes nói, lại ngồi xuống.

“Tiếp đi, nói em nghe xem nào.”

“Mở quà của em trước đã.” Johannes cười lớn.

Miriam chậm chạp mở gói quà, cố gắng đến tuyệt vọng để không đắm chìm trong cảm giác tội lỗi. Cô mở cái hộp bên trong lớp giấy gói quà.

“Ôi chao,” cô mỉm cười, vẫn hơi hoang mang. “Cảm ơn anh. ”

“Một cái đồng hồ thể thao. Nó cho biết em đã chạy được bao xa. Nhịp tim. Dùng khi em tập thể dục.”

“Tuyệt. Rất... ấn tượng.”

“Em muốn có nó chứ, phải không?"

“Tất nhiên rồi. Cám on anh, Johannes, anh chu đáo quá.”

Giọng nói thoát ra từ miệng cô, nó có vẻ kỳ lạ. Như thể không phải của cô mà là của ai đó khác. Mối quan hệ của họ đã trở nên thế này từ khi nào vậy? Johannes và cô? Có phải nó vẫn luôn như thế này? Có phải cô chưa bao giờ là cô?

Giọng nói khác hẳn cái giọng đã cất lên tối qua.

Vậy em muốn tham gia?

Tất nhiên là em tham gia.

Em có chắc không?

Chúa ơi, anh nghĩ gì vậy? Em muốn giải cứu những con vật vô tội ra khỏi phòng thí nghiệm.

Tuyệt. Bọn anh có cuộc họp vào tối mai. Em tham gia chứ?

Tất nhiên em sẽ tham gia.

“Vậy tại sao anh không đi làm?” Miriam hẵng giọng, cố gắng trốn sau vành cốc cà phê.

“Anh nói rồi đấy, anh có tin tốt.”

“Tốt quá.”

“Anh được chọn đi Sydney. Hội thảo y tế, em biết đấy?” Johannes rạng rỡ niềm tự hào. Mắt anh gần như tỏa sáng.

“Ôi chao, thật... tuyệt quá.”

“Đúng vậy, tuyệt quá phải không? Tên của Sunde đã được nêu lên trước, nhưng, ờ, anh không muốn nói xấu đồng nghiệp, nhưng thay vào đó họ đã chọn anh. Em có biết nó có nghĩa là gì không?” Mắt Johannes vẫn đang tỏa sáng.

“Tất nhiên.”

“Nghĩa là rất có khả năng chỉ vài năm nữa anh sẽ thành bác sĩ tư vấn. Em không ngờ sẽ có chuyện đó, phải không?”

“Không,” Miriam nói. “À ý em là, có chứ... Chúc mừng anh, Johannes.”

Cô đã hoàn toàn bí từ.

“Cảm ơn em. Nhưng anh phải hỏi ý kiến em trước anh không thể cứ thế mà biến mất! Bỏ em lại chăm sóc cho Marion và mọi thứ, thế thật không công bằng.”

“Ý anh là sao?”

“Chuyến bay là vào thứ Hai. Hội thảo kéo dài trong hai tuần và... anh thật lòng xin lỗi vì thông báo cho em gấp gáp quá, nhưng em thấy thế nào? Buổi hội thảo ấy? Em có phiền không nếu anh đi? Em sẽ ổn cả chứ?”

Và rồi cô chợt nhận ra. Toàn bộ chuyện này thật sự là gì. Khăn trải bàn. Món quà bất ngờ. Hôm nay không phải sinh nhật cô hay ngày kỷ niệm gì. Anh sắp ra nước ngoài, và vì thế anh cảm thấy áy náy.

“Em có xoay xở được không? Em sẽ ổn chứ?”

"Anh sẽ đi Úc vào thứ Hai, và dự kiến vắng nhà trong hai tuần?”

“Sydney," Johannes cuời toe rạng rỡ.

“Vâng, tất nhiên là OK,” Miriam nói.

“Em sẽ xoay xở được thật chứ? Với Marion, ý anh là vậy?”

“Ôi, lạy Chúa, tất nhiên em sẽ ổn. Em luôn có thể gọi mẹ mà. Không thành vấn đề.”

“Cảm ơn em, Miriam,” Johannes nói, nắm tay cô.

Lần đầu tiên trong mối quan hệ của họ, Miriam cảm thấy việc anh quá gần làm cô thấy không thoải mái.

“Em không muốn thử nó à?”

”Cái gì?”

“Cái đồng hồ?"

“À, có, tất nhiên.” Miriam đeo cái đồng hồ thể thao màu xanh dương lên cổ tay.

“Nó hợp với em đấy.”

“Anh nghĩ vậy à?"

“Chắc chắn rồi.”

Anh siết tay cô, và Miriam ngập ngừng siết lại.

“Anh nghĩ ta nên chúc mừng, đúng không? Bệnh viện cho anh nghỉ cuối tuần. Có lẽ Marion có thể ở với mẹ và Rolf thêm một đêm? Ta có thể ra ngoài ăn tối hoặc gì đó?”

“Tối nay?"

Em tham gia chứ?

Tất nhiên, em sẽ tham gia.

”Tuyệt quá.” Miriam ho, rút tay lại cầm tách cà phê lên. “Nhưng em đã hứa với Julie rồi.”

"Lại nữa à? Tối nay?”

”Vâng,” cô gật đầu. “Dở hơi thật đấy, nhưng cô ấy không ổn lắm. Thật ra, cô ấy khá buồn.”

"OK."

"Nhưng tối mai thì sao nhỉ?”

"Mai cũng được đấy,” Johannes nói, đứng dậy. “Anh gọi điện cho bố đã."

"Em chắc bố sẽ vui lắm.” Miriam mỉm cười, lại trốn phía sau cốc cà phê trong lúc Johannes lấy điện thoại ra.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.