Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 66
Chương 66

❊ ❊ ❊

Helene Eriksen sợ hãi và lo lắng đến nỗi nhảy dựng lên khi Mia và Munch bước vào phòng thẩm vấn.

“Anh ấy chẳng làm gì hết. Mọi người phải tin tôi,” cô khẩn khoản nói với họ, và đứng dậy khỏi ghế.

“Chào, Helene," Mia nói. “Cô ngồi xuống đi. Chúng ta sẽ ở đây một lúc.”

“Nhưng tôi... Xin hãy tin tôi. Holger?"

Người quản lý vốn tự tin của Trại Hurumlandet giờ chẳng còn là mình nữa. Cô có vẻ suýt nữa đã cầu xin Munch nhưng rồi lại đổ người xuống ghế và lấy tay che mặt.

“Có vẻ tình hình không được khả quan lắm với cả hai người,” Munch nói, ngồi xuống cạnh Mia.

“Tôi?” Helene có vẻ sợ hãi. “Nhưng tôi không làm gì cả.”

“Nhưng cô nghĩ anh ta có thể đã làm?” Mia hỏi.

“Cái gì? Không, Henrik cũng không làm gì cả. Lạy Chúa, anh ấy hiền như cừu vậy, anh ấy không bao giờ làm hại ai hết. Tôi không quan tâm người khác đã nói gì với hai người, hai người phải tin tôi.”

“Và họ đã nói gì với chúng tôi?” Mia bình tĩnh nói.

Cô nhìn Munch, và nhìn xuống máy thu âm bên mép bàn, nhưng Munch kín đáo lắc đầu.

“Henrik đâu?” Helene tuyệt vọng hỏi.

“Anh cô đang ở phòng bên cạnh, chờ luật sư."

"Anh ấy không cần luật sư,” Helene nói. “Anh ấy không làm gì sai hết, tôi đã nói rồi.”

“Chắc chắn anh ta cần luật sư," Munch lạnh lùng tiếp tục. “Chúng tôi đã khuyên anh ta nên gọi một người, vì, trong ít giờ nữa, anh ta sẽ bị buộc tội đã giết Camilla Green. Qua đêm nay, anh ta sẽ bị mang ra xét xử trước tòa.”

Helene nhìn Munch lần nữa, rồi liếc vội xuống máy thu âm, nhưng Munch lại lắc đầu.

“Không, không, không. Hãy tin tôi. Anh ấy không làm gì cả.” Helene Eriksen chỉ chực khóc đến nơi. “Tôi không quan tâm người khác đã nói gì với các ông. Ông phải nghe tôi, xin ông đấy. Hơn nữa, anh ấy không ở nhà. Anh ấy...”

“Và cô nghĩ người ta đã nói gì với chúng tôi?” Mia ngắt lời.

Người phụ nữ tóc vàng ngừng lại, rồi cô tiếp tục. “Chuyện về lông vũ,” cô nói khẽ. “Người ta có thể rất xấu tính. Họ đồn đại. Sao họ không quan tâm đến chuyện của riêng mình thôi. Nó làm tôi giận đến nỗi...”

“Cô có thể giết người?”

“Cái gì?” Helene Eriksen nói, nhìn Mia. “Không, tất nhiên là không. Tôi chỉ…”

“Cô có ở đó không? Hay cô chỉ giúp anh ta che giấu chuyện đó?” Munch hỏi.

“Cái gì?”

“Xét cho cùng, anh ta là anh trai cô,” Mia nói. “Ý tôi là, cũng dễ hiểu thôi. Hai người rất thân nhau, phải không? Sau tất cả mọi chuyện đã trải qua?”

“Không, từ khi nào cô...?" Helene Eriksen lắp bắp. “Tất nhiên tôi không giúp anh ấy.”

“Vậy anh ta hành động một mình?”

“Không, Henrik không làm gì hết. Tại sao cô không nghe tôi?"

“Nhưng cô biết rằng anh ta ờ, nói sao nhỉ? - thích giả trang thành chim?”

“Nhưng đó là chuyện từ rất lâu rồi. Tôi ghét những thị trấn nhỏ, chẳng có gì ngoài những kẻ thích lén lút theo dõi. Đôi khi…"

“Vậy là anh ta đã ngừng?"

“Ngừng cái gì?”

“Giả trang thành chim?” Mia tiếp tục.

“Phải, vì Chúa, tôi vừa bảo cô…"

“Bao lâu rồi?”

"Nhiều năm, ý tôi là, nó chưa xảy ra từ lúc…”

“Vậy là cô thừa nhận anh ta thích giả trang thành chim?” Muth nói.

“Phải, nhưng đó là chuyện quá khứ. Tôi đã nói rồi.”

Munch nhận ra mắt Mia lại bắt đầu long lanh.

“Đó là trước hay sau khi anh em cô được mang từ Úc về?”

Helene Eriksen trở nên im lặng, giống như đang thầm quay trở lại quãng thời gian cô chỉ muốn quên đi cho xong.

“Không phải ngay sau khi chúng tôi quay lại,” cô nói khẽ. “Anh ấy cần được giúp đỡ, các cô không hiểu à? Họ đã làm hại anh ấy. Không phải lỗi của anh ấy. Chuyện đó không biến anh ấy thành kẻ giết người. Những kẻ điên đó đã giam cầm chúng tôi. Chúng bắt chúng tôi tin vào đủ thứ, trừng phạt chúng tôi vì nhũng lỗi lầm nhỏ nhất. Để tôi nói cho các vị nghe nhé, tôi tự hào về anh ấy, thật lòng tự hào.”

Helene Eriksen hơi ngồi thẳng dậy trên ghế và, trong một thoáng, họ có thể phảng phất nhận ra người phụ nữ họ đã gặp lần đầu tiên tại trại.

“Sau tất cả những gì từng trải qua, anh ấy đã làm rất tốt. Tôi tự hào về anh ấy. Không nhiều người có thể sống sót sau một chuyện như thế. Anh ấy là người tốt nhất tôi từng biết. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì cho anh ấy.”

“Và quả thật, cô đã làm,” Mia nói.

“Cái gì?”

“Khi nào cô nhận ra anh ta đã giết Camilla?” Munch hỏi.

“Cái gì?” Helene lắp bắp. “Các ông không nghe tôi vừa nói gì à?"

“Không đâu, Holger,” Mia nói, nhìn Munch. “Anh không nên hỏi như thế."

“Ồ?” Munch nói, nhìn lại Mia thay vì Helene Eriksen.

“Anh nên hỏi từ khi nào cô ấy bắt đầu nghi ngờ anh trai cô ấy đã làm việc đó?” Mia nói.

“Phải, xin lỗi, tôi nhầm.” Munch mỉm cười, quay về phía Helene Eriksen. “Khi nào cô bắt đầu nghi ngờ rằng Henrik đã giết Camilla Green?”

“Tôi không biết," người phụ nữ tóc vàng nói, căng thẳng gõ ngón tay lên bàn. “Ông đang hỏi về lần đầu tiên, khi tôi nghĩ rằng có lẽ...“

“Phải, khi tên của Henrik nảy ra trong đầu.” Munch gật đầu thận trọng.

“Chính là bức ảnh trên báo, tất nhiên. Khi tôi nhìn thấy mặt đất trong rừng được phủ bởi lông vũ,” Helene Eriksen ngập ngừng nói, liếc vội cả hai người. “Ờ, ông biết đấy. Nơi Camilla nằm.”

“Bởi vì anh ta đã không đứng ngay lập tức? Ý tôi là, sau khi anh em cô từ Úc về?” Mia nói giọng hòa nhã.

“Ý cô là sao?”

“Giả trang thành chim,” Munch nói.

Helene Eriksen trừng mắt nhìn họ.

“Ông không thể ngay lập tức bình thường trở lại sau một chuyện như thế. Ông có biết bọn tôi đã bị đối xử như thế nào không? Những điều Henrik đã phải chịu đựng? Họ nhốt anh ấy vào trong hầm đất. Không chỉ một lần, rất nhiều lần. Chúng tôi bị đối xử như bọn chuột thí nghiệm. Ý tôi là, Vì Chúa, hồi đó tôi mới sắp ba tuổi. Henrik cũng mới sắp năm tuổi. Khi chúng tôi bị gửi đến nơi đó, ông có biết chúng tôi đã phải chịu đựng những gì không? Chúng tôi cứ tưởng thế giới này thật ra là vậy, ông có hiểu không? Anh ấy mắc bệnh thì cũng có gì đáng ngạc nhiên đâu? Khi anh ấy tìm được một nơi trong tâm trí giúp anh ấy trốn thoát?”

“Vậy là anh ta tiếp tục làm vậy?” Munch hỏi.

“Phải, và thế thì sao? Tôi rất tự hào về anh ấy. Anh ấy chăm sóc bản thân rất tốt.”

“Thật cảm động,” Mia Krüger nói, lấy ra chiếc phong bì cô vẫn luôn cất trong túi áo khoác da. “Và, nếu trong hoàn cảnh bình thường, tôi sẽ rất thông cảm với cả hai người."

Điều tra viên tóc đen mở phong bì và đặt bức ảnh lên bàn phía trước Helene Eriksen.

Camilla Green.

Lõa thể trên đất rừng.

Với đôi mắt mở to, sợ hãi.

Mia lại nhìn Munch, và ông gật đầu ra hiệu cô nên bật máy thu âm.

“Thời gian là 18.25. Có mặt trong phòng là tổ trưởng tổ điều tra ở số 13 Mariboesgate, Holger Munch, điều tra viên về án mạng Mia Krüger và...”

Lúc họ vào phòng, mặt Helene Eriksen đã gần như trắng bệch, nhưng giờ thì nó không còn chút màu sắc nào khi có nhìn thấy bức ảnh Mia mới đặt xuống trước mắt mình.

“Tên của cô, ngày sinh và địa chỉ hiện tại," Mia nói, chỉ vào máy thu âm.

Vài giây trôi đi, và Mia phải nhắc lại yêu cầu thì người quản lý trại mới có thể mở miệng.

“Helene Eriksen, ngày 25 tháng Bảy năm 1969. Trại Hurumlandet, 3482 Tofte.”

Các từ ngữ chậm chạp thoát ra từ giữa đôi môi trắng bệch, trong khi mắt cô vẫn không rời khỏi bức ảnh khủng khiếp.

“Cô có quyền mời luật sư,” Mia tiếp tục. “Và nếu không có khả năng trả phí tư vấn luật pháp, cô sẽ được bố trí một luật sư... Cô bị cắt ngang bởi tiếng gõ cửa; Anette Goli thò đầu vào và gật đầu với Munch ra hiệu bảo ông ra ngoài gặp cô.

“Sao đấy?” ông hỏi khi cánh cửa đã đóng lại phía sau. “Ta có vấn đề,” Anette Goli nói. “Luật sư của anh ta đang ở đây."

“Và?”

“Anh ta đã ra nước ngoài.”

“Cái gì!”

Munch cau mày.

"Henrik Eriksen. Anh ta đã ra nước ngoài.”

“Ra nước ngoài?” Munch nhắc lại.

"Anh ta có một trang trại tại Ý," Goli nói. “Hè nào cũng ở đó.”

“Tôi không hiểu.”

“Henrik Eriksen. Anh ta không ở Na Uy khi Camilla bị giết.”

“Nhưng không thể thế được!" Munch thốt lên.

“Vậy ta làm gì đây?” luật sư cảnh sát hỏi.

“Cô và Kim,” Munch nói, sau khi đã cân nhắc những lựa chọn.

"Nghiêm túc đấy à?”

“Thẩm vấn thông thường thôi. Moi thông tin từ anh ta nhiều nhất có thể trong vòng, bao nhiêu nhỉ, hai mươi phút, rồi ta sẽ gặp lại nhau ngoài này.”

“Được rồi,” Anette Goli khẽ gật đầu trong lúc Munch mở cửa và lại vào phòng thẩm vấn.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.