Bậc Thầy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Ba

❊ ❊ ❊

Hai tuần. So với nó thì hai tuần ở Como trôi qua như chớp mắt. Hai tuần đi đi lại lại hút thuốc và phỏng đoán, diễn tập tình huống, hết lần này đến lần khác. Rồi cuối cùng, khi nhìn thấy Cleret lảng vảng ở cuối đường vào một tối nọ, tôi phải kiềm chế hết sức mới không lao qua dòng xe cộ đến hôn hắn.

Thế nhưng, luật dạy rằng người ta không bao giờ được phép quá vồn vã đón chào một quý ông ghé thăm. Tôi về nhà và bắt mình chú ý đến hai bài báo dài trên Nghệ thuật. Sau đó ít lâu tôi nhìn đồng hồ, một chiếc Vacheron Aronde 1945 vàng hồng mảnh mai: 9 giờ 45 phút tối. Tôi chải đầu và thay áo len sang một chiếc áo cánh Isabel Marant bèo nhún, đổi đôi bốt sang giày cao gót Saint Laurent gọn gàng, màu đỏ đun tuyệt đẹp, nhưng không quá cao. Đã đến giờ ra ngoài chơi. Tôi tung tăng xuống phố và sang đường cạnh bến xe buýt, lướt qua đủ gần hắn để ngửi thấy mùi hương của tôi (Tubéreuse của Gantier, đậm và ngọt ngào). Tôi bước tới góc đường, biết rõ rằng chiếc quần jean xám bó sát cùng đôi giày cao gót của mình đang thu hút vài ánh nhìn, rồi rẽ trái xuống phố Vaugirard, tới chỗ taxi xếp hàng trên Place Saint-Sulpice. Có một quầy bar tôi rất thích trên phố

Mazarine, giống như căn phòng thay đồ sang trọng ở chỗ Julien khi không có tiệc sex tập thể, yên tĩnh vào những ngày trong tuần. Họ pha cocktail ngon, nhưng đêm nay tôi gọi một ly bourbon, uống chậm rãi, nhìn ra phố qua lớp rèm lưới đầy nghệ thuật. Hắn mất hai mươi phút mới tìm được một vị trí đối diện cửa ra vào. Chúng tôi chỉ cách nhau vài mét khi tôi ra khỏi quán bar, sau đó tôi lại rẽ trái, đi về phía dòng sông. Không có tiếng bước chân theo sau tôi; đế giày của hắn dày và nâu như bánh ngọt mua ở siêu thị, hẳn là bằng cao su. Không tệ, người lạ ạ.

Việc này khá là vui. Tôi bước ra kè sông và đợi ở chỗ sang đường giữa một đám đông du khách đang làm chuyến đi dạo lãng mạn cuối ngày. Tôi bước tới Cité, vòng quanh Nhà thờ Đức Bà và tới lie Saint-Louis. Một chuyến đi bộ dài giúp hắn tiêu bớt vài ký lô thừa kia đi. Đêm đó ấm áp bất thường so với tiết trời tháng Mười một và quán cà phê ở đầu hòn đảo rất đông, dòng người xếp hàng mua kem ở Berthillon chạy dọc các bao lơn. Tôi thấy sôi nổi, rạo rực, đầy hứng khỏi, các cơ bắp ở đùi và mông tôi linh hoạt dưới ánh nhìn của hắn. Tôi chọn phố Saint-Louis en l’Ile, sang đường lần nữa ở Pont Marie tới Bờ Phải. Khi đó là 11 giờ 15. Có một đám người lang thang nhậu nhẹt dưới gầm cầu như thường lệ. Tôi ngửi thấy mùi bẩn thỉu của họ bốc ra từ bên dưới không khí náo nhiệt rẻ tiền, giác quan của tôi minh mẫn như loài thú. Tôi ngồi vắt vẻo trên lan can dày, châm một điếu thuốc, đợi thêm một lát. Hắn không thể tụt lại quá xa. Tôi gần như cảm thấy tội nghiệp cho hắn nếu hắn để mất dấu tôi dễ dàng như thế. Rồi hắn xuất hiện, tiến về phía tôi, khuôn mặt khuất bóng dưới ngọn đèn đường trang trí cầu kỳ. Tôi cá là trông hắn rất bực bội. Tôi chuẩn bị sẵn số điện thoại lấy từ máy Leanne. Tôi ấn “Gọi”. Hắn dừng lại nghe, đầu ngoái đi ngoái lại khi hắn quét mắt trên cầu để tìm tôi.

“A lô?”

“Ông Cleret, tôi là Judith Rashleigh đây. Đã lâu không gặp.”

“Alors, bonsoir, mademoiselle.”

“Tôi ở đầu cầu,” tôi nói, rồi cúp máy.

Tôi nhảy xuống, đi tiếp tới trước một hàng taxi phục vụ khách ở Hotel de Ville, và lại đứng chờ. Tôi có thể cảm thấy hắn dấn nhanh bước chân khi tôi mở cửa và hỏi người tài xế xe có chỗ không - có lẽ hắn sợ lạc mất tôi giữa dòng xe cộ ở Paris, hoặc hắn không có tiền thuê taxi khác. Tôi lùi lại, giữ cửa mở trong khi hắn tiến đến.

“Tôi nghĩ có thể ông muốn uống một ly.”

Hắn không nói gì, chỉ luồn vào bên cạnh tôi trên hàng ghế rộng rãi của chiếc Mercedez. Tôi nhoài người lên bảo người tài xế chở chúng tôi đến Ritz.

“Phố Cambon nhé? Tôi đang thích một ly Hemingway.”

Hắn đã yên lặng suốt phố Rivoli; giờ hắn quay sang nhìn tôi. Hắn có vẻ mệt nhọc, nhưng có chút thích thú.

“Tùy ý cô.”

Chúng tôi đợi người pha chế điệu nghệ làm việc của mình, đặt hai ly nước thả dưa chuột và lý chua đỏ trên lót cốc xếp nếp, rót một ly rose martini cho tôi và gin pha tonic cho hắn. Khi hắn nhoài tới để nhấp rượu, cái áo khoác nhăn nhúm của hắn mở phanh ra trên cái bụng hơi phệ, để lộ hình thêu nực cười trên áo sơ mi. Tôi thấy một nỗi khao khát lạ lẫm bùng lóe lên.

“Thế chúng ta bắt đầu chứ?”

“Từ đâu?”

“Chà, vì anh đã từng làm tình với tôi, có lẽ chúng ta có thể bỏ qua bước lịch thiệp xã giao đi.”

Hắn nhưóng một bên mày, trông cũng hay.

“Cái hình thêu chữ lồng trên áo anh kìa? Bữa tiệc ở ngôi nhà trên đồi Montmartre. Tôi tin là anh biết Julien? ít nhất anh từng đến hộp đêm của ông ta để hỏi về tôi, La Lumière ở phố Thérèse?”

Hắn cúi đầu, phảng phất nét phóng túng. “Quả đúng vậy.”

Trong chốc lát, không ai nói gì. Tôi đã đoán ra từ vài tuần trước. Chúng tôi đã gặp nhau ở hộp đêm, đêm đó cả hai cùng quá phóng túng trong căn phòng tối. Điều tôi không thể hiểu được là màn lừa gạt rối rắm kia. Cho đến khi tôi biết chính xác hắn muốn gì, tôi không thể tham gia cuộc chơi. Nhưng nói cho cùng, tôi và hắn đã biết nhau. Căn phòng đốt hương mờ tối đó, vết dây da hằn trên tay tôi, hàm răng hắn trên cổ tôi…

Tôi lắc đầu kéo mình về hiện tại, uống một ngụm rượu lớn. Chúa ơi, tôi muốn hút thuốc; tôi muốn được phả một luồng khói chậm rãi vào mắt hắn. “Anh còn nhớ chứ?”

“Làm sao tôi quên được?”

Có một vẻ phi thực đến nực cười trong màn Bogart-và-Bacall mà dường như chúng tôi đang diễn. Bám vào trọng điểm, Judith. Hắn đã từng chơi với mày vài tháng trước trong một hộp đêm rẻ tiền thì sao chứ? Tôi ngồi thẳng dậy, cố lấy giọng cứng rắn, phẳng lặng.

“Thế là anh theo dõi tôi hả? Vì rõ ràng là anh đang ở đây.”

“Không, không phải từ khi đó. Không hẳn. Nhưng chuyện đó có vẻ là… sự trùng hợp thú vị.”

“Tôi muốn biết tại sao.”

“Tôi cho rằng chuyện đó đã quá rõ rồi.”

“Nhảm nhí. Vì sao anh theo dõi tôi?”

“Vì cô đã giết Cameron Fitzpatrick.”

Giờ thì tôi thực sự muốn hút thuốc rồi.

“Vớ vẩn.”

Hắn hơi lùi lại, uống một chút nước và nói vẻ thản nhiên. “Tôi biết cô đã giết Cameron Fitzpatrick vì tôi đã thấy cô làm việc đó.”

Trong vài giây đồng hồ, tôi thực sự nghĩ mình sắp ngất. Tôi nhìn chằm chằm vào cái que quấy cocktail đâm xuyên qua cánh hoa hồng nhạt đậu lập lờ trên viền ly. Tôi ước gì tôi ngất đi được. Bản năng của tôi đã đúng, cái run rẩy sợ hãi đột ngột đó, cảm giác đang bị theo dõi đó, khi ở dưới chân cầu. Một con chuột, hẳn rồi. Một con chuột ngửi thấy mùi máu.

“Tôi không hiểu anh đang nói gì. Làm ơn nói ngay bây giờ, vì sao anh đi theo tôi.”

Hắn với tới và nhẹ nhàng chạm lên mu bàn tay tôi.

“Đừng lo. Uống hết ly rượu của cô đi. Tôi không có một đội cớm phục bên ngoài đâu. Rồi có lẽ chúng ta có thể đến nơi nào riêng tư.”

“Tôi chẳng phải nghe theo một lời nào của anh hết. Anh không có quyền…”

“Không, cô không phải nghe tôi. Không, tôi không có quyền. Nhưng tôi nghĩ là cô sẽ nghe theo. Giờ thì uống hết đi.”

Tôi để hắn trả tiền rồi dắt mình qua những hành lang dài, hồng rực như trong một vỏ sò, qua những tủ kính bày đồ trang sức và khăn quàng lỗi thời, qua những người giữ cửa thờ ơ lãnh đạm, đến quảng trường Vendôme. Tôi câm lặng theo hắn vòng qua quảng trường, băng ngang tới những cửa vòm dọc phố Castiglione, rẽ phải tới ga Concorde. Trời đã chuyển lạnh, và đôi giày cao gót của tôi bắt đầu chà xát lên chân sau quãng đường đi bộ quá dài. Tôi mừng rỡ khi hắn ngồi xuống một băng ghế ở cửa vào khóa chặt của ga Tuileries.

“Mặc vào.” Hắn đưa cho tôi áo khoác của hắn; tôi đang run lẩy bẩy. Tôi để hắn choàng áo quanh vai mình, một luồng hơi mồ hôi từ lớp vải lót tổng hợp xông lên, mắt tôi dán chặt vào ánh đèn của chiếc xe buýt đang bò lên đại lộ Champs. Tôi cố châm một điếu thuốc, ngậm đầu mẩu vào miệng. Trơn tru.

“Thế này nhé, Quý Cô Không Tên, cô có thể gọi tôi là Renaud. Tôi sẽ gọi cô là Judith, trừ phi cô thích tên Lauren hơn?”

“Lauren là tên đệm của tôi. Mẹ tôi hâm mộ Lauren Bacall. Oách không?”

“OK, vậy thì Judith. Nào, tôi sẽ nói còn cô thì lắng nghe.” Hắn cầm lấy bật lửa từ bàn tay run rẩy của tôi và châm thuốc cho tôi. “OK?”

“Anh nói tiếng Anh sõi lắm.”

“Cảm ơn. Nào, giờ tôi sẽ cho cô xem một bức ảnh.

Đây là ông ta, đúng không, Cameron ấy?”

Tôi phải nheo mắt trong ánh đèn tín hiệu giao thông ở ngã tư. Hắn giơ bật lửa đến gần màn hình. Đúng là ông ta. Chụp bằng điện thoại của Renaud, bước xuống Bậc Thang Tây Ban Nha, khuôn mặt cúi gằm tránh ánh mặt trời thành Rome. Tôi đã cố không nghĩ tới khuôn mặt ông ta suốt bấy lâu.

“Anh thừa biết đấy là ông ta rồi.”

“Phải, nhưng cô không biết rằng tên ông ta không phải Cameron Fitzpatrick. Đó là Tommaso Bianchetti.”

Tất cả những nét duyên Ireland ấy.

“Ông ta cũng khá đấy,” tôi chỉ nói được có vậy.

“Đúng là khá. Rất khá. Mẹ người Ireland, làm hầu phòng trong một khách sạn ở Rome. Dù sao thì, đây là chuyện tôi cần giải thích với cô. Bianchetti rửa tiền cho… các tổ chức ở Ý. Ông ta làm việc đó nhiều năm rồi.”

“Mafia hả?”

Renaud ném cho tôi ánh nhìn thương hại. “Ndrangheta, Camorra… chỉ có dân nghiệp dư mới dùng từ Mafia.”

Vậy thì cảm giác của tôi về Moncada cũng là chính xác. “Xin lỗi.” Kỳ lạ thay, tôi lại bắt đầu cảm thấy khá hơn.

“Đồng nghiệp cũ của cô, Rupert ấy, anh ta không gọi cho Fitzpatrick. Chính Fitzpatrick đã gọi Rupert. Chiêu trò thú vị, ông ta đã làm cả trăm lần. Chủ yếu là hàng thật, họ chẳng buồn phí sức với hàng giả. Nhưng bây giờ ở Ý thời buổi khó khăn, và làm đồ giả lãi hơn nhiều. Rửa tranh lẫn rửa tiền. Đó là lý do tôi vào cuộc.”

“Tôi tưởng anh làm việc cho anh ta. Rupert ấy.”

“Không hiểu ai bảo cô thế nhỉ? Chuyện đó để lát nữa nói sau nhé? Tôi được một người Mỹ cực kỳ tức giận thuê. Chủ ngân hàng, Goldman Sachs. Phát hiện bức Rothko ông ta thường khoe khoang tại ngôi nhà ở Hamptons là tranh giả. Muốn đời lại tiền. Việc đó dẫn tôi đến Alonso Moncada.”

“Moncada bán tranh giả à?”

“Lúc có lúc không.”

“Tại sao lại là anh?”

“Cô nghĩ tôi là ai, thám tử tư kiểu chính thống à? Tôi săn tiền cho những người muốn lấy lại trong bí mật.”

Tôi không khỏi liếc nhìn cái áo sơ mi xấu xí, đôi giày tởm lợm của hắn. “Trông anh không giống người săn tiền.”

“Phải. Còn cô thì giống.”

Tôi giống như vừa ăn cú đấm vào cằm.

“Bianchetti là một trong mấy tay làm việc cho Moncada. Moncada mua tranh bằng tiền mặt, do một ngân hàng nhỏ ở Rome cung cấp, thuộc quyền kiểm soát của… các tổ chức. Danh nghĩa là khoản vay doanh nghiệp. Chúng trao tay bức tranh cho một khách hàng tư nhân để lấy tiền lời, khách hàng có thể giữ lại làm của riêng hoặc đấu giá đàng hoàng. Moncada rót tiền, Bianchetti cung cấp nguồn gốc tranh. Mọi người đều được lợi. Rất gọn gàng.”

“Rồi sao?”

“Rồi tôi đến phòng tranh mà thân chủ của tôi mua bức Rothko, thuyết phục họ cho tôi tên của người chủ trước và thuyết phục ông ta - không, thực ra là bà ta, một phụ nữ dễ chịu, ba đứa con - cho tôi tên của Moncada. Bà ta cũng không biết mình bị lừa. Tôi mất một thời gian mới lần được ra hắn, và cùng lúc đó tôi bắt đầu nghe được cái tên Bianchetti, dưới tên giả Fitzpatrick. Tôi đến London tìm ông ta - Bianchetti ấy - theo ông ta đến Rome, và rồi cô diễn màn kịch nhỏ của cô - đừng ngắt lời - và tôi theo cô đến chỗ Moncada. Đó là lần đầu tiên tôi tận mắt nhìn thấy hắn. Tất nhiên là tôi cũng khá tò mò về cô. Nhưng tôi không biết cô nẫng đi thứ gì, dù là bằng cách nào.”

“Tôi không…”

“Im đi.” Hắn lướt qua tập tin trên điện thoại của mình, cho tôi xem một bức ảnh khác, ảnh chụp tôi và Moncada, đang ăn pizza. Tôi ngạc nhiên thấy vẻ bình tĩnh của mình trong bức ảnh.

“Thế và, cuối cùng, mùa đông vừa rồi bức Stubbs xuất hiện, và nó có tên Fitzpatrick - lúc này đáng tiếc đã qua đời - trong danh sách nguồn gốc. Vậy là tôi biết được cô đã bán gì cho Moncada.”

“Nhưng còn Rupert?”

“À, khi đó tôi lại tò mò về cô hơn rất nhiều. Thế nên tôi xem qua báo cáo của cảnh sát, tìm được tên cô. Tôi đoán cô phải có liên quan gì đó đến tranh nghệ thuật. Tôi biết cô là người Anh. Vậy nên tôi bắt đầu từ trên xuống. Mất hai cuộc gọi.”

Ở London chỉ có hai Nhà Đấu Giá đáng để tâm…

“Mấy cô tiếp tân chưa từng nghe tên cô, nên tôi lần lượt nói chuyện với các trưởng ban. Và tới được chủ cũ của cô.”

“Tiếp đi.”

“Vậy là tôi đến nói chuyện.” Hắn nhếch nửa miệng cười. Tôi không hề nhận ra là mình lại bắt đầu run, nhưng hắn thì có. Hắn kéo chiếc áo khoác chặt hơn quanh tôi, thật chu đáo.

“Tôi khiến Rupert hơi sốc khi nhắc đến Fitzpatrick. Tôi bảo anh ta là tôi đã thấy tên của ban đấu giá cạnh tên Fitzpatrick trong nguồn gốc của bức tranh. Rồi tôi hỏi về cô. Khi nghe được cô từng ở Ý anh ta suýt nổ tung. Anh ta sốt sắng thuê tôi làm thêm việc tìm kiếm cô. Rồi anh ta cho tôi xem ảnh của cô. Tất nhiên tôi phải kiểm tra xem cô có đúng là người tôi đã nhìn thấy hay không. Và đúng là cô. Cô gái xinh đẹp ở Rome. Cô có một khuôn mặt khó quên.”

“Cảm ơn. Lãng mạn làm sao. Còn chuyện ở ngôi nhà ngoại ô? Anh làm gì ở chỗ Julien?”

“Vận may bất ngờ. Rất nhiều người biết Julien, nhiều người có thế lực. Tôi muốn đến thăm ông ta trong khi đang ở đây, và thỉnh thoảng cũng phải giải trí chứ, đúng không? Dù sao thì chúng ta đang ở Paris cơ mà, chérie. Tôi đã tìm cô ở London, vô ích. Mẹ cô còn không biết nữa.”

“Mẹ tôi?”

“Không khó tìm. Qua trung tâm xã hội là thấy.”

Tôi nuốt nước miếng trong con sốc. “Bà ấy… bà ấy có ổn không?”

“Ý cô là bà ấy có say không hả? Không. Bà ấy khỏe. Tôi không nói gì khiến bà ấy lo lắng cả. Nhưng rồi tôi trắng tay. Bạn cùng phòng của cô nói cô gửi séc về trả tiền nhà, đã ra nước ngoài. Soo và Pai. Hai cô gái hiền lành dễ mến, sinh viên y khoa. Họ gợi ý rằng cô thích tiệc tùng. Không phải sở thích của họ. Nhưng lại là sở thích của tôi. Tôi đang ở đây - thăm thú vài người bạn cũ trong dịp cuối tuần - và cô lại xuất hiện.”

“Như anh nói, đúng là trùng hợp.”

“Có lẽ cô cần phải kín đáo hơn một chút. Trong chuyện… mua vui của mình.”

“Còn Leanne thì sao?”

“À. Leanne. Thì như tôi đã nói, khuôn mặt cô rất dễ nhớ. Tôi đã thấy ảnh cô ở London, đã gặp một người trông rất giống cô ở Paris, nhưng đèn đóm ở mấy bữa tiệc của Julien luôn rất… tế nhị.”

Hắn đổi sang nói tiếng Pháp.

“Encore,* tôi cần phải biết chắc đúng là một người. Julien không có tên của cô, chỉ có cái tên Lauren, nhưng ông ta cho tôi thông tin về vài cô gái trong nghề có cùng -ờ - khuynh hướng với cô. Những cô gái có danh tiếng quốc tế, nói theo cách lỗi thời. Tôi lại mất một thời gian nữa, phải lần theo từng cô và cuối cùng một người nhận ra cô. Tôi tìm được cô bạn Ashley của cô ở chỗ làm việc cũ của cô.”

Tiếng Pháp: thêm nữa.

“Hộp đêm Gstaad.”

“Précisément.* Rồi cùng lúc đó hình như Rupert tìm được cô bạn Leanne của cô, cũng ở chỗ đó. Lợi dụng cô ta thì có lợi cho anh ta - anh ta không muốn mối liên hệ giữa cô và British Pictures bị lộ ra nhiều hơn mức cần thiết. Tôi đến đây cùng Leanne. Cô ta cho tôi một bức ảnh chụp ở hộp đêm để xác nhận với Julien. Cũng chẳng tính là phản bội gì - cả hai chúng tôi đều đang tìm cô. Cô ta chỉ không biết lý do thôi.”

Tiếng Pháp: chính xác.

Tôi không dám nói một lời nào. Mấy bức ảnh tự sướng ngu ngốc: hai đứa chúng tôi chụp bằng điện thoại của cô ta trong một tối vắng khách, mặt mày nhăn nhở trước ống kính.

“Cô không cần lo về bọn họ, Judith. Quên Rupert đi. Anh ta có quá nhiều thứ không thể để mất; anh ta đưa ra quyết định sai lầm về một chuyện nghiêm trọng hơn mình tưởng. Leanne khi còn sống thì chỉ là một ả điếm nghiệp dư nghiện ngập mà thôi, đúng không?”

“Khi còn sống?”

“Judith, làm ơn đi. Cô không được lịch sự cho lắm khi bỏ một xác chết trong phòng khách sạn mà tôi đã thuê đâu. Nhưng để lại số của tay buôn ma túy đúng là rất khôn ngoan. Cảnh sát khá vui mừng khi tóm được cậu ta.”

“Cảnh sát? Tôi tưởng anh nói…”

“Tôi bảo tôi không phải là cớm. Thế không có nghĩa là tôi không có bạn ở sở. Tôi cần họ, nghề của tôi mà. Cô nghĩ làm sao tôi có được địa chỉ của cô?”

“Tôi tưởng anh theo dõi tôi.”

“Tôi đọc mẫu báo cáo. Chú ý tiểu tiết, thế thôi.” Hắn có vẻ tự hào. “Họ hỏi Stéphane của cô rất nhiều câu. Tôi bảo bạn tôi rằng Leanne chỉ là một cô nàng tôi tình cờ vớ được, không quen, không biết cô ta đang nghiện thứ gì. Cuối cùng họ sẽ tìm được danh tính cô ta thông qua lãnh sự quán, rồi gửi trả cô ta về. Đừng xoắn.” Lại một từ lóng tiếng Anh nữa. Tôi nghe ra được chất giọng Pháp của hắn.

“Dù sao thì, Rupert. Tôi nghĩ anh ta chỉ muốn để mắt đến cô, đảm bảo cô không bép xép. Thậm chí nếu muốn quay lại London bây giờ, cô có thể sẽ thấy một vài cánh cửa mở ra cho mình.”

Tôi đờ đẫn lắc đầu. Suốt thời gian qua. Hết lần này đến lần khác, tôi cứ tưởng mình thông minh, vậy mà Cleret chỉ cần chờ cho tôi ngã vào tầm mắt hắn. Tôi cố mở miệng.

“Anh muốn gì?”

“Tôi muốn Moncada. Tôi muốn tiền của thân chủ tôi và thù lao của tôi. Thế thôi.”

“Anh biết hắn là ai, hắn ở đâu. Sao không tự đi tìm?”

“Tôi muốn hắn đến Paris này. Ở Rome hắn quá nguy hiểm.”

“Thế tôi phải làm gì?”

“Bán tranh cho hắn, tất nhiên.”

“Rồi sau đó?”

“Giao Moncada cho tôi, cô sạch nợ. Thậm chí chúng ta có thể chia đôi tiền lời bức tranh cô bán cho hắn.”

Tôi nghĩ ngợi chốc lát.

“Nhưng nếu tôi làm thế, thì chẳng phải Moncada và mấy ‘tổ chức’ của hắn sẽ truy lùng tôi sao? Họ sẽ không muốn trả tiền cho bức Rothko, cái bức của ông chủ ngân hàng của anh ấy. Và anh đã nói là hắn nguy hiểm.”

Tôi ghét cảm giác về mình lúc này: trẻ con, tuyệt vọng, mất kiếm soát.

“Cô muốn ai tìm cô hơn - họ hay là cảnh sát? Dù sao thì, tôi có thể lo liệu những chuyện lặt vặt cho cô. Tôi biết một tay ở Hà Lan, anh ta giỏi khoản hộ chiếu lắm. Cô chỉ cần biến khỏi Paris một thời gian. Nhưng tôi không nghĩ cô có nhiều lựa chọn, đúng không?”

Tôi nghĩ về điều đó trong chốc lát. Tôi có thể phản đối, phủ nhận cái việc tôi thậm chí chưa từng thừa nhận; tôi có thể bỏ chạy. Như tôi đã nói, tôi không thích chơi trò, trừ những trò tôi biết mình có thể thắng. Hắn có vẻ chẳng quan tâm gì đến Cameron hay Leanne, ít nhất là nếu tôi chịu làm theo ý hắn.

“Vậy là anh muốn Moncada đến đây? Thế thôi? Rồi tôi tự do?”

“Tôi cần tìm cách nói chuyện riêng với hắn. Loại người này rất cảnh giác. Cô bắt đầu hiểu rồi đấy, Judith.”

Hắn vừa đứng dậy vừa nhấc áo khoác khỏi vai tôi. Bây giờ đối với tôi trông hắn đã khác, bình thản, thậm chí quyền lực.

“Chúng ta sẽ đến chỗ cô.”

“Đến chỗ tôi?”

“Cô nghĩ tôi sẽ để cô thoát khỏi tầm mắt tôi à? Tôi có thể chạy quanh Luxembourg nếu cần. Bao lâu cũng được.”

Renaud để đồ đạc trong một khách sạn cho khách du lịch ở Khu Latin. Chúng tôi cố vẫy vài chiếc taxi trong khi đi bộ, nhưng đúng theo phong cách người Paris, không ai trong số họ muốn kiếm tiền. Khi chúng tôi đến một ngõ hẻm sặc mùi kebab chân tôi như đã bị chặt cụt. Hắn bắt tôi leo cùng hắn lên bốn tầng cầu thang trải thảm bẩn thỉu để hắn lấy đồ. Tôi nhìn qua cửa sổ ra một cầu thang thoát hiểm trữ tình và một đống chảo vệ tinh trong khi hắn lục sục trong buồng vệ sinh bé tí xíu.

“Nóc nhà của Paris,” tôi nói cho có chuyện. Hắn phớt lờ tôi, nhưng khi vai bắt đầu run lên tôi cảm thấy tay hắn đặt trên lưng mình. Tôi quay lại và áp mặt vào cái ngực áo khốn kiếp đó, và hắn vỗ lưng tôi với sự dịu dàng vụng về cần thiết mà đàn ông luôn thể hiện trước phụ nữ đang khóc. Tôi khóc một lúc lâu, khóc thật sự, cổ họng nghèn nghẹt, cho đến khi tôi nghe thấy một âm thanh lạ. Dường như âm thanh ấy đến từ bên ngoài, tiếng khóc tang, có lẽ tiếng trẻ con la hét, hoặc là tiếng lũ mèo động tình. Rồi tôi nhận ra chính là tôi đang gào rú. Tôi trút ra tất cả nước mắt mà tôi không cho phép rơi từ ngày hôm ấy ở London khi Rupert cử tôi đến gặp Đại tá Morris, và, ngay cả khi đang khóc và thở gấp, nức nở đó, tôi tò mò về cảm giác lạ lùng cuối cùng đã cho phép tôi buông lỏng. Đó là cảm giác nhẹ nhõm. Chỉ một lần, rốt cuộc đã có người khác đứng ra gánh vác. Trong phút chốc tôi thậm chí đã nghĩ rằng chuyện có thể kết thúc ở đó, cứ thế, tôi mềm nhũn và biết ơn trong vòng tay hắn, và sau này, có đôi khi tôi ước rằng chuyện thực sự đã kết thúc ở đó. Nhưng tất nhiên là không.

histler là một họa sĩ lớn, một cái tên sẽ thu hút nhiều nhà sưu tầm có máu mặt, và điều đó có nghĩa là lọi nhuận béo bở cho Nhà Đấu Giá. Để ăn mừng tôi tính tiền taxi vào tài khoản của ban, dù cấp dưới chúng tôi không được phép đi taxi. Kho
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của L. S. Hilton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.