Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

“Cậu có cho là chúng ta nên làm gì đó không?”

Tôi hỏi Judah khi gặp cậu vài ngày sau đó. ”Là thực sự lao vào và làm việc gì ấy.” Lúc này cậu đang rắc bột lá xanh lên một tờ giấy trắng mỏng. Tôi nhìn trân trối vào những ngón tay linh hoạt của Judah khi cậu liếm tờ giấy rồi gập nó lại.

“Là sao? Tự mở cuộc điều tra hả?” Cậu hỏi.

“Có lẽ vậy.” Tôi cáu kỉnh trả lời. Judah đã làm xong một điếu thuốc và chuẩn bị cuộn một điếu khác.

“Cho tôi thử đi.” Tôi nói rồi gạt tay cậu sang một bên. Cậu ngẩng lên, nét thích thú hiện rõ trên khuôn mặt. Tôi tựa đầu gối vào bánh xe lăn của cậu, trong lòng thầm mong cậu sẽ không nhìn xuống và nhận thấy hai bên đầu gối tôi núng nính toàn mỡ. Một cơn gió bay qua, thổi vào mũi tôi mùi hương trên da thịt Judah - thật ngọt ngào, thơm tho và sạch sẽ.

“Nhìn thì dễ mà không dễ tí nào.” Tôi nói. Tôi không thoải mái chút nào khi mùi hương của Judah làm cơ thể tôi phản ứng như vậy.

“Đâu có, cũng dễ mà.”

Đôi mắt chúng tôi nhìn vào nhau trong khoảng cách rất gần, tự nhiên tôi cảm thấy thật ngượng ngùng. Tôi tự nhìn lại bản thân, đầu bù tóc rối, da đỏ ửng lên vì nắng, ngón tay lóng ngóng làm rơi cả đống bột lá xanh ra bàn.

“Từ từ thôi, Cô Nàng Mảnh Mai.” Judah bốc lên một ít lá và bỏ lại vào tờ giấy. Tôi trộm liếc cậu thật nhanh xem cậu có bực bội tí nào không, nhưng cậu ấy thậm chí còn không thèm nhìn tôi nữa. Giờ cậu đang nhìn mấy cái cây bên đường.

Sáng nay, tôi dậy thật sớm và gặp một trong những đội tìm kiếm đang lùng sục khu rừng bên bờ Đông sông Boubaton. Họ cho chúng tôi bánh rán, cà phê cùng áo khoác ngoài màu vàng neon để phục vụ mục đích an toàn. Vài sĩ quan cảnh sát mang theo cả chó, tất cả đều là giống chó chăn cừu Đức và đều được mặc đồng phục in dòng chữ CẢNH SÁT màu vàng sáng dọc bên sườn. Chúng tôi đi thành hàng xuyên qua khu rừng, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể là manh mối, như một mẩu quần áo rách, máu hay tóc. Bước thêm bước nào là tôi lại càng muốn mệt đứt hơi bước ấy. Tôi băn khoăn không biết liệu mình có thể là người tìm ra Nevaeh hay không.

Ngày nào cũng có trẻ em mất tích, nhưng chỉ có một phần trăm số vụ mất tích là được lên báo chí quốc gia. Có rất nhiều đứa trẻ bị kẻ xấu làm tổn thương, nhưng khi đứa trẻ đó là đứa trẻ ta quen biết, cùng đi chung xe buýt với ta và cùng bước đi trên những con phố nghèo nàn ta đã đi qua suốt cả đời lâm vào cảnh đau thương này, ta sẽ thấy buồn hơn nhiều. Cái ác đang ngang nhiên cướp đi từng người một trong số chúng ta, và nạn nhân đầu tiên là những người yếu đuối nhất.

“Điếu thuốc tôi cuốn nhìn kinh quá.” Tôi nói, ngón tay giữ điếu thuốc xấu xí. Tôi cuộn lỏng tay nên điếu thuốc phồng lên, ở một đầu điếu, lá thuốc thậm chí còn thòi cả ra ngoài và bay ra đầy bàn khi có gió thổi qua. Judah giật điếu thuốc từ tay tôi và cuốn lại.

“Cậu cũng có tinh thần giúp đỡ rồi”, cậu nói. “Giờ cậu đang đi tìm kiếm trong khu rừng chết tiệt đó mà. Còn làm gì hơn được nữa vào thời điểm này?”

“Tìm con bé”, tôi đáp. “Chắc con bé đang ở đâu đó thôi, phải không?”

Vẻ mặt cậu ấy làm lòng tôi chùng xuống. Cậu cố gắng che đậy cái hiện thực đầy bất an bằng điều mà tôi mong mỏi nhất lúc này: niềm hy vọng hay cảm giác chờ mong đến khắc khoải. Bản thân tôi cũng như cậu - một kẻ ôm niềm tin vô vọng rằng cô bé con ấy vẫn còn sống. Nếu Nevaeh còn sống thật thì hiện giờ con bé sống thế nào sau chừng ấy thời gian mất tích? Tôi lắc đầu và nói, giọng hơi run run, “Cậu không cần nhìn tôi bằng ánh mắt đó đâu. Làm như tôi ngốc lắm ấy.”

“Tôi không bao giờ nghĩ về cậu như thế, Margo. Không hề. Con bé đã mất tích được hai tháng rồi...” Đã hai tháng rồi sao? Tôi nhớ lại lần cuối mình gặp con bé. Đó là vào tháng Sáu, nắng bắt đầu chói chang. Các ngôi trường vừa mới tổng kết năm học và niềm vui sướng tột độ còn hiện rõ trên gương mặt tất cả lũ trẻ ở khu Xương. Nevaeh từng kể cho tôi nghe rằng bà con bé đã thưởng cho nó hai đô la cho mỗi điểm A.

Mười đô la! Em sẽ để dành và mua thứ gì đó thật tuyệt. Con bé kiêu hãnh nói.

Nhưng con bé không bao giờ dùng đến số tiền đó, tôi khá chắc điều đó. Có lẽ số tiền vẫn còn nằm yên trong chiếc ba lô Hello Kitty nhỏ, lẫn trong mấy gói kẹo Gusher và con gấu bông màu tía mà con bé vẫn giấu ở dưới cùng. Nevaeh đặt tên cho con gấu là Bambi.

Em không thể bỏ nó ở nhà được. Em đi đâu là Bambi cũng đi theo. Giọng nói lảnh lót, trong trẻo và yếu ớt của con bé vang lên như chuông ngân trong tâm trí tôi.

Cảm giác đau đớn đột nhiên trào dâng trong lòng, tôi bỏ đi, để lại Judah ngồi hút điếu thuốc yêu quý của cậu ấy. Cứ để cậu lấy đống cỏ xoa dịu nỗi buồn. Còn tôi, tôi thà chấp nhận gặm nhấm nỗi đau, có lẽ như vậy sẽ chân thật hơn. Có ai giả dối như tôi không? Dành cả đời để đọc sách nói về hạnh phúc, niềm vui mà rồi lại từ chối tận hưởng nó.

Nỗi buồn là thứ cảm xúc dễ tin tưởng hơn, mạnh hơn mọi xúc cảm khác. Nỗi buồn khiến niềm hạnh phúc trở nên thất thường và mơ hồ. Nỗi buồn lan tỏa mạnh mẽ, day dứt lâu dài và bao trùm lên những cảm xúc tích cực với sự nhẹ nhàng và sâu sắc đến nỗi ta còn không hề ý thức được sự thăng trầm cảm xúc của bản thân cho đến khi ta bị đột nhiên bị trói buộc hoàn toàn vào nó. Chúng ta phải nỗ lực đấu tranh rất nhiều để giành lấy hạnh phúc, và rồi khi cuối cùng thứ cảm giác mơ hồ ấy đã nằm trong tay ta, nó lại dễ dàng vuột mất như nước chảy qua từng kẽ ngón tay. Tôi không muốn phải nắm bắt thứ gì dễ dàng trôi tuột đi như nước, mà chỉ muốn giữ lấy những gì có sức nặng và đơn giản. Đó phải là thứ tôi có thể hiểu được. Vì tôi rất hiểu nỗi buồn nên tôi tin tưởng vào nó. Chúng ta có xu hướng thu mình vào trong nỗi buồn để tự bảo vệ bản thân khỏi niềm hạnh phúc ngắn ngủi. Bấy lâu nay tôi chỉ biết có bóng tối, có lẽ đó chính là mấu chốt để tạo nên chất thơ từ nỗi buồn.

Tôi nhận ra mình đang ở trong rừng, thơ thẩn vuốt ve lớp vỏ cây sần sùi và chà xát một chiếc lá giữa những ngón tay. Tôi nghĩ đến Lyndee Anthony, mẹ của Nevaeh. Trước đây có vài lần tôi từng thấy cô ấy đứng bên hiên nhìn ra ngoài phố, cặp mắt lơ đễnh, hành động, cử chỉ vô hồn như một cái máy. Cô ấy khá gầy, tóc cắt ngắn gần sát tận da đầu. Trông vẻ mặt cô cứ như trẻ con, trái ngược với thân hình rất gợi cảm và đầy đặn. Thỉnh thoảng tôi bắt gặp hai mẹ con họ đi cùng nhau trong thị trấn. Nevaeh có khi trông còn người lớn hơn mẹ mình. Cô bé có cặp mắt tinh anh rất sống động cùng cử chỉ điềm tĩnh. Trong khi đó, cặp mắt của cô Lyndee lại trống rỗng, vô hồn và mệt mỏi. Đôi mắt ấy làm tôi liên tưởng đến mắt của một chú cún.

Từ khi Nevaeh mất tích, gương mặt u sầu của cô Lyndee thường xuyên xuất hiện trên trang nhất tờ Cảng Xương. Tôi bắt đầu thu thập các bài viết có hình ảnh gương mặt đa sắc thái buồn khổ của cô Lyndee kèm theo tiêu đề như, Mẹ mong tin con gái mất tích hay Mẹ cung cấp tin mới về con gái mất tích cho cảnh sát. Trong khi đó, mãi hàng tuần sau khi cuộc tìm kiếm bắt đầu, bố của Nevaeh mới xuất hiện. Có tin đồn rằng khi cô Lyndee gọi cho ông ta thông báo con gái họ đã mất tích, ông ta còn yêu cầu làm xét nghiệm huyết thống. Tuy nhiên, khi các trang tin địa phương đánh hơi được tin tức này, ông ta lập tức thay đổi hẳn thái độ. Ông ta bắt đầu thực hiện một loạt những buổi phỏng vấn đẫm nước mắt và cáo buộc cô Lyndee đã không cho ông ta gặp con gái, rồi tình trạng này sẽ chấm dứt ngay khi cô bé được tìm thấy. Không đời nào tôi tin mấy điều nhảm nhí ấy vì ông ta thực chất chỉ thèm khát được chú ý mà thôi. Vài tháng sau, khi vụ việc lắng xuống, ông ta cũng không thèm nhỏ giọt “nước mắt cá sấu” nào nữa.

Ra khỏi khu rừng, tôi đi về phía sau “hố đen sự sống”. Tôi lê bước qua khoảng sân um tùm những cỏ, kệ cho đám cỏ dại cọ vào bắp chân nghe nhột nhột. Cái thanh ngang hồi xưa mẹ tôi phơi quần áo ướt nay đã bật tung khỏi phần cột. Tôi đỡ lấy bên thanh phơi bị lỏng ra và xem xét nó. Lúc nhìn lên, tôi chợt thấy tấm rèm cửa phòng mẹ hé mở và mẹ đang nhìn tôi. Anh mắt chúng tôi chạm nhau trong chốc lát và tôi chủ động ngoảnh mặt đi trước. Khi nhìn xuống tay mình, tôi mới nhận ra chiếc lá tôi cầm nãy giờ đã bị chà xát thành một lỗ lớn.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.