Bí Mật Đảo Lincoln

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

CHƯƠNG BỐN

Những người di dân trên bờ. - Ayrton và Pencroff cứu những gì có thể cứu được. - Xem xét kỹ con tàu. - Kho thuốc nổ còn nguyên vẹn. - Những của cải mới. - Mảnh ống kim loại.

- Chúng đã bị tan xác! - Harbert thốt lên.

- Đúng vậy! Chúng đã bị nổ tung, y như Ayrton đã đốt thuốc súng trong kho chứa thuốc nổ của chúng vậy! - Pencroff khẳng định, đồng thời cùng với Nab và cậu bé lao đến chỗ thang máy.

- Nhưng điều gì đã xảy ra mới được chứ? - Gédéon Spilett hỏi: ông ta vẫn không sao trấn tĩnh lại được sau cái kết cục đột ngột đến như thế.

- Rồi, phen này thì chúng ta sẽ hiểu rõ tất cả!... - kỹ sư sốt sắng đáp lời.

- Hiểu rõ cái gì?

- Thủng thẳng rồi sẽ biết, còn bây giờ ta hãy đi đã, Spilett. Điều chủ yếu là bọn cướp biển không còn nữa.

Và Cyrus Smith đã kéo theo nhà báo và Ayrton vội vã đi ra bờ biển, tại đây Pencroff, Nab và Harbert đang nán chờ họ.

Sóng biển đã nuốt chửng con tàu, thậm chí không nhìn thấy các cột buồm đâu. Cột nước xoáy đã nhấc bổng con tàu lên, lật nó nằm nghiêng, và nó cứ thế chìm nghỉm - có lẽ nước đã chảy ùa vào lỗ thủng toang hoác.

Trên mặt nước, những mảnh tàu vỡ cứ xoáy tròn - nguyên bộ cột buồm và trục buồm dự trữ, các chuồng gà (những tù nhân có cánh này vẫn còn sống), các hòm và thùng phuy bị áp lực của nước tống qua các cửa và dần dần nổi lên mặt nước; tuy nhiên, không thấy có những tấm ván boong, những tấm gỗ bọc, điều đó làm cho tình huống chiếc tàu “Nhanh” bị diệt rất đỗi bất ngờ càng trở nên bí ẩn hơn…

Chẳng nhẽ lại khoanh tay ngồi nhìn con nước ròng cuốn rất cả những tài sản ấy ra khơi sao? Tất nhiên là không. Vì vậy, Ayrton cùng Pencroff đã lao xuống thuyền, định lùa bộ cột buồm còn nguyên vẹn và tất cả những gì nổi trên mặt nước vào đảo lớn hoặc đảo Cứu thoát…

Cùng với mảnh tàu vỡ có vài cái xác người nổi lên. Trong số đó Ayrton nhận ra tên Bob Harvey, đã chỉ cho Pencroff thấy xác tên cướp biển và xúc động nói:

- Tôi cũng đã từng là người như thế đó, Pencroff ạ!

- Nhưng, bây giờ thì anh hoàn toàn khác rồi, Ayrton đáng yêu của chúng ta ạ! - Chàng thủy thủ thốt lên.

Khi những mảnh tàu bị đắm đã được vớt dưới nước lên và xếp vào một chỗ an toàn trên bờ, những người di dân quyết định nghỉ ngơi và ăn sáng. Họ đã đói rủn chân tay. Bạn đọc tất nhiên đoán được rằng trong lúc ăn mọi câu chuyện đều xoay quanh biến cố bất ngờ, một sự kỳ diệu, đã cứu những người di dân thoát khỏi cái chết không thể tránh được.

- Đúng là kỳ diệu, - Pencroff khẳng định, thừa nhận là bọn ác ôn đã bị tan xác rất đúng lúc! Trong Lâu đài đá hoa cương đã trở nên trống trải lắm rồi.

- Thưa ngài Cyrus, ngài biết không, - Harbert bắt đầu, - có điều này làm cho cháu ngạc nhiên. Tại sao vụ nổ đã không gây ra những phá hoại lớn? Tiếng nổ không mạnh lắm, và chỉ có lớp bọc tàu bị hư hại thôi. Quả thật, có thể nghĩ rằng chiếc tàu bị đắm đúng hơn là bị nổ.

- Điều ấy làm cháu ngạc nhiên lắm hả cưng? - Kỹ sư hỏi.

- Rất ngạc nhiên ạ, thưa ngài Cyrus.

- Cả tôi cũng thế, Harbert ạ, - kỹ sư trả lời, - điều ấy cũng làm cả tôi rất ngạc nhiên; hãy đợi đã, sau khi xem xét thân tàu tất nhiên chúng ta sẽ rõ sự việc như thế nào…

Độ một giờ rưỡi chiều, những người di dân ngồi vào xuồng và bơi ra chỗ tàu đắm… Vừa lúc ấy, thân tàu “Nhanh” bắt đầu lộ khỏi mặt nước… Những người di dân đi vòng quanh thân tàu rồi chui vào bên trong tàu, lần tới đằng lái, nơi trước đây là tầng lái trên. Theo lời của Ayrton thì phải tìm kho chứa thuốc nổ ở chỗ này đây, Cyrus Smith hy vọng rằng nó không bị nổ, và do đó, vài thùng thuốc súng còn nguyên vẹn, mà vì thuốc súng thường được bảo quản trong bao bì bằng kim loại, nên chắc chắn là nó không bị ướt.

Những giả định của kỹ sư đều đúng cả. Trong số rất nhiều đạn đại bác, những người di dân đã phát hiện được khoảng hai chục thùng thuốc súng bên trong được bọc bằng những lá đồng… Pencroff đã tận mắt tin chắc rằng tàu “Nhanh” bị diệt không phải do tự nổ. Chính phần tàu, nơi để kho thuốc súng, lại bị hư hại ít hơn những phần khác.

- Có thể lắm chứ sao, - chàng thủy thủ đồng ý, song, ngay lập tức đã bướng bỉnh nói thêm. - Nhưng dẫu sao thì trong eo biển của chúng ta cũng không có đá ngầm vào hết.

- Vậy thì điều gì đã xảy ra? - Harbert hỏi.

- Anh không biết, - Pencroff cắt ngang, - và ngài Cyrus cũng không biết, cũng chẳng ai biết, chẳng bao giờ biết!

Mải xem xét tàu, những người đi dân không để ý đã mấy tiếng đồng hồ trôi qua và thủy triều bắt đầu lên. Đành phải ngưng các công việc cấp cứu lại. Tuy nhiên, chẳng có gì phải sợ sóng cuốn mất sườn tàu ra khơi, vì tàu đã sa lầy trong cát và được giữ chắc chắn hơn là neo bằng tất cả số neo của nó.

Đã năm giờ chiều. Những người di dân đã qua một ngày vất vả. Họ ăn bữa trưa thật là ngon miệng, và mặc dầu đã mệt rũ rượi chân tay, họ vẫn không thể cưỡng lại sự quyến rũ tìm hiểu những thứ chứa trong các thùng được tìm thấy trong các tầng hầm tàu “Nhanh”.

Phần lớn các thùng đều có quần áo may sẵn, giày dép đủ cỡ, nhiều đến mức thừa dùng cho nguyên cả một vùng di dân. Ngoài ra, còn có những thùng nào rượu, nào thuốc lá, nào vũ khí, dụng cụ nghề nông, nghề mộc, nề và rèn, các bao hạt giống đủ loại cây trồng vv… Chà, tất cả những thứ ấy thật là một kho quí giá vô ngần đối với những người di dân hai năm về trước! Nhưng không sao, ngay đến bây giờ đây, khi những người di dân sáng trí và cần cù đã tự tay mình tạo nên những thứ cần thiết, những quí giá này vẫn có ích.

Trong các kho của Lâu đài đá hoa cương còn dư chỗ, nhưng ngày hôm ấy không còn lúc nào để mà khuân đồ đạc về. Vả lại, không được quên rằng sáu tên cướp biển của tàu “Nhanh” còn sống sót đang quanh quẩn trên đảo, rằng những vị khách không mời là những tên đê tiện bất trị, vì vậy cần phải cẩn thận đề phòng. Cầu qua sông Tạ ơn và tất cả các cầu nhỏ đều được nâng lên hết…

Đêm trôi qua yên tĩnh, bọn cướp biển không dám tấn công những người khai khẩn. Chú Jup và Top được giao việc bảo vệ Lâu đài đá hoa cương, nếu có chuyện gì, tất nhiên sẽ báo động ngay lập tức.

Ba ngày tiếp theo - 19, 20 và 21 tháng mười - những người di dân đã làm việc một cách tuyệt vời, cứu vớt tất cả những gì ít nhiều có giá trị, dù là hàng của tàu “Nhanh” hay các bộ phân trang bị của nó…

Sau tai nạn một tuần, đúng hơn là sau vụ kết cục bí ẩn đã cứu sống những người dân, thậm chí khi nước ròng cũng không thể phát hiện ra dấu vết của tàu “Nhanh”. Những mảnh vỡ cuối cùng của nó đã bị cuốn ra khơi, còn hàng thì đã làm giàu cho các kho tàng của Lâu đài đá hoa cương.

Song, tình huống tàu bị diệt quá ư đột ngột và lạ lùng sẽ vẫn chỉ là điều bí mật, nếu như ngày 30 tháng mười, trong khi dạo trên bờ biển, Nab không tìm thấy một mảnh ống bằng kim loại còn giữ lại những dấu vết của vụ nổ. Chiếc ống ấy bị xoắn và vỡ ở hai bên cạnh, hình như do tác động của chất nổ.

Nab đã mang vật tìm được về cho kỹ sư, lúc ấy đang lao động cùng những người di dân khác trong xưởng của Lán tạm.

Cyrus Smith chăm chú xem xét mảnh ống, sau đó quay sang Pencroff nói:

- Anh bạn của tôi, anh vẫn quả quyết rằng tàu “Nhanh” bị diệt không phải do va vào đá ngầm?

- Vâng, tôi vẫn cho là thế, thưa ngài, - chàng thủy thủ đáp. - Chính ngài cũng biết rất rõ rằng trong biển của chúng ta không có đá ngầm nào kia mà.

- Vậy nếu tàu đụng phải cục sắt này thì sao? - Kỹ sư nói tiếp, đưa cho Pencroff mảnh ống bằng kim loại.

- Đụng phải cái ống nhỏ này ư? - Chàng thủy thủ thốt lên, thậm chí không định che giấu sự nghi hoặc.

- Các bạn của tôi, - Cyrus Smith nói với những người di dân, - tôi hy vọng các bạn nhớ rằng, trước khi chìm, chiếc tàu buồn đã bị nhấc bổng lên bởi một cột nước lớn?

- Tất nhiên là nhớ ạ, thưa ngài Cyrus! - Harbert vội đáp lời.

- Các bạn muốn biết cột nước ấy do cái gì gây nên không? Do cái này đây. - Và kỹ sư chìa mảnh ống bị hỏng để trên bàn tay ra.

- Do cái này đây ư? - Pencroff hỏi.

- Đúng, bởi vì ống nổ - đó là tất cả những gì còn lại của một quả thủy lôi!

- Thủy lôi! - Những người di dân đồng thanh thốt lên.

- Thế ai đã đặt quả thủy lôi ấy? - Pencroff nói, không muốn chịu thua.

- Chỉ có thể nói được một điều là không phải tôi! - Cyrus Smith trả lời. - Nhưng sự thật đã rành rành: ai đấy đã đặt thủy lôi, và tự các bạn có thể phán xét được sức công phá chưa từng thấy của nó.

t bản: 1988 Số trang: 383 Giá tiền: -- Đồng Khổ: 13 x 19 cm Đánh máy: Yến Chi, Thùy Trâm, Đỗ Quyên, Minh Nhật, Phương, Vân Anh Kiểm tra: Thảo Đoàn Chế bản ebook: Thảo Đoàn Ngày thực hiện: 19/03/2011 Making Ebook Project #110– www.Bookaholic
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.