Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 69 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
Chương 20

❊ ❊ ❊

- Thế nào rồi? - Thiếu tá hỏi khi tôi vừa hé mở cửa phòng làm việc của ông.

- Chưa có gì nhiều lắm. Cuốc hầu như lảm nhảm, không làm chủ được mình, hiện đang ở trạm y tế. Tôi hy vọng các bác sĩ sẽ đưa anh ta mau chóng trở lại trạng thái bình thường và có thể tiếp tục hỏi cung được. Bây giờ anh ta không thể nói dối nổi nữa: chiếc giày đã làm anh ta lộ mặt. Anh ta đã thú nhận rằng có biết Vi-ne giết Pích-le. Vậy là, ít ra anh ta cũng là tòng phạm. Nhưng tôi chưa biết làm gì tiếp. Đồng chí có nghĩ rằng Cuốc có liên hệ với những kẻ đã hành động chống lại Vi-ne không? Hay là có một kẻ khác nữa tham dự vào nhằm theo đuổi những mục đích riêng? Điểm thứ hai: có thể giả định rằng Vi-ne và kẻ giết ông ta đều chỉ nhằm mục đích là giành lấy phát minh kia không?

Thiếu tá ngồi sau chiếc bàn, lim dim mắt như ngủ. Bất thình lình, ông đứng dậy:

- Chúng ta không còn cơ sở nào để giải thích những lời cuối cùng của Pích-le nếu không gắn nó với phát minh ở Viện nghiên cứu về ô-tô. Hầu như có thể chắc chắn rằng lý do việc giết người là nhằm tước đoạt một cuốn mi-crô phim, chụp bản vẽ phát minh đó. Phải tìm ra cái khuy áo…- Ông đi đi lại lại trong phòng làm việc. Sau đó dừng lại và nhìn vào tôi.

- Cậu cần phải nhớ Pin-kéc-tơn là ai! Con người ấy đã một thời làm chủ một phòng điều tra tư nhân nổi tiếng bậc nhất ở Mỹ. Ngày nay, đó là tên gọi hãng thám tử tư nhân lớn nhất thế giới, chuyên làm gián điệp kinh tế. Gần tám mươi phần trăm các vụ đánh cắp có liên quan tới các phát minh lớn nhất ở các nước Tây Âu là có bàn tay các điệp viên của hãng Pin-kéc-tơn. Các cơ quan cảnh sát và gián điệp đều phải lưu ý đến các vụ áp-phe có trong lĩnh vực công nghiệp. Tôi nghĩ rằng, bọn Mỹ cũng không phải không có ý định chiếm đoạt loại ắc quy mới của chúng ta. Vậy là không loại trừ khả năng ở Pra-ha đang có hai nhóm điệp viên hoạt động không liên quan gì đến nhau và còn chống lại nhau.

Thiếu tá mở hé cửa sổ và lại ngồi xuống bàn.

- Đừng hy vọng, Cuốc sẽ không nói gì đâu. Hắn ta sẽ chối tất cả…

Gô-mô-la nhìn đồng hồ:

- Tôi phải đi tới sứ quán Cộng hòa Liên bang Đức. Nhưng tôi cũng e rằng ở đó không biết được gì nhiều đâu. Nếu người ta phái Vi-ne và Cuốc sang ăn cắp bằng phát minh của chúng ta thì ảnh của hai vị đó không thể có trong hồ sơ cảnh sát được. Nhưng thôi, cứ đi rồi khắc biết. Cầu cho mọi chuyện sẽ may mắn!

Tôi trở về phòng làm việc của mình. Trên bàn đặt một đống biên bản và các thông báo khác nhau. Tôi lại phải nghiền ngẫm lại mọi thức, đọc bản liệt kê các đồ vật của Cuốc và của văn phòng khách sạn bị lục soát tan hoang kia. Tất cả các đồ vật này sẽ được xem xét cẩn thận cả rồi.

Nhưng tôi vẫn có một cảm giác canh cánh, rằng hình như mình có quên một cái gì? Nhưng quên gì? Tôi đọc lại bản liệt kê lần nữa. Ca-bi-sếch bước vào mang một tách cà phê cho tôi.

Tôi chẳng buồn nói gì, chỉ đẩy chồng biên bản lại chỗ anh, để anh cùng đọc lại.

Và bỗng nhiên tôi sực nhớ ra: chiếc xe “Méc-xê-đét”. Tôi lập tức gọi điện cho Sê-đi-vư ở khách sạn, hỏi xem anh em đã xử lý chiếc xe ra sao rồi. Anh trả lời là đã cắt cử hai người không lúc nào rời mắt khỏi chiếc xe. Cho tới giờ, chưa thấy ai lại gần chiếc xe cả.

Tôi nghĩ, phải đưa chiếc xe đến phòng xét nghiệm. Rồi tôi đứng vài giây, tay cầm chùm chìa khóa, đầu óc thì cân nhắc không biết mình làm thế có phạm sai lầm không? Hoàn toàn có thể có một người nào đó, chờ đêm tối sẽ ra mở cửa xe và tìm ở đó vật gì mà hắn không tìm được ở phòng 216. Có thể có chuyện ấy xảy ra, nhưng không chắc lắm. Xe đóng khóa và nếu tìm cách mở ngay ở chỗ đỗ cạnh khách sạn quuốc tế, nơi không lúc nào vắng người, thì sẽ gây nghi ngờ ngay. Vả lại, nếu có “cái gì đó” ở trong ô tô thì tốt hơn cả là để chúng tôi tìm được!

- Đây là chìa khóa xe, anh đến ngay khách sạn và đưa xe của Vi-ne đến phòng xét nghiệm. Sẽ có người đến đón anh ở đấy. Nếu trong xe phát hiện được gì lạ, lập tức gọi điện cho tôi. Cái khuy áo chết tiệt ấy, nó cũng phải nằm ở một nơi nào đó chứ!

Ca-bi-sếch nhấm nháp cà phê một cách bình thản, xem qua đống biên bản.

- Cuốc ra sao rồi?

- Tình hình rất xấu. Phải ba người giữ chặt anh ta để bác sĩ khám. Thiếu chút nữa thì anh ta chửi bới cả trạm y tế. Nhưng anh ta có vẻ khỏe mạnh bình thường, không phát hiện thấy bất cứ sự rối loạn nào. Bác sĩ muốn tiêm một mũi an thần, nhưng cậu không thể tưởng tượng được là anh ta làm rùm beng lên đến thế nào! Anh ta kêu gào là chúng tôi muốn giết anh ta, chửi bới rất man rợ và còn muốn đánh nhau nữa, đến nỗi chúng tôi buộc phải còng tay anh ta lại. Bác sĩ gọi một chuyên gia tâm thần đến, cả hai người này ra sức thuyết phục anh ta để anh ta đừng giở những trò ngu xuẩn. Mang cà phê đến, anh ta hắt xuống gầm bàn. Khi nào Cuốc bình tĩnh lại, họ sẽ thông báo.

Thật vừa khớp, đúng lúc ấy nghe chuông điện thoại reo: bác sĩ nói rằng, sau khi cho người bị giữ dùng thuốc a-ta-rắc-ti-cum, anh ta đã dịu lại. Họ đã cởi còng tay, và mang nước đến cho anh ta, nhưng hình như anh ta cho hai ngón tay vào móc họng - bác sĩ không xác định được thật rõ, vì anh ta quay ngoắt lưng lại - và nôn thốc tháo. Anh ta lại gào thét. Người ta phải nhốt anh ta vào một phòng bệnh riêng. Sự yên tĩnh và êm ả là phương thuốc tốt nhất. Chẩn đoán: bị choáng thần kinh, quá hoảng sợ, và một phần nào nữa làm trò vờ vĩnh. Một anh chàng khỏe như vân, tim lại không có vấn đề gì - vậy đây chỉ có thể là trò làm bộ làm tịch.

Cần để anh ta yên tĩnh độ hai tiếng đồng hồ, sẽ ổn cả. Sau đó có thể nói chuyện với anh ta bình thường.

Bây giờ là hơn tám giờ, vào khoảng hơn mười giờ họ sẽ gọi điện lại cho chúng tôi. Tôi và Ca-bi-sếch vùi đầu vào đống tư liệu, sau khi đã báo trước cho Sê-đi-vư để nhóm anh ta luôn cảnh giới. Khi nào các kỹ thuật viên đang xem xét ở hai phòng 216 và 316 về, Sê-đi-vư sẽ có trách nhiệm canh gác tiếp cả hai phòng đó nữa…

- Họ làm xong rồi đấy. Vẫn không tìm được gì cả…

- Đáng tiếc. Có thể đêm nay chúng mình sẽ tới khách sạn. Mình phải trả đôi giầy cầu thủ. Thế đội bóng hiện giờ đang làm gì? Và còn các nhà báo?

Sê-đi-vư trả lời ngắn gọn rằng ở khách sạn vẫn yên tĩnh. Tôi và Ca-bi-sếch đã làm việc hai tiếng đồng hồ như vậy trong im lặng. Ca-bi-sếch thậm chí có một lúc còn ngáy khẽ. Nhưng rồi…

Vào mười giờ rưỡi, chúng tôi định nói chuyện với Cuốc, thì bác sĩ bảo không thể được! Tôi hỏi tại sao.

- Người bị giữ nằm trong phòng khóa kín. Chúng tôi tưởng anh ta ngủ. Nhưng khi chúng tôi vào phòng, anh ta đột nhiên chồm dậy khỏi giường và đập đầu và tường. Mặt mày bị dập xây xát, tường dính máu y như ở lò sát sinh! Chúng tôi phải trói anh ta vào giường, băng đầu, mặt lại và cho thuốc an thần. Đồng chí thượng úy ạ, có lẽ các đồng chí không nên ép anh ta dữ quã. Anh ta quá hoảng hốt. Và hình như còn nhằm kéo dài thời gian, tránh gặp các đồng chí. Tôi không thể để các đồng chí vào với anh ta trước mười hai giờ đêm.

- Giải anh ta đi… Các đồng chí thử cho biết một người bình thường có đập đầu vào tường thế không?

- Tất nhiên, đó là một hành động không hoàn toàn bình thường. Trong số hàng ngàn người khỏe mạnh có lẽ chỉ có một người có ý định đập vỡ mặt mũi mình. Nhưng Cuốc đúng là ở số một trên một ngàn ấy. Tôi chỉ không rõ các đồng chí nghĩ sao, chứ tôi cho rằng đây là mẫu người có không ít những hành động đen tối vẫn đục lương tâm rồi. Anh ta được tập luyỡt quản kỹ và biết xoay xở nhiều cách. Lúc này anh ta còn đang nằm yên tĩnh, nhưng chúng tôi luôn luôn phải quan sát. Tôi hy vọng sẽ có thể sớm cho các đồng chí vào gặp được.

“Quỷ quái thật, hắn y như một quả óc chó có vỏ cứng. - Tôi nghĩ - Mình thì không thể có khả năng làm thế. Ngay cả khi bị dồn đến chân tường …”

Tôi trao đổi với Ca-bi-sếch, nhưng anh không thấy có gì đặc biệt trong hành động của Cuốc. Còn thiếu tá thì chỉ lắc đầu:

- Một hành động hiếm thấy đấy. Tôi chỉ mới gặp những trường hợp người ta tự bắn vào tay mình để cố chứng minh rằng họ làm chết người chỉ vì cần tự vệ. Còn, nếu các bác sĩ đã cho rằng Cuốc giả vờ. thì chúng ta phải rút ra kết luận! Như vậy là Cuốc có khả năng làm mọi chuyện! Và nếu anh ta được phái đến đây với nhiệm vụ đặc biệt, thì đó là một điệp viên có kinh nghiệm, được chuẩn bị hẳn hoi cho vụ này. Nhưng thôi, hãy vào việc đã. Như tôi đã nói, ở sứ quán không hi vọng gì và cũng không làm sáng tỏ thêm được gì. Ở Vi-xba-đen không trả lời, Vi-ne và Cuốc có thể đến đây dưới những cái tên giả. Cả hai tấm hộ chiếu đã được xem xét trong phòng thí nghiệm, nhưng có lẽ, theo anh em thông báo, thì đó là hộ chiếu thật.

- Ơ-bla-sếch sắp tới đây bây giờ. - Ca-bi-sếch nói, đặt máy xuống. - Để hỏi ý kiến xem nên làm gì tiếp. Anh ta nói rằng anh đã bị rơi vào một vòng tròn bí hiểm, không có lối ra.

- Không được, đây là một cơn ác mộng. Hai vụ giết người, mà chúng ta thì không nhúc nhích nổi lấy một bước… - Tôi cảm thấy nóng máu.

- Tại sao lại là ác mộng? - Thiếu ta đập vào vai tôi - Chúng ta hãy nghe xem Ơ-bla-sếch nói gì và đối chiếu các số liệu. Và sau đó cậu phải ngủ đi một vài tiếng. Cứ thế này thì sau đêm mất ngủ thứ hai là các cậu gục và phải đi bệnh viện thôi!

Ơ-bla-sếch đến khoảng hai mươi phút thì lại phải quay trở về Viện nghiên cứu. Anh ta đi rồi và anh em lại mang đến cho tôi biên bản tổng kết cuộc khám nghiệm các phòng khách sạn. Đến mười một giờ thì Buốc-đa tới, cũng mang theo kết quả khám nghiệm, nhưng lần này là về chiếc xe “Méc-xê-đét” đen. Không thấy gì, trừ một số tấm ảnh chụp được rửa từ cuống phim lắp trong chiếc máy ảnh để trong xe. Trên đó có hình nhóm cán bộ nhà máy Bia đứng cùng Vi-ne, một số cảnh Pra-ha nhìn từ sân thượng khách sạn Bruych-xen. Buốc-đa giải thích dài dòng rằng các nhân viên phòng xét nghiệm lưu ý hơn cả là cuốn phim. Họ đã thử nó bằng nhiều phương pháp, nhưng cũng không đem lại kết quả gì. Không có gì để nhận định thêm cả.

Trong lúc anh đang kể là anh đã đưa xe về khách sạn và giao chìa khóa cho Sê-đi-vư, tôi cảm thấy như mình đang bị trôi tuột đi đâu. Đầu tôi gục xuống bàn. Tôi chỉ còn kịp nghĩ, là phải gọi điện về nhà, hoặc tốt hơn là ghé đến Ma-ri-a một chút. Tôi liền nhấc máy nói lên và quay sáu số - chín, bốn, bảy, ba…

Ban nhạc chơi không ngừng. Ma-ri-a cười và không chịu đi tới chỗ quầy bán vé rượu. Tôi phải phục tùng, và thế là hai chúng tôi cứ nhảy suông hoài. Mà cô nhảy mới thật duyên dáng chứ! Cứ nhẹ như bấc ấy…

Khi tiếng chuông điện thoại réo vào tai liên hồi, cảm giác thật là khó chịu. Tôi nặng nhọc cất đầu lên khỏi bàn, không mở mắt, cứ sờ tìm cho thấy ống nghe. Trên bàn có một tài liệu gì đó rơi xuống đất. Ai gọi nhỉ? Và tôi đang ở đâu?

- Sê-đi-vư gọi đây. Có phải thượng úy đấy không?

- Phải. Có chuyện gì vậy?

Sau cùng tôi hiểu ra là mình đang ngủ gục trên bàn. Trên cánh cửa có mắc chiếc loa truyền thanh thành phố. Một giọng phụ nữ chúc ngủ ngon, buổi phát thanh đã kết thúc, tôi bật chiếc đèn bàn. Đúng hai giờ sáng. Những tiết tấu âm nhạc cuối cùng trong loa còn vang lên. Tôi đã nhảy với Ma-ri-a trong mơ!

- Tôi đang gọi từ khách sạn đây. Không có chuyện gì đặc biệt. Chỉ có hai cầu thủ bỏ phòng lên quầy rượu, đó là thủ môn E-véc và một anh chàng Bruyn-nơ-phen nào đó. Chúng tôi vừa phải dẫn họ lên phòng. Cả hai đã uống nhiều. Bruyn-nơ-phen còn ngã lăn ra ngay cạnh chỗ trả tiền. Họ tiêu tiền như nước. E-véc còn tỉnh hơn, thì đếm nhầm tiền mác để trả - bản thanh toán là hơn 200. E-véc còn đưa cho người phụ trách quầy rượu ba mươi mác nữa để mua nước chè. Chúng tôi tịch thu tờ giấy thanh toán trên đó ghi 243 cua-ron và 20 xu. Làm sao bây giờ?

Chẳng sao cả. Quầy rượu không được phép giữ đồng mác, trong khách sạn sẽ có chỗ đổi ngoại tệ. Nhưng điều đó không dính gì đến việc của chúng ta. Tôi cần biết hơn đến việc hai anh chàng lêu lổng kia bây giờ đang làm gì?

- Họ đã về phòng, có lẽ bây giờ đang ngủ giấc thứ ba rồi.

- Và chỉ có thế mà anh gọi tôi à? Tôi đang cảm thấy đau như, y như người vừa mới ra khỏi năm hiệp đấu quyền Anh liền ấy.

- Xin lỗi đồng chí thượng úy - Sê-đi-vư cảm thấy không tự tin lắm sau những lời tỏ vẻ tức bực của tôi, và do đó, chuyển sang cách xưng hô chính thức - Họ rời phòng sau 11 giờ đêm, dầu rằng điều đó là không được phép. Tôi chỉ vừa mới biết tin là đã cử ngay Các-lích đến quầy rượu. Anh ta ngồi ngay cạnh, để nghe xem họ nói chuyện gì với các nhà báo Tây Đức, những người này cũng xuống quầy rượu ngay sau E-véc và người bạn của anh ta.

- Nếu thế thì lại là chuyện khác. Và họ đã nói gì vậy?

- Về Pích-le và về chuyện chúng ta đã làm khổ họ ở đây giống như thể chúng ta muốn đổ tiệt mọi chuyện lên đầu người Đức, thành “chuyện nội bộ giữa người Đức” - Bruyn-nơ-phen đã bảo thế. Họ tỏ ra rất sung sướng vì Thứ Bảy này là đã được biến khỏi đây! Và sẽ không ai còn lôi họ tới đây được nữa, dù có mời họ đến để trả tới mười ngàn đô la cho mỗi người đi nữa! Họ nói rằng trong khách sạn, còn một người Đức nữa bị giết và chúng ta cố tình liên kết hai cái chết ấy vào một chuyện. Tôi cho rằng, trong câu chuyện này có gì đó khó hiểu đấy! Nếu họ đã được lệnh không rời phòng sau 10 giờ, thì họ còn đi uống rượu bí tỉ ở quầy rượu và đi nói bậy bạ làm gì? Có cần phải để mắt tới họ kỹ hơn nữa không?

- Cậu hãy tạm để cho họ yên đã. Biết làm sao được, khi họ đang ở trong tâm trạng ấy? Hãy chờ trời sáng. Vả lại, nếu ngay cả cậu đi nữa, nếu bị giam trong khách sạn hai ngày liền, chỉ cho phép mỗi ngày hai giờ tập luyện và một giờ đi dạo, cậu cũng sẽ cảm thấy khó chịu. Lại còn cảm giác hình như lúc nào cũng bị theo dõi nữa. Và ở một thành phố lạ, ở một đất nước lạ.

- Xin lỗi, nhưng tôi nghĩ, ngộ nhỡ về sau tôi sẽ bị khiển trách vì đã không báo cáo về một sự việc quan trọng thì sao? Tất nhiên bây giờ thì tôi hiểu, là có thể chờ đến sáng hãy gọi cũng được. Vì tất cả các chuyện ấy cũng không thật là nghiêm trọng gì…

Tôi ngắt lời, và nhắc anh rằng đến sáng mai sẽ có một toán khách đông rời khách sạn. Một số nhà báo chuẩn bị về, còn nhóm du lịch Mỹ thì đi Ta-tơ-ra. Nói chung, sẽ có độ ba mươi người rời khỏi “Các-lơ-tôn”. Một sự kiện đáng ngại đấy! Biết đâu trong số đó có người rất biết Cuốc.

Tôi đặt ống nghe xuống, rời khỏi bàn và làm vài động tác thể dục. Chưa thể bảo rằng đã ngủ ngon, nhưng dù sao, đầu cũng không còn đau nữa.

Gặp Ca-bi-sếch ư? Thôi hãy để cho anh ấy ngủ chút nữa, mỗi phút đều quí giá! Xung quanh đang yên tĩnh, không có một sự cố nào xảy ra. Có thể, một lần nữa cần suy nghĩ lại mọi tình huống trong cảnh tĩnh mịch và yên ắng này chăng? Sau đó thì đến Cuốc. Hoặc, tốt hơn là đi ngay bây giờ.

Tôi chạy xuống cầu thang.

Đầu anh chàng bị giữ này bị quấn băng kín mít đến nỗi trông Cuốc như ông vua Ấn Độ. Khi tôi vào phòng, người trực nhật báo cáo nhỏ rằng người bị giữ này không ngủ, nhưng từ mười một giờ đêm thì nằm bất động.

Tôi đã sợ, nghĩ có thể có chuyện gì xảy ra chăng, nên đã gọi bác sĩ. Bác sĩ bảo là anh ta còn chưa thật hoàn hồn.

Tôi hỏi là khi nào có thể nói chuyện với Cuốc được, bác sĩ trả lời là ông sẽ tiêm cho anh ta, và sau mười lăm phút nữa tôi hãy đến.

- Nói chuyện thì có ảnh hưởng gì đến anh ta không?

- Không. Máy điện tâm ký và các thiết bị khác chứng minh rằng anh ta không ngủ. Trên thực tế, anh ta khỏe mạnh. Có lẽ, đang nghĩ xem nên trả lời đồng chí ra sao… Anh ta đã làm sứt sát cả trán mình.

Tôi bước lên thang máy về phòng mình. Trực nhật báo rằng không có ai gọi điện, nhưng tôi có khách đến. Từ trong phòng tôi có mùi thơm cà phê. Khi tôi bước vào, thiếu tá rót ra chén một ít nước sôi.

- Nước vừa sôi đấy, tôi biết là cậu thế nào cũng về bây giờ mà. Cà phê là thứ cậu đang cần đây.

- Xin cảm ơn. Tôi ở dưới nhà. Họ sắp tiêm cho Cuốc, và anh ta có thể nói chuyện được. Anh sẽ đi cùng tôi xuống đó chứ?

- Hai nhé!

- Cái gì hai ạ?

- Hai miếng đường, hoặc là anh không muốn uống ngọt?

Tôi chưa kịp nói là chỉ còn một miếng, thì Ca-bi-sếch đã xuất hiện ở cửa. Anh ta ngáp đến sái quai hàm, nhưng ngửi thấy mùi cà-phê, anh ta tươi tỉnh hẳn lên.

- Cậu cũng thích uống chứ?

- Nếu như các anh bắt uống!...

- Bắt uống! Ca-bi-sếch này, nếu như thủ trưởng lại phải tự tay pha cà-phê cho anh vào hai giờ rưỡi đêm thì đó là một việc vĩ đại đấy. Cà-phê kiểu Gô-mô-la mà lại! Và không nên kể với ai chuyện ấy, nếu không mọi người lại tưởng tôi quá nuông chiều anh.

Trực nhật lại mang biên bản đến - từ phòng phân tích quang phổ. Chúng tôi đưa quần áo của Vi-ne và Cuốc tới đó. Phương pháp so sánh cho thấy rằng Cuốc biết rất rõ về thiết bị nghe trộm và ca-mê-ra thu hình. Trên quần của Vi-ne và Cuốc phát hiện ra được thứ bụi đồng nhất với bụi mà các kỹ thuật viên của chúng tôi thu được trên gác cao giáp trần phòng 216. Dựa trên mọi chứng cứ, cả hai người đã cùng gắn các ca-mê-ra vào gờ tường. Cuốc không những biết tất cả mà hẳn là chính anh ta đục thủng trần nữa. Bụi trên quần anh ta bám nhiều hơn so với quần Vi-ne.

Tôi uống một cốc cà-phê và nhắc người trực luôn luôn ngồi bên điện thoại. Nhưng thiếu tá đề nghị hãy ở lại chờ một chút nữa. Ông có một tin mới cho chúng tôi.

- Có tê-lếch đánh từ Cộng hòa Liên bang Đức sang sau mười hai gỉờ đêm qua, do Cục trưởng cảnh sát, tiến sĩ Véc-na ký. Họ đã tiến hành điều tra và mời vợ Pích-le đến hỏi cung. Khi nào họ biết gì thêm về Vi-ne và Cuốc, họ sẽ báo ngay cho chúng ta. Véc-na nhấn mạnh rằng, cảnh sát Cộng hòa Liên bang Đứo hết sức quan tâm đến việc điều tra cả hai trường hợp chết này. Họ đòi phải trừng phạt nặng những kẻ phạm tội.

Thiếu tá đặt bức điện tê-lếch lên bàn và châm thuốc lá.

- Xét theo nội dung bức điện, ở đây không phải tình báo Tây Đức dính vào, mà có lẽ là kẻ cạnh tranh với họ - bọn Mỹ.

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.