Tiết tấu bảy ngày trong tuần của cô bắt đầu đi vào ổn định, mỗi ngày cứ thế đều đặn trôi qua.
Maho làm việc ở cửa hàng vào thứ Hai, Tư, Sáu, cuối tuần thì cùng Atsuo ra công viên bách thảo gần đó nhặt quả rụng. Những quả hình dạng đẹp thì bà chủ cửa hàng sẽ mua lại, để dùng làm các sản phẩm thủ công. Mùa thu cô nhặt được đầy một túi. Còn các mùa khác nếu chịu khó tìm cũng thu hoạch kha khá.
Thu nhập của hai người tuy chỉ ít ỏi (Atsuo vẫn đang bị coi là học việc), nhưng sinh hoạt hằng ngày cũng tạm đủ. Ngoài khoản tiền dùng để sửa sang lại căn nhà ọp ẹp, thì các chi tiêu khác đều được dè sẻn, thu chi cũng khá vừa vặn.
Số tiền tiết kiệm Yasuo để lại (có lẽ anh nhìn xa đến việc học lên đại học của Atsuo mà để dành chăng) tuyệt đối không ai sờ đến, nó được dành riêng đề phòng khi bất trắc (Maho và Atsuo đều không phải người khỏe mạnh lắm, nên thường xuyên lo một ngày nào đó bị ốm không làm việc được nữa).
Trước đây cô tưởng Atsuo ít nói, nhưng khi sống cùng một nhà cậu cởi mở hơn nhiều. Có lẽ cậu mất thời gian để làm quen với cuộc sống thế này. Maho từng là bạn gái của bố cậu. Có lẽ vì điều đó mà cậu có phần rụt rè.
Ban đầu, Atsuo gọi cô là “chị Maho”. Dần dà, sau nửa năm, chuyển thành “Maho”. Có lẽ do vô thức thôi, nhưng khiến cô nghĩ ít ra thì trong lòng cậu, vị trí của Maho cũng có phần thay đổi.
Cô có vẻ chững chạc vì hơn bảy tuổi. Nhưng đây là lần đầu tiên cô cảm thấy thoải mái khi tiếp xúc với đàn ông thế này. Với Yasuo cô lại có cảm giác thanh thản khác. Có thể nếu có em trai chắc cũng thế... đôi lúc cô nghĩ như vậy. Nếu là con của Yasuo thì có thể cậu cũng như con mình, nhưng cứ nghĩ đến lúc con tim rung động thì cũng không phải không thể gọi là người tình. Dù thế nào, Atsuo vẫn là người cùng chung sống với cô, và là người cô luôn cầu mong sống thật lâu.