Làm Dâu Cõi Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 80 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13

❊ ❊ ❊

Tôi quá bất ngờ đến mức chẳng thể suy nghĩ cho mạch lạc. Tại sao Yan Hong lại cất giấu chiếc tách bị mất của Lim Tian Ching? Hẳn phải có một cách giải thích hợp lí cho chuyện này. Nhưng tôi nghĩ, chỉ có kẻ ngốc mới giữ lại một vật đáng ngờ như vậy, và Yan Hong không có vẻ gì là ngốc nghếch. Người hầu gái nói rằng đó là vật di truyền, có thể vì thế mà chị không nỡ vứt nó đi. Điều khiến tôi kinh ngạc nhất là sự đổi màu của viền tách. Ngọc lam quý ở tính trong mờ, và theo những gì tôi nhìn thấy thì cả tách là một khối bảo thạch hảo hạng.

Đang mải ngẫm nghĩ, đột nhiên tôi cảm thấy không khí mỗi lúc một nặng nề, như thể một làn sương vô hình đang từ từ tràn vào phòng. Có thứ gì đang đến, tôi chắc chắn. Tôi kinh hoàng nghĩ tới Lim Tian Ching và cả những công sai âm giới mà y từng nhắc đến. Không khí dần trở nên đặc quánh, lồng ngực tôi thắt lại. Đây chính là cảm giác nghẹn thở tôi từng gặp phải mỗi lần Lim Tian Ching luẩn quẩn trong giấc mộng quá lâu. Miệng khô đắng và sắp ngạt thở, có cảm giác cả ngôi nhà này cũng đang muốn tống tôi ra bằng được. Càng lúc càng khó chịu, tôi vọt ra cửa sổ. Trong ánh chạng vạng đang mờ dần, tôi thấy một luồng sáng xanh đục đang chờn vờn tiến tới. Vầng sáng nhảy nhót một cách kì quái khi lướt qua người gác cổng, dù ông ta có vẻ không nhìn thấy. Ngay lúc ấy, tôi biết đó là những hồn ma.

Tôi chạy biến xuống cầu thang, đi xuyên qua khu phòng của người hầu, rồi thoát ra bằng cửa bên. Mạng sườn đau buốt, phổi rát bỏng, nhưng tôi vẫn chạy bán sống bán chết để tránh xa những chùm sáng đáng sợ kia. Tôi hoảng loạn, rẽ liên tục qua mê cung đầy những khúc quanh tối đen. Cuối cùng cảm giác ngột ngạt cũng biến mất, trí óc minh mẫn trở lại. Tim tôi đập liên hồi, còn tâm trí lùng bùng cả mớ suy nghĩ hỗn độn. Yan Hong có động cơ để giết Lim Tian Ching nhiều như bất cứ ai khác, có thể chị làm thế để bắt Lim phu nhân phải chịu nỗi đau xa lìa người thân giống như cách bà đã chia cắt hai mẹ con chị. Và chồng chị lại là một bác sĩ, chẳng mấy khó khăn nếu chị muốn có một liều thuốc độc. Nhân thể, tôi nhớ ra là Tian Bai cũng từng học y. Anh kể sự nghiệp học hành của mình bị gián đoạn, nhưng tôi chưa kịp biết nguyên do.

Một ngọc gió tràn vào con phố mang theo mùi vị biển cả vốn không cách Malacca bao xa. Trước mặt tôi, đèn đã được thắp sáng trưng ở cửa các gian hàng. Tôi chán chường nhìn vào sân sau qua cánh cửa đóng chặt của những hàng quán, cuối cùng chọn một cánh cửa gỗ có vẻ ít kiên cố nhất. Tôi chật vật ép mình xuyên qua những thớ gỗ chắc nịch, cuối cùng lọt vào một khoảnh sân lát đá. Trong sân có những chiếc vại tráng men lớn chứa đầy nước uống, và một cô gái tầm tuổi tôi đang chắt nước sang một chiếc bình nhỏ - cô kẹp chiếc bình bên hông, mang vào trong.

Tôi đi theo cô qua một phòng bếp lộn xộn đến một nhà ăn bé xíu. Đây là khu sinh hoạt của một cửa hàng điển hình với lối kiến trúc dài và hẹp, chen chúc giữa các nhà xung quanh chẳng khác gì một con lươn giữa ao lươn. Một gia đình ngồi vây quanh chiếc bàn cẩm thạch. Có cha, mẹ, ông nội đã già, hai cậu bé và cô gái tôi đang đi theo. Tôi lại bị cuốn hút bởi mù thức ăn trên bàn. Đó là một bữa ăn đơn giản gồm canh và dưa chua, đậu hũ và một đĩa cá rán, loại cá ikan kembung không lớn hơn bàn tay trẻ con. Tôi đói ngấu, đến mức cảm thấy bữa ăn này như một bữa đại tiệc. Nhưng dù cố gắng đến đâu, hương vị thơm ngon ấy chỉ càng khiến tôi thêm cồn cào gan ruột. Có vẻ tôi sẽ phải chịu đói trừ khi có người cúng đồ ăn cho mình. Tôi buồn bã ngồi bệt xuống góc phòng, ghen tị với cuộc chuyện trò rôm rả và thức ăn ngon lành của họ. Trước đây tôi đã từng chịu đói, nhưng chưa bao giờ đói đến mức này. Lão Wong luôn cho tôi ít lạc hay một nhúm hạt hướng dương. Tôi nhớ lão và căn bếp quen thuộc của chúng tôi, nhớ da diết đến mức chính tôi cũng thấy hoảng.

Sau một lúc, ông nội hỏi cô gái. “Hôm nay con đã thắp hương cho tổ tiên chưa?”

Cô phụng phịu, “Tất nhiên con làm rồi ạ, thưa ông.”

Ông quay sang, liếc về phía bàn thờ. “Thế đã thắp hương cho cô hồn chưa?”

“Cô hồn ấy ạ? Hôm nay có phải tiết Thanh minh đâu ông?”

Ông nội lắc đầu như thể bị mắc thứ gì trong tai. “Mang ít gạo ra thắp hương cho họ đi con.”

Cô gái thở dài đứng lên, cho một ít gạo vào chiếc tô rồi đặt lên trước bàn thờ cùng với lời thì thầm nho nhỏ. Cô vừa khấn xong, tôi chạy vội ra bàn thờ, hít lấy hít để mùi thơm đang lấp đầy hai cánh mũi, và may mắn làm sao, dạ dày tôi cũng được lấp đầy. Tôi chắp tay cảm tạ ông nội, nhưng ông chỉ chăm chú vào bữa ăn. Cuối cùng, gà gật trước cuộc chuyện trò của gia đình họ và mệt nhoài vì những sự kiện trong ngày, tôi nhắm mắt lại. Thật kì lạ là một linh hồn có thể ăn, ngủ và nghỉ ngơi, nhưng nếu không thì lượng đồ ăn thức uống và nhà cửa vàng mã chúng tôi đốt cho người chết sẽ về đâu?

Tôi choàng tỉnh trong bóng tối im lìm. Đại gia đình kia đã lên giường đi ngủ, nhưng có tiếng động làm tôi giật mình tỉnh giấc. Căng tai lên lần nữa, tôi lại nghe thấy tiếng sột soạt. Bóng tối dần bị xua tan bởi luồng sáng xanh lục nhàn nhạt đang tràn đến từ hành lang, trông hệt như những vầng sáng tôi bắt gặp ở nhà họ Lim. Ánh sáng ấy lan tới gần và tôi thấy tóc gáy mình dựng đứng. Tôi như hóa đá, cố nép mình vào một cái tủ lớn, hi vọng trạng thái bán vô hình sẽ giúp tôi lần này, giống như giúp tôi thoát khỏi lũ ma đói lúc trước.

Quầng sáng mờ ảo trôi đến giữa phòng rồi dừng lại. Thoạt tiên, tất cả những gì tôi thấy chỉ là bóng lưng của một người mặc y phục kiểu cổ, tóc vấn cao cài trâm cầu kì. Đó là một phụ nữ trẻ, không gầy guộc như hồn ma đói khát đã nói chuyện với tôi. Nhưng khi tôi quay người lại, tôi nhìn thấy những nét teo tóp trên gương mặt, như thể quá trình khô xác đã bắt đầu. Cô đi đi lại lại xung quanh căn bếp trống trải, dừng chân trước chiếc ghế của ông nội. Đến chiếc tô đựng đồ cúng, cô dừng lại.

“Ai đã ăn mất rồi?” Quầng sáng bao quanh cô nhoáng lên vì giận dữ. “Ai dám xâm phạm nơi này?”

Ánh mắt sắc lạnh của cô quét khắp căn phòng như những mũi kim. Tôi giơ bàn tay ra trước mắt và kinh hoàng nhận thấy mình cũng đang phát ra một quầng sáng nhạt. Không phải sắc xanh rực rỡ đang bao quanh cô gái mà là một màu nhàn nhạt như ánh trăng. Cô gái giận điên người, đảo mắt quanh phòng, cuối cùng bắt gặp hình ảnh tôi đang đứng co cụm trong góc.

Đôi mắt trợn tròn, cô quan sát tôi. “Ta còn tưởng cô là một con ma đói, giờ mới phát hiện ra cô chưa chết. Cô đến đây để gọi ta về phải không?”

Như một lẽ tất nhiên, dường như vong hồn nào cũng chỉ nghĩ đến tình cảnh của mình. Chính tôi, dù chỉ một giây, cũng không thể quên đi tình trạng hồn xác chia lìa của bản thân.

“Cô là ai, dã quỷ hay thiên tiên?” Người phụ nữ tra hỏi.

Chẳng biết phải trả lời thế nào, tôi đành đáp, “Em xin lỗi đã ăn mất gạo của chị. Ông nội chỉ nói đó là đồ cúng bái nên em không biết ạ.”

“Nó được đặt trên bàn thờ. Nhưng nhiều năm rồi bát gạo đó là dành cho ta.”

Trái ngược với thái độ thù địch ban đầu, người phụ nữ tỏ vẻ hào hứng, chắc là do đã lâu lắm rồi mới có người để chuyện trò. Tôi không thể đoán được cô chết đã bao lâu, vì đến giờ người ta vẫn duy trì kiểu phục sức truyền thống cho người chết. Nhưng có lẽ tôi sẽ tìm hiểu thêm được gì đó ở cô.

“Chị đang đợi người tới truyền tin phải không?” Tôi đánh bạo hỏi.

Cô hoài nghi nhìn tôi, “Vậy la cô đang tìm ta? Ta chưa sẵn sàng để đi đâu.”

Tôi định nói nhưng bị cô ngắt lời.

“Tên ta là Fan, nhà họ Liew. Ta có thể giải thích lí do mình vẫn còn ở đây.”

“Chị không phải là ma đói ạ?”

“Tất nhiên là không rồi! Theo lệ thì ta sớm đã phải xuống âm phủ. Công sai âm giới cử cô đến phải không?”

“Việc em cần làm không liên can gì tới chị đâu ạ.” Tôi thấy cần phải giải thích rõ trước khi cô hiểu lầm thêm.

Cô thở dài, “Ta cũng nghĩ thật ngớ ngẩn nếu họ gửi tới một người như cô. Thế cô là tiên nữ à? Ta vẫn luôn muốn được gặp tiên nữ. Ta biết thỉnh thoảng họ vẫn giáng trần. Nhưng…” Cô ngừng lời, săm soi bộ đồ ngủ tôi đang mặc.

“Em bị lạc đường.”

“Cô đánh mất luôn cả thần mã hả?”

“Thần mã?”

“Cô không có kiệu xe hay thần mã sao? Hay có khi chức vị cô còn quá thấp.” Người phụ nữ liến thoắng. “Chỉ tại cô mặc quần áo thế này thôi… ý ta là cô vẫn rất xinh đẹp, nên ta biết ngay cô là tiên nữ.”

Tôi vội ngắt lời cô, “Em chỉ là một tì nữ tầm thường chuyên chân sai vặt thôi ạ.”

“Ồ!” Cô thốt lên, “Ra nông nỗi này vì tình phải không? Đó cũng là lí do vì sao ta vẫn ở lại đây!” Một khi đã bắt đầu mở máy nói, hình như cô ta không thể ngừng lại được. “Ta chết vì tình đấy, cô có biết không?”

Cô thu mình trên ghế. Không như tôi, cô còn rất ít tính thực thể, hai cánh tay xuyên qua thớ gỗ của ghế và thân hình nhẹ bẫng đến mức một hơi gió cũng làm cô chao đảo. “Đó là một cuộc tình rất lãng mạn. Ta vẫn còn nhớ lần đầu gặp chàng. Tất nhiên lúc ấy chàng đã kết hôn rồi, nhưng bà vợ hơn chàng nhiều tuổi lắm. Dù sao điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với ta.”

“Chị không ngại làm vợ hai ạ?”

Cô vẩy tay ra chiều không để tâm. “Ta mới thực sự là người chàng yêu thương. Nhưng cha ta không đồng ý, tất nhiên. Chàng chỉ là một người bán hàng bé mọn, làm sao xứng với ta, gia đình ta sở hữu một nhà khách gần đường Jonker. Thế là ta tự khóa mình trong phòng, cha bảo sẽ gửi ta về nhà họ hàng ở Trung Hoa. Ông mua chỗ cho ta trên tàu qua eo biển Malacca. Ta nghĩ ông định gả ta cho một thương nhân quen biết ở Singapore, thế nhưng trên đường đi, con thuyền gặp bão lớn và bị lật. Vì chưa bao giờ học bơi nên chẳng mấy chốc ta đã chết đuối.” Fan thở dài, đung đưa tay áo. “Nếu biết dễ mất mạng đến thế, ta đã trân quý cuộc sống của mình hơn.”

Giá mà cô biết tôi đồng cảm với cô nhiều đến mức nào. Nhưng tôi đang khao khát muốn biết càng nhiều càng tốt về thế giới bên kia, và cách vận hành của thế giới ấy. “Nếu bị chết đuối thì sao chị lại ở đây, trong căn nhà này ạ?”

Cô quay sang, kinh ngạc nhìn tôi. “Ta chưa kể với cô à? Đây là nhà người ta yêu.”

“Ông nội ấy ạ?”

“Chàng vẫn ở với bà vợ đó và đã có thêm vài đứa con. Nhưng hằng đêm chàng vẫn mơ về ta. Tất nhiên cha đã tổ chức ma chay và cúng rất nhiều vàng mã cho ta, nhưng chàng không hề hay biết. Chàng vẫn nghĩ ta bị gia đình ruồng rẫy và biến thành một con ma đói. Đó là lí do tại sao tối nào chàng cũng cúng gạo, là vì muốn gửi cho ta.”

Tự nhiên tôi thấy bất an, băn khoăn liệu mình có nhận ra nếu xác thịt của mình trút hơi thở cuối cùng. “Khi chết, tình hình thế nào ạ?”

“Ta nhìn thấy nhiều linh hồn trôi dần về cổng địa phủ. Đáng lẽ ta cũng phải đi cùng họ, nhưng lại muốn gặp người mình yêu. Ôi, vợ chàng biết ta chết thì an lòng lắm, cô em ạ! Nhưng t đảm bảo trong giấc mơ chàng vẫn còn yêu ta.” Cô cười khúc khích. “Dù vậy ta vẫn luôn sợ rằng họ sẽ cử ai đó đến để bắt ta đi. Cũng sắp đến lúc rồi.”

“Sắp đến lúc gì cơ ạ?”

“Tất nhiên là lúc chàng chết! Chàng suýt chết vài lần rồi. Có lần chàng ngã cầu thang và có lần lại mắc thương hàn. Nhưng sắp đến ngày chàng ra đi thật rồi.”

“Thế chị có mong ông nội chết không ạ?” Trước sự hồ hởi của cô, tôi chợt nhớ đến những tác động tiêu cực của linh hồn lên người sống.

“Không…” Cô vội nói, “Ôi, cô đừng tố cáo ta với phán quan nhé! Ta chỉ nghĩ bao giờ chàng chết, chúng ta sẽ đi cùng nhau. Vì chúng ta luôn được kết nối với nhau bởi thứ này.” Cô giơ ra thứ vô hình đang nắm chặt giữa những ngón tay. Cố căng mắt hết cỡ nhưng tôi cũng không thể nhìn ra đó là gì.

“Lạ nhỉ,” cô nói, “Vì ta thì nhìn thấy rõ lắm. Đây là một sợi tơ sáng lấp lánh.”

Tim tôi hẫng một nhịp, “Em cũng đang tìm một thứ như vậy. Nó là gì vậy ạ?”

“Thứ này cho thấy sự mãnh liệt trong tình cảm với một người nào đó.” Cô đáp. “Khi ta còn sống, chúng ta đã trao đổi tín vật. Ta tặng chàng chiếc trâm cài tóc và chàng tặng ta chiếc nhẫn ngọc do cha để lại. Khi chết, ta nhận ra chỉ cần đi theo sợi tơ này là sẽ gặp được chàng. Chàng vẫn còn giữ trâm cài tóc của ta trong chiếc rương trên lầu.”

Tôi nhớ tới chiếc đồng hồ của Tian Bai và chiếc lược tôi đưa vào ngày anh đến thăm nhà. Nhưng tại sao sợi tơ của tôi lại không chỉ đến nhà họ Lim?

“Có lẽ nhiệm vụ của cô khó khăn đấy, vì chỉ người trong cuộc mới tìm được sợi tơ của chính mình.” Fan nói.

“Sợi tơ của chị có bay trong không trung không ạ?”

Cô chau mày, “Đầu kia của sợi tơ có lẽ đang nằm dưới đáy biển cùng chiếc nhẫn chàng tặng ta. Nhưng ta xoay xở với đầu này là được rồi. Nếu rời nhà, ta sẽ bám chắc vào sợi tơ. Cô biết đấy, làm ma đi lại khó lắm! Những góc phố, những chiếc gương, toàn những thứ làm ta lạc đường. Và giờ ta nhẹ quá, đến một cơn gió cũng có thể thổi phăng ta đến tận cuối phố nếu ta không nắm chặt vào sợi tơ.”

Những lời cô nói củng cố thêm nhận định của tôi, rằng quả thật tôi khác với những vong hồn. Tôi có thể di chuyển dễ dàng từ nơi này sang nơi khác. Đám ma đói đuổi bắt tôi thì bay phấp phới vô định.

“Ta chẳng mấy khi ra ngoài.” Fan nói tiếp. “Rách việc lắm. Ta chẳng biết những hồn ma bình thường không có sợi tơ như ta sẽ xoay xở ra sao.” Rồi cô lại nhìn xoáy vào tôi. “Trông cô có vẻ chẳng biết gì cả.”

“Bọn em được bao bọc kĩ lắm.” Tôi nhận ra mình phải bịa ra điều gì để thỏa mãn trí tò mò của cô. “Việc của em là nhặt quả ở Vườn Đào.” Tôi thấy tội lỗi vì đã nói dối, nhưng trông cô có vẻ rất say mê câu chuyện.

“Ôi thế thì nhàm chán nhỉ! Vậy mà người ta khen ngợi tiên giới ghê lắm.”

“Đào tiên rất tuyệt diệu mà.” Tôi thận trọng nói tiếp.

“Vậy chắc nó là đào trường thọ rồi. Giá mà có một quả, ta sẽ biếu cho công sai âm giới, để bọn chúng nhân từ với ta.”

Lim Tian Ching cũng từng nhắc tới những công sai âm giới. “Em phải tìm chúng ở đâu ạ?” Tôi hỏi.

“Tất nhiên là ở cổng âm phủ. Ta chỉ cần ra đường là nhìn thấy cổng ngay.”

“Sao những con ma đói không đến đó ạ?”

“Chúng làm sao tìm được!” Cô nói với vẻ ngạo mạn. “Cô nghĩ gì mà hỏi vậy? Chúng chẳng được chôn cất tử tế, chẳng được khấn vái hay cúng tế. Chúng đừng mơ tìm được cổng địa ngục.” Tôi nghe cô nói mà tim chùng xuống.

Cuối cùng tôi cũng thuyết phục được Fan chỉ cho tôi vị trí cổng địa phủ. Lúc đầu cô còn ngần ngừ, viện ra hàng tá lí do để từ chối. Sau cùng, tôi phát hiện ra sự thật là ba năm rồi cô chưa ra khỏi nhà. “Ta phải ở bên chàng.” Cô liếc nhìn láu lỉnh.

Đột nhiên tôi nhớ ra một điều mà cô từng nhắc tới: nhập mộng. Tôi nhớ đến Lim Tian Ching trong những giấc mơ, “Chị nói ông nội sẽ chẳng bao giờ quên được chị trong mơ. Sao chị làm được như thế?”

Fan hơi giật mình, vẻ tội lỗi, bắt đầu mân mê tay áo, “Nếu ta kể, cô phải biết đường mà nói tốt cho ta đấy nhé.”

“Em không hứa được, nhưng sẽ cố gắng.” Tôi khổ sở khi nghĩ chắc Fan chẳng thèm phí thời gian nếu biết tôi hoàn toàn mù tịt về những kiến thức phổ thông của các hồn ma.

“À, ta phát hiện ra nếu gí sợi dây này vào người chàng trong lúc ngủ, thì đôi khi ta có thể đi vào giấc mộng của chàng. Trong mơ, chàng trẻ trung trở lại, và chúng ta được ở bên nhau. Tuy nhiên gần đây, những giấc mộng của chàng bắt đầu mạnh hơn cả đời thực, nên ta nghĩ chàng sắp chết rồi.”

Tôi rùng mình. Đó chính xác là kết cục của các học giả ưa phiêu lưu trong mấy cuốn tiểu thuyết tôi từng đọc. Ma nữ xinh đẹp dẫn họ vào cõi mộng cho đến khi họ lạc lối, mải miết kiếm tìm những ảo ảnh sung sướng. Tôi không thực sự hiểu luật lệ của âm giới, nhưng chắc chắn những luật lệ đó có tồn tại, như Lim Tian Ching từng kể. Bảo sao Fan lộ vẻ sợ sệt những kẻ có quyền hành dưới âm phủ. Nhưng cô vẫn dẫn tôi đi dọc căn nhà, qua cửa chính mà không hề lưỡng lự. Vì có tính thực thể nhiều hơn cô, phải mất một lúc tôi mới theo kịp. Ra được đến ngoài phố, tôi sững lại ngỡ ngàng. Bóng đêm thăm thẳm được thắp lên sáng rực bởi những hồn ma.

Vài bóng ma màu xanh lá giống Fan, còn lại là đủ mọi màu sắc như những bông hoa kì quái nở trong đêm. Giữa đám đông ma đói và ma bình thường xen lẫn vài cỗ kiệu xe thắp đèn lồng lắc lư, do ngựa kéo hoặc do sinh vật xù xì gì đó mà tôi chưa thấy bao giờ kéo. Có những hồn ma đầu hổ mình người, có những con chim bé nhỏ mang gương mặt phụ nữ, có những người đàn bà bàn chân xoay ngược sánh bước với những con thằn lằn khoác áo bào, rồi những cái cây biết đi cùng với những bông hoa tỏa hào quang rực rỡ - hẳn là linh hồn của cây cỏ hoặc tinh linh nhỏ mà Fan từng đề cập. Tôi đứng đó ngỡ ngàng, nhìn chằm chằm cuộc dạ hành của các linh hồn thuộc thế giới bên kia. Tôi nghe mang máng âm thanh của đường phố, náo nhiệt nhưng xa vắng, như thể vẳng lại từ một nơi rất xa. Đúng lúc đó, tôi bị bủa vây bởi cảm giác nghẹn thở từng gặp ở nhà họ Lim. Lợm giọng và buồn nôn, tôi há mồm thở dốc.

“Chúng là gì đấy ạ?” Tôi hỏi.

“Cô không biết à? Tất nhiên là những linh hồn. Đây còn chưa là gì, phải vào dịp hội hè mới nhan nhản.”

“Nhưng em khó thở quá.”

Fan nhìn xoáy vào tôi, “Đó là do âm khí của những hồn ma. Ta không biết ở thiên giới thì sao, nhưng càng hòa mình lâu với ma quỷ, áp lực sẽ càng giảm bớt.”

Tôi hốt hoảng nhận ra cô nói đúng. Lúc đầu, khi Lim Tian Ching bắt đầu theo ám, tôi đã phải chịu đựng cảm giác nghẹt thở trong những giấc mơ. Tới hôm nay, khi thực sự nhìn thấy các bóng sáng ở nhà họ Lim, cảm giác ấy mãnh liệt đến mức tôi phải mau chóng chạy khỏi đó. Nhưng giờ tôi đã nói chuyện hồi lâu với Fan mà không nhận ra tác động đáng kể nào, mặc dù cũng có thể do cô chết đã lâu nên âm khí tản bớt. Tôi tựa vào bức tường cho đến khi cảm giác kia dịu lại. Có lẽ đây là điềm xấu, nhưng tôi chẳng biết phải làm sao.

“Cánh cổng ở đằng kia.” Fan chỉ lên quầng sáng rõ ràng trên trời. Tôi rụt rè nhìn lên và nhận ra đó là một cổng vòm lớn với vô số linh hồn đang trôi qua như một dòng sông ánh sáng kéo dài tới vô tận. Nhưng ở rất xa.

“Làm sao mà em đến đó được?” Tôi hỏi.

“Trôi đi.” Cô đáp. “Cô không cảm thấy lực hút từ cánh cổng sao? Ta chắc rằng chỉ cần ta trèo lên một mái nhà và nhún một cái là sẽ trôi luôn đến đó.”

“Em không nghĩ mình trôi bồng bềnh được như chị.”

“Thế thì bay lên, đó chẳng phải cách cô từ thiên giới tới đây hay sao?”

May mắn tôi không phải đáp lại câu hỏi, bởi một sự kiện đột ngột xảy đến.

“Tránh đường! Tránh đường!” Đám đông hồn ma dạt ra như làn sóng sau tiếng quát hung hãn ấy. Bốn sinh vật kì dị với đầu trâu dữ dằn gắn trên thân xác đàn ông, mỗi con cầm theo một cây trường kích và mặc đồ đen viền đỏ giống hệt nhau. Với điệu khịt mũi và tiếng gầm gừ đáng sợ, chúng dễ dàng tách đôi đám linh hồn. Bên cạnh tôi, Fan rùng mình run sợ.

“Họ là ai vậy?” Tôi hỏi.

Cô hoảng hốt ra dấu cho tôi im lặng. Lũ đầu trâu rước theo một chiếc kiệu màu đỏ máu. Những họa tiết khoa trương trên chiếc kiệu không hiểu sao trông đặc biệt quen mắt, tôi rướn người lên trước, cố gắng nhìn cho rõ. Cửa sổ buông rèm kín mít, nhưng một cơn gió lang thang bất chợt thổi vào trong. Một bàn tay múp míp nóng nảy giật mạnh chiếc rèm lại, nhưng tôi đã kịp nhìn thấy chủ nhân của chiếc kiệu. Ngồi thư thái trong đó chính là Lim Tian Ching.

Tôi giật mình kêu lên kinh hãi. Dù tiếng kêu của tôi mất hút trong tiếng gầm của lũ đầu trâu, Lim Tian Ching vẫn lập tức đảo mắt lại như thể đã nghe được. Theo bản năng, tôi nép mình sau bộ sừng cong queo của một quái thú. Lim Tian Ching thoáng nhăn mặt. Chỉ tích tắc, đám rước kiệu đi mất.

“Lũ đó là ai vậy?” Tôi hỏi Fan, đúng lúc cô đang rón rén trở lại căn nhà.

“Chính là các công sai âm giới!” Cô đáp. Tôi tái mặt. Tôi đã ngầm kì vọng danh xưng công sai âm giới là để chỉ tầng lớp quan lại nào đó, nhưng lũ quái vật này còn gớm ghiếc hơn bất cứ tưởng tượng nào của tôi. Trông Fan có vẻ ghê tởm. “À, đây mới chỉ là bọn lính quèn loanh quanh ở khu vực tiếp giáp giữa hai cõi âm dương thôi, nhưng nhìn chung công sai âm giới là lũ quỷ đầu trâu mặt ngựa. Những vong hồn như ta đều cố hết sức tránh gặp lũ này.”

“Nhưng có một vong hồn ngồi trong kiệu mà chị?”

“Thế thì hoặc y là người có thế lực, hoặc y có nhiều tiền. Các phán quan rất dễ bị mua chuộc để ban cho những linh hồn phú quý đủ loại đặc quyền. Cô biết âm phủ được trị vì bởi những phán quan chứ? Trước khi đến cửa địa ngục để chịu phán xét rồi luân hồi, có một nơi gọi là Đồng bằng Người chết. Đó là nơi chỉ dành cho vong hồn người, bọn họ có thể đến để thụ hưởng đồ tế lễ người nhà đốt cho, tất nhiên không phải là mãi mãi. Ta có một căn nhà nhỏ và vài ba người hầu. Nhưng lâu lắm rồi ta chẳng về ở.” Dù Fan cố tỏ ra bình thường, tôi vẫn thấy hình dáng linh hồn cô thoáng rùng mình.

“Tại sao ạ?”

“Ta kể với cô rồi! Thời hạn của ta sắp hết. Lẽ ra ta phải báo danh ở cổng địa phủ và bị chuyển đi phán xét từ lâu rồi.” Vẻ ngang bướng hiện rõ trên gương mặt cô. “Giá mà cha đốt thêm nhiều vàng mã thì ta đã có thêm tiền để đút lót cho lũ đầu trâu mặt ngựa ấy. Ta mong bao giờ người yêu ta qua đời, gia đình chàng sẽ đốt thật nhiều vàng mã cho chàng. Ta đã quan sát họ nhiều năm nay, họ rất hiếu thuận với chàng.”

“Nhưng cuối cùng chị vẫn sẽ phải chịu phán quyết chứ?”

“À, tất nhiên. Nhưng nếu muốn, ta có thể kéo dài thêm thời gian, hàng thế kỉ cũng được, chỉ cần có đủ tiền.”

Tôi nhìn Fan đầy nghi hoặc.

“Đừng nhìn ta như thế!” Cô nói tiếp, “Cô không thấy hồn ma trong cỗ kiệu sao? Y là minh chứng cho việc có tiền sai khiến được cả ma quỷ. Nào, giờ đã về được chưa?”

Tôi đứng nhìn cô xuyên qua cánh cửa lướt nhanh vào nhà. Không hẳn là tôi mến cô, nhưng ở cô có nét đáng thương khiến tôi thấy thông cảm cho những mưu tính kia. Tuy nhiên, vài điều cô nói khiến tôi bất an. Nhìn dãy hành lang đen kịt, tôi có cảm giác Fan vẫn đang nép bên kia cửa chờ tôi. Tôi bước đến gần hơn, nói vọng vào thinh không.

“Còn một điều nữa thôi, làm cách nào để em tìm được Đồng bằng Người chết?”

Có tiếng thở hổn hển khe khẽ, rồi gương mặt tái nhợt của Fan bồng bềnh trồi lên bề mặt cửa gỗ. Cảnh tượng này đáng lẽ phải làm tôi chết khiếp, nhưng giờ tôi đã nhìn quen. “Sao cô biết ta ở đây? Cô đúng là tiên nữ rồi.”

“Đồng bằng Người chết ở đâu ạ?” Tôi nhắc lại. Không hiểu vì sao nhưng địa danh này hấp dẫn tôi.

Bỗng nhiên hình bóng mẹ choán đầy tâm trí. Vú luôn khẳng định rằng mẹ tôi chẳng bao giờ phải chịu khổ hình dưới địa ngục và đã sớm đầu thai, nhưng tôi không thể ngừng tự hỏi liệu bà còn ở chốn âm tào không.

“Có nhiều lối vào, như những cánh cổng ấy. Nhưng ma đói không đến đó được. Chúng chẳng có tiền, cũng chẳng có quần áo để mặc lên đường. Chúng thậm chí chẳng thể ăn cắp, vì đồ của người chết phải được tự nguyện cho đi.”

“Chị tới nơi bằng cách nào ạ?”

“Ta kể với cô rồi, ta có vài người hầu. Hễ muốn đến, chỉ việc gọi là bọn họ sẽ xuất hiện và rước ta đi.”

“Em có thể đến đó không?”

Cô nhìn tôi đăm đăm, cảm giác hoài nghi xen lẫn tò mò. “Tại sao cô lại muốn tới đó? Mà định tới bằng cách nào?”

“Hay chị cho em đi nhờ?”

“Không được! Những người hầu của ta đã rệu rã lắm rồi. Sau ngần ấy năm, chúng bắt đầu rời ra từng mảnh rồi. Nhưng nếu có tiền, cô có thể mua phương tiện di chuyển của riêng mình.”

Fan nhìn xoáy vào tôi. Tôi vét sạch túi, móc ra vài xâu tiền và mấy nén bạc nhỏ.

“Cô cần nhiều hơn thế này.” Fan cười khẩy chẳng thèm giấu giếm. Tôi thầm tự rủa vì đã không đốt hết chỗ vàng mã trước khi vú kịp ngăn tôi lại.

“Thôi thế này nhé!” Fan nói. “Nếu cô muốn đến Đồng bằng Người chết, ta sẽ chỉ đường cho, nhưng với một cái giá.”

“Em tưởng chị được chu cấp đầy đủ mà.”

“Chỉ một chút thôi. Ta chẳng muốn lúc gặp lại người yêu, trông ta lại như ăn mày.”

“Chẳng phải chị gặp ông nội đấy trong mộng suốt sao?”

“Trong mộng! Trong mộng ta có thể sắp đặt mọi thứ theo ý muốn, nhưng khi chàng chết, chàng sẽ nhìn thấy bộ dạng thực của ta. Cô xem, đây chẳng phải thuận mua vừa bán sao?”

Tôi nghĩ ngợi rồi gật đầu.

“Nhưng cô cần nhiều tiền hơn. Hỏi xin thượng cấp của cô trên thiên giới ấy. Nên nhớ, chúng ta phải mua ngựa, xe kiệu và quần áo nữa.”

“Làm thế nào để tìm được chị khi em cần gặp?

Cô nhún vai. “Ta vẫn ở đây thôi, nhưng cô phải nhanh lên! Ta sợ thời gian của chàng không còn nhiều.”

ẽ được giá đấy. Vẫn còn nhiều thứ khác. Những món đồ cổ cha sưu tầm, rốt cuộc cũng có đôi chút tác dụng.” “Được bao nhiêu ạ?” Tôi hỏi. “Không đủ. Nhưng ta định tuyên bố phá sản. Những thứ này để dành cho con. Chúng ta sẽ quy đổi chúng ra ti
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yangsze Choo

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.