Ngoài trời tối đen như mực, tối hơn những gì tôi mường tượng về vùng giáp ranh với Malacca. Những tán cây phủ bóng lờ mờ trên đầu và ánh sao chiếu tỏ, xuyên qua bìa rừng rậm rạp. Chẳng có lấy một mùi hương trên mảnh đất cằn cỗi của Đồng bằng Người chết, nhưng ở đây, không khí tươi mới và tràn trề nhựa sống. Tôi tham lam hít từng ngụm khí trời, dù lòng chỉ muốn khóc. Fan đã phản bội tôi. Chỗ này chẳng hề gần nhà tôi chút nào.
Cô ta từng nói, có nhiều cánh cửa dẫn tới nhân gian trên con đường ấy, và tỏ ra bất ngờ khi tôi thừa nhận mình không thể nhìn thấy chúng. Mỗi cánh cửa sẽ dẫn đến một nơi khác nhau. Sẽ ra sao nếu nơi này cách nhà tôi xa tít tắp, ví dụ như Johore, hay thậm chí Kelantan ở bờ Đông? Hoặc một hòn đảo dọc bờ biển như Bali hay Kalimantan? Giờ chẳng ai có thể cứu tôi. Er Lang đã mất rồi, Tian Bai bị tình nghi sát nhân, mẹ tôi là người hầu nơi Đồng bằng Người chết. Tôi vuốt ve bờm Chendana, cảm thấy may mắn vì ít ra tôi còn có nó ở bên. Đúng là tôi có thể đang ở bất cứ đâu, nhưng tôi cảm giác mình không ở xa Malacca lắm.
Mùi cỏ cây và vị mặn của gió biển thật thân thuộc, và tôi không nghĩ rằng Fan lại tuyệt tình vứt bỏ tôi như thế. Fan rất lười biếng, có khi cô chỉ tùy tiện vứt bỏ tôi ở nơi nào đó ngay gần cánh cửa chúng tôi đã bước vào. Thêm nữa, chính cô ta đã thừa nhận rằng mình chưa bao giờ khám phá các lối ra khác trên vùng đất này, sợ sẽ lạc đường về nhà, vì hồn ma xác định phương hướng rất kém. Tôi tự nhủ mình không giống cô ta. Tôi mới chỉ chết một phần, mặc dù ý nghĩ ấy làm tôi khó chịu. Điều đó cũng chẳng có gì đáng tự hào. Một trong số ít mặt tốt của Đồng bằng Người chết là ở đó tôi tồn tại hữu hình. Nhưng giờ đây, khi nhìn xuống bàn chân, tôi có thể lờ mờ thấy đám lá rụng mình đang giẫm lên, nỗi sợ hãi rằng linh hồn mình ngày càng mong manh bủa vây tôi. Er Lang từng cảnh báo tôi về chuyện sẽ xảy ra nếu phần hồn và phần xác bị tách biệt trong một thời gian dài. Bao nhiêu ngày, hay bao nhiêu tuần đã trôi qua kể từ khi tôi rời khỏi nhân gian? Đột nhiên tôi thấy bức bối đến độ định lao vào rừng ngay lúc ấy, thầm mong nhìn thấy một khoảnh đất quen thuộc, nhưng tôi phải kìm chế. Ngoài kia tối tăm, và tôi thì đang sức cùng lực kiệt, hai mắt sưng mọng vì khóc lóc. Đến sáng mai, có lẽ tôi sẽ khá hơn.
Khi tôi tỉnh lại, mặt trời đang tỏa rạng. Ở Đồng bằng Người chết chẳng hề có mặt trời, nhưng lúc này ánh nắng ấm áp lại đang trải rộng trên tán cây cổ thụ, còn phần rễ của chúng vẫn bị bao phủ trong bóng tối âm u. Tôi chưa bao giờ vui mừng vì được trở về đến vậy, nhưng vẫn không khỏi thất vọng khi xem xét những bụi cây rậm rạp xung quanh. Quang cảnh nhắc tôi nhớ rằng mình đã suýt nữa chẳng thể trở lại thế giới này. Con đường tôi đang phải đi thật nhỏ hẹp, chẳng khác nào bước trên lưỡi dao. Đi sai một bước, linh hồn tôi sẽ bị tách rời khỏi cơ thể vĩnh viễn. Tôi nhìn quanh xem liệu có thể tìm ra chút dấu vết của cánh cửa tối qua không, nhưng chẳng có gì hết. Mỗi khắc trôi qua, thôi thúc phải trở về Malacca càng thêm mãnh liệt, để xem liệu cơ thể mình có còn nguyên vẹn, để nhìn thấy vú và cha. Cả Tian Bai nữa, dù nghe có vẻ ngô nghê nhưng tôi nghĩ, nếu có cơ hội đối diện với anh, tôi sẽ biết được anh có phải là kẻ dối trá hay sát nhân không. Và tôi cũng băn khoăn liệu sự phản bội của Fan thuần túy vì thói điêu ác của cô ta, hay ai đó đã mưu đồ dựng nên màn kịch này. Rồi cả Lim Tian Ching cùng lũ quỷ sứ của y có đang kiếm tìm tôi không. Nhưng tất thảy những âu lo ấy đều không sánh được với nỗi mất mát khi Er Lang không còn.
Khả năng anh sống sót thật mong manh. Tôi rùng mình, nhớ lại câu đùa của anh về việc bị ăn sống nuốt tươi ở Đồng bằng Người chết. Từ khi linh hồn tôi buộc phải xa rời thể xác, Er Lang là người duy nhất tôi có thể giãi bày về những âu lo và sợ hãi của mình. Nhưng tôi chưa bao giờ thực sự cảm ơn anh vì đã đến và trợ giúp tôi, dù khi đó anh hoàn toàn có thể bỏ đi trước và tự cứu lấy mình. Tôi nhớ da diết sự đồng hành kì quặc của anh, và tôi biết mình chẳng bao giờ được gặp lại anh nữa. Lồng ngực tôi quặn thắt khi nhớ đến cảnh anh đã hài lòng thế nào khi tôi đưa anh lá thư vật chứng. Nhưng giờ thì chứng cứ ấy cũng bị hủy mất rồi.
Khi còn nhỏ tôi vẫn thường nghe những câu chuyện cổ tích về loài rồng - chúa tể của muôn loài, hô mưa gọi gió và cai trị biển cả. Đôi khi chúng xuất hiện dưới hình dạng những con quái vật khổng lồ, đôi khi lại dưới hình hài những bậc đế vương, hay những mĩ nhân tuyệt sắc. Có trường hợp loài rồng chọn người phàm làm vợ hoặc tình nhân, hoàng đế Trung Hoa vẫn luôn tuyên bố mình là hậu duệ của long tộc và đời đời thêu hình rồng lên áo bào. Rồng năm móng cho quần áo nhà vua, rồng ba móng cho hoàng thân quốc thích. Nhớ lại truyền thuyết về một thư sinh xuống thăm thủy cung của Long Vương dưới đáy biển, giờ tôi mới hiểu tại sao Er Lang có đủ năng lực để bảo vệ tôi. Truyền thuyết kể rằng, nhìn thấy rồng là điềm lành. Thế nhưng với người đã gián tiếp gây ra cái chết của một con rồng thì sao? Ý nghĩ ấy như mũi dao khía sâu thêm vào nỗi đau của tôi.
Lấy chiếc vảy ra khỏi túi, tôi ngắm nghía nó hồi lâu, rồi hoảng hốt khi nhận ra màu sắc chiếc vảy giờ đây đã nhạt nhòa và chẳng còn bóng bẩy như trước. Cố gạt đi dự cảm chẳng lành rằng sự sống đã rời bỏ chủ nhân của chiếc vảy này, tôi thử thổi vào đường gợn sóng ở rìa vảy. Âm thanh yếu ớt tựa hồ bị tắc. Được một lúc, tôi cất nó đi rồi vùi mặt vào hai bàn tay.
Er Lang đã không còn, tôi phải gặp ai để báo cáo về sự tham ô và cuộc nổi loạn đang manh nha dưới địa phủ đây? Và ai sẽ đứng ra ngăn chặn những hành vi của Lim Tian Ching hòng ép tôi phải kết hôn với y? Đến hi vọng quay về với thân xác cũng mịt mù. Tôi dựa lưng vào một thân cây xù xì. Khu rừng xung quanh rậm rạp và rộn tiếng côn trùng. Tôi nghe tiếng rống của một con lợn rừng băng qua khoảng rừng trống, và tiếp đó là tiếng gầm gừ của hổ. Nhưng quanh đây chẳng có linh hồn nào. Có khi cánh cửa này dẫn tới một vùng đất hoang sơ cổ đại, đến mức vong hồn ma đói cũng đã tan biến vào hư vô. Ở lại đây chẳng có ích gì, nhưng những tán cây rậm rì đến mức tôi chỉ có thể cảm nhận được các vật thể trong phạm vi mười mét. Nhìn lên tàng lá phía trên, tôi nảy ra ý tưởng trèo lên cao để tìm đường đi.
Việc này dễ hơn tôi tưởng rất nhiều. Cơ thể nhẹ bẫng của tôi chẳng cần nhiều nỗ lực để leo lên. Lại một lần nữa, tôi cố gạt đi mối nghi ngờ kinh khủng rằng mình đang tan biến dần. Tôi nghiến răng, phóng tầm mắt ra xa hơn. Cuối cùng, khi tôi vượt qua tầng lá trên cao nhất, ánh mặt trời làm mắt tôi chói lòa. Xung quanh là một đại dương trải dài hút mắt, một đại dương tạo thành từ hằng hà sa số lá cây vờn trong gió. Bầu trời là một sắc thiên thanh thuần khiết, như nước men sứ hoàn hảo nhất đời nhà Minh. Những con bướm to cỡ bàn tay đang dập dờn bay lượn, đôi cánh ánh lên những tia lấp lánh. Dưới ánh nắng rực rỡ và những cơn gió mát lành, tôi không thể không bất giác thở dài khoan khoái.
Từ chỗ tôi nhìn ra tít phía xa có thể thấy đại dương lấp lánh và bờ vịnh uốn lượn. Thậm chí với thị giác phi thường của mình, tôi có thể nhìn thấy thấp thoáng những mái nhà thấp lợp ngói đỏ nhấp nhô chen chúc. Tôi đã đúng, Fan đã bỏ tôi lại ở nơi không xa cánh cửa cần tới. Với đa số các hồn ma, một chuyến đi với khoảng cách thế này gần như là điều không thể vì bản chất mong manh của họ và những khó khăn trong việc di chuyển. Nhưng tôi vẫn chưa thành hồn ma, và còn có ngựa của riêng mình.
Dù tôi ra lệnh cho Chendana đi nhanh nhất có thể, con ngựa vẫn phải chật vật né mình giữa những thân cây và phi qua tảng đá, vì nó có vẻ đuối sức khi phải xuyên qua những vật thể rắn. Tôi nghi ngờ liệu có phải mỗi lần mình cố làm thế lại giảm bớt một phần hữu hình hay không. Tệ hơn nữa, tôi thường xuyên bị mất phương hướng giữa những thân cây khổng lồ, và buộc phải trèo lên cao để tìm đường. Thỉnh thoảng tôi lại thổi vào chiếc vảy của Er Lang. Tuy không có hồi đáp, nhưng tôi vẫn tiếp tục nuôi hi vọng mong manh rằng chiếc vảy sẽ gọi anh trở lại. Chẳng mấy chốc màn đêm buông xuống, mà khoảng cách tới biển thu hẹp một cách chậm chạp đến khổ sở. Tôi đã ngây thơ nghĩ rằng mình sẽ tới nơi vào ngày hôm sau, hoặc chậm nhất là ngày tiếp theo đó, nhưng rủi thay, tôi mất gần một tuần mới tới được bờ vịnh.
Chúng tôi tiến vào Malacca từ hướng Bắc, dọc theo bờ vịnh. Khi đã không còn vướng víu cây cối, Chendana tung vó phi nước kiệu, từng dặm bờ cát trôi nhanh dưới vó ngựa. Chúng tôi đi qua nơi nghỉ chân của đám dân chài, với những chòi gỗ dựng trên mặt nước và những con thuyền phơi mình trên bờ biển, những con cá nướng trên lửa đỏ và đám trẻ trần truồng chơi đùa chỗ nước nông. Khi chúng tôi chạy vụt qua, không một ai hay. Thậm chí cả những hồn ma đói cũng tránh đường tôi đi. Thôi thúc muốn về nhà kéo tôi đi như lôi xềnh xệch một con cá đã cắn câu. Tôi muốn phát điên vì căng thẳng, cảm thấy có điều gì đó kì quái đang xảy đến với mình.
Những cơn đau khủng khiếp bắt đầu xuất hiện, đi kèm với sự đuối sức đến tê liệt, như thể ai đó đang rút tủy sống ra khỏi xương tôi. Nhìn lại cơ thể mình, tôi không thấy có vết thương nào, nhưng tôi vẫn cảm thấy đau đớn cùng cực. Có điều gì đó cực kì tồi tệ đang xảy đến với tôi. Nếu không có con ngựa nhỏ, có lẽ chẳng bao giờ tôi trở về được nữa. Chendana vẫn tiếp tục chở tôi tiến bước, dù tôi đã yếu đến mức không ngóc nổi đầu dậy. Những cơn đau khiến tôi kiệt sức cứ tái phát mãi, nhưng chúng không phải là chuyện duy nhất làm tôi lo lắng. Quần áo tôi mặc đang thay đổi.
Thay vì bộ đồ ngủ thường gặp, tôi nhận ra mình đang mặc sam foo, loại váy thô rộng rãi tôi hay mặc ở nhà. Rồi quần áo càng lúc càng trở nên trang trọng, là bộ baju hiếm khi tôi mặc, thậm chí có lần tôi còn mặc cả kebaya của mẹ mình. Tôi hoảng loạn khi nhận ra điều ấy. Có phải họ đang sửa soạn để đem chôn tôi không? Quần áo cứ tiếp tục thay đổi, còn tôi vẫn ở lại cõi trần này. Mặc dù vậy, tôi cực kì căng thẳng, căng thẳng vô cùng.
Khi chúng tôi đến gần hơn, những nhà kho bắt đầu xuất hiện, và tôi nhận ra mình cách văn phòng của Tian Bai trong khu xưởng nhà họ Lim không xa. Không thể cưỡng lại khát khao được dừng bước và gặp anh, tôi liền quay ngựa sang phía đó. Lần trước tôi gặp anh vào một buổi chiều tà êm đềm, nhưng lúc này là ban ngày và mặt trời miền nhiệt đới đang đổ nắng chói chang gay gắt. Nhà xưởng đầy những cu li vác trên vai nào thùng, nào bao tải. Tôi dừng chân ở con đường hẹp bên ngoài, hoàn toàn vô hình trước những con người gầy nhom, cởi trần, đang lao động quần quật dưới cái nóng như đổ lửa. Lồng ngực họ giơ xương và những móng chân đen sì, rạn vỡ. Một vài người đã cắt tóc kiểu phương Tây giống Tian Bai, nhưng đa phần vẫn giữ những chiếc đuôi sam dài bóng nhẫy, với phần trước đầu cạo trắng hếu. Mùi mồ hôi ngai ngái bốc lên khi họ tới gần tôi.
Trượt khỏi lưng Chendana, tôi đi xuyên qua dòng người, rùng mình nhận ra họ vô thức tránh tôi theo bản năng như tránh một con chó dại. Vừa bước chân đến cửa, một cơn đau khiến tôi choáng váng. Đầu óc quay cuồng, tôi bước qua ngưỡng cửa và khuỵu xuống sàn nhà. Tôi nghe thấy những tiếng quát tháo ra lệnh và tiếng bước chân nện thình thịch. Dù không còn cơ thể hữu hình, nhưng theo bản năng tôi vẫn sợ bị giẫm lên nên cố đứng dậy. Đúng lúc đó tôi nghe thấy giọng trầm tĩnh của Tian Bai.
Anh trông gầy đi, mắt xuất hiện quầng thâm mà tôi nhớ trước đây chưa hề có. Tuy vậy, anh vẫn đi đi lại lại trong văn phòng phía sau với dáng vẻ thư thái quen thuộc. Tôi lật đật đi theo anh. Trông Tian Bai có vẻ u ám hơn, nụ cười không thường trực trên môi anh như trước. Những câu chuyện của anh đều xoay quanh công việc. Tôi bất ngờ trước những phương ngữ tiếng Hoa anh nói được: tiếng Phúc Kiến, tiếng Quảng Đông và tiếng Hải Nam, cùng tiếng Mã Lai, còn cả chút ít tiếng Tamil. Nhưng có gì mà bất ngờ kia chứ? Đa phần mọi người ở đây đều nói được ít nhất hai, ba thứ tiếng. Tôi đồ rằng có lẽ do người ấy là Tian Bai, và tôi có xu hướng ngưỡng mộ mọi điểm ở anh.
Trời dần ngả chiều tà, tôi thầm nhủ giờ đã thấy anh, đã đến lúc mình nên về nhà. Nhưng tôi vẫn quyến luyến lắm. Tôi lo lắng quan sát anh, tự hỏi liệu có gì gian dối đằng sau khuôn mặt chính trực ấy. Tian Bai bảo người mang bữa trưa tới bàn làm việc vì anh còn bận rộn với đống giấy tờ. Anh thương thảo hợp đồng và gảy bàn tính thoăn thoắt, nhịp cổ tay đều đặn. Chứng kiến năng lực của anh, tôi dễ dàng hình dung được tại sao người chú lại gửi gắm nhiều niềm tin vào anh hơn đứa con hư hỏng của mình. Chắc chắn những lời tố cáo của Lim Tian Ching chỉ đơn giản vì ghen tức, nhưng tôi vẫn không xua tan được mối nghi hoặc trong lòng. Sau chuyến du hành cõi âm và chứng kiến hận thù cùng dục vọng vẫn còn kéo dài ngay cả khi sự sống đã kết thúc, tôi không thể quả quyết là điều gì sẽ không xảy ra.
Lúc cuối chiều, một người đàn ông lớn tuổi bước vào, đem theo một chồng giấy tờ.
“Vẫn chưa xong à?” Ông ta hỏi Tian Bai. Anh lắc đầu. “Chú cậu bắt cậu làm nhiều việc quá.” Người này toát ra vẻ giảo hoạt khiến tôi có cảm giác không thể tin tưởng được. Vừa thấy câu chuyện chuyển hướng, tôi bèn lại gần Tian Bai. “Chắc hẳn ông ấy đã rất mừng khi cậu từ Hong Kong trở về.” Ông ta nói tiếp, “Không ít người cho rằng cậu sẽ chẳng quay lại nơi này.”
Tian Bai cau mày, “Ai nói vậy?”
“Họ nói cậu thích nơi đó hơn ở đây.”
“Họ nhầm rồi.”
“Thật á?”
Tian Bai nhướng lông mày, “Người Hoa ở đó mãi mãi chỉ là công dân thứ cấp, dù anh ta có là thành viên chính phủ đi nữa.”
Người đối thoại với anh giơ hai tay lên cười ngặt nghẽo. “Ôi chao, việc gì phải nghiêm túc quá thế? Dù sao thì…” Ông ta dừng lại giây lát. “Tôi muốn chúc mừng cậu về cuộc hôn nhân sắp tới. Bao giờ ấy nhỉ?”
“Khoảng hai tháng nữa.”
“Tôi đoán chắc chú cậu đang rất lo lắng về hôn lễ này, nhất là giờ cậu lại là người thừa tự duy nhất.”
“Chú thật tử tế khi chấp nhận cuộc hôn phối. Kì thực gia đình vẫn đang trong thời kì chịu tang.”
Hôn lễ! Vậy rốt cuộc là anh đã đồng ý kết hôn. Người đàn ông đi được một lúc mà tôi chưa nguôi sầu não, cứ đi tới đi lui trong phòng, có lúc ghé sát Tian Bai tới mức tay áo tôi chạm vào vạt áo khoác của anh. Anh không hề nhìn lên. Chỉ có thể là cô gái mặt ngựa đó. Còn ai môn đăng hộ đối hơn trong mắt chú anh nữa? Tôi cúi xuống trước mặt anh, nắm lấy tay áo anh bằng những ngón tay vô hình, nhưng chẳng ích gì.
“Tian Bai!” Tôi thét lên. “Anh có nghe thấy em nói gì không?”
Chẳng có lời đáp nào, nhưng một lúc sau, Tian Bai thở dài, đẩy chiếc ghế lùi ra sau. Gương mặt anh vô cảm, ánh nhìn xa xăm. Tôi hướng về phía bậu cửa sổ, nơi bày bộ sưu tập kì thú của anh. Trong số những con vật được đẽo từ gỗ, tôi nhận ra con ngựa đã không còn ở đó, khóe miệng tôi cong lên. Tôi biết nó giờ đang ở đâu. Và chiếc lược của tôi vẫn nằm phía cuối hàng, giống một mảnh kí ức xưa cũ.
Đường chỉ mảnh màu bạc vẫn còn trên chiếc lược ấy, sợi tơ vô hình lúc đầu đã dẫn tôi tới với Tian Bai. Tôi bước lại gần, cầm sợi tơ giữa các ngón tay. Có lẽ do ánh sáng, nhưng trông nó sậm màu hơn và chẳng còn trong suốt như trước. Dù vậy, sợi tơ vẫn ngân trên ngón tay tôi như một thực thể sống. Tôi ngoái lại nhìn Tian Bai, anh vẫn đang chìm trong suy tư. Ngủ đi, tôi nghĩ thầm. Ngủ đi, để em có thể nói chuyện với anh. Ý chí của tôi đã truyền được tới anh, hoặc đơn giản là sau một ngày dài mỏ mệt, chẳng mấy chốc đôi mắt của Tian bai từ từ nhắm lại. Khi chắc chắn rằng anh đã say giấc, tôi nhấn nhẹ sợi tơ vào ngực anh, giống như trước kia đã từng làm.
Tôi đang đứng trước hành lang lớn trong nhà họ Lim ở Malacca. Những cái bóng dài đổ trên sàn lát gạch đen trắng, và không gian tối mờ khiến người ta cảnh giác. Tian Bai đang đi phía trước tôi, anh rẽ hết khúc quanh này tới khúc quanh khác, và tôi phải nhanh chân mới bắt kịp được trong giấc mơ do chính anh tạo ra. Một lát sau, anh đến một căn phòng đầy đồng hồ và bắt đầu lên dây cót. Anh làm việc đó với sự chính xác tuyệt đối, và dù đã làm nhanh hết sức, anh vẫn chẳng thể làm xong. Lượng đồng hồ cứ nhân lên nhiều lần dưới những ngón tay anh. Tôi liếc nhìn thì thấy gương mặt anh đanh lại vì tập trung.
“Tian Bai!” Nghe tiếng tôi gọi, anh liền ngước lên.
Anh chẳng hề ngạc nhiên, thậm chí còn mừng rỡ. “Ồ, Li Lan. Lại giúp tôi một tay.”
Tôi ngoan ngoãn nghe theo, bắt đầu lên dây cót cho những chiếc đồng hồ. “Chúng ta đang làm gì vậy?” Tôi hỏi.
“Đảm bảo rằng chúng không chạy chậm giờ.”
“Việc này quan trọng lắm sao?”
“Tất nhiên rồi.” Bóng tối phủ lên hàng lông mày hơi nhăn lại của anh. “Chúng ta không muốn thời gian dừng lại.”
“Điều gì sẽ xảy ra nếu thời gian dừng lại?”
Anh ngẩng đầu, nét mặt rầu rĩ. “Thời gian sẽ không dừng lại, không được phép dừng lại.”
Tôi chẳng hiểu nổi anh nói gì, nhưng bỗng có dự cảm kinh hoàng rằng thời gian của mình đang sắp hết. Cố tập trung hết sức, tôi chuyển cảnh sang khoảng sân nhỏ có ao sen, nơi chúng tôi lần đầu gặp gỡ.
“Tian Bai!” Tôi nói gấp gáp. “Em muốn nói chuyện với anh.”
Với sự biến mất của những chiếc đồng hồ, nỗi căng thẳng như được nhấc khỏi đôi vai anh, cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt tôi. Ánh nhìn ấm áp của anh làm tôi đỏ mặt.
“Lâu lắm rồi mới được gặp anh.” Tôi nói sau một thoáng chần chừ. “Em muốn biết dạo này anh thế nào.”
Tian Bai lắc đầu, vẻ thích thú. “Em muốn biết điều gì?”
Tôi mở miệng, tự hỏi có nên chất vấn anh rằng liệu có phải chính anh đã ra tay giết chết người em họ của mình hay không. Câu hỏi đè lên đầu lưỡi tôi như một mảnh thủy tinh nặng trĩu. Vả lại, tôi chẳng muốn phí hoài giây phút quý giá được bên anh lúc này. Ánh mặt trời êm dịu, ao sen sáng lấp lánh. Tôi có thể òa khóc vì nhẹ nhõm bởi nơi đây quá an lành, dù hoàn toàn chỉ là mộng cảnh.
“Em nghe nói anh sắp kết hôn.” Cuối cùng tôi nói.
Anh bước tới gần tôi thêm một bước, rồi một bước nữa. “Ừ, đúng vậy.”
“Ồ,” tôi hẫng hụt, “Vậy chúc mừng anh.”
“Cảm ơn em.” Một nét tinh nghịch thoáng hiện trong mắt anh, như thể anh đang tận hưởng một trò đùa bí mật nào đó. Rồi anh vòng tay qua người tôi, kéo tôi lại gần. “Tôi nghĩ còn những cách hay hơn để em chúc mừng tôi mà, đúng không?”
Tôi ngơ ngác, chẳng thể cưỡng lại được. Tôi ngẩng mặt lên nhìn anh, cảm nhận hơi thở của anh trên da mình, và đôi môi anh khi chạm lên cần cổ tôi. Nhưng vào chính giây phút ấy, tôi quay phắt người đi. “Thế còn vị hôn thê của anh?”
“Cô ấy thì sao?” Anh vùi mặt trong mái tóc tôi, lùa bàn tay vào, làm rơi những chiếc ghim cài còn sót lại. Cánh tay tôi trượt trên lồng ngực anh, rồi dừng lại.
“Đợi đã!” Tôi không thở nổi. “Anh không quan tâm cô ấy nghĩ gì sao?”
“Tất nhiên là tôi có quan tâm.”
“Thế tại sao anh lại làm thế này?” Tôi cố đẩy ra, nhưng anh vẫn mỉm cười, khiến tôi bắt đầu tức giận. “Anh chẳng khác gì gã em họ của anh cả!” Tôi nói. “Chắc anh nghĩ có bao nhiêu thê thiếp cũng được chứ gì?”
“Em đang nói gì vậy?” Anh có vẻ bất ngờ.
“Ý tôi là, vị hôn thê của anh sẽ nghĩ gì nếu cô ấy nhìn thấy chúng ta như thế này?”
“Tôi không nghĩ cô ấy sẽ phiền lòng.”
“Nhưng tôi thì có đấy!” Tôi giận dữ. Tại sao anh có thể cư xử như vậy? Như thể tôi là món phụ cho bữa tiệc cưới linh đình của anh ta. Tian Bai cố ôm tôi thêm lần nữa, nhưng tôi chống cự, dù vẫn khao khát được quên đi thương đau trong vòng tay ấy. Cũng dễ hiểu khi Fan cứ quyến luyến chốn trần gian hàng chục năm trời sau khi chết chỉ để cùng người tình vui sống trong mộng. Nhưng tôi không phải là Fan.
“Thả tôi ra!” Tôi nghiến răng, dùng hết sức mạnh tinh thần để tách mình khỏi Tian Bai.
“Em làm sao vậy?” Anh hỏi.
“Thậm chí tôi còn không biết anh sẽ kết hôn với ai.”
Vẻ ngỡ ngàng hiện rõ trên gương mặt Tian Bai. “Em phải biết tôi lấy ai chứ?”
“Vậy anh nói đi! Nói đi!”
“Tôi lấy em mà, Li Lan.”
Tôi ngẩn người, nhìn chăm chăm vào gương mặt anh. Tian Bai kéo tôi lại gần và ve vuốt tóc tôi, thì thầm những lời đường mật.
“Làm sao có thể như thế được?”
“Tôi bảo chú rằng ông nên tôn trọng lời hứa với cha em, và cuối cùng ông cũng ưng thuận. Nhưng em biết tất cả những chuyện này mà.” Anh nhìn tôi với ánh mắt sắc lẻm.
“Điều này xảy ra khi nào?”
“Khoảng một tuần trước.”
“Một tuần trước? Và chính em đã nói chuyện với anh?” Tôi ngây ngốc hỏi.
“Tôi đã đến nhà em ngay khi được chú mình cho phép. Người nhà nói rằng em bị ốm, nhưng em vẫn xuống gặp tôi. Em không nhớ gì sao?”
“Không. Điều này là không thể.” Căng thẳng cực độ, tôi lắc anh thật mạnh. “Anh có chắc không?”
“Tất nhiên! Chúng ta đã lên kế hoạch tổ chức hôn lễ ngay lập tức.”
“Trông em lúc đó như thế nào?”
“Như thế nào? Em trông giống như em thôi. Dù hơi xanh xao. Lúc đầu em hơi ngơ ngác, nhưng cũng chẳng khác bây giờ là mấy. Em đang không khỏe à?” Anh hỏi.
“Anh không hiểu đâu.” Tôi nói, “Không thể có chuyện tuần trước anh nói chuyện với em được. Em rất ốm yếu.”
“Tôi biết.” Anh nói một cách kiên nhẫn, như thể đang dỗ dành một đứa trẻ.
Tôi cắn môi. “Nghe này, dù ai đã nói chuyện với anh tuần trước, người đó cũng không phải là em.” Dù chính miệng mình nói ra, nhưng bản thân cũng thấy điều này thật ngớ ngẩn. Tôi van nài anh hãy coi những lời tôi nói là nghiêm túc và dặn anh chỉ tin những gì tôi đang nói lúc này thôi. Anh gật đầu, nhưng chính tôi cũng khó mà tin được một câu chuyện như thế. Nỗi hoảng loạn sắp nhấn chìm tôi. Tôi phải quay trở về với cơ thể mình càng nhanh càng tốt.
“Em phải đi đây.” Tôi nói.
“Nhanh vậy sao?”
“Vâng, em thực sự phải đi rồi. Nhưng em còn một câu hỏi nữa.”
Anh mỉm cười. “Ồ? Hôm nay tâm trạng em thật lạ.”
“Anh có giết em họ mình không?”
Ánh sáng vụt tắt trong đôi mắt anh. “Tại sao em lại hỏi điều này?”
“Em chỉ muốn biết thôi,” tôi đánh bạo nói, “Em xin lỗi.” Tôi không cố tình nói lỗ mãng như thế, nhưng sự căng thẳng đã làm tôi buột miệng. “Anh ta chết quá đột ngột, có người nói đó là do trà anh tặng.”
“Trà? Tôi đã cho nó loại trà đó trước khi nó chết, nhưng cũng biếu chú một ít nữa.”
“Thế tại sao Yan Hong lại có chiếc tách của Lim Tian Ching? Chị ấy giữ nó sau khi anh ta chết.”
Tian Bai choáng váng thấy rõ. “Tôi không hiểu em đang nói gì. Và làm sao em biết những chuyện đó?”
Nhịp tim của tôi tăng bất thường. Có tiếng rì rầm trong đầu tôi. Sự kinh ngạc trên gương mặt anh trông hoàn toàn tự nhiên, tôi mong muốn được tin lời anh biết chừng nào. Như thể phản ứng lại với sự lo lắng của tôi, thế giới quanh chúng tôi bắt đầu vỡ vụn và biến mất. Ao sen vỡ ra thành từng mảnh như chiếc đĩa thủy tinh, và khu vườn chúng tôi đang đứng xao động như thể bị một cơn gió quét qua. Khi nãy Tian Bai dò xét tôi với ánh nhìn kì quặc, nhưng giờ thì anh nhìn quanh. “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Tôi không thể duy trì thế giới ảo này thêm được. Phiến đá dưới chân chúng tôi đang tan dần vào hư không. “Đây chỉ là mơ thôi sao?” Tian Bai hỏi. Tôi muốn nói điều gì đó, muốn hỏi anh thêm về Yan Hong, nhưng đúng lúc anh mở miệng định nói điều gì đó thì giấc mơ vụn vỡ. Tôi ngã xuống, vật vã quằn quại, dù đã cố gắng hết sức níu giữ nó. Rồi tôi lại thấy mình đang cúi nhìn chăm chú gương mặt say ngủ của Tian Bai.