Đợi đến khi nhịp bước đều đều của dì ba xa dần, tôi cũng chẳng quanh quẩn ở đây lâu thêm nữa. Lão Awyoung và mẹ tôi có thể kết thúc màn mây mưa bất cứ lúc nào. Dù gì chăng nữa, có tấm bản đồ dì ba vẽ vội trong tay, tôi vẫn được tiếp thêm sức mạnh để tiếp tục cố gắng. Những bức họa trên tường thưa thớt dần,và chủ đề tranh vẽ cũng thực tế hơn. Tôi tự hỏi liệu mẹ mình có thực sự đến đây để thưởng tranh như bà nói, hay bà đến để lục lọi phòng lão Awyoung. Chỉ một ý nghĩ về bà đã đủ khiến ngực tôi đau thắt. Tại sao tôi lại tin lời vú, hay người cha đã sớm rối trí của mình? Người đàn bà tôi vừa theo dõi lúc nãy chẳng khác gì một con điếm, không hơn không kém.
Chỉ có một nơi trên bản đồ là có vẻ khó khăn khi đi qua, một khoảng sân rộng nối giữa chái nhà của lão Awyoung và nơi ở của Lim Tian Ching. Dì ba cho tôi biết, khi mọi người có nhà, có thể họ sẽ ra đây ngồi. Khi đến đó, tôi thấy trên nền gạch kê đầy những chiếc ghế gỗ hồng mộc. Bên rìa chiếc bàn thấp có đặt duy nhất một tách trà vẫn còn vương làn khói mỏng. Tôi khựng lại vì nhận ra một điều không lấy làm vui vẻ. Nếu trà vẫn còn nóng, vậy người uống trà hẳn vẫn còn ở đây. Nhưng tôi chưa kịp suy nghĩ thêm thì đã nghe thấy giọng mũi nghèn nghẹt của Lim lão gia. “Đem thứ này đi, mang trà Phổ Nhĩ đến đây!”
Tôi giật nảy mình khi thấy ông ta nhầm tôi là một người hầu, và càng hốt hoảng hơn khi một dáng hình đứng cách tôi chỉ một cánh tay đột nhiên tách mình khỏi bức tường. Đó là một hình nhân, và may thay nó không để ý gì tới tôi. Thứ mà tôi tưởng là một chiếc gối ôm hóa ra lại là phần sau đầu của lão gia. Ông ta đang nằm trên chiếc trường kỉ cứng cáp, chỉ cần quay đầu lại là có thể nhìn thấy chỗ tôi đứng. Tôi vội lẩn vào phía sau một bức bình phong sơn mài khi hình nhân kia bận rộn thu dọn khay trà. Chỗ trốn này kín đáo hơn, dù tấm bình phong còn cách sàn nhà một khoảng, nghĩa là bất kì ai cũng có thể thấy rõ bàn chân tôi.
Tên người hầu lui đi, và tôi lại chú ý tới Lim lão gia. Không may cho tôi, ông ta vẫn ngồi thẳng và chăm chú đọc một mảnh giấy viết tay. Từng phút dài trôi qua khiến tôi nhấp nhổm không yên. Hình nhân kia sẽ quay lại trong chốc lát, và tôi không biết liệu lần này nó có mặc kệ tôi nữa hay không. Tôi cố nhìn vào tờ giấy, nhưng cách ông ta cầm nó làm tôi không tài nào đọc nổi. Mẩu giấy viết không dài, và cái cách ông nghiền ngẫm nó làm tôi nghĩ, có lẽ ông ta đang đọc đi đọc lại một số đoạn. Tôi phân vân không biết nó có liên quan gì đến giấy tờ trong phòng lão Awyoung mà mẹ tôi đã sao chép không, và liệu Lim lão gia có thực sự không hay biết gì về những hoạt động ngoài luồng của mẹ tôi.
Khi nhìn kĩ bộ mặt nhăn nheo vàng vọt của ông ta, tôi cố tìm xem có nét nào giống vậy trên gương mặt Tian Bai, hay cả Lim Tian Ching không. Quả là họ giống nhau ở vầng trán và chóp mũi hơi tẹt. Nhưng đuôi mắt Tian Bai hơi cong lên, và đó chính là nét cuốn hút ở anh, trong khi mắt người đàn ông này cụp xuống, đi kèm với những nếp nhăn giữa mũi và môi khiến ông ta trông có vẻ ốm yếu. Tian Bai đẹp đẽ hơn tất cả bọn họ, tôi tự nhủ.
Lim lão gia đột nhiên ngẩng phắt lên. Tôi nghe tiếng bước chân và tự hỏi liệu có phải hình nhân ban nãy đã trở lại. Nhưng những lỗ khắc trên tấm bình phong chỉ cho phép tôi nhìn về một hướng. Một nụ cười nhẹ hiện ra trên gương mặt ông ta. “Cháu về sớm thế?”
“Còn việc gì khác để làm đâu, ông trẻ?” Chất giọng cáu kỉnh đó quen thuộc đến mức khiến tôi kinh hãi. Không ai khác, chính là Lim Tian Ching.
Tôi toát mồ hôi lạnh. Chỉ cần liếc sang phía này, chắc chắn y sẽ thấy bàn chân tôi. Có một khung cửa sổ ngay sau lưng tôi, gờ cửa khá hẹp, chỉ rộng hơn một bàn tay, nhưng tôi đành ngồi vắt vẻo trên đó. Cố bám chặt hai tay vào hai bên bản lề, tôi mới giữ được thăng bằng, nhưng như vậy còn khá hơn là để hai chân lộ dưới sàn.
“Cháu đã làm xong việc ta bảo chưa?” Lim lão gia hỏi, nhanh chóng gấp lại lá thư, cầm chặt trong tay.
“Rồi ạ, cháu đã chuyển tất cả các kiện hàng đi rồi. Họ chờ một chuyến hàng lớn vào tuần tới.” Sau đó là một tiếng “phịch” như thể Lim Tian Ching vừa gieo cả thân hình xuống ghế. “Cháu không hiểu tại sao mình phải làm việc này. Ông không thể sai một tên người hầu khác hay sao?”
“Ta nói với cháu rồi, đây là những vụ làm ăn nhạy cảm. Và cũng là một cách tốt để giới thiệu với những nhân vật quan trọng rằng cháu là hậu duệ, là người thừa kế của ta.”
“Hừm, vài người trong số họ còn chưa chắc được tính là người.”
Ông trẻ y nói sắc lẻm. “Đừng bao giờ nói thế lần nữa! Đừng bao giờ đắc tội họ. Và hơn nữa, đừng quên chính họ là người sẽ giúp cháu đạt được điều cháu muốn.”
“Ông nói cha mẹ sẽ viện trợ cho cháu, nhưng họ sẽ không làm thế nữa.”
“Cháu đã làm gì từ bấy đến nay? Thao túng mẹ mình trong mơ à?”
“Ôi, mơ với mộng! Đầu tiên, cháu thấy thao túng họ trong mơ cũng vui đấy, nhưng giờ thì chán ốm rồi. Mẹ cháu quá hoảng sợ, bà cứ khóc nức nở mỗi lần thấy cháu xuất hiện. Mẹ nào mà lại như thế? Dù chỉ là trong mơ, nhưng lẽ ra bà phải vui khi nhìn thấy cháu chứ!”
“Cha cháu có khỏe không?”
“Cũng khá khỏe ạ.” Lim Tian Ching đáp với vẻ mặt sưng sỉa. “Tiếp cận ông ấy thì khó hơn, sợi tơ không đủ chắc. Và cháu không sao vào được giấc mơ của anh họ. Giá mà cho nó được vài đêm kinh hoàng thì cũng đáng công đấy.”
“Cháu cứ thử tiếp đi. Rất nhanh thôi, mọi việc sẽ được giải quyết xong xuôi hết.”
“Tại sao cháu lại phải đợi hả? Đáng lẽ họ phải trợ giúp tìm kiếm bằng chứng cho vụ án của cháu chứ. Vậy mà cháu thấy mình như chân lon ton sai vặt cho mấy người ấy thì đúng hơn.”
“Thật đáng buồn là cháu lại thiếu kiên nhẫn, cháu trai ạ. Vấn đề bây giờ là đưa vụ án của cháu tới đúng cửa. Và ta không ngại nói cho cháu biết rằng, chúng ta đang có một thế lực đầy quyền năng đứng về phía mình.” Nói đến đây ông ta hạ giọng thì thầm, và tôi nhận ra ông ta kín đáo chuyển lá thư sang phía bên kia trường kỉ, xa khỏi Lim Tian Ching. Bức thư giờ nằm gần chỗ tôi hơn, và tôi nín thở nhìn mảnh giấy cứng đang hé mở. Tạ ơn trời đất vì thị giác tinh hơn người của mình, tôi nheo mắt, cố gắng đọc các con chữ.
… Các ngài đã làm rất tốt… chuyến vũ khí cuối cùng sẽ được giao vào ngày… Ngài phán quan thứ sáu cực kì hài lòng…
Tim đập thình thịch, tôi nhìn chằm chằm từng con chữ cho đến khi chúng khắc sâu vào tâm trí. Tôi chắc rằng Er Lang sẽ cực kì quan tâm đến lá thư, có vẻ nó là bằng chứng về mối liên hệ giữa những kẻ mưu đồ nổi loạn và vấn nạn tham nhũng nơi địa phủ.
Tôi biết nghe có vẻ điên rồ, nhưng tôi phải lấy được lá thư này. Tôi cuống cuồng tìm kiếm xung quanh một thứ có thể đánh lạc hướng họ và nhìn thấy một đụn hoa quả xếp trên chiếc tủ cạnh tường. Vấn đề duy nhất là tên hình nhân vẫn đứng chắn giữa tôi và chiếc tủ. Nhích lại từng chút bằng hai tay và đầu gối, tôi bò qua tên hình nhân, cầu rằng nó vẫn bỏ qua tôi như trước.
Hai người ngoài kia tiếp tục nói chuyện. “…mất tích?!” Lim Tian Ching lớn tiếng. “Cô ấy có thể đi đâu được chứ?”
“Cháu nhắc ta mới nhớ. Chúng ta bắt được một cô gái đêm qua.”
“Một đứa con gái? Ở đây sao?”
“Ừ. Ông Awyoung nói cô ta có vẻ khả nghi.”
“Và ông nghĩ đó là Li Lan?”
“Ta chưa từng nghĩ thế,” ông trẻ nói với vẻ khoan dung, “Nhưng giờ cháu nhắc đến, ta mới tự hỏi liệu đó có phải là cùng một người.”
Tôi rướn lên nhón một quả cam cứng và tròn lủng. Tôi nhét nó vào túi áo, rồi lấy thêm một quả nữa.
“Nhưng làm sao cô ấy tới được đây? Cô ấy chẳng có gì hết, không vàng mã, không ngựa xe.”
“Bởi vậy ta không cân nhắc đến khả năng đó. Nhưng nếu cháu muốn thì cứ gặp cô ta xem sao. Thực ra, cháu có thể có được cô ta sau khi đám quỷ đầu trâu tra hỏi xong.”
“Liệu có phải là cô ấy không nhỉ? Cô gái đó có xinh đẹp không ạ?”
“Ồ, cũng được lắm. Đủ để bà trẻ cháu phải ghen tị.” Hai ông cháu phá lên cười, lúc này tôi lại thấy đau đớn khi nghĩ đến mẹ mình, người đã chối bỏ tôi bằng vô số cách tôi không thể tưởng tượng nổi. Tôi im lặng bò toài đến sau trường kỉ của Lim lão gia.
“Thôi được, cháu đi xem cô ta thế nào, nhưng nếu đó không phải là Li Lan thì sao?” Lim Tian Ching hỏi.
“Đàn ông luôn có dăm ba thê thiếp. Đó là nghĩa vụ và phần thưởng của anh ta.”
Tai tôi rực lên vì phẫn nộ trước câu nói. Cổ tôi bắt đầu đau nhức vì phải núp né quá lâu, nhưng tôi chẳng dám cử động. Bức thư gần đến mức tôi sắp chạm được vào nó. Nhưng bàn tay của Lim lão gia đang buông thõng bên trường kỉ cũng chỉ cách đó vài phân.
“Khi nào đám đầu trâu tới ạ?” Lim Tian Ching hỏi.
“Đêm nay. Chuẩn bị thông báo tiến độ làm việc của cháu đi.”
Tôi khổ sở vươn tay ra, chầm chậm kéo bức thư về, vừa kịp nhét vào túi, tôi thấy bàn tay Lim lão gia hạ xuống như thể muốn nhặt nó lên. Hít một hơi thật sâu, tôi liệng quả cam vào chiếc bàn tròn phía bên kia khoảng sân. Cú ném mạnh và thấp, quả cam sượt qua chiếc bàn, bay thẳng vào tường, gây ra một tiếng va đập mạnh. Cả hai giật nảy mình, quay đầu dáo dác. Tôi ném nốt quả thứ hai. Khi họ đứng bật dậy để tìm kiếm nguồn gốc tiếng động, tôi trườn nhanh về phía sau, nhưng do quá cuống quít, tôi đã va phải tên hình nhân. Một bàn tay chắc như gọng kìm vươn ra siết chặt tay tôi. Khi chúng tôi âm thầm giằng co quyết liệt thì bức bình phong gỗ nặng nề bắt đầu lung lay, rồi đổ ụp vào cái tủ quý, gây ra tiếng động dữ dội. Hàng trăm mảnh gốm sứ vung vãi.
Tôi thoáng thấy Lim Tian Ching và ông trẻ y nhìn tôi choáng váng. Mồm họ đều há hốc, và nét giống nhau giữa hai người máu mủ ruột già hiện lên rõ hơn bao giờ hết. Tôi chạy như điên về phía hành lang. Đằng sau tôi vang lên những tiếng thét hỗn độn. Tim tôi đập thình thịch, chân lướt trên sàn nhà lát gạch. Tiếng bước chạy thình thịch phía sau vẳng đến tai tôi một nhịp chạy đồng nhất nghe như duyệt binh. Đó chỉ có thể là đám hình nhân, chúng đang tản ra bao quanh khu nhà. Tôi hoảng hốt tìm đường thoát thân, nhưng ở đó chỉ có duy nhất một chiếc cửa sổ, và những chấn song nhỏ tới mức một con mèo cũng không thể chui lọt. Dưới chân cửa sổ là chiếc độc bình cắm đầy cúc trắng và bỉ ngạn. Chẳng có giọt nước nào trong bình hoa dành cho người chết này, hoa ở đây không cần đến nước mà vẫn tươi vĩnh viễn. Trong phút hoảng loạn, tôi đẩy chúng sang một bên và lao thẳng vào song cửa sổ. Rồi đám hình nhân bắt được tôi.
Sau đó tôi cảm thấy mình thật may mắn, bởi khi chúng tóm lấy tôi, bịt cánh tay cứng đờ, lạnh lẽo của chúng vào miệng tôi, tôi đã sợ cứng người đến mức ngất lịm đi. Và như thế, tôi đã không phải chứng kiến chúng mang tôi đi trong tình trạng tỉnh táo, không phải tới căn phòng chứa đồ cầm tù tôi lúc đầu, mà đến một nơi hoàn toàn khác.