Làm Dâu Cõi Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33

❊ ❊ ❊

Tôi lang thang quanh nhà, tâm trí vẫn bị ám ảnh bởi những lời lão Wong nói, và điếng người nhận ra mọi sinh hoạt thường nhật vẫn tiếp diễn như thể tôi chưa bao giờ rời khỏi đây. Xét theo nghĩa nào đó, quả là tôi chưa từng rời khỏi đây thật. Thân xác tôi vẫn ở đây, bị linh hồn của Fan chiếm giữ. Ả dành nhiều thời gian để lựa quần áo, đánh phấn tô son và sai phái người hầu. Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, ả quá thích hợp để làm vợ một kẻ giàu sang. Tôi cố nói chuyện với ả, thậm chí nài nỉ, thương thuyết, và cả cầu xin, nhưng ả lờ tôi đi. Việc ấy cũng chẳng mấy khó khăn, vì xét cho cùng, tôi có nói gì ả cũng đâu nghe thấy.

Ban ngày, chẳng có gì khác xảy ra trừ việc tôi phải hứng chịu thêm những cơn đau đớn, kiệt quệ mới, chúng khiến tôi yếu tới mức chỉ có thể co quắp trong góc nhà. Lão Wong nói đúng, linh hồn của tôi đang tan biến với tốc độ càng lúc càng nhanh. Tôi chẳng biết liệu lão đã cho vú biết chuyện chưa, và tôi cứ ngẫm mãi về những lời lão đã nói. Thực lòng, tôi có cam tâm rời khỏi thân xác của chính mình và cứ thế bị tách rời vĩnh viễn không? Ý nghĩ ấy khiến tôi bức bối, hệt như khi đột nhiên thấy lũ quỷ đầu trâu biến mất, dù có thể Lim Tian Ching đã gọi chúng về khi y bắt được tôi ở Đồng bằng Người chết.

Khi hoàng hôn buông xuống, tôi lại lẻn ra khỏi nhà lần nữa. Tôi không thể chịu được khi phải ở gần Fan. Giờ tôi mới nhận ra hồi còn sống khỏe mạnh, mình đã chẳng coi trọng thân xác của bản thân, hiếm khi tôi nghĩ về cơ thể trừ lúc bện tóc hay vội vàng thay đồ. Fan thì ngược lại, ả dành hàng giờ tô hồng đôi môi, đắm đuối nhìn vào gương, bĩu môi và tạo dáng theo các tư thế khiêu gợi. Dù đang chìm trong đau khổ cùng cực, tôi vẫn không thể phủ nhận rằng trông ả rất cuốn hút khi ở trong thân xác tôi. Đáng lẽ tôi nên dành thêm thời gian để đánh lớp phấn gạo mỏng lên da mình, và tôi ước mình chưa từng biết đến Tian Bai. Nghĩ đến anh và cảnh Fan nhấn đôi môi mình vào môi anh, máu tôi như sôi lên. Tôi tức giận tới mức gần như đã ước anh thực sự là kẻ sát nhân, và khiến ả phải trả giá bằng cách để Tian Bai bóp chết! Những suy nghĩ làm dấy lên cảm giác tội lỗi trong tôi. Vú luôn kiêng kị, không dám nói ra những điều chẳng lành, vì sợ một khi đã nói ra, những điều ấy sẽ trở thành sự thật. Tôi tự nhủ rằng mình không tin vào những chuyện mê tín ấy, dù trong trường hợp của tôi, gần như tất cả những điều tồi tệ nhất có thẻ xảy đến đều đã xảy ra cả rồi. Úp gương mặt và hai mí mắt sưng vù vào lòng bàn tay, tôi mệt mỏi nhận ra quầng sáng nhạt màu của linh hồn tôi đang rạng dần trong bóng tối. Chắc chắn tôi có thể tin tưởng Tian Bai. Vẻ ngỡ ngàng của anh hoàn toàn hợp lí và ngay thẳng, tôi không nên nghi ngờ anh nữa. Lim Tian Ching hoàn toàn có thể chết chỉ vì một cơn sốt. Và thậm chí nếu không phải vậy, Yan Hong mới là người có đầy đủ động cơ và cơ hội để giết y. Thực tế, nếu chị ta là kẻ thủ ác, tôi nghi ngờ có khi Tian Bai sẽ bao che cho chị vì họ dường như rất thân thiết.

Đang vẩn vơ suy nghĩ, tôi giật mình vì sự xuất hiện của một cỗ xe kéo. Tôi không nghĩ ra ai lại đến nhà mình vào giờ này cho đến khi nhận thấy người đó không phải ai khác mà chính là Tian Bai. Vú ra mở cửa, bà mím chặt môi, chỉ về phía phòng ngoài. Tôi suýt theo sau anh, nhưng nhớ ra Fan nhìn thấy mình nên nghĩ lại. Tôi nhấn mình vào cửa sổ, ẩn vào giữa bức tường, hai tay run bắn. Trong tất cả mọi người, lẽ ra anh phải nhận ra ả là đồ giả mạo. Nếu anh hiểu tôi thì hẳn anh phải nhận ra. Tôi không thể chịu nổi cảm giác anh không nghi ngờ chút nào. Chỉ lát sau, Fan đã nhẹ bước tới, cười bẽn lẽn, và trước sự kinh hoàng của tôi, ả lao thẳng vào vòng tay Tian Bai như đã thân quen từ lâu lắm. Nhìn thấy vú vẫn đang đứng ở góc phòng, ả nhăn mặt bảo bà ra ngoài.

“Li Lan,” Tian Bai nói với vẻ xấu hổ, “Em không được nóng vội như thế.”

“Tại bà già ấy tọc mạch quá!”

“Bà là vú của em, chẳng phải em nói với tôi rằng chính bà đã nuôi em khôn lớn sao?”

Fan quay mặt sang một bên và bĩu môi, khiên đôi môi ả không khác gì nụ hoa mới hé. Chỉ tôi mới biết ả đã mất bao nhiêu thời gian để luyện được nét mặt xinh đẹp đó. “Anh có mang quà cho em không?”

Tian Bai rút từ túi áo ra một gói nhỏ bọc giấy hồng, mỉm cười nuông chiều rồi đưa cho ả. Fan xé toang lớp giấy bọc, ré lên, “Vòng cổ bằng vàng!”

Tôi ghen tị đến mức hai mắt mờ hẳn đi. Chẳng lẽ Tian Bai không nhận ra người ấy không phải là tôi? Sao anh có thể ngu ngốc đến thế! Khi tôi đang quan sát, Fan quay đầu và để lộ cần cổ thon dài.

“Đeo giúp em với.” Ả nói.

Bàn tay Tian Bai đeo chiếc vòng quanh cổ Fan, ngón tay vấn vít trên làn da trắng mịn. Tôi không thể nhìn được nét mặt vì anh đang quay sang hướng khác, nhưng những ngón tay anh đang trượt trên hõm cổ ả. Fan vấn tóc lên cao, không giống bím tóc hai bên tôi thường bện. Giờ ả đang dùng ngón tay nâng tóc lên, rồi buông lơi vài lọn cho chúng bay lòa xòa. Tian Bai vùi mặt vào tóc ả, giống hệt những gì anh từng làm trong mơ. Tôi đau đớn bịt mắt lại. Nỗi đau như xé toang lồng ngực. Tôi muốn thét lên, muốn kéo anh ra khỏi vòng tay ả. Phải chứng kiến điều này, đối với tôi chẳng khác gì tra tấn, đau đớn hơn tất thảy hình phạt chốn địa ngục. Trong khi vẫn vùi mặt vào bàn tay, tôi nghe anh nhẹ nhàng nói.

“Đêm qua tôi mơ thấy em.”

Tôi cứng người, trong khi Fan vòng hai tay quanh người anh. Hơn ai hết, ả là người hiểu rõ nhất việc được một linh hồn viếng thăm trong giấc mộng nghĩa là sao. “Có chuyện gì xảy ra?” Ả thủ thỉ bằng giọng cay nghiệt.

“Em nói những điều kì lạ lắm.”

“Vậy sao?” Giọng ả trở nên sắc lạnh hơn. “Như thế nào ạ?”

Tian Bai dùng ngón tay xoắn một lọn tóc của Fan. “Những điều kì quặc về em họ tôi.”

Fan nheo mắt, “Em cư xử có khác lạ không? Em có bảo anh đừng tin lời em không?”

“Kì lạ thật đấy.” Tian Bai nói. “Em nghĩ tại sao lại xảy ra chuyện như thế?” Giọng anh có vẻ căng thẳng, nhưng cũng thật khó để khẳng định nếu không nhìn vào mặt anh.

Ánh mắt hỏi tội của Fan đảo khắp phòng, tìm kiếm bóng dáng linh hồn tôi. Tôi lấy làm mừng vì đã ẩn mình thật kĩ. “Em không biết,” ả đáp, “Chắc anh bối rối lắm. Kể cho em nghe đi.” Ả vuốt ve cánh tay anh. “Em muốn nghe hết về giấc mơ ấy.”

“Tại sao em lại muốn nghe? Có khi là do tôi tưởng tượng, nhưng giọng Tian Bai dường như lạnh đi.

“Vì những giấc mơ có thể lừa phỉnh anh. Mộng mị có thể là do bọn ma quỷ tạo nên để dối gạt anh.”

“Em thực sự tin thế à?”

“Anh đừng đánh giá thấp những thứ đó. Sao anh không kể cho em nghe giấc mơ ấy thế nào?”

“Trong mơ, em hỏi tôi một câu rất kì quặc.”

Fan có vẻ chột dạ, ả gồng người lên thay vì cố tỏ ra gợi cảm như trước. “Là gì?”

“Em hỏi tôi,” Tian Bai nói chậm rãi, “Liệu tôi có phải là kẻ giết người không.”

Dù Fan đang trông đợi điều gì, thì chắc chắn cũng không phải điều này. Ả há hốc miệng nhìn Tian Bai trong khi anh chăm chú quan sát. Tôi tưởng mình sắp phá lên cười sằng sặc.

Fan bình tĩnh lại rất nhanh. “À,” ả nói, “Em mừng vì đó chỉ là một giấc mơ.” Ả dụi mặt như mèo vào bờ vai Tian Bai. “Có thể là do một linh hồn xấu xa làm đấy. Em sẽ đưa anh một lá bùa để xua đuổi nó.”

Vẻ mặt Tian Bai trở nên khó hiểu. “Em biết tôi không tin vào bùa chú mà.”

“Anh đừng ngốc thế. Chúng ta sẽ cùng đi lễ chùa và xin một lá bùa, có khi xem ngày đẹp để tổ chức hôn lễ luôn thể.”

Tôi nín thở. Ả không biết anh theo Công giáo, nhưng lúc tôi còn đang cân nhắc chuyện gì xảy ra tiếp theo, ả đã nở một nụ cười quyến rũ. Sao trước đây tôi không nhận ra nụ cười có thể trở thành thứ vũ khí lợi hại đến thế? Nhưng cách anh nhìn ả với vẻ đánh giá làm tôi khó chịu. Rốt cuộc, anh chỉ nghĩ ả chính là tôi. Anh nâng gương mặt ả lên ngắm nghía.

“Li Lan, nếu về với tôi, tôi muốn em biết rằng tôi kì vọng người vợ sẽ luôn sát cánh bên mình.”

“Tất nhiên em tin anh.” Ả bật cười, vẻ khá miễn cưỡng.

Tian Bai không nói gì nữa, nhưng một lúc sau anh buông tay xuống. Fan tiếp tục nép vào người anh, và ánh nhìn thoáng hiện trong mắt anh làm tôi không thoải mái. Trong tâm trí tôi, hình ảnh Tian Bai luôn đi liền với sự hài hước. Vẻ phóng khoáng, dễ chịu chính là điểm cuốn hút ở anh. Nhưng lúc này, gương mặt anh giống một cuốn sách đóng chặt.

Tôi không thể tiếp tục nán lại lâu hơn nữa. Họ ngồi bên nhau, âu yếm và tán gẫu bâng quơ trong phòng khách như những đôi tình nhân khác. Có lẽ họ cũng không nói được gì nhiều vì vú đã âm thầm xuất hiện từ lúc nào, đứng ngay bên trong cửa. Fan bám dính lấy Tian Bai, vuốt ve cánh tay anh mỗi khi có cơ hội, và đặt ra những câu hỏi đầy ngưỡng mộ để chọc anh nở nụ cười khoan dung. Ả khéo léo phô bày những đường cong cơ thể mà trước đây tôi không để ý tới. Tôi chỉ có thể ngồi đó ngượng nghịu như một cô học trò nếu ở gần anh, còn ả chẳng ngại ngùng gì hết. Có một lúc, khi vú quay đi, Fan ghé sát vào mặt anh, môi hé mở mời gọi, và anh không cách nào cưỡng lại được. Tôi nhìn Tian Bai hôn trộm lên môi Fan và cô ả mỉm cười với anh, sau đó khẽ liếm đôi môi khêu gợi. Fan sành sỏi hơn tôi rất nhiều. Tôi buồn rầu tới mức chẳng thể phân biệt rõ liệu tất cả những lời bóng gió và ám chỉ này có phải chỉ do tôi tưởng tượng ra không nữa. Cuối cùng, tôi cố quay lưng đi. Ra tới đường, tôi gọi Chendana, cảm thấy hối hận vì đã để nó ở ngoài quá lâu. Con ngựa chạm cái mũi mềm mềm vào bàn tay tôi, và tôi ôm ghì lấy nó.

Tôi đã định sẽ chờ rồi ngấm ngầm đi theo Tian Bai cho đến khi anh say ngủ. Nhưng trong lúc ngồi rầu rĩ trên bậc cửa, tôi tự hỏi liệu việc mình cứ tiếp tục theo anh, rồi thâm nhập và thay đổi những giấc mơ của anh là đúng hay sai. Nếu làm vậy, tôi chẳng tốt đẹp gì hơn Lim Tian Ching. Giá mà tôi kể cho Tian Bai về tình trạng của bản thân từ khi còn có cơ hội. Giờ đây thật khó để giải thích mọi chuyện, nhất là khi tôi vừa kết tội anh là kẻ giết người.

Tôi quyết định tìm đến bà đồng ở đền Sam Poh Kong. Tôi không thể chịu đựng được khi cứ quanh quẩn bên ngoài khi Fan ở trong đó, cọ đùi ả vào anh. Tuy khá lo ngại về những điều lão Wong nói rằng tôi có thể bi trục xuất, nhưng dù chuyện gì xảy ra cũng tốt hơn tình trạng dở sống dở chết như hiện giờ. Tôi ngồi bó chặt gối, nhớ lại cảnh Er Lang im lặng cầm tay tôi ở Đồng bằng Người chết, và những hoang mang của tôi đã được xua tan nhờ bàn tay anh. Bây giờ mà phải chết thì quả thật cô đơn tột cùng. Liệu tôi có được gặp lại Er Lang và mẹ mình không, hay tôi sẽ mất đi ý thức, rồi trở thành một vong linh không người chôn cất, vật vờ như những hồn ma đói? Tôi tự hỏi liệu có phải sự quẫn trí gần đây mình hay gặp phải chính là triệu chứng đầu tiên báo trước cái kết đau lòng ấy, và đến cuối cùng, linh hồn tôi sẽ tiêu tan, chẳng còn gì ngoài một cơn gió xoáy gờn gợn chút cảm xúc tàn. Nhưng tôi vẫn run sợ trước ý nghĩ phải rời xa thế gian này. Tôi còn quá nhiều việc chưa hoàn thành, tâm hồn tôi vẫn đong đầy những khát khao và ham muốn chưa được thỏa mãn.

Màn đêm càng lúc càng đặc, ánh sáng u linh bắt đầu xuất hiện. Từng người, từng người một, họ thắp lên ngọn lửa ma quái mờ ảo của riêng mình. Một vài linh hồn mang ánh sáng màu trắng, số khác lại màu đỏ hoặc cam, và có cả màu xanh kì quái giống như Fan. Sự xuất hiện âm thầm của họ như cuộc trình diễn pháo hoa của ma quỷ, vẫn làm tôi dựng tóc gáy dù vừa mới trở về từ Đồng bằng Người chết. Tôi có thể thấy rằng những vong linh này khác với những hồn ma tôi đã gặp. Đúng là có những hồn người lang thang giữa đám đông, nhưng cũng có cả những u linh kì quặc chưa từng thấy. Chúng có dạng cây cối, hoặc những sinh vật bé xíu bay vùn vụt, và cả những cái đầu cắt bị lìa khỏi cổ, kéo theo mái tóc dài lê thê. Có những linh hồn mang sừng, mắt lồi ra to cộ, và cũng có những linh hồn chỉ là một mảng sương mù. Họ chẳng hề để ý tới tôi, nhưng tôi sợ rằng chẳng bao lâu nữa họ sẽ nhận ra mình. Chẳng bao lâu nữa…

Chúng tôi rời khỏi thị trấn bình an vô sự, bắt đầu băng qua khu nghĩa địa tới ngọn đồi Bukit China và đền thờ Sam Poh Kong. Trong bóng tối, những nấm mồ vây quanh chúng tôi trông như những ngôi nhà nhỏ trống hoác. Tôi bỗng hoảng sợ trước viễn cảnh gặp phải lũ ma đói hoặc thứ gì đó tệ hơn, và vô cùng hối hận vì đã vội vã ra khỏi nhà. Nếu có thứ gì đó tìm đến trong lúc bản thân đang yếu ớt thế này thì tôi hoàn toàn không có khả năng tự vệ. Nhưng tôi không hề thấy chút ánh sáng linh hồn nào nhá lên giữa những gò đất im lìm. Nơi đây quá xa thị trấn, và tất cả những người được chôn cất tử tế đã tới Đồng bằng Người chết từ lâu rồi. Dù vậy, sự đơn độc vẫn khiến tôi rùng mình ớn lạnh. Một mình trong bóng tối, tôi lang thang giữa các nấm mộ không biết đã bao lâu, lòng chua xót nghĩ về nỗi oan ức cùng chuyện Fan và tôi đã hoán đổi vị trí cho nhau. Có quá nhiều điểm tương tự dị thường giữa thế giới người sống và người chết. Có bao nhiêu hồn ma trước đây đã từng trải qua cảm giác giống tôi? Tôi rùng mình khi nghĩ rằng mình đã gia nhập thế giới của họ.

Trăng lên cao. Ánh bạc lung linh soi rọi bãi mộ im lìm, soi sáng tên của những người đã khuất. Thà bị trục xuất còn hơn, tôi thầm nghĩ. Cả Fan và tôi đều phải cắt đứt sợi dây liên hệ với cuộc đời này. Nhưng dù đã quyết tâm, tôi vẫn thấy sợ hãi. Chendana vững vàng tiến bước, men theo con đường nhỏ quanh co như một dải nơ dưới ánh trăng. Cơn đau hành hạ tôi lúc trước quay trở lại. Gần đây nó kéo đến thường xuyên và dai dẳng. Nhưng hơn tất cả những lần trước kia, cơn đau lúc này vô cùng kinh khủng. Tôi thậm chí chẳng nghĩ ngợi được gì nữa. Tôi đau đớn đến tê liệt, trượt khỏi lưng Chendana và quỵ xuống vệ cỏ ven đường mòn. Thứ gì đó sắc bén chọc vào cạnh sườn tôi. Phải mất một lúc lâu, tôi mới gom được chút sức lực để kéo nó ra. Chiếc vảy của Er Lang. Nó sáng lấp lánh, hoặc có thể chỉ là do ánh trăng phản chiếu, tôi không chắc. Tôi đặt chiếc vảy bên môi, thổi nó trong vô vọng.

ẽ được giá đấy. Vẫn còn nhiều thứ khác. Những món đồ cổ cha sưu tầm, rốt cuộc cũng có đôi chút tác dụng.” “Được bao nhiêu ạ?” Tôi hỏi. “Không đủ. Nhưng ta định tuyên bố phá sản. Những thứ này để dành cho con. Chúng ta sẽ quy đổi chúng ra ti
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yangsze Choo

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.