Tôi để Chendana tự đi, chỉ nói với nó rằng hãy đưa tôi đến miệng đường hầm. Đường phố Malacca chốn âm phủ lần lượt xuất hiện và biến mất trước mắt tôi, những ngôi nhà hòa vào nhau như ảo ảnh. Vào thời khắc này của đêm, có những nơi tối như hũ nút, lại có những nơi đèn hoa rực rỡ, như thể hội hè đang diễn ra ở đó. Một ngôi nhà còn đang bốc cháy, nhưng dù ngọn lửa liếm đến tận xà nhà, khung nhà dường như chẳng bao giờ sụp đổ. Có lúc, tôi thề rằng chúng tôi vừa phi nước đại qua tòa Stadthuys, nhưng khi vừa qua một ngã rẽ, ngoảnh lại đã thấy mình lại vượt qua tòa nhà ấy lần nữa. Cũng có vài người đi lại trên đường. Những hồn ma ấy nhìn ngó khi chúng tôi lướt qua, có người kinh ngạc, người khác lại chẳng buồn để tâm. Khi chúng tôi đi qua hải cảng, nơi những con tàu ma dập dềnh trên biển cỏ dại, tôi đã sợ rằng không có cách nào vượt qua nổi, nhưng đột nhiên, chúng tôi lại vi vu trên bình nguyên vô tận tự lúc nào.
Gió lớn thổi mạnh khiến tôi run rẩy dưới lớp áo mỏng manh. Giá mà tôi vẫn mặc mấy thứ trang phục bùng nhùng mà tôi đã vứt bỏ. Chendana hăng hái phi như con ngựa lần đầu ngửi thấy mùi tự do. Bốn vó mạnh mẽ nện trên nền đất, đạp lên những ngọn cỏ cứng đờ bên dưới. Phía trên là vòm trời đen thẳm. Không có dấu hiệu nào cho thấy tôi bị truy đuổi, nhưng nỗi hoảng loạn vẫn đè nặng trong tim. Thứ gì đó đang tới, sớm hay muộn cũng sẽ tìm đến tôi. Con ngựa phi nước đại không biết mệt, và tôi nhận ra rằng chúng tôi quá nổi bật trên nền cỏ úa bạc. Tâm tưởng tôi vụt nghĩ về Tian Bai, mường tượng cơ hội được nhìn vào mắt anh lần nữa, khi đó tôi sẽ rõ anh là người thế nào. Tự nhủ thầm mình thật ngớ ngẩn cũng chẳng ích gì, trái tim tôi đã từ chối tuân theo trí óc. Ham muốn gặp anh dường như còn tăng dần cùng những nghi hoặc cuồn cuộn trong lòng.
Được một lúc, tôi thấm mệt. Lo sợ mình sẽ ngã khỏi lưng ngựa, tôi vòng cả tay lẫn chân ôm chặt lấy Chendana. Tôi đã sợ rằng sức nặng của những chiếc túi sẽ làm con ngựa nhỏ chậm bước, nhưng có vẻ nó chẳng hề cảm giác được gì. Tôi so sánh tốc độ của Chendana với nhịp khiêng kiệu và bước đi đều đều của những người hầu nhà họ Fan. Chắc chắn chúng tôi nhanh gấp đôi, không, phải gấp ba! Với tốc độ này, chẳng mấy chốc tôi sẽ bắt kịp cô, trước khi cô kịp biến mất trong miệng đường hầm. Sau một lúc, tôi thiu thiu ngủ, chỉ lờ mờ cảm nhận được mình đang nằm trên lưng Chendana, mặt vùi trong bờm ngựa thơm ngát.
Một cú xóc đột ngột làm tôi giật mình tỉnh giấc. Ngơ ngác, tôi ngẩng đầu lên, tự hỏi phải chăng chúng tôi đã tới nơi. Một lằn mảnh màu ghi sáng lên phía chân trời, như một đường chỉ thêu trên tà áo. Biển cỏ héo úa không ngừng lay động trong gió. Đằng xa là rặng núi tôi vẫn còn nhớ, nơi có đường hầm dẫn tới thế giới người sống. Những chỏm núi nhấp nhô đằng xa như những hàm răng đen kịt, nhưng hẵng còn xa quá. Tôi không hiểu tại sao Chendana lại dừng chân cho đến khi nhìn thấy quầng sáng mờ ảo trước mặt. Quầng sáng rạng dần lên và đọng lại, như đã từng xuất hiện trong dinh thự nhà họ Lim. “Er Lang!” Tôi kêu lên. Quầng sáng khẽ dao động, nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra. Tôi lôi chiếc vảy ra và thổi vào gợn sóng ở cạnh. Lần này, quầng sáng hư ảo kia kết lại thành hình hài đội mũ nan quen thuộc. Hình dáng ấy đứng một lúc, rồi đổ gục về phía trước.
Tôi thét lên, lật đật leo xuống khỏi lưng Chendana. Nhìn gần, quần áo anh ta cháy xém và viền áo bị xé rách.
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Tôi hỏi.
“Có lẽ ta đã gắng gượng quá sức.” Anh ta đáp.
Trái ngược với chất giọng thản nhiên của mình, anh ta gập người lại, ấn tay vào mạng sườn. Có vài vết ố khả nghi trên quần áo, và cánh tay anh ta đầy vết xây xước. Nhìn chằm chằm vào những vết thương ấy, tôi nhận ra rằng ngoài máu của chính mình, đây là những giọt máu đầu tiên tôi nhìn thấy ở Đồng bằng Người chết này. Đến dì ba (vì tôi không nghĩ ra cái tên nào khác để gọi mẹ mình) khi bị bỏng cũng chỉ có những vết thương nhợt nhạt, không chảy máu.
“Để tôi xem.” Tôi nói, nhưng anh ta khẽ tránh tôi.
“Cô không làm được gì đâu,” anh ta gay gắt, “Đây là vết thương của linh hồn. Muốn làm chúng liền lại, ta phải quay về thân xác của mình cơ. Cả cô cũng thế, nhưng đó là chuyện khác, cô còn ít thời gian lắm. Ta đã cầm chân chúng lâu hết sức có thể rồi, nhưng giờ chúng đang đến đây đấy.”
“Thế nghĩa là sao?”
“Nghĩa là,” anh ta có vẻ điên tiết, “Cô hãy trèo lên lưng ngựa và phi càng nhanh càng tốt. Ta đã tìm được bạn của cô. Cô ta đang chuẩn bị vào đường hầm, nhưng ta đã thuyết phục cô ta chờ cô. Cô ta đang ở đằng kia kìa, cô có thấy không?”
Tôi nheo mắt nhìn về phía xa và thấy ở gần cửa hang tù mù là một chấm trắng nhỏ, có lẽ là chiếc váy của Fan. “Anh tới tận đó và quay về đây chỉ để nói với tôi điều này sao?”
“Đừng hỏi những câu ngu ngốc nữa, mau đi đi!”
“Nhưng anh thì sao?”
“Ta sẽ ở lại phòng khi chúng đến.”
“Anh không thể ở lại đây được, anh yếu quá rồi.”
“Đừng có ngớ ngẩn.” Anh ta đáp.
Mặc kệ những lời anh ta nói, tôi ngoái lại phía con ngựa nhỏ. “Giúp ta!” Tôi gào lên với nó. Chendana chạy tới và quỳ xuống để tôi có thể lôi Er Lang lên lưng nó.
“Ta sẽ làm cô chậm lại mất.” Giọng anh ta yếu dần.
“Thì tôi sẽ quẳng bớt chỗ thịt này đi.” Tôi đáp, rồi nhanh chóng lôi mấy chiếc túi trên yên ngựa xuống, cắt những mối nối bằng chiếc vảy của Er Lang. Khi những chiếc túi rơi xuống nền đất, tôi giũ chúng ra, nhăn mặt khi thấy những tảng thịt không nhuốm máu, nội tạng và cả những mảnh da lợn mẹ tôi gói ghém cho. Tôi quẳng chúng ra tứ phía, thảy những cục nhỏ hơn ra thật xa. Đột nhiên tôi nghĩ mình phải giữ lại một ít để đề phòng. Er Lang chưa nói thứ gì đang đuổi theo tôi, nhưng tôi có cảm giác không lành rằng chúng vô cùng khát máu. Tôi vội vàng leo lên lưng Chendana, nhưng Er Lang lại bắt đầu tuột xuống. Tôi nhận ra anh đã mất dần ý thức.
“Dậy đi!” Tôi kêu lên, kéo lấy cánh tay anh ta. “Nhanh lên nào!”
Anh ta nhăn nhó, nhưng vẫn cố nắm lấy dây cương. Chendana bắt đầu phi hết tốc lực. Một lần nữa, tôi lại thấy mình may mắn vì nó không phải là ngựa thật. Nhịp chạy của Chendana ổn định đến mức tôi có thể giữ được Er Lang đang tụt dần sau lưng. Việc ấy khó hơn tôi tưởng. Anh ta nặng hơn tôi và cứ trượt dần xuống. Tôi quàng tay quanh người Er Lang, cảm giác thân thể anh ta căng cứng vì đau đớn. Lúc đó, tôi sực nhớ đến những sợi dây cột túi lên yên ngựa lúc nãy, liền kéo ra một đoạn dài, rồi cố buộc anh ta vào mình cho thật chắc, những sợi dây nghiến xuống vai tôi khi chúng tôi đấu lưng vào nhau. Có vài lần, tôi đã tưởng là hai chúng tôi sắp rơi đến nơi, nhưng diệu kì thay, chúng tôi vẫn ngồi vững được trên yên ngựa.
Rặng núi trước mặt mỗi lúc một rõ hơn, nhưng tôi nhận ra, một phần là vì trời đang sáng dần. Màn đêm bao bọc chúng tôi đang tan loãng. Khó mà để miêu tả hết sự khổ cực trong chuyến đi ấy. Er Lang hẳn đã ngất đi lần nữa, vì anh ta lại bắt đầu trượt xuống. Tôi thấy cơ thể anh ta trượt dần ra theo từng nhịp bước của Chendana, và tôi phải gồng mình lên để cân với sức nặng cơ thể đó. Được một lúc, tôi thấy một dòng ấm nóng chảy trên cổ mình, giơ tay lên chạm vào, tôi thấy tay mình toàn máu là máu. Trong một khắc, tôi tưởng những sợi thừng đã cắt vào da thịt mình, nhưng rồi nhanh chóng nhận ra đó không phải là máu của tôi. Xem ra Er Lang bị thương nghiêm trọng hơn tôi nghĩ. Khi con với ra sau để ôm lấy hông anh ta, Er Lang khẽ kêu lên đau đớn.
“Chúng ta phải dừng lại. Anh không thể đi tiếp như thế này được.”
“Ta đã bảo cô để ta lại mà.” Anh ta đáp.
“Anh có quay lại được không, hay sẽ tan biến vào không khí?” Tôi gào lên, cố át tiếng gió đang thổi tới.
“Không đủ dương khí,” anh ta thì thầm, “Hãy bỏ ta lại đây đi.”
“Không đời nào!”
“Cô ngốc quá!”
“Ai mới là kẻ ngốc?” Tôi giận dữ. “Đáng lẽ anh nên tự mình đi trước từ lâu rồi.”
“Thế thì cô sẽ không gặp được Fan.”
“Thì đã làm sao?” Tôi thét lên. “Và bỏ ngay cái mũ ngớ ngẩn của anh xuống! Nó đang cứa vào cổ tôi!”
Anh ta bật cười yếu ớt, “Cô hay phàn nàn thật. Làm sao ta có thể để cô bị ăn sống nuốt tươi trong khi vẫn còn bao nhiêu tức tối dồn nén trong bụng?”
“Ai cho phép anh nói thế!” Tuy quát tháo nhưng tôi nhẹ nhõm phần nào khi thấy anh ta vẫn còn nói được. “Giờ thì bỏ cái mũ đó xuống đi.”
“Nếu ta bỏ nó xuống, cô sẽ chẳng bao giờ đối xử với ta như trước được nữa.” Giọng Er Lang nghiêm túc đến độ tôi sợ rằng mình đã xúc phạm anh ta. Cha cũng e ngại, không muốn phải lộ gương mặt biến dạng của mình trước người lạ. Hơn ai hết, đáng lẽ tôi phải nhạy cảm về khía cạnh này mới đúng. Er Lang có vẻ đọc được suy nghĩ của tôi, vì anh ta chẳng nói năng gì suốt một lúc lâu.
Bầu trời sáng hơn khi chúng tôi gấp rút đến gần rặng núi phía trước mặt. “Cố lên,” tôi nói, “Chúng ta gần tới nơi rồi.”
“Không.” Giọng Er Lang yếu ớt, “Đã quá muộn rồi.”
Tôi hoảng hốt ngoái lại phía sau. Anh ta đang nhìn thẳng về phía ấy, và tôi có thể nhìn thấy ở đằng xa, những đám mây sầm sì đang xẹt ngang vùng đất. “Thứ gì vậy?” Tôi hỏi.
“Chúng thả chim đuổi theo chúng ta. Lũ quái vật biết bay.”
Tôi thấy chúng đang dồn lại ở phía xa, chính là loài sinh vật kì quặc đã sà xuống nơi chúng tôi nghỉ chân vào đêm đầu tiên ở Đồng bằng Người chết. Tôi vẫn nhớ cảnh Fan ngã rạp ra đất, run rẩy và nức nở trước cảnh tượng chúng bay tới, xé toang không gian bằng những đôi cánh tam giác, rồi lướt đi như ánh chớp. Lúc đầu, chúng chẳng khác gì một đám mây ở tít đằng xa, nhưng bằng một tốc độ kinh hoàng, chúng dần hiện rõ hơn, đen đúa hơn.
“Chạy đi! Chạy nhanh nhất có thể!” Tôi gào lên với con ngựa.
Đáp lại tôi, Chendana tung vó với tốc độ còn nhanh hơn trước. Tôi chỉ còn cách bám chắc vào yên ngựa, suýt trượt ngã nếu không có Er Lang tóm chặt từ đằng sau.
“Cắt dây đi!” Anh ta rít lên.
“Anh sẽ ngã mất!”
“Không sao đâu!”
Thực ra, Er Lang có vẻ khỏe hơn lúc nãy, tôi kinh ngạc trước sức chịu đựng của anh ta. Giờ đây rặng núi đã ở ngay trước mặt chúng tôi. Mỗi lần Chendana tung vó, ngọn núi lại lớn dần trước mắt. Tôi đã có thể nhìn rõ bóng dáng Fan bé xíu, hệt như con búp bê giấy ở ngay cửa đường hầm. Cô quay đi như thể chuẩn bị đi vào, nhưng lại ngập ngừng. Tôi hốt hoảng lo sợ cô sẽ đi mà không đợi tôi. Tôi ngoái lại, ngóng nhìn lũ quái vật. Cứ nghĩ chắc chúng sẽ bay sát chúng tôi, nhưng ngạc nhiên thay, chúng đang ngừng lại. Chúng bay vòng vòng, sà xuống, lại lao lên hỗn loạn.
“Mấy súc thịt,” Er Lang nói, “Ý kiến hay đấy.”
Tôi định mở miệng đáp rằng đó là nhờ sự nhìn xa trông rộng của mẹ chứ không phải của tôi, nhưng chợt nhớ ra mình còn một túi thịt cuối cùng. Rướn người ra trước, tôi dùng răng kéo nút thắt, để thịt rơi lả tả xuống mặt đất. Tôi hi vọng làm vậy sẽ cầm chân được lũ quái vật, để chúng tôi kịp đến đường hầm, nhưng khi tôi ngoái nhìn lại, chỉ còn vài con quái vật lần chần phía sau. Phần lớn bầy chim đã tăng tốc bay tới, lao vun vút về phía chúng tôi với nhịp đập điên cuồng của đôi cánh quái dị. Tôi không thể tưởng tượng nổi tốc độ của chúng, hẳn phải nhanh hơn Chendana nhiều lần.
“Cứ thả ta ra đi!” Er Lang lại ngọ nguậy, cố gắng tự giải phóng bản thân anh ta làm cả hai chúng tôi suýt rơi khỏi lưng ngựa. Tôi lấy chiếc vảy anh đã đưa mình ra khỏi túi, rồi ngừng lại.
“Tại sao?” Tôi hét lên.
“Cứ làm đi!” Er Lang nắm lấy tay tôi, và bằng một nhát sắc lẻm, anh ta cứa đứt sợi dây.
“Anh làm gì thế?” Tôi gào lên, nhưng chỉ trong tích tắc, anh ta đã thoát khỏi dây buộc. Có lẽ anh ta nói gì đó, nhưng tôi không nghe rõ, vì đàn chim đã vây lấy chúng tôi như một cơn giông tố.
Cùng với âm thanh rền rĩ chói tai, chúng sà xuống chúng tôi như những sinh vật đói khát. Chẳng có gì ngoài những chiếc cánh da bọc xương, những đôi mắt nhìn lom dom, những cái mỏ sắc như dao cạo và móng vuốt không khác gì lưỡi hái. Chúng chẳng hề giống bất cứ loài chim nào tôi từng thấy. Bầu trời như nhòa đi. Tôi thậm chí không thể kêu lên trước sự tấn công hung bạo của chúng. Một chiếc vuốt quờ trước mặt khi tôi đang chúi người nấp sau lưng Er Lang, theo bản năng, tôi bám chặt vào người anh ta như thể bám vào bức tường rào ngăn cách giữa tôi và đàn chim. Và rồi anh ta biến đổi, thân thể quằn quại và vặn xoắn dưới bàn tay ngỡ ngàng của tôi. Tôi không thể ôm anh ta được nữa. Những chiếc vảy mượt mà trượt ra khỏi tay tôi, cơ thể anh ta trở nên to lớn đến mức tôi không thể giữ nổi nữa. Tôi thoáng thấy sắc láng như ngọc trai của hàng nghìn miếng vảy trơn trượt xếp nối tiếp nhau thành một trụ tròn dài dặc, rồi cái đầu khổng lồ xuất hiện, hai mắt sáng trưng như đèn, và hàm răng lóe sáng bên dưới hai dải râu dài. Er Lang tung mình lên cao, tả xung hữu đột giữa bầy chim, uốn cong thân thể như loài rắn, xé tung lũ quái vật đó với bộ vuốt của mình. Một con rồng lớn, chúa tể của nước và khí. Tôi ngơ ngẩn nhìn trong khi Chendana vẫn dồn bước đưa tôi về phía trước, mắt không rời nổi trận chiến giờ đã chuyển lên tầng trời cao.
Lũ chim bủa vây lấy Er Lang, chúi xuống róc rỉa không thương tiếc. Lúc đầu, tôi nghĩ anh ta đang thắng thế vì thấy những cánh chim tan nát rớt lả tả, nhưng giờ đàn chim càng lúc càng đông. Tôi gần như chẳng thể nhìn thấy Er Lang giữa màu đen của những bóng chim đang bủa vây và cắn xé anh ta một cách dã man nữa, cho đến khi những giọt máu sẫm màu bắt đầu loang đầy cạnh sườn trắng như ngọc trai. Tôi kêu lên kinh hoàng, nhưng trận chiến càng lúc càng xa khỏi tầm mắt tôi, cuối cùng tôi không thể nhìn rõ những gì đang xảy ra thêm nữa. Và tôi nhận ra, khi cưỡi ngựa hướng về rặng núi, Er Lang đang cố bay về hướng đối diện. “Dừng lại!” Tôi hét lên, nhưng lần đầu tiên con ngựa nhỏ không nghe lệnh, chỉ chăm chăm đưa tôi nhanh chóng thoát khỏi hiểm nghuy. Trận hỗn chiến đã ở xa đến mức chỉ còn là một quầng mây tăm tối phía chân trời. Đột nhiên, một đống cánh đen rơi xuống từ bầu trời. Đây không còn là trận chiến nữa, nó đã trở thành một cuộc thảm sát. Tôi che mặt lại, khóc nức lên.
Chúng tôi tới được cửa đường hầm mà không gặp thêm trở ngại nào. Gương mặt tôi nhòe nhoẹt máu và nước mắt, quần áo nát bươm. Vết cắt rạch ngang trán tôi vẫn rỉ máu, nhưng tôi chẳng buồn xử lí. Hơn một lần tôi đã cố quay đầu lại nhưng chẳng ích gì. Chendana không nghe lời tôi, tôi tự hỏi liệu đó là bản năng tự nhiên muốn bảo vệ chủ nhân, hay liệu Er Lang đã nói gì với nó để sự hi sinh của anh khỏi vô ích. Tôi sẽ chẳng bao giờ biết được.
Khi tôi xuống ngựa, Fan đang đợi tôi. Quả thật cô không phải là người tôi mong ngóng lúc này, nhưng chẳng còn hi vọng nào khác. Nhìn chằm chằm bộ dạng tơi tả của tôi, cô nói, “Cô nói dối ta.”
Tôi chẳng còn tâm trí nào đáp lại, chỉ khẽ gật đầu.
“Cô nói cô từ thiên giới xuống.”
“Em chưa từng nói vậy. Tự chị cho là thế.”
Cô thở dài, “Ta cứ nghĩ cô không thể đến được. Đi nào, chúng ta phải nhanh lên.”
Khi đã vào trong đường hầm, bóng tối mịt mùng quen thuộc lại bao bọc chúng tôi. Ngay lập tức, tôi chẳng nhìn thấy gì, hoàn toàn dựa vào bàn tay đang đan trong bờm Chendana để tiến bước.
“Thế là,” Fan mở lời sau khi chúng tôi đã đi được một lúc, “Rốt cuộc cô cũng chỉ là một hồn ma giống ta.”
Tôi thấy mỏi mệt vô cùng, nhưng cô vẫn nói tiếp. “Người đàn ông đó kể với ta rồi. Anh ta xuất hiện từ thinh không, ngay khi ta vừa đến rặng núi. Thật quá bất ngờ! Anh ta hỏi liệu có phải ta đã mang một người trần đến Đồng bằng Người chết này không, và bảo ta đợi cô.”
“Đúng thế.” Cuối cùng tôi đáp. Tôi chẳng hề muốn mở miệng nói chuyện, nhưng Fan vẫn tiếp tục quấy nhiễu tôi với mớ câu hỏi phiền phức. Tôi trả lời rời rạc trong khi tâm trí vẫn còn choáng váng, chỉ đăm đăm nghĩ về Er Lang. Liệu anh còn sống sót không? Có vẻ điều đó là không tưởng.
“Thế là tất cả những gì cô kể về nhiệm vụ này kia đều là dối trá?” Cô hỏi.
“Không, em đang giúp anh ấy, để có thể quay về với thân xác của mình.”
“Thân xác của cô?” Fan có vẻ rất quan tâm đến sự thật rằng tôi vẫn có một cơ thể còn sống đâu đó ở Malacca. “Phí quá!” Cô thốt lên. “Sao cô lại bỏ bê thân xác mình? Nếu ta là cô, ta sẽ chỉ quanh quẩn bên thân xác ấy.”
“Nếu em làm thế, có khi anh ấy đã không chết.”
“Rốt cuộc anh ta là ai? Ta không thấy rõ điều gì đã xảy ra, chỉ thấy tự nhiên đàn chim ngừng đuổi theo cô và bay theo hướng khác.”
Tôi ngạc nhiên nhận ra rằng bầu trời đã sáng rỡ, khoảng cách quá xa khiến Fan không thể nhìn thấy hình hài tỏa rạng như châu ngọc của Er Lang phía cuối chân trời.
“Anh ấy là một vị quan nhỏ.” Tôi đáp.
Phần còn lại của cuộc hành trình dọc đường hầm cứ thế trôi đi trong mơ màng, mụ mị. Fan vẫn tiếp tục nói, nhưng tôi chẳng còn lòng dạ nào trả lời cô. Không khí dần trở nên ngột ngạt. Sự im lặng đè chặt lòng tôi như một tảng đá.
“À, ta đã có một khoảng thời gian tuyệt vời tại Đồng bằng Người chết.” Mãi sau cô nói tiếp, “Được trở về nhà thật hạnh phúc. Ta đã thay quần áo mới và mọi thứ. Cô có muốn xem ta mua được những gì từ số tiền cô đưa ta không?”
Tôi nghe tiếng quần áo sột soạt, nhưng lúc này bóng tối đen đặc vẫn bủa vây tôi. Lúc tới đây, chúng tôi còn được ánh sáng từ miệng đường hầm soi đường, nhưng giờ khi trở về theo hướng ngược lại, phía trước chẳng có gì ngoài bóng tối.
“Ồ, ta quên mất. Cô chẳng nhìn thấy gì ở đây phải không? Có lẽ là bởi cô mới chỉ chết một phần. Thảo nào trông cô lại khác biệt đến thế.” Fan tiếp tục lảm nhảm về chuyến viếng thăm nhà cửa của cô lần này, trông tươi tắn phấn khởi, khác hẳn với thái độ cau có trước đây. “Thật là… ta chẳng biết tại sao lại không về nhà thường xuyên hơn. Quả là một nơi dễ chịu. Ta mong ngóng tới lúc cùng chàng xây tổ ấm uyên ương ở đây.”
Lí do cô không về là vì sợ bọn công sai, tôi nghĩ thầm, nhưng không nói ra miệng.
“Còn về giao tiếp xã hội, chà! Tốt hơn lần trước ta đến đây nhiều lắm. Ta gặp vài người tầng lớp trên rất tử tế với ta.” Giọng nói nhẹ bẫng của Fan vang vọng giữa những bức tường. Một lúc lâu sau, cô quay sang nói với tôi, giọng quan tâm. “Chúng ta gần đến nơi rồi. Cô có cần nghỉ ngơi không?”
“Nhanh vậy sao?” Tôi hỏi. Tôi cứ đinh ninh rằng chuyến đi phải mất nhiều thời gian hơn, nhưng có lẽ những hành trình bí ẩn đều như vậy cả.
“Ừ.” Cô đáp. “Cô sẽ làm gì khi trở lại Malacca?”
Tôi cúi đầu. Er Lang đã không còn, tôi chẳng biết mình phải làm gì nữa, nếu anh thực sự đã chết. Đến tận lúc này, tôi vẫn muốn quay lại để tìm xác anh, dù điều đó thật điên rồ. Nhưng sẽ ra sao nếu anh đang nằm đâu đó trên bãi cỏ, thương tích đầy mình? Ý nghĩ ấy làm tôi căng thẳng đến mức ngạt thở, Fan nhắc lại câu hỏi.
“Về nhà, chắc thế.” Tôi đáp, hi vọng cô sẽ dừng việc truy vấn lại. Tôi chẳng buồn nghĩ mình sẽ làm gì nếu cửa nhà vẫn bị canh giữ.
“Ồ, ta cũng vậy. Ta rất nóng lòng được gặp lại chàng.”
Tâm trí tôi lại nghĩ về Tian Bai. Có lẽ tôi nên tìm anh, thăm dò anh trong mộng và tìm ra sự thật đằng sau lời buộc tội của Lim Tian Ching. Nhưng tôi chẳng có tâm trí nào nghĩ đến điều đó lúc này, giờ trong lòng tôi chỉ còn nỗi đau khổ dày vò.
Fan kéo tôi về thực tế. “Chúng ta đến nơi rồi.” Cô nói.
Tôi chẳng thể nhìn thấy gì, nhưng cảm nhận được chuyển động của cô trước mặt tôi. Một luồng khí thanh sạch ùa tới, như thể thứ đè nén lên không gian đã bị nhấc bỏ, tôi lại thấy ánh sáng mờ tỏ của những ngôi sao trên bầu trời đêm. Tôi tiến lên, nhưng bỗng khựng lại trong khoảnh khắc.
“Chị có chắc chúng ta tới đúng chỗ không?”
Tôi quay lại nhìn, và gần như chết lặng. Phía sau tôi, cánh cửa từ từ biến mất, bản lề nhòa dần vào bóng tối. Tôi thoáng thấy gương mặt nhợt nhạt của Fan lại tỏa ra thứ ánh sáng xanh mờ của hồn ma vốn không xuất hiện ở Đồng bằng Người chết. Cô ta mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa, quỷ quyệt đột ngột tắt lịm khi cánh cửa đóng lại. Tôi hoảng loạn nhìn quanh. Tôi, đã bị lạc đường.