Làm Dâu Cõi Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17

❊ ❊ ❊

Tôi chằm chằm nhìn anh, cố lí giải biểu cảm trên gương mặt ấy. Thật khó tin là anh lại nói thẳng như thế, trừ phi định thú nhận tội trạng của mình. Hoặc có thể anh thực sự ngay thẳng, không một chút khuất tất, giống như vẻ ngoài bình tĩnh kia. Dù sao đi nữa, tôi đã hiểu phần nào về anh.

“Kể ra thì nghe thật tệ.” Anh nói tiếp. “Nhưng tôi và nó chưa bao giờ hòa hợp, lúc nào nó cũng ghen ghét tôi. Mà chính tôi hồi nhỏ cũng chẳng ân cần với nó. Em biết cha là con trưởng chứ?”

“Em có nghe nói. Đáng lẽ anh mới là… À không, anh thực sự là người thừa kế nhà họ Lim, đúng không ạ?” Tôi nói. Thật chẳng phải phép khi đi hỏi han chuyện riêng của gia đình người khác, nhưng tôi vẫn phải cố moi thêm thông tin.

“Ừ, nhưng khi cha mẹ mất đi, tôi vẫn còn là trẻ con, chú liền nắm lấy toàn bộ sản nghiệp.”

“Ông ấy thật độc ác khi tước đoạt quyền thừa kế của anh.”

“Em không hiểu đâu. Chú yêu thương tôi lắm, rồi em sẽ thấy.”

Chắc hẳn lúc ấy tôi đã há hốc miệng kinh ngạc. Theo những lời đồn đoán của đám người hầu, và cả cách Lim lão gia đối xử với cha, tôi mặc nhiên chẳng có chút thiện cảm nào dành cho ông.

Tian Bai liếc nhanh sang tôi. “Chú là người khắc nghiệt, nhưng có đạo đức. Tôi nghĩ Tian Ching cảm nhận được cha nó ưng tôi hơn, và căm hận tôi vì điều đó. Chú bị mắc kẹt giữa hai đứa, và mắc kẹt cả trong những đòi hỏi của vợ mình.”

“Lim phu nhân có vẻ là người phức tạp.” Tôi cẩn thận lựa chọn từ ngữ, hi vọng anh sẽ tiếp tục câu chuyện.

“Cũng không thể đổ lỗi hết cho bà, đơn giản là vì bà yêu thằng con hết mực. Tôi luôn hối hận vì đã không ở bên khi Lim Tian Ching chết, khiến bà là người đầu tiên phát hiện ra xác con mình.”

“Lúc đó anh không ở nhà ạ?” Hi vọng dâng lên trong lồng ngực tôi.

“Lúc đó tôi đang ở cảng Dickson, kiểm tra một con tàu.”

Tôi quay đi để che giấu sự nhẹ nhõm của mình. Lim Tian Ching nói dối! Tôi nhớ lão Wong đã dặn tôi chớ tin lời ma quỷ. Thế nhưng, tôi nên tin lời Tian Bai chứ? Tôi thật lòng muốn tin tưởng anh.

“Chỉ nhắc đến một con tàu đã làm em sung sướng đến vậy sao?” Chẳng cần quay đầu lại, tôi đã nghe thấy nụ cười của anh. “Nếu em muốn, hôm nay tôi sẽ đưa em đi xem.”

“Vâng.” Tôi đáp vội mà chẳng hề nghĩ ra mình phải tưởng tượng cả một con tàu kiểu gì cho đáng tin. Khi ra đến cửa, anh chợt dừng bước.

“Nhưng vẫn phải hỏi lại em, làm sao em đến được đây?” Ánh mắt anh lướt trên bộ đồ ngủ mà vú mặc cho tôi.

Tôi ngập ngừng. Nếu tôi nói cho anh nghe sự thật, có khi anh lại nghĩ tôi chỉ là một vong hồn lang thang. “Vú em đang chờ ở ngoài.” Tôi nói dối. Đã tệ lại càng tệ hơn, tôi không ngờ mình sẽ phải tưởng tượng ra cả vú nữa. “Có khi để lần khác ạ.”

“Ừ, cũng được. Với lại…” Anh ngừng lời, nhìn tôi với vẻ lạ lùng.

“Cuộc hôn nhân của anh,” tôi đột ngột hiểu ra, “Anh sắp lấy tiểu thư nhà họ Quah.”

“Li Lan!” Tian Bai vươn ra nắm lấy tay tôi. Thật ngạc nhiên, anh cầm được bàn tay tôi chứ không hề bị xuyên qua. Tôi luôn quên rằng chúng tôi đang trong cõi mộng, và ở đây anh tin rằng tôi đang sống bình thường, không khác gì anh. Tôi thấy buồn vô hạn khi cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh, đây là lần đầu tiên sau một thời gian dài tôi mới lại được đụng chạm xác thịt với một người còn sống.

“Em đừng buồn.” Anh đã hiểu nhầm ý tôi. “Tôi không mong muốn cuộc hôn nhân ấy và cũng chưa hề đồng ý.”

“Nhưng cha em nói giấy hôn thú đã được kí rồi mà.”

“Không phải chính tay tôi kí. Chú mới là người sắp đặt.”

“Điều gì sẽ xảy ra nếu anh không đồng ý?”

“Thì ông ấy sẽ truất quyền thừa kế của tôi.”

“Cuộc hôn nhân này quan trọng đến thế sao?” Tôi hoảng sợ.

“Nếu Tian Ching còn sống, nó sẽ là người kết hôn với tiểu thư nhà họ Quah chứ không phải tôi. Nhà họ Quah có quan hệ làm ăn thân cận với nhà họ Lim.”

“Và nếu anh ta còn sống, anh có lấy em không?” Tôi không giấu nổi vẻ buồn bã trong giọng nói. Lim Tian Ching dường như luôn muốn xen ngang giữa chúng tôi.

“Em còn cần phải hỏi sao?”

“Nhưng anh chẳng biết gì về em cả.”

“Tôi đã biết về việc hứa hôn với em từ trước khi đi Hong Kong.”

“Chúng ta được hứa hôn với từ lúc đó sao?” Tôi ngạc nhiên, vì cha chỉ nói qua loa về chuyện đính ước.

Tian Bai tiến lại gần hơn. “Họ đã bàn hôn sự từ sớm hơn nữa kia. Chính xác là từ khi em còn nhỏ. Tôi phải thú nhận rằng, ban đầu nghe nhắc đến việc này, tôi chẳng mấy quan tâm. Bấy giờ em mới có bảy tuổi.” Tôi cố rụt tay về, nhưng anh giữ chặt lại. “Em xem, khi đó tôi gần mười sáu, và mọi người bảo rằng tôi được hứa hôn với một cô bé tóc còn đang thắt bím. Nhưng về sau tôi đã dò hỏi loanh quanh một chút.”

“Anh hỏi ai?”

“Nói ra sẽ lộ bí mật mất.” Anh cười, và tôi như bị hớp hồn. Đôi mắt anh tối dần, ánh nhìn sâu thăm thẳm. Tôi nín thở, thót tim khi nhận ra anh đã ở gần mình đến thế nào.

Tian Bai nghiêng gương mặt tôi về phía anh, lần bàn tay xuống cổ và vai tôi. Bàn tay anh ấm nóng trên da tôi. Tôi có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh qua lớp vải áo mỏng, cánh tay anh trượt lên ôm trọn lấy tôi. Anh có mùi sạch thoáng như biển cả. Cổ anh gần đến mức tôi có thể vươn người ra chạm môi mình vào đó. Bàn tay anh săn chắc lại mượt mà, trượt trên hõm lưng tôi. Tôi nhắm mắt lại, cảm giác hơi thở anh chờn vờn nơi mắt, và cảm thấy ấm nóng khi đôi môi anh gần như lướt nhẹ trên hai mí mắt tôi. Khi rê tới khóe miệng tôi, anh dừng lại hồi lâu.

Tôi vẫn nín thở từ nãy, lúc này mới thở ra, hé môi ngượng ngập. Tian Bai nhấn môi anh vào môi tôi. Tôi sửng sốt, cảm nhận bờ môi ấm nóng và đầu lưỡi ướt át của anh. Thoạt tiên anh hôn tôi chậm rãi, rồi gấp gáp dần lên. Tim tôi loạn nhịp, bàn tay nắm chặt lấy lớp vải áo anh. Rồi anh buông tôi ra.

“Em nên về nhà đi. Thanh danh của em sẽ bị hoen ố nếu người ta biết em ở đây một mình với tôi.”

Tôi xấu hổ, cuống đến mức chẳng biết nhìn vào đâu.

Tian Bai trông có vẻ buồn khổ. “Thế này không tốt cho em, cũng chẳng tốt cho tôi nữa.”

“Em nghĩ tốt nhất là anh từ chối yêu cầu của chú mình.” Những từ ngữ thoát ra khỏi miệng nghe cay độc hơn ý nghĩ trong đầu.

“Chú có lí riêng của ông, tôi không định phản bác lại tất cả những gì ông muốn.” Lần đầu tiên, tôi nghe thấy sự cứng rắn trong giọng Tian Bai. Nét mặt cởi mở tạo nên sức hút nơi anh biến mất, và tôi bất ngờ vì vẻ xa cách chưa từng thấy.

“Thế anh định làm gì?” Tôi biết tầm ảnh hưởng của gia tộc trong những vụ việc thế này. Tương lai gần như vô vọng.

“Thật ra thím tôi không ủng hộ dự định của chú. Bà quá đau đớn khi cô dâu của con trai bà được trao cho người khác.”

“Anh ta chết rồi mà.” Tôi nói cộc lốc.

“Tất nhiên.” Bầu không khí giữa chúng tôi đột nhiên trở nên căng thẳng. Tian Bai mân mê một con ngựa bằng gỗ được đục đẽo tinh xảo đến từng chi tiết nhỏ. Tôi rất muốn hỏi thêm về cuộc hôn nhân, nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Thậm chí tôi không thể cho anh biết rằng tôi sống mà chẳng khác nào đã chết. Tôi sợ anh sẽ xa lánh tôi, sợ khoảnh khắc đụng chạm xác thịt này sẽ tan biến, dẫu chỉ là trong mộng.

“Em đi đây.” Cuối cùng tôi lên tiếng, dù không hề muốn vậy. Chẳng qua tôi không biết phải làm gì tiếp theo. Làm sao tôi có thể nhờ anh đốt cho tôi chút tiền âm phủ hay vàng mã? Lòng tôi quặn thắt khi nghĩ đến điều đó.

“Có một việc…” Tôi nói, “Làm ơn, hãy hứa với em rằng anh sẽ thực hiện, dù với anh nó có vẻ khá ngớ ngẩn.”

“Việc gì vậy?”

“Anh có thể tặng em một bức tranh không? Thầy thuốc nói giờ phải có người vẽ một bức tranh ngựa hoặc một cỗ xe ngựa, rồi đốt dưới tên em.”

Tian Bai cau mày, tôi vội nói tiếp, xấu hổ vì sự gian dối của mình. “Em biết anh không tin những điều mê tín, nhưng nó sẽ giúp bệnh tình em thuyên giảm. Bất cứ thứ gì cũng được, một bức họa vẽ loại phương tiện di chuyển nào đó, thậm chí một con lừa cũng được.”

“Rồi viết tên em vào đó? Làm thế để làm gì?”

Tôi nghe thấy sự nghiêm khắc trong giọng anh và vắt óc nghĩ ra một đáp án. “Nó sẽ mang bệnh tật của em đi xa, nhưng cha không cho phép em làm thế ở nhà.”

Lời giải thích ngô nghê xem chừng có hiệu quả, vì tôi thấy nét mặt anh giãn ra. “Tất nhiên. Sao em không nói sớm?” Lập tức tôi cảm thấy mình thật tồi tệ. Sao tôi không kể luôn với anh sự thật? Nhưng tôi sợ anh sẽ vứt bỏ tôi, sẽ chấp nhận cuộc hôn nhân với nhà họ Quah vì chẳng còn lựa chọn nào khác nữa. Tôi chỉ còn là một cái xác không hồn nằm trên giường giữa một căn phòng tối.

Bấy giờ tôi chẳng hề hay biết, rồi mình sẽ hối hận nhường nào vì quyết định này.

Thật khó để rời xa Tian Bai, nhưng tôi tự nhủ rằng chẳng bao lâu nữa mình có thể trở lại bên anh. Cần phải kết thúc giấc mơ sớm để anh tin đây là sự thật, vì tôi cần anh đốt cho mình một phương tiện để đi đến Đồng bằng Người chết. Có lẽ nên để lần sau gặp lại. Đầu óc tôi đã sớm mơ tưởng đến những khung cảnh khác, không đơn sơ khiêm tốn như căn phòng này. Tôi nhớ lại cảm giác bàn tay anh lướt trên da tôi, sức nóng của môi anh trên môi tôi. Tôi lại nghĩ về Fan, và dần dà hiểu được tại sao cô sẵn sàng phung phí bao nhiêu năm trời chỉ để sống trong mộng ảo với tình nhân.

Tôi phải mất rất nhiều công sức để cắt đứt sự kết nối giữa chúng tôi. Tôi tập trung cao độ, cố hình dung ra cảnh Tian Bai tiễn tôi ra xe kéo với vú đang đứng bên im lặng. Sau đó, tôi rời xa anh với ý nghĩ để anh nằm lại lên chiếc giường nhỏ và thiếp ngủ.

Bỏ lại nhà kho phía sau lưng, tôi bước từng bước dọc bờ biển, không thể ngừng suy nghĩ về Tian Bai, cũng không thể ngừng giận dữ với chính bản thân mình, tôi đã không cho anh biết sự thật. Tôi là một kẻ đớn hèn, hoặc đã quá thơ ngây, nằm mơ giữa ban ngày khi mong rằng Tian Bai sẽ lập tức hiểu ra vấn đề. Dù vậy, tôi vẫn bị anh cuốn hút. Tôi không biết liệu đó có phải là tình yêu không, cảm xúc này khiến tôi run rẩy, hân hoan, nhưng cũng đầy e sợ. Tôi tự hỏi liệu anh có cảm thấy tương tự, và anh từng hôn bao nhiêu người phụ nữ? Làn da tôi hồi tưởng cảm giác tay anh trượt trên bờ vai rồi vuốt dần lên cổ. Đột nhiên tôi nhớ lại hình ảnh ba nốt ruồi nơi cần cổ trắng xanh của Isabel Souza.

Tôi nhón bước qua những ngọn cỏ muối hoang dại, nghe tiếng sóng vỗ và tiếng hải âu mỗi lúc một rõ. Eo biển Malacca hướng về phía Tây. Vầng dương sắp lặn, hoàng hôn chờn vờn trên mặt nước, nhuộm tất thảy thành một màu vàng kim rực rỡ. Vài đám mây lớn lững lờ trôi trên bầu trời, như ốc đảo của những vùng đất xa xôi. Bên dưới, trên bãi cát dài, ngư dân đang kéo những chiếc thuyền gỗ vào bờ và giăng lưới phơi khô. Tôi chợt nghĩ ra, nếu mình có thể nhập vào cõi mộng của Tian Bai bằng một sợi tơ sinh ra nhờ sức mạnh của tình cảm, thì điều đó cũng có nghĩa là Lim Tian Ching cũng sở hữu một sợi tơ tương tự? Tôi chợt nhớ lại Lim phu nhân, vào lần đầu tiên tôi đến thăm nhà, đã xin tôi một chiếc nơ kẹp tóc. Mối dây liên kết một chiều hẳn đã được tạo nên. Tôi nghĩ đến sự yếu ớt và bất ổn của mối liên kết đó, cảm thấy may mắn rằng y không đến tìm tôi lần nào nữa.

Tôi giật mình nhận ra đám đông ngư dân đã cách mình khá xa. Bên cạnh tôi giờ đây là những tán dừa, và ở xa hơn, nơi những vệt cát kết thúc, là khoảng tối tăm rộng lớn của rừng ngập mặn, nơi những cây đước buông rễ xuống làn nước mặn mòi. Chưa bao giờ trong đời tôi lại cách xa thế giới con người đến vậy. Giờ tôi bắt đầu lo sợ những linh hồn khác có thể sẽ xuất hiện cùng bóng tối. Biết đâu có ma hổ trong khu rừng kia, hay những con quỷ đáng sợ khác, như quỷ hút máu polong hoặc loại ma trông như con cào cào pelesit, có thể chúng đang quan sát tôi. Nỗi sợ hãi càng lúc càng lớn, tôi quay phắt lại dưới bầu trời đang nhập nhoạng.

Đang lần mò trên bãi cát, tôi bỗng thấy một dáng hình đứng gần mép nước. Người đó đội chiếc mũ nan rộng vành, mặc áo choàng dài với hai tà thêu chỉ bạc. Tôi kinh ngạc nhận ra đó là thanh niên hỏi chuyện bà đồng ngay trước chúng tôi, và nếu tôi không lầm, anh ta cũng chính là người đứng trước cửa nhà họ Lim tối hôm nào. Có quá nhiều sự tình cờ ở đây. Tự tin vào sự tàng hình của mình, tôi bắt đầu đi xuống lạch nước, trượt qua bờ cát lạo xạo. Mặc dù tôi chắc chắn mình không tạo ra âm thanh nào, nhưng anh ta đột nhiên sải bước rất nhanh.

Giờ nghĩ lại, tôi không thể giải thích nổi hành động của mình lúc đó. Đáng lẽ tôi phải quay về, đáng lẽ phải trở lại chỗ Tian Bai để lấy sợi tơ bỏ quên. Ngu ngốc thật! Đúng ra tôi còn phải dặn anh mang theo chiếc lược bên người để dễ bề tìm thấy anh mọi lúc. Suy nghĩ ấy lướt qua đầu tôi như thằn lằn chạy trên cỏ, thế nhưng đôi chân tôi như có ý thức riêng, cứ bước thấp bước cao bám theo người thanh niên đội mũ nan. Anh ta rời khỏi khu bờ biển sang phía rừng ngập mặn. Tôi hi vọng anh ta không đi hẳn vào cánh rừng, những cây đước trong đó mọc trên đất bùn đầy khí lưu huỳnh, bộ rễ giữ chúng nổi trên mặt nước, tạo thành bước đệm giữa đất liền và biển cả. Tôi từng băng qua một khu rừng đước ngập mặn khi đi dã ngoại hồi nhỏ, và không bao giờ quên được mùi hôi thối, cũng như đám nụ quả kì quặc của loài cây này. Chúng mọc rễ nhọn hoắt từ khi còn ở trên cành, để rồi khi quả rụng xuống, cái rễ sẽ lập tức cắm thẳng xuống bùn.

Người thanh niên vẫn sải những bước dài, tôi vội vàng theo sau, tự tin rằng anh ta không thể nhìn thấy mình. Tới bên mép rừng, anh ta dừng lại. Đầu vẫn đội chiếc mũ kì quái, anh ta hết xoay trái lại xoay phải như thể muốn tìm kiếm gì đó, nhưng tôi vẫn không tài nào nhìn được gương mặt của anh ta. Cảm thấy đứng chơ vơ ngoài này quá lộ liễu, tôi trốn vào bóng cây. Nước bùn nâng đỡ linh hồn tôi, giúp tôi dễ dàng di chuyển như đi trên lớp ván mỏng. Trong tích tắc, tôi trèo tót lên một thân cây cao. Vì hình hài nhẹ bỗng, tôi nằm vững vàng trên một cành cây mà có lẽ bình thường không thể nào trèo tới, rồi từ chỗ đó nhìn xuống người lạ mặt.

Giờ mới có thời gian để nhìn kĩ anh ta, tôi nhận ra sự khác lạ trong quần áo của người này. Trừ một vài nét lai tạp từ trang phục Mã Lai, đa phần người Hoa ở vùng eo biển đều mặc áo Trung Hoa cao cổ, dù nếu xét kĩ thì trang phục ấy chẳng “Trung Hoa” chút nào. Cha từng dạy tôi ít nhiều về lịch sử, về việc người Mãn Châu - một dân tộc phương Bắc không hề có dòng dõi Trung Hoa đã xâm lược đất nước và bắt những thần dân mới của mình phải mặc trang phục của họ, cạo nửa đầu và tết tóc đuôi sam như họ. Đã có một làn sóng phản đối mạnh mẽ, bởi đàn ông Trung Hoa coi việc cạo đầu là sỉ nhục. Tuy nhiên, những cuộc hành quyết công khai đã đưa cách phục sức cũ của người Hán vào lịch sử, gần như không bao giờ còn nhìn thấy nữa.

Thanh niên này thì mặc trang phục thuần Hán, tức là áo dài có hai vạt bắt chéo, vạt trái phủ qua vạt phải, và được cố định bằng dây vải bản lớn. Bên dưới áo dài là chiếc quần ống rộng và một đôi giày cao cổ. Tôi nhận ra trang phục vì nó xuất hiện nhiều trong sách, tranh ảnh và được phục dựng trong những vở kịch lịch sử. Tôi thoáng nghĩ có khi đây chỉ là diễn viên của một gánh hát, và nếu đúng thế thì tôi đã uổng phí quá nhiều thời gian vào một tên gàn dở.

Vầng thái dương từ từ chìm xuống mặt biển đang tối dần, trông như lòng đỏ trứng đang tràn dần khỏi vỏ. Tôi bắt đầu lo lắng tìm đường quay lại thị trấn. Nếu cứ ở cạnh thanh niên này, ít ra tôi có thể theo anh ta quay về, vì chắc hẳn anh ta không định qua đêm ở đây. Thật may là tôi đã không rời chỗ nấp, vì khi tôi vừa kết luận như vậy thì có tiếng lạo xạo nghe như cành cây bị nghiền nát dưới gót chân ai đó, và một mùi hôi thối khét lẹt xộc lên như thể một miếng thịt thiu vừa được ném vào lò than. Đang gối đầu lên hai cánh tay, tôi ngồi thẳng dậy rồi nhìn xuống. Dưới đó, cách tôi không đầy mười bước là một con quỷ đầu trâu. Tôi hoảng loạn đến mức suýt ngã nhào khỏi chỗ nấp. Nó đã truy lùng tôi tới tận đây sao? Nhưng con quỷ không hề để ý đến chỗ tôi đang ẩn nấp, và tôi nhanh chóng nhận ra mục tiêu của nó là người thanh niên tôi đang bám theo.

“Cuối cùng ngươi cũng đến.” Anh ta lên tiếng. Giọng nói dễ nghe một cách bất ngờ, trầm thấp, lại có phần dịu dàng so với giọng của nam giới. Chắc chắn không phải giọng nói tôi hình dung ở kẻ đã cư xử thô lỗ bên túp lều của bà đồng.

Con quỷ hơi cúi đầu. Chưa bao giờ tôi quan sát nó ở cự li gần đến vậy. Tôi hốt hoảng, sợ nó sẽ trông thấy mình qua tàng lá mỏng. Nhưng nó chẳng hề ngẩng đầu lên.

“Tôi bị giữ chân.” Con quỷ gầm gừ. “Khó khăn lắm mới ra đây được.”

“Không sao. Ngươi có tìm thấy gì không?”

“Rất nhiều phỏng đoán nhưng chưa có chứng cứ cụ thể nào.”

“Thế thì chưa đủ.”

“Thứ lỗi cho tôi, thưa ngài, nhưng tôi nghĩ chúng ta nên mở một cuộc điều tra.”

“Mở cuộc điều tra chắc gì đã phá được vụ án. Phải có ghi chép, chứng cứ về những vụ giao dịch.”

Con quỷ khịt mũi, đảo tròn đôi mắt chết chóc nhưng vẫn im lặng. Đầu óc tôi bấn loạn, người này là ai mà kết giao với cả quỷ dữ? Nhưng những lời tiếp theo của anh ta khiến tôi phải tạm gác băn khoăn để lắng nghe.

“Lim Tian Ching có tiến triển chút nào trong nhiệm vụ của y không?”

“Nếu ý ngài là tiến triển theo mong muốn của y, thì câu trả lời là có.”

“Còn theo mong muốn của phán quan?”

“Chỉ thị không rõ ràng lắm, thưa ngài.”

Người đàn ông ngừng lại trong giây lát, “Rõ ràng họ thiên vị cho Lim.”

“Vâng, nhưng nếu ngài xem xét những ghi chép chính thức…”

“Ta biết nội dung hồ sơ. Chẳng có gì mờ ám cả. Còn gì nữa không?”

“Đứa con gái đi mất rồi.”

Người thanh niên gật đầu. “Ta biết rồi. Nói việc khác đi.”

“Lim Tian Ching ra chỉ thị phải bắt cô ta về.”

“Đứa con gái đó khiến y sao nhãng. Nhưng cũng có lợi cho chúng ta, nếu Lim Tian Ching cứ đăm đắm theo hướng ấy.”

“Tức là tôi cứ tiếp tục giám sát ạ?”

“Đúng. Chúng ta sẽ gặp lại nhau vào thời gian và địa điểm cũ.”

Cái đầu với cặp sừng đồ sộ lại cúi thấp. Hai nhánh dữ tợn loáng lên trong ánh tà dương đang nhạt dần. Sau đó, con quỷ rời đi với tốc độ chóng mặt. Một lần nữa, tôi lại nghe thấy tiếng cây cỏ bị giày xéo và không nhìn thấy nó nữa. Chỉ có mùi hôi thối khét lẹt vẫn lẩn khuất quanh đây.

Tôi nằm im trên cành cây, cố gắng cắt nghĩa cuộc trò chuyện kì quái vừa rồi. Chắc chắn nó liên quan đến số phận của tôi, nhưng cụ thể thế nào? Và những kẻ này là ai? Tôi lén nhìn người thanh niên bên dưới, nhưng cả khuôn mặt của anh ta vẫn giấu kín dưới chiếc mũ rộng vành. Khi màn đêm dần buông, tôi lại nhìn thấy một quầng sáng hư ảo bao quanh anh ta, thứ ánh sáng linh hồn mờ nhạt nhất. Tôi ôm chặt cành cây, tự hỏi mình có gan bám theo tiếp không, vì dù gì anh ta vẫn chưa phát hiện ra tôi. Khi tôi gom đủ can đảm, định trượt xuống thân cây thì người thanh niên chợt nói.

“Giờ cô ra được rồi đấy.”

ẽ được giá đấy. Vẫn còn nhiều thứ khác. Những món đồ cổ cha sưu tầm, rốt cuộc cũng có đôi chút tác dụng.” “Được bao nhiêu ạ?” Tôi hỏi. “Không đủ. Nhưng ta định tuyên bố phá sản. Những thứ này để dành cho con. Chúng ta sẽ quy đổi chúng ra ti
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yangsze Choo

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.