Làm Dâu Cõi Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18

❊ ❊ ❊

Chẳng có lối thoát nào cho tôi cả.

Khi còn cách mặt đất chừng ba mét, tôi nhảy phắt xuống và tiếp đất nhẹ nhàng. Thật xấu hổ vô cùng, nhưng vẫn may chán. Nếu tôi nhảy thẳng xuống đầm lầy thì mới là bẽ mặt cùng cực. Người lạ mặt đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, gương mặt giấu sau chiếc mũ nan, vành mũ to rộng rủ xuống một cách kì quặc.

“Anh biết tôi ở đây từ nãy tới giờ sao?” Cuối cùng tôi lên tiếng.

Anh ta nghiêng đầu sang một bên. “Nếu cô muốn theo dõi ai, thì đừng nên chạy sát rạt như vậy.”

Tôi bực bội nói, “Tôi có biết là anh nhìn thấy tôi đâu.”

“Ừ.”

“Thế mà anh chẳng hề đánh động.”

“Ta tự hỏi cô định làm gì. Cầu xin ta tha thứ chăng?”

“Tại sao tôi phải cầu xin anh?”

“Không ư? Theo lí thường thì cô phải làm thế chứ.”

“Thậm chí tôi còn chẳng biết anh là ai…” Tôi bực tức hét lên. “Hay… là cái gì, thì đúng hơn!”

“À, tác hại của việc ẩn danh.” Giọng nói trầm ấm trở nên mỉa mai, nhưng vẫn trong trẻo, lay động lòng người.

“Thôi quên đi.” Anh ta nói tiếp. “Ta nghĩ mình đã đánh giá cô hơi cao về khả năng nhận thức. Nhưng rốt cuộc cô đi theo ta hẳn phải vì một lí do gì chứ?”

“Tôi đã từng nhìn thấy anh.”

“Chỗ bà đồng, ta nhớ, và tại dinh thự nhà họ Lim. Ta tự hỏi liệu cô có nhận ra không.”

Càng lúc tôi càng thấy khó chịu. “Nếu thực sự muốn ẩn danh, thì anh nên xem xét thay trang phục của mình đi.”

“Trang phục của ta?”

“Và… cả cái mũ kì cục đó nữa.”

Dưới vành mũ nan, tôi thoáng thấy hàm răng anh ta lộ ra cùng một nụ cười. “Rõ là ta đã mắc lỗi ăn mặc rồi, nhưng ta vẫn phải nói rằng chính cô cũng phải xem xét lại thẩm mĩ của mình đấy.”

Nhìn xuống bộ đồ ngủ, tôi đỏ mặt.

“Nào, giờ chúng ta bắt đầu lại nhé.” Anh ta nói. “Vừa rồi chúng ta đã khen nhau đủ rồi.”

“Thứ lỗi cho tôi.” Tôi nói. “Có thể anh đã biết rõ tôi là ai, nhưng tôi vẫn chưa có hân hạnh được biết tên anh.”

“Tên ta là gì không quan trọng lắm, nhưng cũng chẳng sao, ta là Er Lang[1].”

Tuy nói rằng không quan trọng lắm, nhưng chắc chắn anh ta đang chờ xem tôi có phản ứng gì. Rất tiếc là tôi chẳng thể chiều lòng anh ta. Er Lang là một cái tên cộc lốc, nếu miễn cưỡng coi là một cái tên. Đơn giản, nó chỉ có nghĩa là “đứa con trai thứ hai”.

“Anh biết về tôi nhiều đến đâu?” Tôi hỏi.

“Lúc nào cô cũng thiếu kiên nhẫn vậy à?”

“Tôi chỉ hơi căng thẳng thôi. Anh cũng sẽ cảm thấy như vậy nếu có ai đó bàn luận về mình với một con quỷ.” Một phần trong tôi tự nhắc nhở mình chớ có chọc vào anh ta, nhưng tôi không thể kiềm chế được. Mặc dù anh ta phải che mặt, nhưng tôi lại không thấy đáng sợ như lẽ ra tôi nên sợ, có lẽ vì tôi đã quá quen với diện mạo của cha mình.

“Hóa ra cô cũng biết về những con quỷ. Thông thạo ghê nhỉ!”

“Chúng canh giữ trước cổng nhà, tôi chẳng thể vào nhà và trốn trong phòng của chính mình được nữa!” Tôi nghĩ mình phải thật cẩn thận, nhưng thanh niên chỉ nhún vai.

“Tốt. Cô nhiều tiềm năng hơn ta nghĩ.”

“Điều đó có nghĩa gì?”

“Nghĩa là cô có ích cho ta.”

Tôi thấy bản thân mình sắp xù lông tới nơi, như một con gà chọi người ta đem bán ở chợ. Mặc dù bị trói cả hai chân và cánh, nhưng người bán gà chỉ cần cho hai con đối mặt với nhau là chúng lập tức trở nên hung tợn. Đó chính xác là cảm giác của tôi lúc này. Vì rốt cuộc, tôi chẳng có gì để mất, thậm chí chẳng còn thân xác mà lo tổn hại. Nhưng tôi tự nhủ mình đừng ngu ngốc quá. Có những điều còn tồi tệ hơn mà linh hồn phải gánh chịu. Trong lúc tôi đang phân vân, người lạ mặt đã đi đến quyết định.

“Đi nào,” anh ta nói, “Đi dạo một chút.”

Biển cả tối tăm nhưng êm đềm, ánh trăng nhàn nhạt bắt đầu dát bạc lên bờ cát. Người thanh niên bước từ tốn, và chúng tôi đi bên nhau như hai người bạn đang cùng tản bộ. Một lúc sau, tôi nhận ra rằng mình chẳng để lại dấu chân nào trên cát, còn sau lưng anh ta là một dọc dấu giày gọn ghẽ, thanh thoát. Đó là lý do khiến tôi nhầm lẫn, nghĩ anh ta là người thường. Chúng tôi im lặng bước đi được một lúc, anh ta hỏi tôi với vẻ gần như thân mật. “Không thắc mắc gì sao?”

“Tôi chẳng biết mình có gì để thắc mắc.”

“Kiềm chế là một đức tính ta luôn coi trọng. Đặc biệt ở phụ nữ.”

“Thế thì, thực ra anh là ai, và tại sao anh lại quan tâm đến Lim Tian Ching? Anh không phải là hồn ma ư?”

“À, thế thì cô hãy nghĩ ta là một kiểu thực thể khác.” Nghe giọng anh ta đầy hứng khởi. “Có thể coi ta là một vị quan nhỏ cũng được.”

“Một vị quan ở âm giới?”

“Đại khái thế. Cô biết gì về âm giới?”

Tôi kể lại ngắn gọn những gì đã nghe qua Fan và qua các linh hồn mấy hôm nay. Tôi nói xong, thanh niên gật đầu, chiếc mũ nan rộng vành phất lên như cánh dơi. “Không tệ,” anh ta nói, “Cô biết khá nhiều đấy, dù chỉ trong hai ngày.”

Lẽ ra tôi sẽ vui với lời khen tặng nếu anh ta không nói bằng giọng hạ cố như vậy, nhưng Er Lang vẫn lạnh nhạt nói tiếp. “Âm giới, rõ ràng như cô đã tìm hiểu, luôn được cai quản cực kì chặt chẽ. Có những luật lệ rõ ràng về việc vong hồn con người đi đâu về đâu, và đến nơi nào để được đầu thai.”

Cách anh ta nói khiến tôi run rẩy. Đột nhiên tôi nhận ra rằng mình đang ở trong một thực tại hoàn toàn xa lạ, không còn yếu tố con người nữa. Tôi âu lo tự hỏi anh ta đang giấu giếm điều gì dưới vành mũ kia.

“Một trong số các thiên tiên có trách nhiệm cai quản toàn địa phủ, một hộ vệ, có thể nói như vậy, sẽ đảm bảo cho toàn bộ hệ thống hoạt động trơn tru. Khi luôn có những vong hồn bất mãn và lượng tiền âm phủ nhiều vô kể bay chờn vờn xung quanh, thì khó mà tin rằng chẳng có kẻ nào không tham ô hối lộ.”

“Vậy thì anh đến từ thiên giới phải không?” Tôi hỏi, nhớ lại rằng mình từng mạo danh một nàng tiên trên vườn Đào.

“Không hề. Hãy coi ta chỉ đơn thuần là một công cụ. Một thanh tra đặc biệt, có thể nói vậy.”

“Và anh đang điều tra Lim Tian Ching?”

“Ta thấy cô nghe lỏm hiệu quả đấy. Lim Tian Ching đã có một số biểu hiện đáng ngờ.”

“Anh ta đã làm gì?”

“Trường hợp của y cho thấy rõ những dấu hiệu hối lộ và phạm luật, một phần manh mối đã lộ ra gần đây. Nói cách khác, một trong chín phán quan âm giới đã ăn hối lộ. Ôi, nói đúng ra thì bọn họ đều ăn hối lộ ở một mức nào đấy.” Anh ta bổ sung thêm. “Nhưng sẽ rất có ích nếu tìm hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc, và ai là người tích trữ tiền bạc, chiêu mộ âm binh. Một khi vòng xoáy tội ác thoát khỏi sự giam cầm nơi địa phủ, nó sẽ tạo ra động đất, lũ lụt và nhiều thiên tai khác. Cô có nhớ vụ núi lửa Krakatau phun trào không?”

Krakatau là một ngọn núi lửa phun trào ở Indonesia vào năm 1883. Tôi còn nhớ lời cha giải thích về những âm thanh ầm ầm và bầu trời đen kịt trong nhiều ngày cùng những cơn mưa đầy bụi đất, dù Malaya cách khá xa eo biển Sunda. Những dòng nham thạch khủng khiếp phun trào, đến mức cả hòn đảo gần như không còn sinh vật nào sống sót. Hành khách trên những con tàu hơi nước tả rằng, một năm sau vụ Krakatau, họ vẫn nhìn thấy xương người vắt trên những phiến đá bọt trôi nổi trên biển.

“Krakatau là hậu quả của vụ của một vụ nổi loạn dưới địa phủ. Dù nó đã nhanh chóng bị đàn áp, nhưng không phải tất cả những kẻ chủ mưu đều bị vạch mặt. Nếu tiếp tục có vụ nổi loạn mới, trật tự cân bằng âm dương sẽ bị phá vỡ, và thứ con người phải gánh chịu sẽ không chỉ là thiên tai. Cán cân đạo đức sẽ bị xô lệch, và các quốc gia sẽ hướng suy nghĩ của mình đến chiến tranh. Thế giới sẽ chìm trong biển lửa, từ Trung Hoa đến châu Âu, và thậm chí cả cánh rừng Malaya này.”

Giọng anh ta trầm xuống, như thể đang tự nói với chính mình. Trái tim tôi bị cảm giác lạnh lẽo bóp nghẹt. Tôi đột nhiên nhận ra vấn đề của mình mới nhỏ nhoi làm sao so với tất cả những gì đang xảy đến. Tôi chỉ đơn thuần là một linh hồn bị tách khỏi thể xác của chính mình. Sẽ thế nào nếu có hàng ngàn, hàng trăm ngàn linh hồn cũng giống như tôi? Trong đầu tôi chợt hiện lên hình ảnh người chết trôi lững lờ chẳng khác gì những phiến lá héo trên mặt nước, và tự dưng tôi chỉ muốn nắm chặt cánh tay Er Lang. Sự tồn tại của anh ta, dù vô cùng kì quái, lại là niềm an ủi đối với tôi trong bóng tối trùng điệp này.

“Vì sao anh kể cho tôi nghe những chuyện này?” Cuối cùng tôi hỏi.

Thế là Er Lang trả lời, giọng hơi xẵng, như thể hối hận vì đã để lộ quá nhiều tin tức. “Chẳng mấy liên quan đến cô, tất cả đơn thuần là trùng hợp. Ta chỉ đang quan tâm đến hành vi của Lim Tian Ching và những gì y để mắt tới, trong đó vô tình có cô.”

“Nếu có thiên mệnh đặc biệt như vậy,” tôi nói đầy hi vọng, “Thì anh có thể cho tôi về lại thân xác của mình không?”

“Rất tiếc, việc đó vượt ngoài khả năng của ta.” Er Lang đáp, chất giọng đẹp đẽ tràn đầy sự nuối tiếc chân thành. “Sự thoát xác lần này của cô là hệ quả của việc do chính cô làm.”

“Nhưng đó là một tai nạn!”

“Thế ư?” Er Lang hỏi lại, và giọng điệu anh ta làm tôi co rúm người.

“Thật ra tôi không định làm vậy. Chẳng lẽ không phải Lim Tian Ching đẩy tôi đến bước đường cùng này sao?”

“Cô có thể xin điều tra về vụ án đó cũng được. Nhưng chắc chắn cô sẽ phải ra trước Quan tòa địa phủ. Họ sẽ quyết định liệu cô có xứng đáng được trao cơ hội khác hay không, nếu cô chứng minh được Lim Tian Ching có tội.”

“Nhưng tôi phải làm cách nào?”

“Thu thập những chứng cứ về tội lỗi của y. Và tất nhiên, phải đảm bảo rằng cô không bị đưa đến xét nhầm án.”

“Nghe có vẻ khớp với hướng điều tra của anh đó nhỉ.”

“À, vậy nếu cô có thể điều tra ra Lim Tian Ching đang làm gì, tất nhiên phải đi kèm với một chút bằng chứng nữa, thì có thể ta sẽ giúp cô định hướng trong trường hợp này.”

“Anh ta bảo tôi rằng mình bị sát hại, và anh ta đang hoàn thành một nhiệm vụ để được báo thù giúp.” Tôi không chắc liệu mình có nên kể thêm về lời kết tội của Lim Tian Ching không, nhưng nếu Tian Bai thực sự vô tội, có lẽ chúng tôi có thể trả lại sự công bằng cho anh.

“Y nói thế à? Y không có quyền thực thi công lí, dù thực sự bị sát hại đi chăng nữa. Đó là lí do cho sự tồn tại của quan tòa. Còn một điều khiến ta nghi ngờ, là cuộc hôn nhân mà y đòi hỏi có thể là một trong số các phần thưởng nếu y vâng lời. Ta có mật thám của mình, nhưng như cô thấy đấy, họ cũng gặp nhiều hạn chế.”

Chúng tôi quay lại hướng đất liền, con đường trải dài từ phía biển cả, hướng về những rặng cây. Không khí ban đêm thơm nức hương ngọc lan vàng, chỉ một hoặc hai bông hoa mộc mạc này cũng đủ ướp hương cả căn phòng. Vài ngôi sao lập lòe trong đêm. Tôi thở dài, ước gì người bên cạnh mình lúc này là Tian Bai chứ không phải một kẻ lạ mặt cao ngạo. Tôi lén quan sát Er Lang, nhưng vẫn không biết được anh ta trông ra sao. Cử chỉ của anh ta nhanh nhẹn và thanh thoát, dáng điệu tao nhã thật phù hợp với trang phục truyền thống. Nhưng gương mặt anh ta vẫn là một ẩn số với tôi. Có khi chẳng có gương mặt nào dưới lớp mũ mão ấy, mà chỉ là một cái đầu lâu với hàm răng trắng ởn, hoặc cái đầu thằn lằn quái dị với đôi mắt hung hiểm.

Khi chúng tôi đi gần hết con đường, người đồng hành của tôi cất tiếng, “So với các cô gái trẻ nói chung, cô được ban một đặc ân lớn là khả năng giữ im lặng.” Rõ ràng khả năng ấy tôi mới thấy ở mình lần đầu, nhưng chẳng muốn công kích ảo tưởng của anh ta làm gì.

“Hóa ra xung quanh anh chỉ toàn những cô gái lắm lời?”

Anh ta rùng mình. “Ta thấy những cô gái vây quanh mình thực sự rất phiền phức.”

Tôi nghẹn họng với câu nói đầy hợm hĩnh ấy, bỗng dưng trong đầu loáng lên hình ảnh những cô gái gào thét chạy xa khỏi một con quái vật. Er Lang nói tiếp, “Cô nghĩ mình có khả năng tìm ra Lim Tian Ching đang làm gì không?”

“Tôi phải làm sao đây? Đến thẳng nhà họ Lim và bảo anh ta rằng tôi đã sẵn sàng cho hôn lễ?”

“Không phải ý kiến tồi. Đến nhà y đi, xem cô có khám phá được gì không.”

Tôi nhìn chằm chằm vào khoảng tối dưới vành mũ rộng, tự hỏi liệu anh ta có đang đùa không. “Nhưng dinh thự nhà họ Lim hẳn đang bị lũ quỷ canh giữ rồi.”

“Đúng đấy, nhưng đó không phải ý ta. Ta đang nói đến một ngôi nhà khác của y cơ.”

Tôi lặng im một lúc. “Ý anh là ở Đồng bằng Người chết?”

“Tất nhiên. Y sẽ không thể ngờ tới.”

“Thế tại sao anh lại không tự mình đến đó?”

“Vì ta không thể. Đồng bằng Người chết là nơi dành cho linh hồn người bình thường, một điểm chuyển tiếp như cái bóng của dương gian. Nếu không có nơi đó thì nhiều người sẽ không vượt qua nổi cú sốc khi chuyển từ sự sống sang cái chết.”

Đồng bằng Người chết. Từ giây phút nghe Fan kể về nơi đó, tôi đã lập tức bị cuốn hút. Điều đó có nghĩa là linh hồn tôi đang gần hơn với cõi chết chăng? Nhưng tôi chẳng còn nhiều lựa chọn. “Tôi sẽ đi,” cuối cùng tôi nói, “Nếu điều đó giúp ích cho tình cảnh của tôi lúc này. Nhưng liệu anh có thể giúp đỡ tôi không? Một ít tiền âm phủ hay một con ngựa khỏe chẳng hạn?”

“Những vật phẩm của con người, ta không mua được. Nhưng ta sẽ cho cô thứ còn hữu ích hơn nhiều.”

Anh ta luồn tay vào vạt áo lấy ra một chiếc đĩa tỏa sáng lấp lánh, thuôn thuôn như cánh hoa. Cầm nó trong tay, tôi kinh ngạc nhận ra đây là một cái vảy, nhưng cái vảy lớn đến mức tôi không tưởng tượng nổi nó là của loài sinh vật nào. Nó to cỡ bàn tay tôi, những đường vân mềm mại chạy về một phía và kết thúc ở đường viền lượn sóng sắc như dao. Dưới ánh trăng, chiếc vảy tỏa rạng như xà cừ, bóng loáng đến mức tôi ngỡ nó ướt nước, nhưng khi tôi lướt tay thử xem, nó hoàn toàn khô ráo.

“Đây là cách để liên lạc với ta. Tốt hơn nhiều so với vàng mã, đúng không?”

Anh ta tỏ ra đắc chí đến mức tôi phải cố không đảo tròng mắt.

“Nhưng anh không thể đến Đồng bằng Người chết cơ mà.”

“Ừ đúng, nhưng những chỗ khác ta có thể đến giúp cô. Một người tháo vát như cô sẽ dễ dàng tìm ra cách đến Đồng bằng Người chết thôi.” Giọng điệu trào phúng của anh ta làm tôi tự hỏi, liệu anh ta có biết gì về Fan và lời đề nghị của cô không. “Cô nâng nó lên và thổi vào đường viền gợn sóng ấy, rồi gọi tên ta. Nếu có thể, ta sẽ đến gặp cô ngay.”

Ngạc nhiên làm sao, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến vùng ven thị trấn. Er Lang đưa tôi đi trên một con đường thẳng băng, nhanh như cánh chim bay trong gió. Khi ngoái lại nhìn đoạn đường chúng tôi vừa đi qua, thật lạ là tôi chẳng còn nhìn thấy gì. Tất cả chỉ là những khoảng tăm tối của cây rừng và những thảm cỏ lalang cao đến thắt lưng. Tôi tự hỏi liệu mình có đang mơ, một giấc mơ rõ ràng đến mức tôi vẫn thấy được ánh trăng nhạt lấp lánh trên đường mòn phủ cát, nhưng con đường sau lưng giờ trông như thể không cách nào đi qua nổi.

“Và giờ thì…” Er Lang nói, dừng lại trước khi chúng tôi bỏ lại đằng sau cả biển mái nhà. Những ngọn đèn dầu thắp sáng trên vài bệ cửa sổ. Với đôi mắt tinh tường của mình, tôi bắt được những quầng sáng mờ ảo, hết lục lại lam của các hồn ma đang lượn lờ khắp ngõ phố tăm tối. “Cô có thể tự lo liệu từ đây chứ?”

Tôi ngập ngừng. “Vâng. Nhưng còn tiền âm phủ và ngựa xe…” Tôi nhún vai bất lực.

“Cô đã làm được nhiều hơn cô tưởng.” Er Lang nói với giọng tử tế bất ngờ. “Còn một điều nữa cô phải nhớ. Thời gian ở Đồng bằng Người chết không trôi cùng tốc độ với thời gian nơi dương thế. Nhanh chậm ra sao không cố định, nhưng tựu chung là nhanh hơn ở đây. Bởi thế có người mới chết đêm nay mà sáng hôm sau đã được đầu thai luôn, thực ra họ đã trải qua hàng tháng, thậm chí hằng năm trời dưới Đồng bằng Người chết. Ta không giấu cô, sẽ có nhiều nguy hiểm đấy. Thậm chí ta còn không chắc liệu cô có đến nơi được không, vì cô vẫn chưa chết hẳn.”

“Nếu tôi không vào được thì sao?”

“Thì chúng ta đành thử cách khác.” Er Lang nhún vai, “Nhưng ta vẫn sẽ ghi nhận những cố gắng của cô.”

Tôi máy môi muốn hỏi thêm vài câu nhưng anh ta đã chặn lời, “Nếu lọt được vào Đồng bằng Người chết, cô đừng tin bất cứ ai, cũng đừng ăn bất cứ thứ gì. Cô vẫn còn một cơ thể sống, đó chính là lợi thế rất lớn vì nó giúp cô mạnh mẽ hơn nhiều so với những kẻ đã chết.”

“Không ăn đồ cúng tế, nhỡ chết vì đuối sức thì sao?”

“Nếu cô vẫn muốn quay trở lại dương gian thì tốt nhất không nên vấy bẩn linh hồn mình bằng thức ăn cho người đã chết.”

“Lão Wong cũng nói vậy.”

“Ai cơ?”

“Đầu bếp nhà tôi.”

Er Lang phất ống tay áo như chẳng thèm đếm xỉa, “Ừ, hãy nhớ lời ta nói. Giờ ta phải đi rồi. Lần chần ở đây quá lâu trong khi còn nhiều việc cấp bách đợi giải quyết.”

Một tá câu hỏi chực tuôn ra khỏi miệng tôi, nhưng chính khoảnh khắc đó, âm thanh chói tai đột ngột vang lên. Một cơn gió mạnh ùa tới vây lấy tôi, cuộn tung cành lá thành một cơn lốc xoáy. Tôi nhắm mắt lại tránh cơn cuồng phong, và khi mở mắt, Er Lang đã đi rồi. Xa thẳm trên nền trời đêm, tôi nhìn thấy một chớp sáng gợn lên như con lươn bơi trong biển cả, nhưng nó biến mất chóng vánh đến mức tôi tự hỏi liệu có phải chỉ do mình tưởng tượng ra.

❀ ❀ ❀

[1] Nhị Lang

ẽ được giá đấy. Vẫn còn nhiều thứ khác. Những món đồ cổ cha sưu tầm, rốt cuộc cũng có đôi chút tác dụng.” “Được bao nhiêu ạ?” Tôi hỏi. “Không đủ. Nhưng ta định tuyên bố phá sản. Những thứ này để dành cho con. Chúng ta sẽ quy đổi chúng ra ti
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yangsze Choo

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.