Tôi phải về nhà. Tôi không biết lí do tại sao tôi không thể kéo dài cuộc trò chuyện với Tian Bai. Có thể là do tình trạng kiệt sức của tôi, hoặc tinh thần của cả hai đều đã quá bất ổn. Dù là gì chăng nữa thì tôi cũng chẳng có thời gian mà suy tính ngay bây giờ. Chendana không cần thêm mệnh lệnh nào khác ngoài đưa tôi về nhà. Chẳng mấy chốc chúng tôi đã đi qua Stadthuys và quảng trường thị trấn. Mặt trời sắp lặn, và dù tôi cố đưa mắt tìm kiếm người đàn ông Hà Lan mình từng gặp, chúng tôi vẫn phóng vội đến mức tôi chẳng kịp thấy ông còn ở đây không. Đèn dầu đã được thắp lên khi chúng tôi về đến nhà, ánh sáng ấm áp này hoàn toàn khác với ánh sáng lạnh lẽo ở Đồng bằng Người chết. Sau khi được chứng kiến những con đường ngoằn ngoèo với khoảng cách xa gần khác biệt hoàn toàn so với trần gian ở đó, giờ tôi cảm thấy ngõ phố gần nhà trông bình dị đến bất ngờ. Đứng trên con đường bụi bặm, trước cánh cửa gỗ nặng trịch, bất giác tôi thấy lòng nhẹ nhõm, như thể mình chưa từng rời khỏi nơi đây.
Tôi đã sợ rằng lũ quỷ đầu trâu vẫn còn gác bên ngoài, nhưng con đường vắng tanh và im ắng. Có lẽ đơn giản là nơi này đã không còn nằm trong diện tuần tra nữa, nhưng có một chi tiết làm tôi chú ý. Những dải bùa chú mà vú và tôi cẩn thận dán khắp cửa chính và cửa sổ quanh nhà đều đã biến mất. Không thể là vú, và càng không đời nào cha chịu tự mình tháo bỏ những lá bùa. Có khi thế lại hay, vì tôi đã lo chúng sẽ cản trở tôi vào nhà. Thế nhưng, tay tôi vẫn run bắn khi buông dây cương và trượt xuống khỏi lưng Chendana.
Tôi dễ dàng đi xuyên qua cửa chính. Dễ đến mức khiến tôi hoảng sợ. Có vẻ linh hồn tôi càng lúc càng mong manh kể từ khi trở về từ Đồng bằng Người chết. Trong mắt tôi, hành lang ngôi nhà bỗng trở nên nhỏ bé kì lạ, và cũng quen thuộc đến nhức nhối. Tôi bắt đầu đi lên cầu thang, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Chẳng thấy bóng dáng vú đâu, tôi gần như lao vụt về cuối hành lang, tới phòng ngủ của mình, sự căng thẳng đè nặng tâm trí. Cánh cửa khép hờ, và tôi thoáng nghĩ liệu vú có đang ở trong không. Nhưng khi tôi bước vào thì chẳng thấy ai cả. Chiếc giường nơi thân xác tôi từng nằm giờ trống trơn, ga giường phẳng phiu như thể chưa từng có ai nằm đó.
Tôi choáng váng, ngã khuỵu xuống sàn. Sự yếu ớt những muốn nhấn chìm tôi, và tôi thầm nguyền rủa nó. Giờ không phải lúc để yếu đuối. Tôi gắng gượng, cố ép bản thân xem xét xung quanh. Các thứ khác vẫn ở nguyên vị trí. Vài món nữ trang nằm trên bàn phấn, và khi tôi ngó xuống dưới gầm tủ, chiếc đồng hồ quả quýt của Tian Bai vẫn sáng lên trong góc tối. Vậy có lẽ chưa ai phát hiện ra chiếc đồng hồ, một điều nói lên khá nhiều về tính cách cô hầu gái Ah Chun và năng lực dọn dẹp nhà cửa của cô. Khi vừa nghĩ đến đây, tôi thấy chính Ah Chun xuất hiện ngay ngoài hành lang với đống đồ lau dọn. Tôi chạy theo cô. Tất nhiên cô không nhìn thấy tôi, nhưng ham muốn được nói chuyện với cô trong tôi lớn tới mức tôi phải đan hai tay vào nhau để không bám lấy bả vai cô. Cô xuống cầu thang, khẽ làu bàu, “Nửa đêm giặt quần áo? Chưa bao giờ thấy kiểu ra lệnh như thế. Thật tình, cô ta quá quắt lắm rồi!” Khi cô đi ra sảnh ngoài, bước qua phòng ăn dưới tầng, tôi nghe thấy những tiếng nói chuyện. Cả nhà đang ngồi quanh bàn ăn, và tôi kinh hoàng nhận ra bên cạnh giọng nói ôn tồn của cha là giọng nói quen thuộc của một cô gái.
Trên chiếc bàn đá tròn bày đầy các món ăn, cơm trắng, rau dưa, thậm chí cả một con cá hấp. Ngồi bên bàn ăn là cha, rồi một phụ nữ già nua với gương mặt tròn trịa quen thuộc, và chính tôi. Ít nhất, thân xác kia là của tôi. Tôi nhìn con người ngồi đó mà không tin vào mắt mình, con người xa lạ mang gương mặt của chính tôi. Cô ta mặc bộ quần áo hoa lệ, thứ trang phục tôi chẳng hề nhận ra, và gắp thức ăn một cách điệu đà. Thỉnh thoảng, cô ta nghiêng đầu sang một bên, khi được nói tới liền phá ra cười ngô nghê. Tôi không bao giờ cười khúc khích kiểu đó, tôi nghĩ, và cảm thấy hết sức tức giận. Nhưng có vẻ không ai nhận ra điều này. Cha sụt cân khá nhiều, gương mặt rỗ chằng chịt của ông xanh xao và gồ ghề. Tuy nhiên, ông khá vui vẻ, thỉnh thoảng lại tủm tỉm cười liếc sang đứa con gái giả mạo của mình. Người phụ nữ già cất lời.
“Li Lan à, thật mừng biết bao khi con đã bình phục. Con làm cha con hoảng quá.”
Kẻ giả mạo cười bẽn lẽn và cụp hàng mi xuống.
“Con bé rất bỡ ngỡ khi tỉnh lại,” cha tôi nói, “Thậm chí lúc đầu còn chẳng nhận ra tôi.”
“Để em nói đã nào.” Người phụ nữ phá lên cười. “Li Lan à, mấy năm trời cô mới nhìn thấy con, nhưng cô nghĩ con vẫn nhớ bà cô này chứ?”
Chẳng trách trông bà quen đến thế. Bà cô này là một trong mấy người em gái của cha, vốn đã chuyển đến Penang cùng chồng từ dạo trước. Con gái bà là bạn thân nhất của tôi khi còn bé. Tôi đã không gặp bà nhiều năm rồi, nhưng có lẽ cuộc sống ở Penang hợp với bà, vì trông bà đẫy đà hơn xưa.
“Cô đến ngay khi nghe tin con bệnh, nhưng thật bất ngờ vì con đã bình phục, lại còn đính hôn và sắp cưới!”
“Ừ, đến tôi cũng bất ngờ đấy.” Cha tôi nói. “Chàng trai trẻ cứ sang thăm nhà, dù tôi đã bảo cậu ta rằng con bé đang bệnh, không thể gặp được, nhưng đột nhiên tuần trước cậu ta xông tới và bảo rằng đã được gia đình cho phép cưới Li Lan. May thay, con bé ngồi dậy được vào ngay đêm hôm trước, nếu không tôi cũng chẳng biết phải ăn nói thế nào với cậu ta.”
Nụ cười của ông rạng ngời hạnh phúc. Tôi bất ngờ, cổ họng nghẹn đắng.
“Đám này có vẻ tốt đấy.” Cô tôi ủng hộ.
“Ừ, rất tốt.” Cha gắp một đũa cải xào. “Đó là con trai nhà họ Lim. Em còn nhớ cậu ta không?”
Cô tôi cau mày, “Anh nói là cậu…”
“Người mà ban đầu được hứa hôn với Li Lan ấy.”
“Ồ, em cứ nghĩ nhà bên đó đã nuốt lời rồi.”
“Giờ họ đổi ý như vậy chẳng phải may mắn sao?” Cô gái bên bàn ăn, bản sao giả mạo của tôi, cười khúc khích gắp một miếng cá hấp. Cô ta hớn hở gắp cho mình miếng má cá béo ngậy, phần ngon nhất trên đĩa, chẳng hề nghĩ đến việc mời những người lớn trong nhà. Cơn phẫn nộ sắp thiêu cháy tôi. Tôi biết điệu cười này.
Tiến tới cạnh bàn, tôi hét lên, “Thế ra đây là cách cô trả ơn tôi, đồ khốn nạn!” Nhưng chẳng ai chú ý tới tôi. Họ tiếp tục dùng bữa và nói chuyện điềm nhiên như thể tôi không hề tồn tại. Nhưng cô ả thoáng ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to, gương mặt thoáng tái đi, và trên môi nở nụ cười quỷ quyệt. Tôi có thể nhìn thấy linh hồn Fan đang lồ lộ trong thân xác tôi. Và rõ ràng, ả cũng nhìn thấy linh hồn tôi đứng trước mặt.
Bữa ăn này là một sự hành hạ với tôi. Tôi đau đớn đi vòng quanh chiếc bàn, gào thét và van vỉ Fan, nhưng ả ta không mảy may đếm xỉa tới tôi. Dần dần tôi nhận ra, ả có thể nhìn thấy, nhưng không thể nghe thấy tôi nói gì. Fan ngồi đó ngạo nghễ, khoác lên lớp da thịt của tôi, ăn hùng hục như một con bò đực, và cười rúc rích mỗi khi có ai đó hỏi han. Sau bữa tối, lấy lí do khó ở trong người, ả đi lên lầu. Tôi giận dữ bám theo, thóa mạ ả đến khản cả cổ. Fan đi vào phòng ngủ và đóng sập cửa ngay trước mặt tôi. Khi tôi ép mình đi xuyên qua cánh cửa, tôi thấy ả đang ngồi trước gương, chải mái tóc dài và mơ màng nhìn vào hình ảnh phản chiếu trong đó. Sau khi cố tình mặc kệ tôi suốt một lúc lâu, cuối cùng Fan cũng chịu quay đầu lại.
“Thế ra cô đã tìm được đường về đây, thật khiến ta bất ngờ đấy.” Ả ngáp dài. “Này, kêu gào chẳng ích gì đâu. Ta chẳng nghe thấy cô nói gì cả. Ta chắc cô cũng muốn biết làm thế nào ta lại được thế này. À, đơn giản lắm. Cô nên biết là ta luôn rất tò mò về cô. Sao cô lại khác biệt đến vậy. Và tất nhiên, ta chẳng thể nào nuốt trôi câu chuyện bịa đặt rằng cô đến từ thiên giới.”
Tôi nghiến răng giận dữ.
“Thực ra lúc đầu ta cũng hơi tin.” Ả thú nhận. “Nhưng khi chúng ta đến Đồng bằng Người chết, ta đã đi theo cô và thấy căn nhà của tổ tiên cô. Sau đó, ta nói chuyện với bà vợ lẽ già, bà ta gào thét về gia đình cô và mẹ cô. Thế là ta hiểu hết tình cảnh của cô, nhưng lúc đó vẫn chưa biết tại sao cô lại khác các hồn ma khác đến vậy. Về sau mất dấu cô, nên không biết cô đã tới đâu. Lang thang quanh thị trấn được mấy ngày thì ta gặp lão gì ghê tởm đó. Lão tự gọi mình là ông Awyoung và vô cùng hứng thú với những điều ta nói về cô.”
Đống trâm cài đầu ả đang cầm trên tay từng là của mẹ tôi, và tôi phát điên khi nhìn ả nghịch chúng.
“Dù sao, ông Awyoung chẳng nói gì nhiều, ngoài việc lão nghi ngờ cô chỉ mới chết một phần. Ta có cảm giác lão coi thường mình. Đa phần mọi người đều coi thường ta, cô biết đấy, nhưng ta có dự định của riêng mình. Cô thực sự quá ngu ngốc.” Fan nói. “Ta sẽ chẳng bao giờ để thể xác của mình nằm chơ vơ thế này. Nhất là khi đó lại là một cơ thể trẻ trung, xinh đẹp. Cô chẳng biết gì về sự chiếm giữ của linh hồn ư? Ta ghét phải nói điều này, nhưng cô xinh đẹp hơn ta khi còn sống nhiều. Tiếc rằng ta không còn gặp được tình nhân của mình nữa, nhưng xét về mặt thể chất thì anh ta đã quá già so với ta bây giờ. Ta sẽ có nhiều trò vui với cơ thể mới này.”
Tôi đứng trước mặt Fan, giận dữ đến mức đầm đìa nước mắt. Ả cau mày. Thật kì quái khi chứng kiến những đường nét trên gương mặt mình chuyển động theo một cách hoàn toàn khác biệt, nhưng tôi có thể thấy rõ linh hồn của Fan đằng sau gương mặt tôi. Điều đó khiến tôi phẫn nộ đến cực điểm.
“Ôi, đừng như thế chứ. Ta phải thừa nhận, có thời điểm ta đã nhụt chí. Khi người đàn ông mũ nan đó xuất hiện ngay trước lúc ta bước vào đường hầm. Nếu không có hắn, ta đã đi một mình từ lâu rồi, hắn làm ta hết hồn. Nhưng rồi cô nói hắn đã bị lũ chim xâu xé. Thế là mọi sự lại xuôi chèo mát mái, đến cả lối ra ở đường hầm cũng thế. Khi ta kể cho cô rằng có một cửa ra ở khu thương nghiệp, trông cô quan tâm một cách lạ kì và tất nhiên, một khi ta đã biết nhà cô ở Đồng bằng Người chết thì thật dễ dàng để tìm đến đây.” Fan quay đi, phớt lờ tôi. “Giờ cô nên đi đi. Ở đây cô chẳng làm được gì đâu. Và rồi linh hồn cô sẽ yếu dần, yếu dần cho đến khi tan biến. Ta không nói chuyện với cô nữa đâu.”
Tôi lao vào ả, hi vọng rằng bằng cách nào đó, tôi có thể trục xuất linh hồn ả ra khỏi máu thịt mình, nhưng chẳng có gì xảy ra. Fan chỉ đơn giản là leo lên giường và nhắm mắt lại - đôi mắt của tôi. Sau một lúc, tôi nhận ra rằng ả đã ngủ say.
Đêm đó tôi nằm cạnh cơ thể của mình hàng giờ liền, nhìn Fan ngủ một giấc ngon lành, không hề hay biết gì xung quanh. Nhiều lần tôi cố nhấn linh hồn mình vào thân xác kia, cố nằm vừa khít với cơ thể đã từng là máu thịt của mình. Thậm chí ngay cả sau khi tôi thoát xác, cơ thể ấy vẫn chào đón linh hồn mỏi mệt và cho tôi cảm giác bình yên, nhưng bây giờ không còn thế nữa. Cơ thể tôi phản ứng như mọi cơ thể sống khác. Nó cự tuyệt linh hồn tôi. Tôi đi đi lại lại cho đến khi kiệt sức rồi ngã quỵ trên sàn nhà, trong lòng tràn ngập đau đớn và căm ghét bản thân. Tại sao, tại sao tôi có thể bỏ lại cơ thể mình chơ vơ như thế? Fan nói đúng, đó là do tôi ngu xuẩn. Tôi đã nghĩ tự mình có thể giải quyết vấn đề, tôi chưa từng cân nhắc đến việc một linh hồn khác sẽ chiếm giữ cơ thể tôi.
Tôi cũng không hiểu nổi bằng cách nào Fan nhập vào xác tôi được trong khi chính tôi lại không thể. Và thêm nữa là ả đã vào nhà bằng cách nào, khi mà xung quanh dán đầy bùa chú? Phải chăng ả biết bí thuật gì đó mà tôi không hay? Ý nghĩ đó dựng tôi dậy. Có lẽ tôi phải đến gặp bà đồng ở đền Sam Poh Kong, người từng cho tôi những lá bùa trừ tà. Bà nói mình có thể nhìn thấy hồn ma, có lẽ bà sẽ giúp được tôi. Lúc hồn tôi mới lìa khỏi xác, tôi đã quá hoảng hốt đến mức chẳng hề nhớ ra bà mà chỉ nghĩ đến việc đi theo sợi tơ dẫn mình tới gặp Tian Bai, rồi hết chuyện này tới chuyện khác liên tiếp xảy ra. Tôi cần phải gặp bà càng sớm càng tốt. Vì rốt cuộc, đến Er Lang cũng cần đến sự giúp đỡ của bà. Ý nghĩ về Er Lang càng khiến tôi đau đớn. Fan nói lúc ở Đồng bằng Người chết, anh đã khiến ả sợ hãi, và bây giờ từ tận đáy lòng, tôi ước rằng anh vẫn đang ở bên. Nếu vậy thì hẳn ả đã chẳng dám làm điều này, tôi nghĩ mà lòng đầy chua xót. Nhưng giờ anh đã không còn, chính sự bất cẩn và ngu xuẩn của tôi đã giúp Fan đặt chân vào ngôi nhà này. Chắc chắn Er Lang cũng sẽ chỉ trích tôi y như vậy, nhưng nếu được nghe giọng nói của anh thêm một lần nữa, tôi sẵn lòng lắng nghe cả những lời châm biếm chua cay nhất. Lôi chiếc vảy của Er Lang ra, tôi thổi khẽ như thường lệ, không hề có hồi đáp. Mí mắt tôi cụp xuống vì không cưỡng lại được cơn buồn ngủ, tôi mệt mỏi cuộn mình trong góc như một chú chó và thiếp đi.
Khi tôi tỉnh lại, căn phòng trống không. Fan đã đi đâu mất, nhưng còn dấu vết ả để lại. Phấn phủ vương vãi khắp nơi, và quần áo ả mặc tối qua giờ rơi lung tung khắp phòng. Tôi không bao giờ làm thế. Vú huấn luyện tôi từ bé phải luôn ngăn nắp và gọn gàng. Khi tôi vừa nghĩ đến vú, thì thấy bà vào phòng. Được thấy bà với thân hình quá bé nhỏ, gầy guộc khiến tôi hạnh phúc hơn nhiều so với những gì tôi có thể bộc lộ. Tôi đã nhớ bà hơn mình tưởng rất nhiều. Sau khi rời xa bà, thậm chí những tiếng nạt nộ và cằn nhằn cũng trở nên thật thân thương với tôi. Giống như cha, trông bà cũng héo hon vì lo âu, như thể sắp teo lại thành một món đồ chơi hình người.
“Vú!” Tôi gọi to và đi theo bà. Nhưng bà chẳng hề hay biết, chỉ nhặt nhạnh quần áo và chỉnh đốn chăn chiếu. Bà lau sạch bàn trang điểm khỏi bột phấn vương vãi, rồi cất những lọ phấn hồng cùng đám trâm cài Fan vứt lại. Khóe miệng bà trễ xuống tỏ vẻ không đồng tình, nhưng lại chẳng thở than nửa lời. Liệu bà có biết cô ta là kẻ giả mạo không? Trong tôi trào dâng niềm hi vọng mãnh liệt rằng bà có nhận ra. Tôi chợt nhớ ra ai là người có thể giúp mình. Tôi băng băng chạy xuống cầu thang theo vú, nhưng mới chỉ nhấc chân được hai bước thì cơn kiệt sức lại ập đến. Tay tôi run lấy bẩy, nhưng vẫn buộc mình phải đứng lên, để rồi bị ánh mặt trời tràn vào từ cửa sổ xuyên thấu. Những ngón tay tôi giờ đã hoàn toàn trong suốt. Tôi khóc nấc lên vì đau đớn.
Đứng đó siết chặt tay mình trong bao lâu, tôi cũng không rõ nữa. Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, nhưng thời gian như ngừng lại với tôi. Sự tồn tại của tôi đã tới cực hạn, chẳng khác gì hạt bụi tôi đang nhìn thấy dưới những ngón tay trong suốt của mình. Tới lúc này, mọi việc chẳng còn quan trọng nữa, dù tôi đã từng có quá khứ hay không, hoặc ai đã từng làm tổn thương tôi. Đờ đẫn mất một lúc lâu tôi mới tỉnh táo lại. Run rẩy và mắc ói, tôi hoảng sợ vì biết mình đã để lỡ quá nhiều thời gian. Tôi nhớ về những con ma đói và dáng vẻ bất động hàng giờ, thậm chí hàng ngày trời của họ. Đơn độc, không được chôn cất tử tế, chẳng có tang lễ đàng hoàng, vì nào có ai biết rằng linh hồn tôi đang lang thang vất vưởng. Tôi sẽ mất phương hướng, phải trôi vật vờ hết nơi này đến nơi khác. Mãi mãi.
Cuối cùng tôi tự lay mình dậy. Nội suy nghĩ ấy thôi cũng đã khiến tôi chật vật lắm rồi, nhưng cuối cùng, tôi vẫn có thể lảo đảo bước trên hành lang. Khi đi qua phòng khách, tôi thấy Fan đang ngồi trên ghế mây, quay lưng ra phía cửa. Vú ngồi sát cạnh khâu vá thứ gì đó, miệng mím lại giữ chặt sợi chỉ. Tôi choáng váng khi nhận ra đó là mảnh lụa batik Yan Hong gửi cho tôi sau chiến thắng tại cuộc thi xâu kim ở nhà họ Lim, cảm giác chuyện ấy đã thành kí ức xa xôi lắm rồi. Hình như vú đang khâu mảnh vải thành một chiếc sarong để mặc với áo kebaya. Tôi nghe được mẩu cuối câu chuyện của Fan.
“Tôi bảo vú hôm nay là phải xong, vậy mà giờ vẫn dở dang thế này.”
“Vội gì chứ?” Vú nói, giọng khắc khổ, “Với thể trạng cô hiện giờ thì vẫn chưa ra ngoài được đâu.”
“Đúng, nhưng anh ấy sẽ đến. Mà thực ra, tôi chắc chắn hôm nay anh sẽ đến.”
Tôi cứng người, lòng dấy lên một mối hoài nghi mãnh liệt. Fan thở dài và mải mê vuốt mái tóc (tóc của tôi), như thể đang vuốt lông một con mèo. “Tôi thấy ngạc nhiên trước sự hấp dẫn của anh ấy.”
“Ngạc nhiên?” Vú hỏi. “Nhưng chẳng phải cô đã mê mẩn cậu ấy hàng tuần trước khi đổ bệnh sao?”
“Ồ… đúng, tôi nghĩ thế. Vú lấy cho tôi cốc nước được không?”
Vú nghe lời đứng lên. Tôi bất ngờ trước thái độ nhu mì của vú nhưng khi ra đến cửa, bà dừng lại, “Cô uống nước nóng hay lạnh?”
“Tất nhiên là nước nóng. Tôi phải chăm sóc bản thân thật tốt chứ.”’ Tôi không nhìn thấy gương mặt Fan, nhưng có thể hình dung ra nét mặt tự phụ của ả.
Má vú hơi giật giật. “Đúng đấy,” bà nói, “Cô luôn uống nước nóng.”
Tôi không biết tại sao vú lại nói vậy. Bà biết rõ tôi ghét nước nóng và thường xuyên mắng mỏ tôi khi còn bé vì tội chuyên uống nước giếng ở sân sau, hay nhấm nháp những mẩu đá viên cha thỉnh thoảng lại mua về. Vú đi xuống hành lang dẫn ra bếp và tôi theo sau bà. Còn một người nữa tôi tha thiết muốn gặp.
Trong căn bếp âm u quen thuộc với những ô cửa râm mát nhờ tán khế ngoài sân, lão Wong đang ngồi bên bàn gỗ lột vỏ củ mã thầy. Vú với lấy ấm nước cạnh bếp lò, áp mu bàn tay vào thử độ nóng. Bà khẽ làu bàu, rót nước ấm vào một cốc trà. “Nhầm cốc rồi.” Lão Wong nói. Đúng là như vậy, đó không phải là chiếc cốc tôi hay dùng, nhưng vú chỉ nhún vai, đặt nó lên khay nhỏ và mang đi. Lão Wong ngước nhìn bà đi qua, và chính lúc ấy lão trông thấy tôi. Thoạt tiên, lão thoáng ngỡ ngàng, rồi nheo mắt như thể không chắc lắm về hình ảnh mình đang thấy.
“Bác Wong, cháu đây!” Tôi kêu lên. Dù vậy, lão vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào tôi như thể bị mất trí. “Bác không nhìn thấy cháu sao?”
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Cuối cùng lão cũng lên tiếng, giọng đầy cảnh giác, “Cô chết rồi sao?”
“Không, cháu chưa chết. Nhưng người đó không phải là cháu! Bác phải nói cho mọi người biết!”
“Cô đang nói gì vậy?”
Tôi lắp bắp, ngôn từ cứ thế thi nhau tuôn ra. Lão Wong nhăn trán, cố theo kịp những gì tôi nói, con dao gọt hoa quả khựng lại giữa không trung. “Từ từ đã,” lão nói, “Ý cô là một linh hồn khác đang chiếm giữ thể xác cô?”
Khi tôi gật đầu, lão buông rơi con dao, gây ra một tiếng xoảng và đập bàn tay lên mặt bàn. “Ôi chao! Cô chủ nhỏ, tôi đã nói với cô là chớ đi lung tung mà! Sao lại xảy ra chuyện kinh khủng này? Chúng ta đã vui mừng biết bao khi thấy cô bình phục. Trời đất ơi, thật là tồi tệ!” Lão xoa mặt, lẩm bẩm gì đó, rồi lại tiếp tục mắng mỏ đến mức khiến tôi bật khóc. “Tôi đã bảo cô rồi! Tôi đã cảnh cáo cô về việc đi loăng quăng và bỏ mặc thân xác mình ở lại!”
“Cháu biết. Cháu xin lỗi, cháu thực sự rất xin lỗi.” Tất cả hi vọng của tôi về việc cứu lấy bản thân mình giờ đây đều vỡ vụn.
Lão Wong thở dài, “Thực ra tôi cũng không biết phải làm gì, nhưng tôi có thể nói cho cha cô hay.”
“Cha cháu không tin vào chuyện ma quỷ đâu.” Tôi nói yếu ớt.
“Bà vú của cô thì có thể lắm, bà ấy sẽ tin tôi.”
“Bác nghĩ thế ạ?”
“Từ lúc cô tỉnh lại, bà ấy cư xử rất kì lạ. Cả tuần qua tôi cũng chẳng gặp cô được mấy lần. Tôi nghĩ cô vẫn ốm, nên không xuống nhà bếp. Nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ bà ấy đã nghi ngờ.”
Hi vọng lại nhen nhóm trong lồng ngực tôi. “Bác bảo với vú được không ạ?”
“Tôi sẽ cố gắng hết sức, nhưng chưa chắc giải quyết được vấn đề của cô.”
“Chúng ta không thể tìm một thầy trừ tà sao?”
“Chúng ta có thể thử. Nhưng hình như linh hồn cô đang trong tình trạng không ổn.”
Tôi gật đầu không đáp. Phải chăng lão Wong cũng thấy rõ rằng linh hồn tôi đang dần tan biến? Và giờ, khi không thể nghỉ ngơi trong thân xác mình được nữa, sự tan rã của linh hồn dường như diễn ra càng lúc càng nhanh. Và dù lão Wong có thể viết chữ đi chăng nữa, tôi nghĩ việc cúng bái đồ ăn trước bài vị của mình cũng chẳng thể làm quá trình ấy chậm lại.
“Thế nên lúc nãy tôi tưởng cô chết rồi.” Lão nói thẳng thừng.
“Cháu đã tới Đồng bằng Người chết.” Tôi nói. “Cháu đã gặp mẹ”
Mắt lão mở to kinh ngạc. “Cô đi tới đó sao? Chỗ ấy thế nào?” Nhưng rồi lão giơ tay ngăn lại. “Thôi, đừng kể cho tôi. Người sống không nên biết quá nhiều về người chết. Nhưng làm sao linh hồn đó lại tìm thấy cô?”
Tôi đau khổ giải thích về việc mình vô ý dẫn Fan tới đây như thế nào.
“Tôi cũng thấy kì quái khi cô vừa tỉnh lại đã bắt gỡ tất cả những tấm giấy bùa ra khỏi cửa sổ. À, tôi cũng có lỗi trong việc này.” Lão thở dài, vò rối mái tóc hoa râm. “Khi cô đi, tô sợ rằng cô không quay lại được nên đã gỡ một lá bùa dán ở cửa sổ phòng bếp, hi vong cô có thể lọt vào được. Là lỗi của tôi. Tôi nghĩ mình có thể trông chừng cửa sổ đó vì nó ở ngay nhà bếp, nhưng rõ ràng tôi đã không làm được.” Nước mắt dâng đầy, lão Wong bất thần dộng trán xuống bàn. “Cũng là do tôi nên mới nên cơ sự này!”
“Có chuyện gì vậy?” Đó là Ah Chung, cô hầu nhà tôi. Hẳn là cô ra ngoài làm gì đó, vì tôi thấy một tay cô đang bê chiếc bát sứ đựng đầy hoa đậu biếc. Thấy lão Wong bực bội nhìn mình, cô lắp bắp, “Cháu không cố ý về muộn đâu. Cháu sang nhà họ Chan hái một ít hoa đậu biếc. Cháu biết bác muốn hấp bánh gạo nếp pulat tai tai cho cô chủ, nhưng ở bên đó cháu nghe được câu chuyện li kì nhất từ trước tới nay!” Lão Wong tiếp tục lườm cô với vẻ không bằng lòng, nhưng cô nói tiếp, “Họ nói rằng nhà mình bị ma ám! Cháu biết ngay từ đầu rồi mà!”
Nhà họ Chan là hàng xóm cách chúng tôi ba nhà. Tường sân sau nhà họ mọc đầy những dải hoa đậu biếc, thứ nguyên liệu cần thiết để làm món bánh hấp phết mứt kaya nấu từ nước cốt dừa, trứng và đường. Ah Chun rất thích sang đó chơi, vì đầu bếp nhà họ rất giỏi buôn chuyện.
“Chẹp!” Lão Wong nói, “Cô đừng nghe người ta nói vớ nói vẩn nữa.”
Nhưng Ah Chun đã phát hiện ra vết tấy đỏ trên trán lão. “Tại sao bác lại đập đầu xuống bàn?”
“Chỉ là tai nạn thôi.” Lão Wong giận dữ đáp.
“Nhưng lúc nãy bác đang nói chuyện với ai đó, cháu nghe thấy từ ngoài hành lang mà.”
Lão Wong cau có đến mức cô gái phải chớp mắt ngạc nhiên, nhưng vẫn cố nói tiếp, “Họ nói có người nhìn thấy linh hồn ra vào nhà mình!”
“Linh hồn loại nào?”
“Những thứ ghê người có đầu trâu và răng chó. Và cả một người đàn bà trông rất đáng sợ. Cháu không muốn ở đây thêm nữa!”
“Bác hỏi cô ấy xem người phụ nữ trông thế nào!” Tôi nói với lão Wong. Từ sâu trong thâm tâm, tôi sợ rằng có khi mình chính là linh hồn đáng sợ đó.
“Họ không nói về cô chủ nhà ta đấy chứ?” Lão Wong hỏi.
“Ôi không, họ nói về kẻ khác, kẻ có gương mặt bạc phếch như thây ma. Người đầu bếp nghe một người bán rong kể lại, ông ta nói mình nhìn thấy ma quỷ.”
Tôi nhớ lại gương mặt như xác ướp của Fan vào lần đầu gặp ả, như thể làn da sắp tuột khỏi lớp xương. “Chính là cô ta!” Tôi nói với lão Wong.
“Cô đang nói gì vậy?” Lão lầm bầm.
“Cháu chỉ kể cho bác những gì mình nghe được thôi.” Ah Chun ra chiều bực tức. “Nhưng tất nhiên bác chẳng tin cháu đâu. Cháu muốn về nhà.”
“Đợi đã.” Lão Wong nói. “Có khi cô nói đúng. Cô nên kể với bà vú, và cả lão gia nữa.”
Ah Chun nhìn lão Wong trân trối như thể lão vừa mọc thêm một cái đuôi. “Kể cho lão gia ạ?”
“Tôi cũng sẽ nói với lão gia.” Lão Wong nói. “Nếu nhà ta sắp sửa có đám cưới, thì chúng ta nên trừ tà trước mới phải.”
“Bác điên rồi?” Cô nói. “Ai lại muốn nghe những điều này trước đám cưới chứ!”
“Thì đã sao? Cứ kể cho họ đi.”
“Rồi để cháu mất việc ạ?”
“Tôi tưởng cô nói muốn về quê.”
Ah Chun lườm nguýt lão. “Bác đừng có vu vạ cho cháu.” Cô ngúng nguẩy đi xuống hành lang, bỏ quên cái bát đựng hoa trên mặt bàn.
“Chà, cô ta có lí.” Lão Wong nói. “Chẳng ai muốn làm lễ trừ tà ngay trước đám cưới cả.”
“Thế thì đã sao ạ?” Tôi hỏi. “Hủy hôn lễ là xong.”
“Có thật cô muốn thế không?” Lão Wong nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt thương hại của lão xen lẫn sự tò mò.
“Cháu không muốn cô ta cưới anh ấy!”
Lão Wong thở dài. “Cô chủ nhỏ, nếu hôn lễ lần này bị hủy bỏ, cô nghĩ rằng mình còn có thể lấy được cậu ta sao?”
Lời lão nói khiến tôi giật mình như phải bỏng. Tôi cúi đầu hổ thẹn. Sự thật là tôi vẫn ấp ủ giấc mơ ngây ngốc về Tian Bai. Thậm chí tôi còn chưa biết liệu anh có phải là một kẻ sát nhân không. Đôi khi tôi còn tự hỏi tại sao tâm trí mình lại nghĩ về anh nhiều đến vậy, tôi thậm chí không thể cắt nghĩa rõ ràng liệu đó có phải là tình yêu. Không hiểu sao, hình bóng Er Lang lại xuất hiện trong tâm trí tôi. Gần đây, đôi khi tôi hay tưởng tượng thấy mình đang chuyện trò với anh. Những ý nghĩ đó an ủi tôi phần nào vào những lúc cô đơn, dù có khi đó là minh chứng rõ rệt cho việc linh hồn tôi ngày càng yếu ớt. Những lúc đó, Er Lang trong tưởng tượng của tôi chỉ nhướng đôi lông mày mà tôi chưa từng có dịp nhìn thấy và quay gót. Anh chẳng giúp được gì. Lão Wong lại tiếp tục nói.
“Tôi biết là cô không thích nghe điều này, nhưng cô định lấy lại thân xác bằng cách nào? Tôi chưa từng nghe về trường hợp hồn bị buộc phải lìa khỏi xác như cô. Thông thường là do linh hồn không muốn trở lại.”
“Bác có nghĩ cháu dính phải một lời nguyền nào đó không?”
“Tôi nói với cô rồi, tôi không biết nhiều những chuyện như thế. Cả đời tôi chỉ muốn tránh xa chúng.”
“Cháu xin lỗi.” Tôi chẳng làm được gì ngoài việc gây rắc rối cho những người xung quanh, đến Er Lang cũng vì tôi mà chết. Từng giây từng phút trôi qua, tôi lại càng thêm căm ghét bản thân mình.
“Đừng rầu rĩ như thế.” Lão Wong nói, giọng cộc cằn. “Tôi chỉ không muốn cô trốn tránh thực tế.”
Tôi cụp mắt nhìn xuống, cố không rơi lệ.
“Tự tôi sẽ kể cho bà vú của cô nghe.”
“Bác hãy bảo vú đến gặp bà đồng! Bà đồng ở đền Sam Poh Kong ấy.”
“Cô có chắc như thế sẽ ổn không? Một khi bà đồng tới đây, chúng ta sẽ chẳng can thiệp được vào những việc bà ta quyết đâu.”
“Bác không bảo với bà ấy được ạ?”
“Các bà đồng luôn có nguyên tắc riêng. Người thường chúng ta không biết được họ muốn duy trì trạng thái cân bằng tâm linh như thế nào. Vì suy cho cùng, họ chỉ muốn tốt cho đại cục.”
“Ý bác là sao ạ?” Tôi chậm rãi hỏi.
“Cô chủ nhỏ, bà đồng có thể sẽ quyết định trục xuất cả cô nữa đấy.”