Làm Dâu Cõi Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25

❊ ❊ ❊

Tôi tự trấn an rằng sẽ không có việc gì xảy ra. Chúng sẽ không nhận ra tôi, khi tôi đang lẩn trốn tít phía sau và mặc đồng phục như thế này. Thế nhưng tay tôi vẫn run bần bật khi tiếp tục công việc. Tôi không nghĩ chúng là những con quỷ đã trấn giữ trước cửa nhà mình. Mấy con đó có vẻ chỉ là lính hạ cấp, trong khi hai con quỷ này có khí chất của kẻ chỉ huy. Tôi hi vọng chúng không nhìn thấy và nhận ra tôi. Mải miết với những suy nghĩ hỗn độn trong đầu, đột nhiên tôi nhận ra mình đã để một vài hình nhân đi lại lung tung quanh căn phòng.

Lão quản gia nhìn tôi bằng đôi mắt tóe lửa, nhưng đã quá muộn. Một trong số những hình nhân ấy vấp phải con quỷ đầu trâu gần nhất. Vừa làu bàu, nó vừa quay sang cắt phăng cánh tay của hình nhân kia rồi vứt luôn xuống sàn. Mọi việc xảy ra quá nhanh đến mức tôi chẳng kịp chớp mắt. Âm thanh trong phòng bị nghẹn lại trong một khắc, rồi mọi cuộc chuyện trò lại tiếp diễn như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Hình nhân kia quay lung tung tại chỗ trong khi cánh tay bị đứt lìa giật cục trên sàn như một loài côn trùng. Lão quản gia, vẫn đang phục vụ dở món cá hấp, nhìn sang tôi với ánh mắt hối thúc. Tôi nghĩ đến việc sai một hình nhân khác ra kéo mấy thứ đó về nhưng lại không dám. Cúi đầu thật thấp, tôi nhanh chân đi dọc căn phòng và đưa hình nhân hỏng sang bên cạnh.

“Đứng đây.” Tôi thì thầm, và thần kì thay, hình nhân nghe lời. Giờ vấn đề còn lại là cánh tay. Tôi rón rén lại gần, cố cúi người thật thấp, dưới tầm mắt của các thực khách. Tôi rùng mình, nhưng cuối cùng cũng lấy được nó. Cánh tay nảy lên và giật cục chẳng khác gì một sinh vật sống, trừ việc nó không có chút hơi ấm nào. Lớp da thịt tạo cảm giác cứng rắn khó chịu như được làm bằng sáp. Tôi nghiến răng, kẹp cánh tay vào nách, đang chuẩn bị lui ra thì một gót chân nện mạnh lên tay tôi.

Đó là một bàn chân to lớn với cổ chân xương xẩu, đi đôi giày nam giới kiểu cổ điển với phần mũi giày uốn cong. Mọi thứ trong thế giới người chết này đều được trang trí theo lối cổ xưa và kệch cỡm. Có vẻ như đồ vàng mã cho người chết chẳng hề có sự thay đổi theo xu hướng thời trang, bất chấp thời đại. Tôi thử nhúc nhích bàn tay mình, cố rút nó ra khỏi đế giày, nhưng bàn chân kia chỉ càng nhấn mạnh hơn. Tôi lom khom ở đó một lúc lâu, tự hỏi mình nên làm gì, rồi dùng hết sức rút bàn tay ra. Gót giày trượt đi vì cú giật mạnh và chủ nhân của nó phát ra một âm thanh giận dữ. Tôi không thể không ngước mắt lên nhìn.

“Bất ngờ chưa.” Một giọng quen tai vang lên. “Cô bé làm gì ở đây?”

Đó chính là lão già nhăn nheo tôi gặp phải lúc mới từ Đồng bằng Người chết đặt chân lên xứ Malacca cõi âm. Chẳng thể nào ngờ lão sẽ đến đây dùng bữa, tôi choáng váng thấy rõ.

“Ta tưởng cô đi tìm bạn mình chứ?” Lão nói. Tôi tuyệt vọng van nỉ lão bằng ánh mắt rằng đừng hướng sự chú ý về phía tôi, nhưng lão chỉ cười khùng khục cắt ngang tiếng nói chuyện râm ran. “Tại sao cô bé lại ăn mặc như người hầu thế này?”

“Có vấn đề gì sao, ông Awyoung?” Một phụ nữ cắt lời. Chất giọng lanh canh như bạc khiến tôi dựng tóc gáy.

“Ta bắt được một con gà nhỏ,” lão cợt nhả, “Một người đáng lẽ không nên ở nơi này.”

Các thực khách dáo dác đứng dậy nhìn làm tiếng ghế lạch cạch vang lên. Tôi co rúm lại, trong một giây điên cuồng, tôi băn khoăn liệu mình có thể đi xuyên qua sàn nhà hành lang được không. Nhưng giọng phụ nữ lại cất lên lần nữa, “Thật là, ông Awyoung. Đó chỉ là một con hầu thôi mà.”

“À, phu nhân ạ, ta không biết liệu đây có phải là một trong số những kẻ hầu người hạ của phu nhân không.” Lão quỷ già nói. Tôi chỉ muốn đá thẳng vào cằm lão ta.

“Tại sao ông nói vậy? Cô bé kia, đứng lên xem nào.”

Tôi miễn cưỡng đứng dậy, cúi thấp đầu và so vai. Những gương mặt quay sang nhìn tôi đầy chờ mong. Thật may khi tôi cách khá xa hai con quỷ đầu trâu - một điểm chung với những vị khách khác, vì họ đều kéo ghế cách xa bọn chúng. Những người còn lại đều là vong hồn người, họ mặc thứ quần áo cứng nhắc mà tôi bắt đầu cảm thấy chán ghét. Ánh mắt tôi dừng lại ở một ông già gầy nhom, nhăn nheo, vàng vọt và có đôi mắt sáng quắc, ánh lên như dao cạo. Trên má ông ta có một cái mụn thịt cùng hai sợi râu. Đây hẳn là ông trẻ của Lim Tian Ching. Ngồi cạnh ông ta là chủ nhân của giọng nói ban nãy.

Bà còn trẻ, không lớn hơn tôi bao nhiêu và đẹp tuyệt trần. Gương mặt trái xoan trắng mịn như chiếc bánh gạo, đôi mắt hạnh đào dài và hơi cong. Mũi bà hơi dài và chóp mũi hơi khoằm. Chắc hẳn khi già đi, chiếc mũi này sẽ không còn đẹp nữa, nhưng bà sẽ chẳng bao giờ già đi cả. Vì suy đến cùng, bà đã chết rồi. Vô số ngọc ngà đung đưa trên mái tóc, trên đôi tai và cần cổ bà. Mỗi khi bà cử động, chúng phát ra tiếng lanh canh. Đôi mày tô vẽ thanh tao đang nhíu lại.

“Cô là ai?” Bà hỏi.

Tôi cúi đầu lễ phép, “Cháu là người hầu mới, thưa phu nhân.”

“Điều này ta biết,” bà nói, ““Nhưng chính xác thì cô là ai?”

Ông già vàng vọt phẩy tay như muốn gạt đi. “Phu nhân à, chúng ta có cần làm phiền những vị khách bởi chuyện nhà thế này không? Nếu muốn thì để sau hẵng xét hỏi.”

Đến đây, lão quản gia xen vào,“Lão gia,” ông ta cung kính nói, “Do thiếu người, nên mấy hôm trước tôi đã thuê cô ta.”

“Ồ vậy à? Ta cũng nhớ có vụ gì đó ở bộ phận bếp núc. Chuyện gì mà liên quan đến món canh ấy nhỉ.” Ông ta nhướng mày với người phụ nữ, nhưng bà quay đi, duyên dáng bĩu môi. Tôi gần như không thở nổi. Dù biết là không nên, nhưng tôi không thể không nhìn bà ta đăm đắm. Đó có phải là mẹ tôi không? Tôi chăm chú quan sát những đường nét trên gương mặt bà, tìm kiếm nét thân thuộc. Tôi có giống bà chút nào không? Vầng trán, đôi mắt, đôi tai tôi liệu có giống bà không? Tôi không thể nhớ hết từng chi tiết tỉ mỉ mà vú đã kể, chỉ nhớ rằng mẹ mình rất xinh đẹp. Nhìn con đi! Tôi mong mỏi bà nhìn tôi mà nhận ra điều gì đó. Mẹ không nhận ra con là con gái mẹ sao? Tôi nghe nói, thậm chí đến cả con vật cũng nhận ra con đẻ của mình, nhưng bà có vẻ lại không nhận ra tôi. Cái nhìn chán ngán của bà lướt qua gương mặt tôi rồi trôi tiếp dọc bàn ăn, dừng lại chỗ hai con quỷ đầu trâu phía đối diện.

“Thưa các ông,” bà nói, “Ta hi vọng các ông thấy đồ ăn ngon miệng.”

Nghĩ rằng đây là dấu hiệu cho phép mình lui ra, tôi lui bước, nhưng khuỷu tay bị một bàn tay xương xẩu tóm lại. “Không nhanh thế đâu.” Lão Awyoung nói. Tôi thầm nguyền rủa cái lần tôi chạm trán với lão. “Mới vài ngày trước, tôi đã nói chuyện với cô gái này. Cô ta hỏi về quỷ sứ và sự tham ô của các công sai âm giới.”

“Sao lại nói chuyện?” Lão gia hỏi.

“Tôi có thói quen cắm chốt gần cổng thành để xem xét những kẻ mới đến. Cô ta phun cho tôi một câu chuyện về việc tìm bạn, mà giờ đây cô ta lại ở nơi này. Không thể nào là trùng hợp được. Chắc chắn cô ta là gián điệp.”

Tôi tái mặt. Ngu ngốc, thật ngu ngốc! Tôi đã nghĩ lão chỉ là một lão già khùng điên, nhưng giờ tôi cắn chặt môi, nhìn chằm chằm xuống sàn. “Thưa ông,” tôi run rẩy, “Chắc ông đã hiểu lầm rồi ạ.”

“Đưa cô ta đi và nhốt lại.” Lão gia ra lệnh. “Chúng ta sẽ xét hỏi cô ta sau.” Ông ta liếc nhìn con quỷ đầu trâu, và nó gầm gừ tỏ vẻ tán thành. Lão quản gia miễn cưỡng di chuyển, gương mặt đầy lo âu, nhưng lão gia đã vẫy một hình nhân mặc đồ đen đang đứng dựa vào tường lại gần. Tôi đoán nó thuộc đội vệ sĩ của lão gia. Túm chặt tay tôi bằng bàn tay rắn như sắt, nó lôi tôi ra khỏi căn phòng. Tôi hướng ánh nhìn đau đớn về phía mẹ, nhưng bà đang gắp một miếng thức ăn đưa lên khuôn miệng xinh đẹp bằng đôi đũa ngà. Bà còn chẳng thèm quay đầu lại khi tôi bị dẫn đi.

Hai tay bị quặt ra sau, tôi nhanh chóng bị giải đi dọc hành lang tối tăm dài dằng dặc. Đi qua những dãy phòng sang trọng xa hoa, những sảnh tiếp khách thênh thang, tới một nơi tôi chưa từng đến, cách xa khu bếp - nơi duy nhất quen thuộc với tôi. Tới khi khuất tầm mắt họ, tôi cố tự giải thoát cho mình, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích, bàn tay hình nhân kẹp chặt như gọng kìm. Tôi thực sự không hề hoang tưởng khi nghĩ nó có thể bóp nát xương mình chẳng chút chần chừ. Và khi đó, điều gì sẽ xảy ra với tôi? Hình dạng linh hồn mà tôi đang có sẽ bị tổn thương, giống như dì ba bị bỏng. Suy nghĩ đó khiến tôi run rẩy và mọi cố gắng ngọ nguậy lập tức tan biến. Cuối cùng, chúng tôi dừng lại trước một cánh cửa trơn không họa tiết. Hình nhân kia mở cửa bằng một tay và tống tôi vào bằng tay còn lại. “Đợi đã!” Tôi gào lên. “Để lại một cái đèn cho tôi với!” Nhưng nói chuyện với lũ hình nhân thật vô ích. “Bập”, cánh cửa sập lại trước mặt, và tôi có thể nghe thấy tiếng bước chân đều đặn của hình nhân rời đi xa dần. Tôi ngồi thụp xuống sàn trong tuyệt vọng.

Được một lúc, đôi mắt tôi quen dần với bóng tối. Hình ảnh mờ ảo, có vạch sọc dần hiện rõ thành một cửa sổ bị đóng chặt. Những tia sáng yếu ớt xuyên qua khe cửa, nhưng những chấn song sát nhau đến mức tôi không thể tách chúng ra được. Căn phòng chỉ rộng mười bước chân có mùi ẩm mốc, nhưng sàn nhà khô ráo và bằng phẳng. Tôi đoán đây là một nhà kho bỏ không, vẫn tử tế chán so với việc bị tống vào buồng giam. Có thể tôi chỉ bị giữ ở đây tạm thời. Tôi nhớ đến những điều người ta hay nói về công việc xét hỏi của lũ quỷ đầu trâu và bắt đầu hoảng loạn. Nếu chúng không thích câu trả lời của tôi, chúng sẽ chặt đầu tôi tại chỗ. Sau đó điều gì sẽ xảy ra với linh hồn tôi?

Trước đây tôi từng khóc vì thương xót bản thân, nhưng giờ đây tôi nhận ra mình đang rấm rứt khóc thầm vì khiếp hãi. Nhưng sau một lúc, tôi lắc đầu thật mạnh. Nếu tôi bỏ mạng ở đây, chết thực sự và không còn chút hi vọng đầu thai hay tái sinh nào, thì đó hoàn toàn là lỗi của tôi vì đã tự đẩy bản thân mình vào tình thế này. Thế nên tôi phải cố tự thoát ra. Tôi tìm kiếm trong phòng vài lần, mò mẫm trong bóng tối. Cánh cửa rắn chắc chẳng hề suy suyển dù tôi có cố gắng thế nào. Không hề có gậy hay đồ đạc gì, chứ đừng nói đến bất kì loại vũ khí nào. Tôi ngồi phịch xuống sàn và cảm thấy hình dạng quen thuộc của chiếc vảy Er Lang đưa. Tôi run rẩy lôi nó ra khỏi túi áo, và tức thì, ánh sáng như ngọc bắt đầu tỏa rạng.

Tôi cẩn thận xem xét món quà của Er Lang lần nữa. Anh ta nói tôi có thể gọi mình bằng cách thổi vào đường viền gợn sóng của cái vảy, dù cũng cảnh báo tôi rằng anh ta không thể bước chân đến Đồng bằng Người chết. Dù vậy, tôi vẫn cầm chiếc vảy lên và thổi khẽ vào cạnh vảy, như cách người ta thổi vào miệng một chai thủy tinh rỗng. Một âm thanh nhẹ nhàng, trong trẻo phát ra, nghe như tiếng nhạc tấu trên một triền đồi xa vắng nương gió nhẹ bay tới. Chẳng có gì xảy ra. Tôi thổi thêm vài lần nữa, rồi lướt ngón tay mình trên đó. Cạnh vảy sắc lẻm. Và với niềm hi vọng mạnh mẽ, tôi bổ nó vào chốt cửa. Nó sắc đến mức cắm phập vào thớ gỗ, nhưng chẳng mấy ăn thua. Tôi rời sự chú ý sang những song cửa sổ mỏng, hi vọng chúng sẽ thất thủ nhanh hơn. Vừa cố gắng, tôi vừa tự hỏi liệu có ai đến đây không. Buổi tiệc hẳn phải kéo dài một lúc nữa. Có khi họ đã quên béng tôi rồi. Trái tim tôi đập loạn lên vì hi vọng, rồi lại chùng xuống. Tôi nghe thấy tiếng bước chân từ đằng xa.

Tôi vội vàng giấu chiếc vảy vào túi áo, nhưng lại chần chừ. Nếu họ soát người tôi thì sao? Cuối cùng tôi giắt chiếc vảy vào cạp quần đằng sau hõm lưng. Tiếng bước chân mỗi lúc một lớn. Có ít nhất hai hoặc ba người, tôi cố căng tai nghe, nhưng có vẻ không giống bước chân nặng nề của lũ quỷ đầu trâu. Có tiếng leng keng của kim loại và tiếng của lão gia. “Nhốt cô ta ở đây hả?”

Chẳng có lời đáp, tôi đoán hình nhân kia chỉ đơn giản gật đầu. Tôi chưa bao giờ nghe thấy chúng mở mồm, và ý nghĩ âm thanh phát ra từ tạo vật vô tri ấy làm tôi rùng mình ghê sợ.

Lão Awyoung hỏi, “Ở đây có an toàn không?” Tôi đã hi vọng lão sẽ biến đi sau buổi tiệc, nhưng rõ ràng lão là kẻ thân cận với nhà họ Lim. Tại sao tôi lại nói chuyện với lão cơ chứ?

“Cô ta không thoát được đâu.” Giọng nói sắc lẻm của mẹ tôi vang lên, và rồi cánh cửa bị mở tung.

Họ đều cầm đèn dầu, hoặc ít nhất là những hình nhân đều đang cầm. Đã quen với bóng tối, mắt tôi nhòa đi trước ánh sáng.

“Đứng lên!” Lão gia ra lệnh. “Cô gái, cô là ai? Và cô đang làm gì ở nhà ta?” Một hình nhân nắm chặt cánh tay tôi. Tôi cúi đầu lí nhí.

“Thưa ông, cháu không biết ông đang nói về điều gì ạ.”

“Nhà cô ở đâu?”

“Nhà cháu sống ở Negri Sembilan ạ. Chúng cháu mới chuyển đến Malacca được một thời gian thì cháu chết.”

“Thế còn câu chuyện cô kể cho ta về chị họ mình thì sao?” Lão Awyoung xen vào.

“Cũng một phần là thật ạ. Nhưng cháu không nói thật hết với ông vì sợ ông là người lạ.”

“Cô ta nói dối!” Awyoung khăng khăng, nhưng lão gia đã bước lại gần tôi để nhìn kĩ hơn. Ông ta nâng gương mặt tôi lên, soi dưới ánh đèn dầu bằng bàn tay xương xẩu.

“À, có lẽ là thật, ta nghĩ thế.” Ông ta nói với giọng chua cay. “Ta có thể hiểu tại sao một cô gái trẻ lại không muốn nói thật với ông.”

“Vớ vẩn! Con bé này biết điều gì đó, tôi chắc chắn.”

“Rất tiếc là những vị khách của chúng ta đã đi mất rồi.” Lần đầu tiên mẹ tôi cất lời từ khi bước chân vào căn phòng. Bà đứng lùi phía sau, quan sát mọi việc bằng ánh mắt chán chường. “Nếu không thì chẳng mấy chốc họ sẽ ép được cô ta nói ra sự thật.”

“À, họ đi mất rồi.” Lão gia đáp. “Hy vọng rằng ta đang không phí phạm thời gian ở đây.”

“Giao con bé này cho tôi.” Lão Awyoung lên tiếng. “Tôi đảm bảo có thể khiến cô ta phải mở mồm.”

Mẹ tôi chỉ nhướng một bên lông mày. “Làm như chúng ta không biết ông chỉ muốn một món đồ chơi mới ấy.”

“Ta không muốn rước thêm phiền toái,” lão gia nói, “Giao cô ta cho bọn quỷ sứ. Chúng sẽ điều tra xem liệu cô ta có biết điều gì không, rồi sau đó cháu trai ta sẽ được hưởng. Nên đừng có làm gì cô ta đấy.”

“Nhưng còn ta thì sao?” Lão Awyoung hỏi.

“Ông sẽ có được cô ta nếu cậu ấy không muốn.” Tiếng cười lanh lảnh của mẹ tôi vang vọng khắp căn phòng. “Nhưng ta chắc là cậu ấy muốn đấy. Dạo gần đây chẳng có mấy người làm lẽ.”

Tên hầu đột nhiên thả cánh tay tôi ra và tôi khuỵu xuống sàn. Những kẻ tra hỏi lục tục rời khỏi, mang cả đèn dầu đi mất. “Làm ơn!” Tôi cầu xin, “Ít nhất hãy cho tôi một cây đèn.”

“Một cây đèn sao?” Lão Awyoung lần chần phía sau. “Chẳng có đâu. Thật ra cô cũng chẳng cần ăn hay uống gì. Đó là một trong những điều tuyệt diệu của thế giới này. Ta có thể nhốt cô trong căn phòng này hàng tháng, thậm chí hàng năm. Cô sẽ giống một con búp bê trong tủ. Và lần sau khi ta lôi cô ra, cô sẽ cầu xin được làm bất cứ điều gì ta sai bảo.” Cánh cửa đóng sập lại. Bên ngoài, tôi nghe lão nói với tên hình nhân. “Ở lại đây. Bất kể có điều gì xảy ra cũng không cho phép cô ta ra khỏi cánh cửa này.” Sau đó bước chân lão xa dần.

Tôi nằm trên sàn nhà một lúc lâu sau khi họ đi, chẳng dám thở mạnh. Tia sáng mờ len qua khe hở bên dưới cánh cửa cho tôi biết hình nhân kia vẫn đang đứng bên ngoài. Đó là một kẻ canh gác thầm lặng không bao giờ ngủ, không bao giờ ăn, và không bao giờ gục ngã vì mệt mỏi. Tôi thấy vẫn còn may khi họ không dùng cực hình với tôi. Nhưng nếu tôi rơi vào tay lão Awyoung, tôi không nghĩ mình còn lành lặn được lâu. Đó là nếu tôi còn sống sót sau khi bị lũ quỷ đầu trâu xét hỏi. Tôi kinh hoàng tưởng tượng về nơi chúng bị gọi tới, và thời điểm chúng quay trở lại đây. Và còn mẹ tôi. Nỗi đau đớn vì sự phản bội của bà giằng xé tâm can tôi, cho dù tôi cố tự nhủ rằng bà chẳng biết tôi là ai. Nhưng hình ảnh ngọt ngào, âu yếm mà từ lâu tôi giữ trong lòng qua lời kể của vú và những tiếng thở dài của cha đã vỡ vụn. Tệ nhất là chẳng điều gì từ cử chỉ hay lời nói của bà làm tôi cảm thấy gần gũi. Bà ác độc và tính toán, y như bà nội thứ tư đã miêu tả. Tôi tự nhủ có lẽ nào bà làm thế chỉ để che mắt người khác, và rồi bà sẽ giải thoát cho tôi. Đôi tai tôi dỏng lên trong im lặng, chờ tiếng bước chân nhẹ nhàng, nhưng chẳng bao giờ thấy.

Khi tôi mở mắt ra lần nữa, vẫn là bóng tối đen đặc đằng sau song cửa sổ khép kín. Chắc hẳn tôi đã ngủ được một lúc, xương cốt nhức mỏi rã rời vì nằm trên sàn nhà lạnh lẽo. Kì lạ là người ta phải vẫn chịu nỗi đau thể xác kể cả trong cõi âm, và ý nghĩ ấy chẳng hề tích cực chút nào với viễn cảnh bị tra tấn. Lời đe dọa của lão Awyoung rằng sẽ nhốt tôi như một con búp bê trong hộp làm tôi hoảng sợ. Điều duy nhất an ủi tôi là bản thân không bị đói, ít nhất là chưa bị. Tôi bật dậy, căng thẳng hết mức. Âm thanh đột ngột khiến kẻ trấn giữ ngoài cửa chuyển động, phát ra những tiếng giấy vò sột soạt. Tôi cứng người, chẳng dám thở mạnh. Sau vài lần nỗ lực, tôi mới rón rén đi tới gần cửa sổ và bắt đầu cưa song cửa sổ bằng chiếc vảy. Những âm thanh nhỏ nhẹ đều đặn có vẻ làm hình nhân bên ngoài bình tĩnh lại, sau một lúc, tôi thấy cái bóng ngoài cửa lại đứng im lìm. Mặc dù vậy, tôi vẫn sợ những âm thanh đột ngột sẽ kích động nó.

Tôi bắt đầu cưa mạnh hơn, cảm nhận rõ rệt cơn đau dấy lên ở cổ tay và vai. Tâm trí tôi lại nghĩ về Tian Bai. Anh đang ở đâu, đang làm gì? Bao nhiêu ngày đã trôi qua trên dương gian? Tại sao tôi lại vội vã đến chỗ quỷ quái này? Tôi ước rằng mình đã ở lại lâu hơn để cùng anh chia sẻ những giấc mộng. Nhớ lại cảm giác ấm nóng của bàn tay anh lướt qua trên da thịt mình, mặt tôi đỏ bừng trong bóng tối. Tôi tua lại cuộc chuyện trò của chúng tôi cả trăm ngàn lần, cố nhớ lại chính xác lời lẽ và giọng điệu của anh. Trí tưởng tượng của tôi đi xa hơn, tôi hình dung sẽ thế nào nếu lấy Tian Bai làm chồng, ngồi cạnh anh, và luồn tay ôm anh trong đêm tối. Một ý nghĩ đen tối bỗng vụt qua tâm tưởng tôi. Cuộc hôn nhân sẽ khiến tôi trở thành con cháu nhà họ Lim, nghĩa là đen đủi thay, tôi sẽ lại phải bước chân vào ngôi nhà ở Đồng bằng Người chết này. Ý nghĩ ấy làm mọi mộng tưởng của tôi tan biến.

Tôi đứng trong bóng tối, cưa song cửa sổ bằng chiếc vảy của Er Lang một lúc rất lâu mới bẻ được một song, rồi đến song thứ hai. Tay và cổ tay tôi tê rần đâu đớn. Qua lỗ hổng vừa tạo ra, tôi nhìn thấy lờ mờ bóng những tàng cây và đoán rằng mình đang hướng mặt ra phía khu đất trống. Chẳng có vườn tược gì ở đây, chỉ có một triền cỏ khô và phía xa là một bức tường cao lợp mái ngói. Dù màn đêm tăm tối, tôi vẫn nhìn thấy thứ gì đó vừa chuyển động chớp nhoáng, như một đám mây hợp thành từ những đôi cánh chao lượn. Nó trôi qua nhanh đến mức tôi tự hỏi liệu mình có nhìn nhầm không, nhưng rồi tôi nhớ ra mình chưa từng thấy cánh chim nào ở cõi âm này.

Song cửa sổ được làm bằng một loại gỗ cứng nào đó, có lẽ là gỗ belian trứ danh, hay còn gọi là gỗ lim Borneo, nghe đồn rắn chắc chẳng kém gì kim loại. Cứ một lúc tôi lại kiểm tra cạnh chiếc vảy, sợ mình đã làm nó mòn đi, nhưng thật ngạc nhiên là nó vẫn sắc như cũ. Tôi thử chạm chiếc vảy vào ngón tay mình và thấy vài giọt máu tứa ra. Cảnh đó làm tôi yên tâm, vì dù thể xác thực sự không ở đây, tôi vẫn thấy mừng rằng, khác với những con lợn bị làm thịt ngoài sân, mình vẫn có thể chảy máu. Kiệt sức, tôi ngồi xuống và thử thổi vào đường viền gợn sóng của chiếc vảy. Một lần nữa, tôi lại nghe thấy tiếng nhạc cuốn hút mà xa vắng như vọng đến từ miền nào xa xôi, như có người thổi điệu sáo cô đơn bên triền núi ngập ánh trăng vàng.

Bầu trời ửng lên xam xám báo hiệu gần đến bình minh. Nhận ra mình lại thiếp đi vài phút, tôi hoảng hốt nhảy dựng lên và chạy tới cửa sổ, tự hỏi liệu những con quỷ đầu trâu đã trở lại hay chưa. Nhìn ra ngoài, tôi giật mình khi thấy một bóng đen, giống một cây nấm kì dị, đột nhiên nhổm lên từ cửa sổ. Tôi cố kìm một tiếng thét.

“Ta đang đợi cô tỉnh giấc. Trời đất, cô ngủ lâu đấy.”

Tôi nhận ra kiểu nói ấy, kiểu nói cao sang lạnh nhạt, trái ngược với chất giọng mê hoặc. “Er Lang?” Tôi thì thầm.

“May cho cô là ta tới đây.”

“Nhưng tôi tưởng anh không tới được?”

“Đáng lẽ ta không nên ở đây. Như ta đã nói từ trước, nơi này vốn chỉ dành cho hồn ma con người thôi. Nhưng ta được giúp đỡ một chút.”

“Ai giúp?”

“Cô không nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt sao?”

Tôi nhớ ngay đến khu đầm lầy ngập mặn, như thể đọc được suy nghĩ của tôi, anh ta nóng nảy lên tiếng. “Không, chỗ bà đồng ở cạnh đền thờ cơ.” Anh ta nói tiếp, “Cô tới đó để xin bùa chú ngăn Lim Tian Ching (chúng giúp cô nhiều đấy), nhưng lúc đó ta đến để nói với bà ta về Đồng bằng Người chết.” Giọng anh ta đầy tự mãn.

“Thế là cuối cùng anh cũng tới được đây.” Tôi nói.

“Ừ, hơi khó khăn một chút. Và như cô thấy đấy, ta không đến đây bằng cơ thể bình thường.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Khối tối màu mà tôi nhìn nhầm thành cây nấm hóa ra chỉ là chiếc mũ của Er Lang. “Tôi thấy anh vẫn giống hệt như trước.”

“Tất nhiên vẫn giống. Nó chỉ không phải là thân xác thực của ta thôi. Nhưng để do thám thì cũng đủ rồi.”

“Thế anh còn cần tôi làm gì?” Tôi bắt đầu thấy bực tức. “Tại sao anh lại bảo tôi đến đây để do thám Lim Tian Ching trong khi anh đã lên kế hoạch tự mình tới?”

“Kì thực thêm cô vào cũng tốt. Mà ta cũng không chắc chắn rằng mình tới được nơi này.”

“Anh có biết là suýt nữa tôi đã bị bọn quỷ sứ thẩm vấn rồi không?”

“À, biết, chẳng phải lỗi của ta khi cô tỏ ra mình là một gián điệp ngốc nghếch đến thế.”

“Ngốc nghếch?” Tôi vô ý cao giọng và hình nhân ngoài cửa đột nhiên chuyển động. Tôi vội vàng ngâm nga sau một quãng nín thở, bóng đen đằng sau cánh cửa lại trở về im lặng.

“Tại sao cô lại ngâm nga như thế?”

“Vì ngoài kia có một hình nhân đang canh gác!” Tôi rít lên khe khẽ. “Nó phản ứng khi có tiếng động lạ.”

“Ôi, thế à?” Tôi ghét cách Er Lang reo lên thích thú. “Thật ra ta phải cảm ơn cô,” anh ta nói tiếp, “Nếu không nhờ cô, ta đã không thể tới được đây, dù có sự giúp sức của bà đồng đi nữa.”

“Tại sao lại thế?”

“Tất nhiên vì cô gọi ta rồi. Nếu cô không làm vậy thì ta không thể đến đây được.”

Tôi quay lại nhìn chiếc vảy trong lòng bàn tay. Nó tỏa sáng nhàn nhạt như một viên minh châu. “Anh tới đây lúc nào?”

“Tối hôm qua, sau khi phải ước đoán vị trí, ta đã mất khá nhiều thời gian đảo quanh khu đất này. Nơi đây thật quá phô trương.”

“Sao anh không giúp tôi thoát ra ngoài?”

“Ta không thể xác định được cô ở đâu cho đến khi cô gọi ta thêm lần nữa. Vả lại, cũng có vài việc thú vị xảy ra. Nhưng ta muốn tin tức trước đã.”

Cố gắng nói nhỏ hết cỡ, tôi nhanh chóng tóm lược tất cả những gì đã chứng kiến, bao gồm cả sự xuất hiện của những con quỷ đầu trâu. Tôi bỏ qua phần về mẹ tôi, cảm thấy xấu hổ vì đã đi tìm mẹ trước tiên. Er Lang lắng nghe mà không nói lời nào, được một lúc lại gật đầu, khiến chiếc mũ rộng vành dập dềnh như con thuyền trên mặt nước.

“Chỉ bấy nhiêu thôi hả?” Anh ta nói khi tôi chìm vào im lặng.

Tôi đỏ mặt. “Vâng. Chẳng nhiều nhặn gì, đúng không?”

“À, ít nhất chúng ta cũng phát hiện ông trẻ của Lim Tian Ching cũng dính líu vào việc này. Cô có nhớ được vị khách nào khác không?”

“Có một lão già, tên Awyoung. Lão là kẻ tôi gặp đầu tiên khi tới đây.”

“Thật tiếc là cô không thể kéo dài thân phận ẩn danh thêm nữa,” Er Lang lãnh đạm nói, “Nhưng ta đồ rằng chúng ta sẽ phải tiếp tục với những gì đang có trong tay. Awyoung là một tiến triển thú vị đấy. Lão đã nán lại Đồng bằng Người chết một thời gian dài đến đáng nghi.”

“Lão nói rằng bản thân đã chán ở đây và muốn được chuyển tới tòa án địa phủ từ lâu rồi, nhưng con cháu trên dương gian cứ tiếp tục cầu khấn cho lão có thêm thời gian để hưởng thụ những thứ xa hoa họ cúng tế.”

Er Lang bật cười, “Lão bảo với cô thế à? Bí mật giữa hai chúng ta nhé, ta không nghĩ lão muốn ra tòa đâu. Thực tế, cái tên lão nổi tiếng vì lão đã ở lại đây gần hai trăm năm rồi.”

“Làm sao được lâu như thế?”

“Giấy tờ của địa phủ ghi chép giống hệt những gì cô vừa kể với ta, được con cháu hiếu thảo cúng bái, kéo dài thời gian ở đây. Nhưng ta nghi là lão chẳng muốn đi thật đâu. Trước hết, lão có nhiều tội lỗi phải trả giá trước tòa lắm, thế nên lão chẳng muốn đối mặt sớm với bản án ấy làm gì. Chắc chắn lão đã thương lượng với ai đó, có thể là một trong số chín phán quan, để đạt được thỏa thuận. Thứ hai, có một tay sai như lão cũng hữu dụng lắm, vì Đồng bằng Người chết là một nơi luôn biến đổi. Từ đây có thể dễ dàng tới những nơi chốn khác, hay thậm chí trở về nhân gian như một hồn ma. Còn thứ gì vô danh như một hồn ma chứ?”

“Nhưng lão nói mình chẳng bao giờ đi nơi khác.”

“Cô thật là ngây thơ. Dễ thương đấy, theo một nghĩa nào đó. Lão thừa sức cử gián điệp hoặc tay sai đi thay, ai đó như Lim Tian Ching chẳng hạn. Ta muốn biết ai giật dây đằng sau lão này.”

“Tôi nghĩ lão bị điên.”

“À ừ, như thế càng dễ làm việc hơn.”

Tôi ngỡ ngàng.

“Nhưng dù sao đi nữa,” Er Lang nói, “Đó chắc chắn là một thông tin hữu ích. Để xem chúng ta có thể tìm ra thêm được gì.”

“Nếu anh kéo những chấn song này ra, tôi nghĩ mình có thể leo ra ngoài.” Tôi nói.

“Ta bắt đầu tự hỏi liệu để cô ở lại đây có hữu ích hơn không.”

“Gì cơ?” Giọng tôi chuyển thành một tiếng ré.

“Hãy nghĩ đến hậu quả khi họ phát hiện ra cô đã trốn mất, và những thông tin cô có thể tìm hiểu nếu lão Awyoung nghĩ rằng vẫn giữ được cô làm tù nhân. Thực ra, ta thấy bị bọn quỷ đầu trâu thẩm vấn cũng chẳng sao đâu. Ta còn muốn biết ai quản lí chúng nữa.”

“Nếu chúng đọc tâm trí tôi thì đó sẽ là cái kết cho sự nghiệp điều tra bí mật của anh đấy.”

Miệng anh ta khẽ cười, để lộ làm răng trắng dưới bóng râm chiếc mũ. “À, đó cũng là vấn đề đấy nhỉ? Ta nghĩ mình phải cứu cô ra thôi.”

Tôi ngỡ ngàng đứng nhìn anh ta bẻ chấn song. Ngón tay anh dài và thon, trong ánh sáng nhạt màu nhìn giống hệt bàn tay con người. Nhưng chúng sở hữu một sức mạnh vượt xa vẻ yếu đuối bề ngoài, vì anh ta có thể dễ dàng bẻ gãy những chấn song gỗ lim. Anh ta gần như chẳng tạo ra tiếng động nào, nhưng tôi vẫn lo lắng liếc về phía hình nhân.

“Còn kẻ đang canh gác tôi thì sao?” Tôi thì thầm. “Nó được lệnh không để tôi thoát.”

“Ra ngoài cửa sổ?”

“Ồ, tôi hiểu rồi. Họ nói là không được ra ngoài bằng cửa chính.”

“Đó chính là vấn đề của lũ hình nhân này,” Er Lang phấn khích. “Chúng chẳng có trí óc, dù tận tụy cống hiến và tuyệt đối tin tưởng. Bảo sao quá trình điều tra của ta bị tắc nghẽn cho đến khi tìm ra cách tự mình đi đến đây.”

“Anh không nhờ những hồn ma khác giúp anh được à?”

Er Lang khựng lại. “Sao cô lại nghĩ mình là người đầu tiên?”

Trong khi tôi bận suy nghĩ về câu hỏi đó, anh ta đã gỡ xong chấn song cuối cùng. Tôi loay hoay rướn người cố trèo qua khung cửa sổ hẹp. Er Lang vươn tay kéo tôi ra. Tôi cứ tưởng tay anh ta phải lạnh ngắt và cứng đơ như bọn hình nhân, nhưng ngạc nhiên thay, nó lại ấm nóng và rắn chắc. Dù không muốn, nhưng tôi vẫn đỏ bừng mặt. Tôi không quen với sự đụng chạm của đàn ông, và sự đụng chạm này, dù chỉ trong phút chốc, cũng khiến tôi cảm thấy khó thở khi cảm nhận rõ nét những ngón tay thon mảnh của Er Lang, khác hẳn với bàn tay vuông vắn của Tian Bai. Tôi xấu hổ quay mặt đi, tập trung vào việc cố thoát ra khỏi khung cửa sổ hẹp. Hông và chân tôi tì sát vào khung cửa, tới một điểm nhất định, tôi bị mắc kẹt.

“Dừng lại!” Tôi thở hổn hển.

Er Lang nghiêng đầu sang một bên như thể đang lắng tai nghe âm thanh từ xa vọng lại. Rồi mặc kệ sự chống cự của tôi, anh ta ép sát người vào tường và cứ thế kéo mạnh hơn. Khung cửa kêu cọt kẹt, rồi oằn xuống và banh rộng thêm một phân, cho phép tôi trượt ra như một con cua bò ra khỏi chiếc nồi úp ngược.

“Anh không nghe tôi nói à? Đau lắm!”

“Bị tắc lại còn tệ hơn.” Anh ta nói. “Nhanh lên! Có mấy người làm vườn đang đến.”

Với bộ dạng chẳng lấy gì làm thanh lịch, chúng tôi chui vào một bụi cây gần đó để trốn, Er Lang gần như kéo tôi theo. “Thấp người xuống!” Anh ta rít lên. Tôi cúi lom khom và nhìn thấy hai đôi chân đi với điệu bộ đều đặn giật cục. Theo sau là hai hình nhân nữa. Chúng đi song song, cắt tỉa bụi cây, không hề hé răng. Tôi lùi dần vào người Er Lang khi chúng đến gần. Mùi trầm hương nhàn nhạt phảng phất trên quần áo anh, một điều khác lạ ở chốn người chết này. Nhắm mắt lại, tôi hít một hơi thật sâu mùi hương thanh tịnh uy nghi ấy. Mùi hương làm tôi nhớ đến giọng ngâm dịu êm và những bài thơ đọc bên ánh nến, trong khoảng thời gian được đong đếm bằng nghi thức trang nhã là đốt những nén hương trầm quý giá. Không biết ai là người tẩm hương vào quần áo cho anh ta? Tôi lắc đầu cố xua đi suy nghĩ ấy. Thật ra việc Er Lang làm gì vào thời gian rảnh chẳng hề quan trọng, dù là chơi gái hay lặn tìm cá biển. Tôi không nên quá tò mò về anh ta. Thế nhưng, tôi lại ý thức được rõ ràng sự gần gũi hiện tại và cảm giác lưng mình áp chặt vào lồng ngực ấm nóng của anh ta.

Cánh tay trái của Er Lang gần như ôm trọn lấy tôi, cơ bắp anh ta căng cứng như thể dự liệu được điều gì. Tôi cố không nghĩ đến việc mình đang gần anh ta đến mức nào, chỉ biết tim mình đang đập dồn dập. Một cảm giác nóng cháy lan dần lên cổ. Sợ bị Er Lang phát hiện ra, tôi cứng người lạ, nhưng có vẻ anh ta không hề để ý, cánh tay đang quàng trên vai tôi siết chặt vẻ âu lo.

Chân lũ hình nhân làm vườn càng lúc càng đến gần, chuẩn bị cắt tỉa bụi cây nơi chúng tôi đang trốn. Đến phút chót, Er Lang đứng phắt dậy. Anh ta bước ra khỏi bụi cây và bắt đầu giả vờ bận bịu làm vườn, nện gót chân họa theo chuyển động của lũ hình nhân. Chiếc nón rộng vành của anh ta chẳng hề giống với mũ lao động chóp nhọn hoắt của chúng, nhưng tôi tha thiết hi vọng rằng tiểu tiết ấy không làm chúng chú ý. Chúng dừng lại và rúm vào nhau, rồi may mắn làm sao, chúng tiếp tục chuyển hướng sang bụi cây khác.

Một lát sau, Er Lang ra hiệu cho tôi đi ra, tôi đưa mắt nhìn quanh quất. Mấy tên làm vườn giờ chỉ còn là những chấm nhỏ ở đằng xa.

“Bọn họ làm cả đêm sao?” Tôi hỏi, nhìn lên bóng tối lờ mờ mà may mắn thay, giờ vẫn đang bao phủ bầu trời.

“Trời sẽ sáng nhanh thôi,” Er Lang nói, “Nhưng có vẻ bọn chúng đi loanh quanh bất kể giờ giấc. Nhân tiện, trông cô ghê quá.”

Tôi lườm anh ta, nhận ra mái tóc bện của mình đã bù xù, và quần áo lấm lem bụi bẩn, chưa kể khuôn mặt nhem nhuốc ngoa nguếch nước mắt. “Thế thì đã sao?”

“À, nếu định do thám lão Awyoung, thì sẽ tốt hơn nhiều nếu trông cô cuốn hút hơn một chút.”

“Anh định cho lão thẩm vấn tôi nữa à?”

“Sẽ có ích không biết chừng.”

“Tôi ghét anh!” Tôi buột miệng trước khi kịp ngăn mình lại.

Trông anh ta ngạc nhiên một cách thành thật. “Đa phần phụ nữ nói họ yêu tôi.”

Tôi quay đi để che giấu sự điên tiết của mình. Tính tự cao tự đại của Er Lang làm tôi choáng váng hết lần này tới lần khác, mặc dù lẽ ra tôi phải cảm kích vì anh ta đã giải cứu mình. Nhưng anh ta chính là người đã dụ tôi đến đây, tôi bực tức mà quên mất rằng mình chẳng còn sự lựa chọn nào khác vào thời điểm ấy. Trước đó, tôi còn đoán rằng đằng sau vành mũ rộng của Er Lang là một cái đầu cá máu lạnh, nhưng giờ đây, tôi chua chát nghĩ nguyên hình của anh ta hẳn là Trư Bát Giới. Vốn là một nguyên soái trên thiên đình, hắn ta đầu thai vào lốt một con lợn sồ sề, ra sức theo đuổi phụ nữ với niềm tin mù quáng rằng mình tuấn tú vô song.

“Tất nhiên, ta sẽ nỗ lực để cứu cô,” Er Lang nói, mà theo tôi nhận thấy là với một vẻ đầy kiêu ngạo. “Ta sẽ không để cô lại đây đâu.”

“Đó chẳng phải là điều anh định làm hay sao?” Tôi hỏi.

“Cô phải tin ta. Ngoài ra, ta thấy cô chẳng còn sự lựa chọn nào khác. Nếu cô không tìm cách nhập lại với thân xác của mình sớm, cô sẽ mất nó vĩnh viễn.”

“Tôi đã rời dương thế được bao nhiêu ngày rồi?” Tôi hỏi, đột nhiên lo âu.

Anh ta khựng lại. “Gần ba tuần rồi.”

“Nhưng anh đã nói rằng thời gian ở Đồng bằng Người chết trôi nhanh hơn so với trên dương gian cơ mà!”

“Không có nghĩa là nó luôn như vậy. Nếu chúng ta may mắn, thời gian sẽ đảo ngược lại và trôi chậm hơn.”

Nỗi kinh hoàng làm cổ họng tôi nghẹn lại. “Anh nghĩ tôi còn bao nhiêu thời gian?”

“Nhiều nhất là vài tuần.”

“Còn tệ nhất?”

“Sự phân tách linh hồn và thể xác của cô có thể đã bắt đầu rồi.”

Sau một khoảng lặng dài, Er Lang lại nói, “Ta rất lấy làm tiếc.”

Tôi muốn khóc, nhưng nước mắt sẽ chẳng giúp được gì dù tôi còn là người hay đã biến thành một hồn ma. “Được rồi.” Tôi nói, cố làm ra vẻ thoải mái. “Tôi sẽ đi tìm lão Awyoung.”

“Nếu đang âm mưu tạo phản, hẳn lão phải có một người chống lưng đầy quyền lực. Hãy cố tìm ra ai là kẻ đứng sau, dù tôi sợ rằng việc cô biến mất khỏi nhà kho sẽ sớm bị phát hiện thôi. Có nghĩa là chúng ta còn rất ít thời gian.”

Điều đó làm tôi nhớ ra, “Tôi phải gặp Fan vào ngày mai. Fan bảo sẽ chỉ đường cho tôi quay về. Hay tôi đi cùng anh?”

“Không thể được. Cách tôi vào thế giới này cô không thể áp dụng.” Er Lang kiên quyết lắc đầu, khiến chiếc mũ nan rộng vành tròng trành. Tôi đã định hỏi tại sao anh phải đội chiếc mũ này, nhưng nghĩ cho kĩ, có thể dưới chiếc mũ ẩn giấu một sự thật kinh hoàng, nên tôi đành nén câu hỏi lại.

Quá trình quay lại dinh thự nhà họ Lim mất khá nhiều thời gian. Er Lang di chuyển mà không phát ra tiếng động nào, cứ một chốc lại dừng trong bóng tối hoặc sát cạnh những bức tường. Tôi chỉ việc theo sau anh ta. Chúng tôi đi qua nhiều lối tắt, luôn cố tránh gặp phải người trong nhà. Toàn bộ nơi này mang đậm phong vị Trung Hoa cổ xưa mà tôi hiếm khi bắt gặp ở Malaya. Tôi tự hỏi thế giới sau khi chết của người theo đạo Sikh, người Tamil, người Mã Lai và cả những thương nhân Ả Rập sẽ ra sao. Và thiên đường của người Thiên Chúa giáo sẽ thế nào? Không hiểu vì sao, đột nhiên cô gái người Bồ Đào Nha Isabel Souza trong giấc mơ của Tian Bai lại hiện lên trong tâm trí tôi. Nếu cô ấy chết, liệu cô ấy có phải chạy trốn trên mảnh đất đầy rẫy kẻ thù như thế này không? Chắc hẳn là không.

Nếu ở một thời gian và không gian khác, có lẽ tôi sẽ chú ý chiêm ngưỡng lối trang trí và kiến trúc đặc biệt nơi đây. Một vài chi tiết trong số đó tôi chỉ mới nhìn thấy trong sách vở và tranh ảnh. Những mái hiên nhỏ, những cành cây uốn cong, và lác đác chùa chiền đều quen thuộc với tôi đến lạ. Nhưng không khí thì lạnh lẽo quái dị, màu sắc tối xỉn và ánh sáng trắng lóa làm tôi cảm thấy mình đang đi qua một vùng đất làm bằng giấy, bản thân mình không khác gì một con rối wayang kulit cắt tỉa bằng giấy đang biểu diễn trên nền sân khấu cũng bằng giấy. Và dù ghét nơi này đến thế nào, tôi vẫn phải thừa nhận rằng có một sự hưng phấn nhất định khi rình mò trong dinh thự nhà Lim Tian Ching. Đã bao lần y cũng tự ý quấy phá giấc mơ của tôi đấy thôi? Cuối cùng chúng tôi tới một cánh cửa nhỏ khảm trên tường. Er Lang đưa tay đẩy và nó hé mở.

“Tốt.” Anh ta nói, vẻ mặt thỏa mãn. “Chưa ai lọt vào đây cả.”

“Chúng ta đang ở đâu?” Tôi thầm thì.

“Đằng sau khu phòng riêng của nhà này. Hôm qua ta đã tiến hành do thám sơ bộ và để ngỏ cửa này.”

Tôi thấy xấu hổ vì chưa gì đã vội bực tức khi nghĩ anh ta thật chậm chạp trong việc giải cứu mình.

“Đằng kia là một loạt các khoảng sân nhỏ. Nếu có khách quan trọng đến nhà, hẳn họ sẽ được sắp xếp chỗ ngủ ở đâu đó quanh đây. Tôi để cô tự tìm phòng ngủ của lão Awyoung. Tùy cơ ứng biến nhé, nhưng nhớ quay lại lúc chiều tối.”

“Quay lại đây hả?” Tôi hỏi.

“Cô có thấy ngôi đình phía xa kia không?” Quay người lại, tôi thấy một đình hóng mát lợp ngói có những cột trụ sơn son thếp vàng. “Đợi ở đấy. Nếu vì lí do nào đó mà ta không xuất hiện vào sáng hôm sau, ta khuyên cô nên tự tìm đường ra và liên lạc với người bạn tên Fan của cô.”

“Vậy cứ để anh ở lại à?”

“Ta có thể tự lo cho mình.” Anh ta đáp. “Cô mới là người sẽ gặp nhiều khó khăn khi rời khỏi Đồng bằng Người chết.”

Anh ta lướt qua cánh cửa như một giọt mực lăn đi và biến mất.

ẽ được giá đấy. Vẫn còn nhiều thứ khác. Những món đồ cổ cha sưu tầm, rốt cuộc cũng có đôi chút tác dụng.” “Được bao nhiêu ạ?” Tôi hỏi. “Không đủ. Nhưng ta định tuyên bố phá sản. Những thứ này để dành cho con. Chúng ta sẽ quy đổi chúng ra ti
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yangsze Choo

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.