Tôi đẩy mở cánh cửa. Bên trong là một khoảng sân kín đáo, bao quanh là các dãy chậu cây cảnh thẳng tắp, gọn ghẽ nhưng chẳng có sức sống. Những cái cây giống nhau y hệt, từ số lượng bông hoa đến dáng vẻ từng chiếc lá. Tôi không thể không có ấn tượng rằng chúng được in trên giấy bìa và đốt đi để cúng bái cho một vị tổ tiên nào đó nhà họ Lim. Ba cánh cửa trổ ra từ bức tường bao quanh khoảng sân. Tôi lại ngần ngừ, tự hỏi mình nên đi lối nào. Tôi kéo nhẹ cánh cửa giản dị nhất vì chắc mẩm đó là lối đi dành cho người hầu. Cánh cửa bật mở, đột ngột và không hề gây ra tiếng động, dẫn đến một hành lang.
Đây rõ ràng là một chái nhà tôi chưa từng đặt chân đến. Hành lang ở đây ở nhỏ hẹp, nhưng trang hoàng công phu hơn những dải hành lang rộng dài trên nhà chính. Trên tường treo nhiều tranh lụa. Tôi ngắm nghía, nhận ra đó là một phần bộ sưu tập hội họa của ai đó. Những con quái vật kì dị xoáy đôi mắt đen kịt nhìn tôi từ những bức tranh. Càng vào sâu phía trong, những bức họa càng thêm kì quái, một vài bức thậm chí còn gây phản cảm vì chúng khắc họa những cặp đôi quằn quại trong nhục cảm dục vọng, những người phụ nữ biến hình thành thú vật và những con quỷ hút máu đang mút mát xương cốt. Tôi né ánh mắt để khỏi nhìn vào mấy bức tranh kinh khủng nhất, vì những nét vẽ ấy dường như có sự sống của riêng mình.
Đột nhiên có tiếng bước chân nhẹ nhàng, thoăn thoắt vang lên trên nền gạch lạnh giá, làm tôi nhớ ra mình đang ở đâu và phải làm gì. Tôi cuống cuồng tìm chỗ trốn. Gần đó có một cánh cửa, nhưng trông nó nặng nề và xa hoa đến mức nếu không phải đang trong tình trạng sợ bị phát hiện thì chẳng đời nào tôi dám đi vào. Tôi thử đẩy, và ngạc nhiên thay, cánh cửa mở ra. Quá may mắn cho tôi khi không có ai trong phòng, dù nơi này trông giống phòng riêng của ai đó. Tôi nhìn thấy bàn làm việc, và phía xa trong góc là một chiếc giường truyền thống được thiết kế như một cái hộp. Sách và giấy lộn xộn khắp nơi, nhưng tôi chẳng có thời gian để xem xét cụ thể. Chiếc tủ lớn duy nhất trong phòng, nơi khả dĩ nhất để tôi ẩn thân, đã bị khóa chặt. Tôi kéo cánh cửa một cách vô vọng, cuối cùng đành chui lên giường. Rèm thêu kim tuyến buông hờ che chắn tôi đang lom khom núp với trái tim đập điên cuồng. Tôi tự nhủ chắc ai đó ngoài kia sẽ nhanh chóng đi khỏi, nhưng tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng này.
“Awyoung! Ông Awyoung! Ông đang ở đâu vậy?”
Đó là giọng của mẹ tôi. Tôi hốt hoảng nhận ra là lúc nãy đã không khép chặt cửa, thật bất cẩn làm sao, trời ơi, tôi thì lại đang đứng cách cửa khá xa. Chần chừ một lúc, bàn tay trắng nõn mảnh mai đeo đầy nhẫn đẩy cánh cửa mở ra. Tôi vội trốn lại sau rèm.
“Ông có ở đây không?” Mẹ cất tiếng gọi.
Tôi nghe tiếng bà đi lại trong phòng, lật giở những cuốn sách và gạt từng chồng giấy sang bên. Bà đang tìm thứ gì? Tại sao bà lại tới đây? Biết rằng chỉ một chuyển động nhỏ cũng có thể khiến mình bị lộ, tôi co cụm lại trong chỗ trốn, thầm cầu khẩn bà sẽ không nghĩ đến chuyện kiểm tra cả trên giường. Chiếc giường có cấu tạo như một cái hộp với rèm che ba phía và những thành giường thấp để người nằm có thể dựa vào. Những cuốn tiểu thuyết diễm tình xưa thường khắc họa kiểu giường này kèm theo hình ảnh một mĩ nhân ẻo lả nằm trên. Chưa bao giờ tôi nghĩ có ngày mình lại ẩn thân trên một chiếc giường như thế, ở chốn âm phủ, và để lẩn trốn người mẹ đã chết của mình trong khi bà lần tìm bí mật của một lão già xấu nết. Tôi phải ngậm chặt miệng để ngăn mình bật cười. Chẳng khác gì một trò đùa! Tôi đã thèm khát có mẹ biết bao nhiêu, đã mơ về bà, háo hức gặp bà và thậm chí tưởng tượng đến giây phút trùng phùng ấy. Nhưng kết quả là thế này đây.
Có vài tiếng động sột soạt, tôi nín thở, he hé nhìn ra. Bà đang quay lưng về phía tôi, dùng bút lông viết gì đó lên một mảnh giấy. Tiếng loạt soạt là âm thanh tạo ra khi bút lông quẹt vào nghiên mực đã khô. Ở Malaya, tôi từng có bút chì đá hoặc thậm chí cả bút than chì thân gỗ. Nhưng có lẽ, chẳng ai buồn đốt vàng mã của mấy thứ tân thời ấy xuống cõi âm, nên mẹ tôi vẫn viết bằng bút lông mực tàu. Bà quá tập trung vào việc đang làm đến mức không hề nhận ra có tiếng bước chân đang đến gần, suýt nữa thì quá muộn. Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, bà giật mình, vội đút thứ đang viết vào túi rồi vội vàng xáo trộn mớ giấy tờ.
“Ồ, phu nhân. Cơn gió nào mang bà tới đây?” Đó là giọng nói của lão Awyoung.
“Tất nhiên chính là ông.” Tôi phải khâm phục mẹ. Người phụ nữ này quả có dây thần kinh thép.
“Phu nhân làm gì trong căn phòng tồi tàn của ta vậy?”
“Ông Awyoung, ông có nhà riêng của mình mà. Nơi đây chỉ là chốn quê mùa nếu đem so với tòa ngang dãy dọc của ông.” Giọng mẹ trầm xuống thành tiếng rù rì.
“Phu nhân biết đám con cháu ngu xuẩn của ta rồi đấy. Chúng chẳng bao giờ để ta tiếp tục sự nghiệp nghiên cứu của mình ở đó.”
“Ồ, bảo sao mà ông mang hết những bức họa của mình tới đây.”
Giọng cười của lão lạo xạo như tiếng sỏi, “Phu nhân thích chúng à? Ta đã dặn đứa cháu trai đốt toàn bộ sau khi ta chết để ta nhận được chúng ở đây. Một đống tiền đấy! Con trai ta cực lực phản đối, nó muốn bán chúng đi, nhưng cháu trai ta vẫn ngoan ngoãn nghe lời. Hừm! Không phí công lúc sinh thời ta cưng chiều nó. Nhưng phu nhân làm gì ở đây vậy? Hẳn không phải chỉ để ngắm nhìn mấy bức họa chứ?”
“Ta đang ngắm nghía chúng trong hành lang thì nhận ra cửa phòng ông hé mở.”
“Quý hóa quá, ta giúp gì được cho bà?”
Giọng điệu bà thay đổi, “Thằng cháu vô tích sự của chồng ta đã làm được gì chưa?”
“Tian Ching à? Ta nghĩ bà phải rõ hơn ta chứ.”
“Lão gia không tin ta. Nhưng ta biết lão gia đang suy tính điều gì, tung hê và lợi dụng thằng bé ngu ngốc ấy.” Dù lời lẽ ác nghiệt, nhưng âm điệu của mẹ lại quyến rũ lạ kì. Tôi ngọ nguậy một cách khó chịu trong chỗ nấp, hai tai căng lên nghe ngóng.
“Nó cứ tiếp tục ngu ngốc như vậy lại rất hợp ý ta. Nếu không làm sao nó dám vận chuyển đám thư từ và hàng hóa phản nghịch đó.”
Mẹ tôi cười phá lên, thanh âm cao vút lanh lảnh nghe trẻ trung lạ lùng. Tôi đã nghĩ rằng mình chẳng thể nào ghét mẹ thêm được nữa, nhưng khi tiếng cười ấy cất lên, tôi nghiến răng kèn kẹt. “Hãy nhắc ta rằng đừng bao giờ đánh giá thấp ông.”
Lão Awyoung nói tiếp, “Thằng bé vừa chết là ta biết mình có công cụ trong tay rồi. Phu nhân có biết ta đợi bao nhiêu năm để nắm trong tay một đứa truyền tin như thằng bé không? Lim Tian Ching có mọi tố chất cần thiết cho nhiệm vụ ấy. Một gia đình giàu có, một người mẹ nuông chiều ở cõi trần, và đầu óc chỉ chăm chăm nghĩ đến bản thân, đến mức thành ra đui mù với tất cả, trừ những vấn đề của riêng mình.”
“Và ông được lợi gì khi làm tất cả những việc này?” Tôi lại nghe thấy tiếng loạt soạt kì quặc.
“Phu nhân nghĩ là gì? Ngoài việc ở lại chốn Đồng bằng Người chết này mãi mãi?”
“Nhưng ông ca cẩm nhiều thế cơ mà.” Lại thêm một tiếng vải lụa trượt ra.
“Thêm một điều minh chứng sự thông thái của ta thôi.” Lão gằn giọng và rít nước bọt một cách kinh tởm. Tôi nheo mắt nhìn qua lỗ thám thính nhỏ xíu của mình, ngượng đỏ mặt. Những gì tôi nhìn thấy là lão già ghê tởm kia đang vồ lấy mẹ tôi, và bà ta, tạo vật vô liêm sỉ ấy, đã trượt sẵn một bên bả vai trắng muốt ra khỏi lớp váy lụa. Tôi quay mặt đi, hai má như bốc cháy. Sao bà ta có thể làm thế! Họ đều gớm ghiếc chẳng khác gì nhau. Thêm một ý nghĩ nữa đột nhiên lướt quan tâm trí tôi: Rồi sớm muộn họ sẽ di chuyển đến chiếc giường này, và như thế nơi ẩn náu của tôi sẽ bị phát hiện. Tôi cuống cuồng nhìn xung quanh, luồn xuống khoảng trống giữa chiếc giường và bức tường, nó hẹp đến mức tôi bị kẹt ở giữa. Tấm màn gấm nặng nề rung lên kèm một tràng cười ngặt nghẽo. Lão Awyoung và mẹ tôi đã quăng mình lên giường.
Tôi nằm đó trong vài phút, mặt áp xuống sàn chẳng khác gì một con tắc kè, lắng nghe những âm thanh trên đầu mình. Tấm màn không rủ đến sát đất, nên hễ có người đi vào phòng là sẽ dễ dàng nhìn thấy tôi. Tôi ngọ nguậy trườn ra thì chợt nghe thấy giọng mẹ mình.
“Đáng lẽ ta không nên ở đây.” Bà phụng phịu.
“Chẳng ai phát hiện ra đâu.” Giọng lão nghèn nghẹt. “Ta thích gọi bà là ‘phu nhân’ và thích cả ánh nhìn lạnh lẽo trong mắt bà nữa.”
“Nếu chồng ta mà biết…”
“Hầy, lão ta đâu phải là chồng bà.”
“Sao ông dám nói thế!” Lại có tiếng sột soạt như thể thu vén váy áo.
“Nào, nào, không cần phải giả vờ với ta. Cả hai ta đều biết bà chưa bao giờ được lão cưới hỏi đàng hoàng. Cái danh bà hai cũng chỉ là gọi cho có thôi. Một ngày bà tự dưng xuất hiện, xinh đẹp đến mức lão không tài nào kháng cự nổi. Ta cũng chẳng thể kháng cự nổi bà, kể cả khi bà ruồng rẫy ta ấy chứ.”
Bà cười rũ rượi, “Ông cứ đối xử tốt với ta là ta sẽ ở với ông mãi mãi.”
“À, thế hàng trăm năm hưởng vinh hoa phú quý có được không?”
“Thật chứ?” Mẹ rên lên. “Nói cho ta biết đi, ai đứng đằng sau những cuộc gặp bí mật và những khoản tiền trung chuyển ấy? Một trong chín phán quan, phải không?”
Lão ngồi phắt dậy. “Ai bảo bà vậy?”
“Có đúng không?”
Lão Awyoung im lặng một lúc rồi cười phá lên. Một tràng cười khô khan, xảo quyệt. “Cưng của ta, quý bà của ta. Nếu thiên giới mà nghe ngóng được bà biết nhiều đến thế, thì ta e sự tồn tại của bà ở cõi này chỉ như ngọn nến trước gió bão thôi.”
Mẹ tôi dửng dưng, “Khi nào ta còn ở cạnh ông, thì ta biết mình vẫn an toàn. Giờ, ông muốn ta làm gì?”
“À, ta đang nghĩ về con bé kia.”
“Con bé kia? Ý ông là đứa hầu gái chúng ta đã nhốt lại?”
Tôi đã bắt đầu bò ra ngoài phạm vi chiếc giường, bỗng khựng lại khi nghe chủ đề mới của câu chuyện.
“Con bé cũng xinh đẹp đấy chứ?”
“Ông vẫn tơ tưởng đến nó à? Cá nhân ta thấy nó chẳng đến mức cuốn hút vậy.”
“Tệ thật, ta thật muốn nhìn bà và nó ở cạnh nhau.”
Mẹ khịt mũi, “Hẳn là trên giường ông.”
Sự giá buốt trong giọng bà đủ làm đông cứng cả không gian, nhưng lão Awyoung chỉ phá lên cười. “Chà, đó là lí do ta luôn mê mẩn bà. Bà là người duy nhất dám cả gan nói lại ta. Thôi nào, đừng giận dỗi thế chứ.” Với những lời rù quến đó, lão đã thành công trong việc kéo mẹ tôi trở lại giường, làm tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi hoảng sợ mình sẽ bị phát hiện nếu bà đứng dậy ra về.
Ngẩng lên, tôi có thêm can đảm khi thấy rèm đã buông kín. Hiển nhiên họ muốn che giấu việc mình đang làm, nhưng điều đó lại có ích cho tôi. Tôi len lén bò ngang căn phòng, nơm nớp lo sợ sẽ phải nghe tiếng kêu phát giác bất cứ lúc nào. Chiếc tủ lớn che khuất hướng nhìn ra cánh cửa, và đó là đích đến của tôi. Tim đập thình thịch, tôi lóng ngóng bò tới, và thần kì làm sao, tôi đã đến được chiếc tủ. Cửa chính giờ đã ở ngay trước mắt, nhưng tôi lại lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. Vì chiếc tủ chỉ che khuất phần nào cánh cửa, nên chỉ cần một xê dịch nhỏ cũng đủ để người trên giường nhìn thấy. Giá mà cánh cửa vẫn còn hé mở, nhưng nó đã bị đóng chặt rồi. Tay tôi lần mò đến cánh cửa và kéo chốt xuống. Một tiếng cạch lớn vang lên.
“Cái gì vậy?” Là giọng mẹ tôi.
Tôi nghe tiếng rèm giường bị kéo ra và lão Awyoung nói, “Chẳng có gì cả. Bà tự nhìn đi.” Khi tôi đang lên tinh thần để tẩu thoát, thì nghe thấy lão dỗ dành mẹ mình. “Bà dễ hốt hoảng quá. Chẳng có ai đến chỗ này đâu.”
“Lỡ Lim Tian Ching phát hiện ra sự thật về những việc nó đang làm gì sao?” Mẹ tôi khẩn trương hỏi.
“Vớ vẩn! Thằng bé mải mê với những mối bất bình của chính nó đến mức chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện này đâu. Nó muốn hạ bệ thằng anh họ và lấy một con bé nào đấy, những đòi hỏi ngu ngốc.”
“Ông chắc chứ?”
“Cưng ơi, sao bà cứ phải bận tâm những tiểu tiết này? hay bà đang lên kế hoạch bán đứng ta?”
Mẹ đang chuẩn bị cãi cự thì có tiếng gõ cửa. Tôi cứng người, chẳng khác gì cặp đôi trên giường. Lần này thì không có cách nào thoát được.
“Ai vậy?” Mẹ tôi rít lên khe khẽ.
“À, ta quên mất. Một người hầu đưa thư.”
“Sao ông không đảm bảo để đừng ai làm phiền giữa chừng nhỉ?”
“Nhưng làm sao ta biết em sẽ tới đây hôm nay?” Lão đáp. “Không sao đâu. Kéo kín rèm vào.” Lão cao giọng hỏi với ra, “Ai đó?”
Cánh cửa mở ra và đối diện tôi là dì ba. Bà mở tròn mắt khi thấy tôi, nhưng không hề đổi sắc mặt.
“Thưa ông Awyoung, người đưa thư gửi thứ gì đó cho ông.”
“Ta đang ngủ.” Lão đáp. “Cứ đặt nó lên bàn đi.”
Dì ba đi vòng qua tôi và chiếc tủ, như thể tôi không hề tồn tại. Bà đặt một gói nhỏ lên bàn rồi kính cẩn nhìn về phía chiếc giường buông kín rèm. “Ông còn cần tôi làm gì nữa không, thưa ông?”
“Không, đừng làm phiền ta nữa.”
“Vâng, thưa ông.”
Khi đi về phía cánh cửa, bà hơi ngừng lại và ra hiệu bằng tay. Tôi chợt hiểu ra bà sẽ đứng đó chắn tầm nhìn cho tôi trốn ra. Khi chúng tôi ra tới hành lang, bà tóm chặt lấy cổ tay tôi. “Nhanh lên!” Bà thì thầm.
Bà dắt tôi đi nhanh qua hành lang quanh co. Hổ thẹn vì những gì bà nghĩ về mình, tôi lắp bắp định giải thích, nhưng bà chỉ đặt một ngón tay lên môi, ra hiệu cho tôi im lặng. Tôi đi theo bà, thấp thỏm như con chuột đang rón rén trên địa bàn của loài cầy hương musang. Người Mã Lai thường thuần dưỡng loài vật này vì chúng là những tay săn chuột thiện nghệ. Tôi luôn muốn nuôi một con, nhưng chỉ được nhìn chúng ở chợ, khi đám thợ săn mang chúng tới bán cho người ta hầm canh thuốc bắc. Những con vật đã lạnh ngắt, bộ lông đẹp mã nhưng cứng đờ. Còn nếu giờ tôi trở nên bé tí xíu và bị những móng vuốt sắc lẻm ấy chộp lấy thì sẽ ra sao? Đám quỷ đầu trâu to lớn đến mức có thể cắn đứt đầu tôi chỉ bằng một cái tợp. Tôi rùng mình, dì ba quay sang nhìn tôi.
“Chúng ta nghỉ một lát.” Bà nói.
Bà đẩy cánh cửa một nhà kho chất đầy quần áo tang. Những đôi giày thêu kiểu cổ xếp thành đống hình kim tự tháp trong góc phòng, trông chẳng khác gì một chồng móng guốc bị vứt bỏ. Đóng cánh cửa sau lưng lại, bà hỏi, “Đã xảy ra chuyện gì?”
Tôi bảo bà rằng lão Awyoung nhốt tôi lại để thẩm vấn.
“Tôi đã nghe quản gia kể.” Bà đáp. “Sáng nay tôi đi tìm cô nhưng ngoài cửa có một tên lính gác nên tôi chẳng dám tới gần. Làm sao cô ra ngoài được?”
Tôi nghĩ tốt nhất là không nhắc đến Er Lang, nên chỉ kể việc leo cửa sổ.
“Cửa sổ! Cô nhanh trí thật đấy.” Bà nhìn tôi với vẻ tự hào xen lẫn tò mò. “Nhưng họ muốn gì ở cô?”
Thấy quá khó để trí trá thêm nữa, tôi liền kể sơ lược cho bà nghe câu chuyện cuộc đời mình, làm sao tôi suýt chết, hay đúng hơn là đang chết dần ở cõi trần, và đã đến nơi này vì Lim Tian Ching theo ám tôi.
“Tại sao cô lại đến đây?” bà hỏi. “Quá sức liều lĩnh!”
“Cháu đâu còn lựa chọn nào khác.” Tôi đáp. “Cháu chỉ có thể lang thang khắp đất Malacca cho đến khi linh hồn tan biến, hoặc quay về phòng mình để bị lũ quỷ dữ của Lim Tian Ching tóm cổ.”
“Rồi cô đến thẳng nơi này luôn sao?”
“À, cháu còn ghé thăm nhà mình trên đường tới đây nữa. Cháu nghe nói mẹ mình đang ở đây.”
“Mẹ cô?”
“Và cháu cũng tìm thấy bà ấy rồi. Mẹ cháu chính là bà hai.”
Phản ứng của dì ba thật bất ngờ. Mặt trắng bệch như tờ giấy thông thảo[1], bà ngồi xuống một chồng giày. “Người đàn bà đó! Điều gì khiến cô nghĩ người đó là mẹ mình?”
“Một bà vợ lẽ ở nhà cháu nói rằng mẹ cháu đã đến đây. Và trông bà ta có vẻ đúng với tuổi tác và những gì được miêu tả.”
“Tôi hiểu.” Dì ba nhìn xuống. “Cô nghĩ thế nào về bà ta?”
Vì dì ba chẳng có lí do gì để thích mẹ tôi, nên tôi cũng chẳng buồn kìm nén. “Bà ta thật tồi tệ! Cháu không thể hiểu tại sao cha cháu và vú lại yêu thương bà ta đến thế.”
“Cha cô nói gì về bà ta?”
“Cha cháu nói bà tốt bụng và hiền lành, còn xinh đẹp vô cùng. Giờ cháu thấy cha mình có lẽ cũng đui mù chẳng kém gì lão Awyoung.”
“Cô có nhớ mẹ nhiều không?”
“Cháu đã từng rất nhớ, nhưng giờ chỉ ước mình chưa từng gặp bà ấy.”
Trông dì ba có vẻ bực bội. Bà đứng phắt lên, mở hé cánh cửa nhìn ra ngoài. “Cô nên rời khỏi đây ngay.” Bà nói. “Chẳng mấy chốc họ sẽ phát hiện ra cô đã bỏ trốn. Với lại tôi nghe nói những con quỷ đầu trâu đêm nay sẽ trở lại.”
“Đêm nay?! Chúng định thẩm tra cháu?” Một cơn rùng mình không thể kiểm soát được chạy dọc sống lưng, tóc gáy tôi dựng đứng.
“Làm thế nào để cô trốn đi bây giờ?”
“Cháu có một con ngựa,” tôi đáp, “Nó vẫn đang ở trong phòng cháu.”
“Cô về cùng tôi đi vậy? Tôi sẽ giấu cô trong phòng mình.”
Đó là một đề nghị hấp dẫn, nhưng tôi khựng lại. Trốn trong phòng bà, chui xuống dưới một tấm đệm và phủ chăn chiếu kín người, đợi đến khi sóng gió qua đi, là tất cả những gì tôi thèm muốn. Thêm nữa, sau ngần ấy thời gian, dì ba là người đầu tiên thực sự có ý định chăm sóc tôi. À, cũng không thể bỏ qua Er Lang, dù sự giúp đỡ của anh ta có vẻ còn đẩy tôi vào tình thế hiểm nghèo hơn, chẳng khác nào thả một cánh diều lên bầu trời gió lớn. Nhưng tôi vẫn nhớ lời dặn dò của Er Lang rằng chúng tôi sẽ gặp nhau ở đình hóng mát. Mặc dù bị hấp dẫn trước viễn cảnh về một chốn dung thân an toàn, nhưng tôi vẫn không thể kìm lại cảm giác hưng phấn vì những gì mình đã làm được.
Tôi chần chừ, không muốn nói cho dì ba biết mình những mong thám thính được phòng của Lim Tian Ching. Đã bao lần y tự ý bước vào phòng tôi, vào giấc mơ của tôi khi tôi còn ở dương gian rồi? Ngoài ra, có điều gì đó thôi thúc tôi.
“Dì đi trước đi.” Tôi nói. “Cháu sẽ gặp dì ở phòng dì sau, cháu phải đi xem một thứ đã.”
“Nhưng cô có tìm được đường không?” Những vết nhăn trên gương mặt bà nhíu lại như một tấm mạng nhện, làn da nơi cánh tay bà chùng xuống lùng nhùng, đầy những vết đồi mồi. Bà đã quá già rồi, già hơn vú của tôi nhiều lắm. Nhưng ở bà có sự quyết đoán khác hẳn vú.
“Dì chỉ cháu cách trở về đi ạ.” Tôi nói.
Bà xé một mảnh giấy gói và rút từ búi tóc ra một cây trâm, dùng nó vạch ra một bản đồ đơn giản. “Vườn ngoài vắng người, nhưng đường đi dài hơn. Trong nhà, hành lang này là lối đi của người làm.”
“Cháu sẽ cẩn thận.” Tôi nói. “Phòng nào là của Lim Tian Ching ạ?”
Trông bà hoảng hốt. “Cậu chủ đang không có nhà.”
“Chính thế! Dì làm ơn, nếu dì muốn giúp cháu, cháu cần phải tìm ra điều gì đó. Nếu không linh hồn cháu sẽ teo lại đến khi không thể nhập lại với thể xác mình nữa.” Trước những lời van vỉ ấy, bà không còn cách nào khác, đành ngập ngừng chỉ dẫn cho tôi.
“Cháu sẽ tới phòng dì ngay khi có thể.” Tôi nói. “Dì để mắt đến con ngựa hộ cháu được không ạ? Tên nó là Chendana.”
“Tôi sẽ đợi cô ở cửa nhà bếp vào giờ Tuất tối nay.” Dì ba nói. “Tôi nghĩ phải sau giờ đó bọn quỷ đầu trâu mới đến, và cô nên đi khỏi đây trước khi chúng đặt chân vào nhà này.” Bà mở cánh cửa phòng chứa đồ và nhìn ra ngoài đầy cảnh giác. “Tôi phải đi thôi, không thì chẳng mấy chốc đám hình nhân sẽ đổ tới tìm tôi. Li Lan…” Bà định nói điều gì đó, nhưng rồi ngừng lại. “Hãy nhanh trở lại.”
❀ ❀ ❀
[1] Loại giấy mỏng, làm bằng vỏ cây xốp, thường được các họa sĩ Trung Quốc dùng để vẽ.