Gió mơn man làm lao xao lá cành và đẩy những khóm cỏ thân dài đung đưa như những tấm phướn ma quái. Mưa rơi lộp độp. Tôi lơ mơ tự hỏi liệu có phải mùa mưa đang đến, và bây giờ mỏng manh thế này, có khi nào tôi sẽ bị gió thổi bay ra biển Đông không.
“Nếu cô không ngồi dậy thì sẽ bị thổi bay thật đấy.”
Tôi mở mắt, nhìn thấy một đôi chân dài thanh thoát. “Er Lang?”
Anh cúi xuống, vành mũ rộng gần như che khuất bầu trời đêm. Tôi hạnh phúc đến nghẹn lời.
“Cô mừng vì gặp ta, hay là đang hoảng sợ vậy?” Giọng nói trầm ấm lộ rõ sự tò mò.
“Tất nhiên là tôi vui mừng rồi.” Tôi thì thào yếu ớt. “Anh thật ngốc nghếch. Tôi tưởng anh đã chết rồi chứ.”
Anh cười phá lên, “Ta đâu dễ bị giết như vậy, dù lần đó cũng suýt bỏ mạng thật.”
“Anh trông ổn đấy chứ.” Tôi gượng ngồi dậy. Quả thật trông anh rất ổn. Anh giống hệt lần đầu chúng tôi gặp gỡ, thậm chí đến quần áo cũng không bị cháy rách như lúc ở Đồng bằng Người chết.
“Đây là thể xác của ta,” anh nói, “Nhưng cô thì trông tệ lắm đấy.”
Tôi giơ hai bàn tay lên, giờ chúng đã hoàn toàn trong suốt. “Tôi sắp chết rồi.”
“Ừ.”
Nghe giọng đáp trầm tĩnh của anh, không hiểu sao trong tôi tràn ngập cảm giác bình yên khó tả, dù đường sống của tôi sắp đứt. Tôi tự hỏi liệu đó có phải là phản ứng phụ trước cái chết đang cận kề, hay là vì Er Lang đang ở đây nên tôi không còn căng thẳng nữa.
“Anh đã đi đâu vậy?” Tôi thầm thì. “Tôi gọi anh, nhưng anh chẳng tới.”
“Cũng mất khá nhiều thời gian để vết thương bình phục. Rồi tất nhiên, ta phải đi trình báo nữa.”
“Họ nói sao?”
“Vụ án vẫn đang được điều tra, nhưng chúng ta đã có kha khá chứng cứ rồi, công lớn thuộc về lá thư cô lấy được. Họ đã bắt đầu khởi kiện đối tượng tình nghi là lão Awyoung và nhà họ Lim.”
“Mừng quá, dù tôi cũng thấy thương cảm cho Lim Tian Ching. Bọn chúng chỉ dùng anh ta như một công cụ để thực hiện những việc bẩn thỉu.”
“Cô thật tử tế, nhất là khi cô còn là phần thưởng hắn đòi hỏi.”
Tôi nhận ra nét châm chọc trong giọng Er Lang, nhưng quá đuối sức để phản ứng lại. Thêm nữa, tôi đang nghĩ đến những điều khác.
“Anh ta từng nói sẽ gán cho Tian Bai tội giết người. Có đúng không?”
Er Lang khựng lại. “Vụ đó không thuộc thẩm quyền của ta. Cô có muốn ta tìm hiểu hộ không?”
“Làm ơn giúp tôi với.”
“Sao tự dưng cô như mì thế?” Anh hỏi.
“Tất nhiên vì tôi sắp chết rồi!” Tôi bực tức mở mắt lần nữa. “Anh không thể để tôi giữ chút thể diện trước khi chết sao?”
“Ta không hiểu tại sao cô không trở về thân xác mình mà nghỉ ngơi, sao lại cứ lê lết giữa nghĩa địa thế này?”
“Ồ, tôi chưa kể với anh nhỉ. Một người khác đã chiếm mất thân xác tôi rồi.”
“Gì cơ?”
Tôi không còn cách nào khác ngoài việc kể cho Er Lang nghe toàn bộ câu chuyện. Anh lắc đầu trước cả khi tôi kịp kể hết.
“Xuẩn ngốc đến thế là cùng.” Anh thì thầm.
“Anh chính là người bảo tôi tới Đồng bằng Người chết còn gì.” Tôi chẳng còn sức mà hét vào mặt anh nữa.
“Kẻ xuẩn ngốc không phải cô, mà là ta.”
“Tại sao?” Tôi lại ngã vật xuống, không ngồi dậy nổi nữa. Đầu tôi gác lên đầu gối Er Lang. Thật lạ khi anh đỡ được linh hồn tôi, nhưng Er Lang lúc nào mà chẳng lắm sự lạ kì.
Anh tỏ vẻ bực bội, “Đáng lẽ ta nên cân nhắc tới khả năng ấy. Ta đã nghĩ những con quỷ đầu trâu sẽ canh thân xác cô.”
“Giờ thì đã quá muộn rồi.”
“Ừ, đúng vậy.”
Chúng tôi im lặng một lúc lâu. Đó là một đêm ấm áp, nồng hương thơm tỏa từ những tán cây. Những khóm cỏ dài vây quanh chúng tôi, và đàn đom đóm như hòa cùng những vì sao đang sà xuống. Dù không thể nhìn thấy gương mặt Er Lang, tôi nghĩ hẳn là anh đang suy nghĩ lung lắm.
“Anh làm một việc giúp tôi được không?” Cuối cùng tôi nói. “Sau khi tôi chết, làm ơn hãy chăm sóc gia đình tôi. Đừng để Fan gây phiền toái gì. Nếu có thể, hãy trục xuất cô ta.”
Tôi thấy hàm răng anh lóe lên dưới chiếc mũ. “Tại sao lại không chứ?”
“Và một điều nữa.”
“Có vẻ cô đòi hỏi hơi nhiều trước khi chết đấy.” Anh tỏ ra hững hờ trước tình cảnh bi đát của tôi, và tôi tổn thương vì điều đó. Dù gì, tôi cũng đã nhớ nhung anh da diết, đã rơi nước mắt và bị cảm giác tội lỗi giằng xé khi tưởng rằng anh đã chết. Nếu tôi khỏe hơn, chắc tôi đã nói huỵch toẹt ra rồi, nhưng giờ chẳng còn thời gian đôi co nữa.
“Anh cởi mũ ra đi.”
“Tại sao?”
“Tôi muốn ngắm nhìn một con rồng, trực diện.”
“Cô không sợ à?”
“Người ta nói gặp được rồng là may mắn. Tôi chỉ muốn có chút may mắn cho kiếp sau.”
Anh thoáng im lặng, rồi cởi bỏ chiếc mũ.
Ánh trăng phủ những tia sáng bạc lên gương mặt anh. Tôi không biết mình chờ đợi điều gì, có khi là cái đầu khổng lồ của con cự long tôi nhác thấy nơi Đồng bằng Người chết, nhưng đáng lẽ tôi phải nghĩ tới việc anh cũng mang hình dạng con người. Er Lang tuấn tú đến mức khó tin, nói là hoàn mĩ cũng không ngoa. Chăm chú nhìn những đường nét thanh thoát, đẹp đẽ ấy, tôi chếnh choáng đến mức không thể rời mắt. Đôi mắt vương giả dài mảnh, lông mày sắc như kiếm. Trước mắt tôi, gương mặt anh như được tạc từ những đường nét tinh xảo và sự hòa trộn giữa những khoảng sáng và tối, phủ trên làn da nhạt màu là mái tóc đen nhánh. Nhưng ánh mắt anh mới là điểm thu hút tôi hơn cả. Đôi mắt ẩn dưới hàng mi vừa mãnh liệt vừa dịu dàng, như đang thiêu đốt tôi bằng ánh nhìn trong vắt. Ngay lập tức, tôi nhận thức sâu sắc về khí chất thần tiên của anh, sự cao quý không người thường nào có được, và tôi mãi mãi chẳng thể sánh bằng. Tôi không thể trốn tránh ánh mắt ấy. Tôi muốn tiếp tục đắm chìm trong đó, như một cánh bướm đêm mải miết hướng về mặt trăng.
Er Lang phá vỡ bầu không khí chỉ bằng một câu nói, “Sao, giờ cô chết đã mẫn nguyện chưa?”
Đột nhiên được nhắc nhở về sự cợt nhả của anh ta, tôi không thể giữ im lặng thêm nữa. “Hóa ra vì thế mà anh cho rằng phụ nữ không cưỡng nổi anh?”
Er Lang mỉm cười, nụ cười rạng rỡ làm tôi muốn ngất. “Ta chỉ nói sự thật thôi.”
Tôi quay mặt đi, không muốn cho anh thấy biểu cảm trên mặt tôi lúc này cũng hệt như tất cả những người phụ nữ khác khi họ nhìn thấy gương mặt anh. Bảo sao anh tự cao đến vậy, tôi thầm nghĩ. Trái tim phản chủ của tôi thì đang lồng lộn trong ngực y như một chú ngựa tung vó chạy trốn. Tôi không định sẽ chết thế này, nhưng đành vậy. Tôi chẳng mong lúc nào cũng chiến thắng, mà thực ra, tôi đã thua trong ván cờ số phận. Nhưng Er Lang lắc tôi thật mạnh.
“Cô chết thật rồi à?”
“Làm sao anh chạm được vào tôi?”
“Cô là một linh hồn. Ta có quyền hạn với mọi linh hồn trên địa hạt mình quản lí.” Anh giải thích.
“Tôi tưởng anh chỉ là một viên quan nhỏ.”
“Sau khi vụ án xong xuôi, ta đã được thăng cấp rồi.”
“Thế thì tốt quá.” Tôi nhắm mắt lại. Sự sống đang rời bỏ tôi, như dòng nước chảy qua kẽ ngón tay, nhưng Er Lang lắc mạnh tôi lần nữa.
“Gì vậy?”
“Cô không thể chết. Chưa phải bây giờ. Ta cần cô làm chứng.”
“Muộn mất rồi.” Cảm giác yếu ớt đến cùng cực gặm nhấm chân tay tôi. Hình dáng của tôi mờ đi trông thấy. Er Lang sắc bén nhìn tôi.
“Còn một cách khác. Giờ cô gần thành ma đói rồi, cô không biết mình có thể bồi bổ bản thân bằng dương khí người khác sao?”
Tôi rùng mình. Đó là việc Fan đã làm hàng năm trời, hút sự sống từ người cô ta yêu. “Tôi không thể làm thế với Tian Bai. Tôi thà chết còn hơn.”
“Er Lang nhìn tôi với vẻ thâm sâu khó dò. “Cô yêu anh ta đến thế sao? Nhưng dù sao, ta cũng sẽ không khuyến khích. Việc này không hợp pháp.”
Tôi không thể nhìn vào anh quá lâu. Vẻ hoàn mĩ của Er Lang thật phi tự nhiên và khiến người ta kính sợ. “Thế anh bảo tôi dùng cách gì?”
“Cách mà các bậc đế vương cũng phải thèm khát.”
Tôi quá yếu ớt, đến mức không thể đảo tròng mắt. “Dùng cái gì?”
“Tất nhiên là sinh khí của ta.”
Tôi gần như không thể hiểu được những điều anh đang nói, về những trường hợp ngoại lệ, về thủ tục giấy tờ, và việc cố giữ lại nhân chứng. Tôi hết tỉnh lại mê, nhưng vẫn có một cảm giác kì quặc rằng Er Lang đang tự nói với mình nhiều hơn là muốn thuyết phục tôi.
“… tất nhiên sẽ thay đổi cô.”
“Gì cơ?” Tôi hỏi yếu ớt.
“Cô sắp chết rồi,” anh vội vã, “Nhanh lên! Chọn đi!”
Tôi cố gom chút sức tàn hỏi lại. “Chọn gì cơ?”
Khóe miệng anh khẽ giật. “Cô muốn hơi thở hay máu của ta?”
Nghe nói những thầy phù thủy cho người thân của họ uống máu qua một cái lỗ ở bàn chân, nhưng dù đang trong tình trạng sức cùng lực kiệt, tôi vẫn không thể hình dung ra cảnh mình uống máu Er Lang. Làm vậy chẳng hơn gì những linh hồn ác độc, hay những con quỷ pontianak - loài ma quỷ gieo rắc nỗi sợ hãi cho con người.
“Hơi thở.” Cuối cùng tôi cũng nói nên lời.
“Thế thì nhanh lên!” Er Lang giục.
Tôi quá kiêu hãnh nên không để cho anh thấy nỗi sợ hãi của mình. Tôi ngã vào vòng tay anh. Er Lang đang ở gần, rất gần. Tôi nhắm chặt mắt lại. Môi anh chạm vào môi tôi, lúc đầu chỉ thoáng qua, như thể anh còn đang cân nhắc. Một cơn run rẩy lan đến bả vai tôi. Tôi nghĩ anh định nói gì đó, nhưng rồi anh thở ra.
Hơi thở của anh ấm nóng và thanh sạch, như một cơn gió lành thổi qua làm tôi tan chảy trong tích tắc. Trời đất chao đảo, những vì sao trên trời lập lòe như những ngọn nến. Tôi chẳng còn biết gì khác ngoài vòng tay siết chặt và hơi thở ấm nóng từ miệng anh. Cảm giác nóng cháy lan ra ở những nơi da thịt anh chạm vào tôi, trên má, trên cổ. Buộc môi tôi phải hé mở, anh cuồng nhiệt nhấn chặt môi mình vào môi tôi. Hơi thở anh len lỏi trong tôi, thấm đẫm linh hồn cho đến khi tôi không còn sức chứa. Tôi muốn cắn anh, muốn hét lên. Lưỡi anh trượt vào miệng tôi, nhanh và trơn láng như một con lươn. Tôi run rẩy, bấu chặt ngón tay vào lưng Er Lang cho đến khi anh thở hổn hển vì đau đớn. Lồng ngực tôi thắt lại, toàn thân run rẩy. Tưởng chừng như từ một nơi xa xăm nào đó, tôi nghe văng vẳng tiếng anh khẽ rên, nhưng lại không thể nào buông ra. Hóa ra đó là cách một linh hồn đánh cắp sự sống từ người khác. Cảm giác nóng bừng và mệt nhoài xâm chiếm tôi. Anh nhẹ nhàng lắc tôi, “Đủ rồi.”
Tôi ngập ngừng mở mắt. Cả hai đều ngã xuống, trông xộc xệch bệ rạc. Trong một phút kinh hoàng, tôi tưởng anh đã chết. Và rồi tôi thấy lồng ngực anh nâng lên hạ xuống bên dưới mình. Mặt trăng dát bạc khắp không gian, như thể chúng tôi đang sống trong một thế giới chỉ có hai màu đen và xám bạc. Tôi vùi mặt vào ngực anh. Bộ Hán phục kì dị không giấu được thân hình cùng những đường nét rắn rỏi đẹp đẽ. Tôi nghe thấy nhịp tim đập và tiếng máu lưu thông đều đều trong người anh. Tôi thấy tràn trề sức sống, như thể bây giờ có bay lên tận cung trăng hay lặn xuống biển sâu đều là việc chẳng mấy khó khăn. Nhưng Er Lang vẫn nằm bất động, lâu đến mức khiến tôi hoảng hồn. Dưới ánh trăng, gương mặt anh tiều tụy và kiệt sức. Tôi đang chăm chú nhìn, thì anh mở mắt.
Ánh trăng bàng bạc đã lấy đi tất cả màu sắc, làm cho chúng nhạt nhòa không phân biệt nổi, như là biển cả giữa đêm thâu. Tôi sợ Er Lang đã quên mất anh đang ở đâu, hay hối hận vì quyết định của mình. Nhưng rồi anh nhìn tôi bằng ánh mắt buồn rầu. “Cô phải lấy mất năm mươi năm tuổi thọ của ta chứ chẳng ít.”
“Tôi choáng váng, “Thế anh mau lấy lại đi!”
“Ta không thể. Nhưng may mắn là tuổi thọ của ta gấp nhiều lần của cô.”
“Một con rồng có thể sống bao lâu?”
“Ngàn năm ấy chứ, nếu may mắn. Dĩ nhiên, không phải tất cả chúng ta đều như vậy.” Anh nhướng một bên lông mày.
“Tôi xin lỗi.” Tôi không thể nhìn thẳng vào mắt anh. Thay vào đó, tôi lại chú ý đến yết hầu lồ lộ nơi cổ anh. Nếu anh cho tôi hút máu, chắc hẳn tôi sẽ giết anh mất. Er Lang cố ngồi dậy.
“Đáng lẽ ta phải dừng cô lại sớm hơn. Tuy nhiên, bây giờ ta đã hiểu tại sao đàn ông lại không chống cự nổi ma nữ.” Anh nói nhẹ nhàng, nhưng hai tai tôi đỏ bừng vì xấu hổ.
“Chính anh là người trượt lưỡi vào miệng tôi đấy chứ.” Tôi lỡ thốt ra, rồi lập tức hối hận. Nhận xét về lưỡi người khác là điều thật tệ hại, cho thấy người nói quá thiếu tinh tế. Hơn nữa, hồi ức về chuyện lúc nãy làm tôi run rẩy và nóng rực, như thể đang bị một cơn sốt hành hạ. Khác hẳn khi ở cạnh Tian Bai, nhưng đó là do Tian Bai tán tỉnh tôi, trong khi Er Lang lại tạo cho tôi sự gần gũi hoàn toàn khác. Giữa chúng tôi không phải dạng quan hệ ấy, tôi tự nhắc nhở mình.
Er Lang đơn giản là chỉ liếc tôi ranh mãnh, “Ta hơi bị cuốn theo một chút.”
“Cảm ơn anh.” Cuối cùng tôi cũng nói được câu này. Tôi nhận ra đây là lần đầu tiên mình chính thức cảm ơn anh.
“Ta e rằng cô sẽ thay đổi nhiều mặt chứ không chỉ một.”
“Như thế nào cơ?”
“Giờ thì ta chưa nói chắc được. Ta cũng chẳng mấy khi cho người ta dương khí.”
Tôi nhìn xuống người mình. Giờ tôi đã không còn trong suốt nữa, mà trông có vẻ khá rắn chắc, gần như người sống, chỉ trừ quầng ánh sáng nhàn nhạt bao quanh. Chính ánh sáng ấy cũng biến đổi thành một quầng lờ mờ. Er Lang khẽ chạm tay lên mặt tôi. Tôi giật mình như thể anh làm tôi bỏng.
“Có đất trên má cô.” Er Lang hờ hững nói. Tôi xấu hổ xoa mặt, nhưng anh chẳng nói gì. Những đám mây che khuất mặt trăng, lấy mất chút ánh sáng chiếu rọi đêm đen. Trở trời rồi, không khí đặc lại như sắp bão.
“Giờ anh tính làm gì?” Tôi hỏi.
“Thật ra ta đang trên đường tới hội đồng báo cáo thì nghe thấy cô gọi. Chắc chắn họ sẽ không vui đâu, vì lệnh bắt giữ sẽ bị trễ lại.”
“Vậy là Lim Tian Ching vẫn chưa bị bắt sao?”
“Ừ, nhưng ta lo về lão Awyoung hơn.” Er Lang ngẩng phắt lên, vẻ mặt cảnh giác. “Ta phải đi đây.”
“Sao vậy?”
“Những con quỷ đầu trâu đang bắt đầu rục rịch. Ta không thể khẳng định chúng thuộc phe nào.”
“Cho tôi đi với anh.”
“Không được! Ta không muốn ai làm hại nhân chứng của mình.”
Tôi cố gào lớn, nhưng một luồng gió quất ngược tiếng tôi lại. Cành lá xung quanh oằn mình như trong cơn lốc xoáy, rồi Er Lang biến mất. Chỉ còn lại tôi trên con đường hoang vu.