Tôi nhìn chằm chằm vào cửa chính và cửa sổ, giọng nói lại vọng đến lần nữa. “Ở đây! Ở bên cạnh!” Tôi cẩn thận lùi lại cho đến khi ba căn nhà hiện ra lần nữa, và tôi nhìn thấy bà ta. Tựa người vào khung cửa hẹp của căn nhà nhỏ nhất là một người phụ nữ già nua, hôi hám. Giống như Fan, bà ta mặc đồ tang cũ kĩ và sờn rách. Hai gò má từng bầu bĩnh nay chảy xệ, và hai nếp nhăn chạy từ chóp mũi đến khóe miệng. Thế nhưng đôi mắt bà ta lại sắc bén lạ thường, nhìn xoáy vào tôi như những mũi kim thêu.
“Dì nói với cháu ạ?” Tôi lễ phép hỏi.
“Ta còn nói với ai được nữa? Nếu cô muốn tìm ả, thì ả đi lâu lắm rồi.”
“Ai sống trong căn nhà này ạ?”
“Cô không biết là ai mà dám gõ cửa à?”
“Cháu đang tìm một người bạn. Có người nói có thể cô ấy sống ở khu này.”
Người phụ nữ khinh khỉnh nhìn tôi. “Ta không tin.”
Mặt tôi nóng lên, “Nếu không muốn giúp cháu, vậy thì cháu chúc dì một ngày tốt lành.”
Tôi quay bước, bực tức trước cách hành xử thô lỗ của bà ta. Tại sao các linh hồn lại cư xử như vậy chứ? Có vẻ họ đã quên hết lễ nghĩa hay phép lịch sự tối thiểu gắn kết con người trong xã hội giống nhau.
“Cô bực tức đúng không? Ta không nói ta không giúp cô. Chỉ đơn giản là ta không tin cô.”
“Tại sao dì lại không tin cháu?”
“Vì cô bảo đi tìm một người bạn. Một người bạn! Khi mà cô giống ả như hai giọt nước!”
Tôi bất ngờ quay phắt lại. “Dì đang nói tới ai?”
“Còn ai nữa ngoài con điếm đó!”
Người đàn bà tách mình khỏi khung cửa và tiến về phía tôi. Vóc dáng bà ta, có lẽ từng đẫy đà, giờ xộc xệch như thể được nhồi ẩu tả bằng bông cứng. “Ngạc nhiên à?” Bà ta hỏi. “Cô chẳng bao giờ đoán được điều đó từ vẻ ngoài của ả. Con dâu nhà họ Pan cơ mà!”
Tôi mở miệng nhưng không thốt được lời nào. Người đàn bà mặc kệ tôi, từ ngữ phun ra từ miệng bà ta như thể đã tích lũy từ hàng thập kỉ, mà thực ra, có thể đúng là như thế.
“Đến đây tìm người mẹ yêu quý của cô đúng không? Ta chắc rằng cha cô chỉ kể những điều tốt đẹp về ả thôi. Hắn luôn là một thằng bé yếu ớt, ngu ngốc.” Tôi giật nảy người như thể vừa bị bà ta tát thẳng vào mặt. Bà ta nhìn thấu tôi mới nhanh làm sao!
“Ta biết mọi thứ về cô.” Bà ta nói, một nụ cười mỏng kéo vành môi rộng ngoác sang hai phía.
“Từ khi cô còn đang trong bụng mẹ. Ta là người vợ thứ tư của ông nội cô. Đáng lẽ cô phải gọi ta là ‘bà nội’, hay cô chẳng được dạy dỗ gì?” Bà ta tiến đến gần, và tôi lùi lại. “Làm vợ lẽ chẳng dễ dàng gì đâu! Những người đàn bà trong nhà đã ghen tị với ta biết bao khi ông cô đón ta về.
“Vợ cả thì không hề ghen tuông. Bà ấy đã bỏ cuộc từ lâu rồi, nhưng bà hai và bà ba đã hành hạ ta đến khổ. Nhưng tất cả những gì ta cần làm là sinh cho lão một đứa con trai. Tất cả những đứa con trai khác của cô đã chết sạch, trừ cha cô, và ta biết hắn là dạng nhu nhược!” Bà ta dừng lại một giây, nhìn tôi với vẻ hả hê.
Tôi bật lại, “Tôi chưa từng nghe ai kể về bà cả.”
Đây có lẽ là điều tồi tệ nhất tôi từng nói trong đời. Nếu lúc trước bà ta đang giận dữ, thì lúc này đã biến thành cuồng nộ. Tôi có ý gì khi nói rằng mình chưa từng nghe kể về bà ta? Làm sao tôi lại cả gan bất kính với tổ tiên mình như vậy? Ghê sợ những lời cay độc của bà ta, tôi lùi bước dần, nhưng khi thấy tôi chuẩn bị rời đi, bà ta lại nặn ra những lí lẽ để giữ tôi lại.
“Ôi, ta có nhiều chuyện để kể cho cô lắm.” Bà ta nói. “Cô không muốn biết thêm về mẹ mình sao?” Đến đây tôi dừng lại, căm ghét bản thân mình vì đã rơi vào bẫy. “Ít ra cô cũng nên lịch sự mà dừng lại một lúc thay vì đi luôn như vậy chứ.”
Vấn đề của người đã chết là họ luôn muốn có ai đó lắng nghe họ. Mỗi vong hồn tôi từng gặp đều có những câu chuyện mà họ nung nấu muốn chia sẻ. Có lẽ sang thế giới bên kia rất cô đơn, hoặc có lẽ những kẻ lựa chọn vấn vương ở chốn này thay vì đầu thai kiếp khác là những kẻ không chấp nhận bỏ cuộc. Có điều gì đó mách bảo tôi rằng tôi sẽ hối hận nếu nghe bà ta kể chuyện, nhưng tôi không ngăn mình lại được. “Bà muốn kể cho tôi nghe chuyện gì?”
“Đổi ý rồi à?” Bà ta cười nham hiểm. “À, ta đồ rằng có người ở cạnh còn hơn chẳng có ai! Gia đình cô đã bỏ mặc ta một cách ô nhục, giờ ta chỉ còn chút ít của nả để dùng. Chúng đôi khi cũng hương khói cho gia tiên, nhưng chẳng nhiều nhặn gì, có phải không?” Bà ta trỏ tay về phía ngôi nhà đơn sơ đằng sau. “Ông cô hứa sẽ chôn cất ta ở phần mộ gia tộc. Nhưng ta đã cho lão thấy, ta có thể trả thù ngay cả khi đã nằm dưới mộ.”
“Bà nói gì vậy?”
“Ta đã đợi bao nhiêu năm đến khi có ai khác trong nhà cô đến đây. Người cuối cùng là mẹ cô. Nhưng ả lại chẳng nói năng gì với ta.” Bà ta liếc sang tôi.
“Tôi đến để gặp mẹ mình.” Tôi nói. “Nếu mẹ tôi đi rồi, thì chẳng còn lí do gì để tôi ở đây nữa.”
“Ồ, nhưng ả không hề đi xa. Cô không muốn tìm mẹ mình sao?” Tôi nghĩ mẹ mình đã được chuyển tới tòa án địa phủ, nhưng người phụ nữ này lại mỉm cười lần nữa. “Ngồi xuống,” bà ta nói, “Ta kể cô nghe một câu chuyện.”
“Cô phải biết rằng không phải lúc nào trông ta cũng xấu xí thế đâu. Ta từng là một cô gái trẻ trung như cô, xinh đẹp đủ để khiến ông cô chọn ta làm vợ lẽ, dù khi đó ta chỉ là một người hầu ở phủ nhà bạn lão. Ông cô không biết rằng ta đã có một tình nhân bí mật, cậu hai của nhà đó. Khi ta có mang, ta cứ nghĩ tình nhân của ta sẽ lấy ta làm vợ hoặc ít ra nạp ta làm thiếp. Nhưng hắn đã bỏ rơi ta. Hắn muốn một người tốt hơn. Ôi, ta đã vô cùng đau đớn và oán hận! Đó là ai, ai đã cướp hắn từ tay ta? Một cô gái trẻ, hắn đáp. Tiểu thư nhà họ Lee, chứ chẳng phải một kẻ hầu người hạ như ta.”
Tôi cau mày, nhận ra họ thời con gái của mẹ tôi, và bà ta cười phá lên. “Ta thấy có vẻ cô đoán được câu chuyện đang đi đến đâu. Tình nhân của ta bắt ta phải bỏ cái thai. Hắn nói rằng cô ả sẽ chẳng bao giờ cưới hắn nếu hắn có con hoang. Cô biết cảm giác dứt một đứa trẻ ra khỏi cơ thể là như thế nào không? Ta đã gào thét nhiều đến mức không thể nói được trong nhiều ngày. Khi mọi việc qua đi, tình nhân của ta sắp xếp cho ta trở thành vợ lẽ của ông cô. Lão già lẩm cẩm đến mức không nhận ra ta chẳng phải là trinh nữ. Ta chẳng hề muốn lấy lão, nhưng không có sự lựa chọn nào khác. Nhưng tình nhân của ta cũng chẳng có được điều hắn muốn. Mẹ cô đã từ chối hắn. Ôi không! Rốt cuộc hắn chỉ là con thứ mà thôi, thế nên hắn chỉ có thể cưới em họ của mẹ cô.
“Lúc bấy giờ ta lại có thêm vấn đề mới. Tất cả những gì ta cần là một đứa con trai để bảo vệ địa vị của mình, nhưng ta không sao đậu thai được nữa. Ta nghĩ có thể là tại ông cô đã quá già, nên ta cố có thai bằng những phương thức khác. Bấy giờ cha cô là một chàng trai trẻ tuổi đẹp mã, nhưng bất kể ta làm gì, hắn cũng chẳng để ý. Cuối cùng ta dồn hắn vào một góc, nhưng thằng ngu ấy chỉ lắp bắp và khóc lóc thảm thiết. Hắn đã say mê một cô gái khác. Và tất nhiên, đó là mẹ cô.
“Cô nghĩ lúc đó ta cảm thấy như thế nào? Con đàn bà ấy đã tước mọi thứ từ tay ta, hết thứ này đến thứ khác.” Gương mặt bà già tràn đầy những xúc cảm điên dại. “Cuối cùng ả kết hôn với cha cô, tại sao lại không? Hắn là con trai độc nhất của một gia đình giàu sang. Con rắn độc đó ra vẻ không hay biết điều gì đang diễn ra, nhưng ta chẳng bị lừa. Và ta vẫn chẳng thể có thai. Ta không thể chịu được!”
Bà rít lên như gào, nghe đau đớn đến mức khiến tôi run sợ. “Một ngày kia ta đi qua ả trên cầu thang. Ả đặt một bàn tay lên bụng và ta liền hiểu ra. Cha cô đi đằng sau, trên mặt nở một nụ cười ngu xuẩn, ‘Chúng tôi sắp có con.’ Ta không thể kiềm chế được. Ta lao vào ả, và chúng ta vật lộn trên cầu thang. Cha cô nhanh tay nhào tới túm lấy ả. Ả được an toàn, còn ta lộn dọc cầu thang và gãy cổ dưới chân cầu thang chính.
“Ôi, cô không cần hốt hoảng đến thế! Ta chắc chẳng ai trong nhà kể với cô chuyện này. Họ nói rằng đó là một tai nạn. Nhưng nếu cha cô không va vào người ta khi kéo mẹ cô lại, có khi ta đã không ngã. Họ làm cho ta một tang lễ qua loa. Ông nội cô đốt được cho ta ít vàng mã, nhưng được khoảng một năm thì ngừng. Thế nên cô thấy đấy, ta có nhiều lí do để căm hận gia đình cô lắm.
“Vài năm đầu sau khi chết, ta dành toàn bộ thời gian để thám thính thế giới người sống. Ta hay qua lại nhà cô đến mức cuối cùng họ xua đuổi vong hồn ta. Có một đầu bếp có thể nhìn thấy vong hồn. Hắn chính là người đến gặp lão già và bảo rằng có hồn ma đang lởn vởn trong nhà. Thế nên ta lại phải trở về đây, về cái ổ chuột ở Đồng bằng Người chết này. Và ta chờ đợi. Đời ta kết thúc khi còn quá trẻ. Chỉ mới 21 tuổi, bằng đúng tuổi mẹ cô. Ta biết, giờ trông ta không còn như trước. Đó là vì ta đã đánh đổi. Luôn có cách để đạt được điều mình muốn. Ta tìm một con quỷ để hút sinh lực khỏi linh hồn mình. Và đáp lại, nó gieo rắc bệnh đậu mùa lên gia đình cô.
“Ông và mẹ cô chẳng mấy mà chết, nhưng cha cô lại sống sót. Cô có thể hình dung vẻ mặt của họ khi tới đây và thấy ta đang đợi không? Nhưng họ không ở lại. Họ không hề ở lại. Ông cô chỉ ở đây vài năm rồi bị gọi đi xử án. Còn mẹ cô? Ả vẫn ở đây nhưng không thể chịu được việc sống trong căn nhà cha cô đốt cho. Ả chưa bao giờ nhận đồ vàng mã hay những thứ tương tự. Ả đến nhà người khác làm điếm. Ả làm mọi điều để thoát khỏi ta.”
Ngực ta nhói lên âm ỉ, tức đến nghẹt thở. Câu chuyện của bà ta cứ vang vọng trong đầu tôi. Tôi ước mình chưa bao giờ đi tìm mẹ. Tất cả những gì tôi tìm thấy chỉ là một câu chuyện kinh hoàng về tội ác xưa cũ và những nỗi thương đau chua xót. Khó khăn lắm tôi mới kiểm soát được giọng nói của mình.
“Sao bà không rắc bệnh đậu mùa lên tình nhân cũ của bà, chính ông ta mới là người làm bà mất đứa con cơ mà?”
Bà ta nhướng mày, “Ta làm gì không phải việc của cô. Đến cuối cùng, ai làm ta đau khổ đều phải trả giá. Cô đang thất vọng về người mẹ yêu quý của mình đúng không? Để ta nói cho cô biết nơi ả đã đến, và cho cô thấy ả là một con người tốt đẹp, thánh thiện nhường nào nhé.”
Theo bản năng, tôi lùi bước.
“Đúng đấy,” bà ta nói tiếp, “Khi ta kể cho ả nghe những gì ta đã làm, ả đã đến thẳng nhà tình nhân của ta. Ôi, hắn vẫn còn chưa chết. Thực ra hắn vẫn ở nhân gian. Hẳn ả nghĩ ta đáng phải chịu những điều hắn gây ra, và đến sống tại nhà hắn để trả thù ta. Bây giờ ả đang ở đó đấy, một con đàn bà được nhà họ Lim bao dưỡng!”
Tôi đã nghĩ không gì có thể làm mình choáng váng hơn những gì bà ta đã nói, nhưng tôi đã nhầm. “Nhà họ Lim?”
“Đó là sự trả thù mẹ cô dành cho ta. Loại đàn bà ngu ngốc! Làm như ta quan tâm ả làm gì với bản thân mình vậy.” Bà ta mở mồm như thể sắp tiếp tục một tràng rủa xả, và lần thứ hai trong ngày tôi tháo chạy.
Nhà họ Lim. Mọi con đường đều dẫn đến cổng nhà họ. Số phận của tất cả chúng tôi dường như bị vặn xoắn vào nhau một cách tăm tối, và lần đầu tiên trong đời tôi nghĩ đến quy luật nhân quả của bánh xe luân hồi. Oằn mình chịu đựng quy luật ấy, những kiếp người bị buộc phải diễn tấn trò đời hết lần này tới lần khác. Hình ảnh nhà thờ Thiên Chúa giáo ở Malacca hiện ra trước mắt tôi với khu mộ phần xanh mướt tĩnh lặng. Tôi thầm nghĩ, khi tôi lìa đời, xin cho tôi được yên nghỉ vĩnh hằng thay vì dai dẳng như bà vợ lẽ này, người phụ nữ bị gặm nhấm bởi chính lòng hận thù của bản thân ngay cả khi đã xuống mồ. Nhưng tôi thực sự biết được những gì? Thế giới của tôi đã bị đảo lộn hoàn toàn.