Làm Dâu Cõi Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
28

❊ ❊ ❊

Ai đó đang vuốt tóc tôi. Mới đầu tôi ngỡ mình vẫn còn là một đứa trẻ, và vú đang dỗ dành tôi sau cơn ác mộng. Niềm hạnh phúc được thức giấc lớn đến mức lệ trào ra từ đôi mắt nhắm chặt. Rồi tôi mở bừng mắt, thấy Lim Tian Ching đang ngó xuống nhìn. Bàn tay y đang cào vào mái tóc tôi, và gương mặt y chờn vờn ngay trước mặt. Tôi bắt đầu gào thét.

“Dừng lại!” Y quát, nhưng tôi không thể. Bàn tay nung núc thịt của Lim Tian Ching cố bịt miệng tôi để ngăn tiếng thét lại, nhưng chỉ càng khiến tôi hoảng loạn hơn. Y lắc tôi thô bạo, và theo phản xạ, tôi giáng cho y một cái tát. Cơn nóng rát ở bàn tay khi tôi vả vào mặt y là cảm giác sung sướng nhất kể từ khi tôi mất đi thân xác của mình. Tôi và y chằm chằm nhìn nhau, cả hai đều choáng váng.

“Em làm thế để làm gì?” Lim Tian Ching hỏi.

“Sao anh lại dám chạm vào người tôi?” Tôi đáp. “Tên bắt cóc! Quân gian ác!”

Đôi môi dày bì mím chặt trước cơn cuồng nộ của tôi, giờ trề ra vì ngạc nhiên. “Em đang nói gì vậy? Chính em là người mò tới đây mà. Làm sao em đến được đây?”

Tôi nhìn quanh. Từ kích thước của căn phòng và mớ quần áo nam giới vung vãi trên sàn nhà, tôi có cảm giác không lành rằng đây chính là phòng ngủ của Lim Tian Ching. Khoanh hai tay lại, tôi nhận ra lá thư giấu trong người mình vẫn còn đó. Vậy là chúng chưa khám người tôi. Trong đống lộn xộn đổ nát, Lim lão gia có lẽ đã tạm quên mất lá thư, nhưng sớm muộn ông ta sẽ nhớ ra.

Tôi kiềm chế lại rồi đáp, “Tôi bị lạc.” Đôi mắt ti hí của Lim Tian Ching nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt lướt qua mớ quần áo xộc xệch và tóc tai rối bù của tôi. “Tôi đi theo mấy hồn ma, họ dẫn tôi qua một đường hầm, băng qua một đồng bằng rồi tới đây.”

“Em băng qua Đồng bằng Người chết á? Sao em làm thế được?”

Điều cuối cùng tôi muốn y biết là về con ngựa của mình. “Tôi đi bộ. Mất nhiều thời gian lắm, hàng tháng trời.” Tôi nói, nhớ lại những lời Er Lang nói về việc thời gian trôi qua một cách thất thường ở nơi này.

“Hóa ra em ở đây.” Y nói, nửa như với tôi, nửa lại như đang nói với chính mình. “Bảo sao trông em khiếp quá.” Chẳng hiểu sao, lời y nói khiến tôi điên tiết, tôi lao vào cào cấu y. Lim Tian Ching thoáng tái mặt, rồi bắt lấy khuỷu tay tôi.

“Thôi, thôi,” y nói, “Ta thấy tính dữ dằn của em vẫn chẳng hề thay đổi.” Y chường mặt lại gần tôi, mặc cho tôi chống chọi vô ích. Dù mang vẻ ngoài ục ịch, y vẫn khỏe hơn tôi nhiều lần. Dù gì Lim Tian Ching cũng là đàn ông, dù trong thế giới giả tạo của người chết này, tôi vẫn chỉ là một đứa con gái yếu đuối. Ý nghĩ đó có vẻ cũng xuất hiện trong đầu y, vì nét mặt y bỗng thay đổi.

“Li Lan, em không biết ta hạnh phúc đến nhường nào khi thấy em an toàn đâu.” Mắt y lại sáng lên. Tôi cự tuyệt trong im lặng. “Người của ta tìm kiếm em khắp nơi.”

“Sao anh dám cử bọn quỷ đến canh nhà tôi? Tôi sợ suýt chết đứng!”

“Em sợ à?” Y thì thầm. “Tất nhiên rồi, đáng lẽ ta phải nghĩ đến điều này chứ nhỉ. Khổ thân em. Em không cần sợ hãi chúng làm gì. Chúng chỉ là mấy con thú cưng của ta thôi.” Câu nói đó suýt làm tôi phì cười khinh bỉ, nhưng ánh nhìn ham muốn của y làm tôi càng lúc càng khó chịu, nhất là khi y đang nắm chặt hai tay tôi.

“Em biết không, ta đã nhầm khi nói rằng trông em thật kinh khủng.” Gương mặt to bè của y cứ tiến sát lại, đến mức tôi có thể nhìn thấy từng lỗ chân lông bóng nhẫy dầu. Thật nhục nhã làm sao khi cái chết cũng chẳng cải thiện được gì cho vẻ ngoài xấu xí ấy. Tôi nghĩ cũng hợp lí thôi, chẳng dễ dàng gì khi lớn lên dưới cái bóng đẹp đẽ của Tian Bai.

“Thực ra, trông em khá… hấp dẫn. Ta thích tóc em buông lơi thế này.” Y chạm vào tóc tôi, và tất cả niềm thương cảm tôi dành cho y liền biến mất. Tôi giật phắt người ra.

“Đừng chạm vào tôi! Anh không có quyền chạm vào tôi.”

“Sao em lại nói thế? Em được hứa gả cho ta mà.”

“Tôi không đời nào đồng ý việc đó.”

“À, em muốn gì không quan trọng.” Y quay đi, vẻ tổn thương. “Các công sai âm giới đã tác thành cho chúng ta.”

“Ý anh là những con quỷ đầu trâu kia?”

“Cẩn thận với những gì em nói đấy. Một vài kẻ trong số ấy có quyền cao chức trọng.” Nụ cười khẩy trên gương mặt y hao hao giống điệu bộ ông trẻ mình. Lim Tian Ching tới bên kia căn phòng và lấy một chiếc chén. “Dùng chút trà chứ?” Y hỏi. Tôi ngồi phịch xuống, cảm thấy đỡ sợ hơn vì đã nới thêm được khoảng cách giữa hai người.

“Ta không thể tưởng tượng được tại sao em bỏ trốn như vậy.” Y nói. “Em phải biết ta luôn đặt lợi ích của em lên trên hết.” Vẻ tổn thương lại xuất hiện trên gương mặt y. “Sao em bướng bỉnh thế? Chẳng phải một cô gái trẻ nên lấy một người thương yêu, chiều chuộng cô ấy sao? Ta còn chưa định cho em tới Đồng bằng Người chết này sớm như vậy. Thực ra, ta hi vọng em có thể hưởng thụ thêm nhiều năm nữa trên dương gian.”

Lời lẽ của y làm tôi nhớ tới Fan và người tình già trước tuổi của cô. “Để anh hút dương khí của tôi phải không?”

Lim Tian Ching cãi phăng, “Ta cần trò rẻ tiền đó làm gì! Ta đâu phải đám ma đói. Nhìn quanh em xem.” Y rướn người. “Ta là một nhân vật có vai vế, Li Lan ạ. Nếu may mắn, em có thể trở thành một quý bà ở đây.”

“Dựa vào đâu mà anh nghĩ mình quan trọng?” Tôi hỏi lại. “Chỉ vì gia đình anh chiều chuộng anh thôi sao?”

Gương mặt y sa sầm, “Ta mới là người giúp ích cho bọn họ! Nếu không phải do yếu tố đặc biệt trong vụ án của ta, làm sao họ có thể móc nối quan hệ với các công sai âm giới? Một khi thu thập đủ chứng cứ, ta sẽ chứng minh cho tất cả mọi người thấy điều gì đã xảy ra.”

“Làm sao anh biết mình có bị giết hay không?”

“Nói xằng! Đúng là hôm đó ta hơi sốt, nhưng chỉ sau khi uống tách trà đó, nhịp tim của ta mới tăng nhanh. Ta không thở nổi, cũng chẳng thể kêu cứu. Tới nửa đêm thì tim ta ngừng đập.” Y nhìn xoáy vào tôi.

“Đó có thể là một cơn co giật do sốt.” Tôi nói, lục lại trong trí nhớ những chứng bệnh vú từng kể với mình.

“Có một lớp cặn dày trong đáy chén. Em cũng biết hắn từng là sinh viên trường y dược, thử hỏi còn ai trong nhà hiểu rõ về thuốc men và liều lượng hơn hắn chứ? Và ai sẽ được lợi nhiều nhất từ cái chết của ta, ngoài Tian Bai ra?”

Tôi nuốt khan, băn khoăn liệu có nên nói thêm gì không. “Thiếu gì người ghét anh hoặc mẹ anh.” Tôi nói thêm, chẳng thèm đếm xỉa tới cơn giận của y. “Tian Bai thậm chí còn chẳng ở nhà khi anh chết. Và Yan Hong đang giấu chiếc tách của anh. Đã bao giờ anh nghĩ có thể là chị ta chưa?”

“Cô ta giấu nó?” Vẻ ngỡ ngàng hiển hiện trên gương mặt Lim Tian Ching. “Làm sao em biết?”

Không muốn nhắc đến việc mình đã từng do thám nhà họ Lim trên cõi trần, tôi cụp mắt nhìn xuống. Nhưng Lim Tian Ching giận dữ, “Cô ta giấu chiếc tách thì đã sao? Chẳng có ý nghĩa gì cả. Chính Tian Bai là người tặng ta loại trà quý hiếm đó!”

Đầu lưỡi tôi cứng ngắc và tê cóng, như thể nó phình lên gấp đôi trong miệng. Lim Tian Ching bắt đầu đi đi lại lại, tay nắm vạt áo dài quét đất.

“Chắc là hắn đã cho thứ gì đó vào trà từ trước. Nên chẳng cần phải có mặt khi ta chết. Ngược lại, hắn còn phải đảm bảo để vắng mặt đúng thời điểm ấy chứ. Yan Hong thì rõ là muốn bảo vệ hắn rồi. Hai đứa vẫn luôn thân nhau, luôn muốn chống đối ta. Khi cô ta muốn dàn xếp cuộc hôn nhân với cái thằng nghèo kiết xác đó, cô ta đã chạy tới nhờ cậy ai? Tian Bai hay là ta?” Y dừng lại, cố gắng kiểm soát giọng điệu của mình.

“Anh họ ta luôn có được những gì hắn muốn. Những người hầu tôn kính hắn, thậm chí cha ta cũng yêu chiều hắn. Người duy nhất nhìn thấu hắn là mẹ ta. Bà giục cha cho hắn ra nước ngoài du học. Ta đã hy vọng hắn không bao giờ quay trở lại.” Đồng tử trong mắt y co nhỏ đến mức chỉ nhỉnh hơn hai cái chấm.

“Em biết hắn có nhân tình ở Hong Kong chứ? Thấy phản ứng của tôi, y càng được đà nói tới. “Cô ta là một đứa con lai Bồ Đào Nha. Một vụ ầm ĩ xảy ra và hắn bị buộc phải thôi học. Cha đã phải chi một khoản tiền lớn để tống khứ cô ta đi. Nghe đồn chúng còn có con với nhau nữa. Thế nên đừng có tin khi hắn nói chỉ yêu mình em. Rốt cuộc hắn cũng sẽ bỏ rơi em như cách hắn đã vứt bỏ cô gái kia thôi.”

Một sự im ắng rợn người bao trùm căn phòng, Lim Tian Ching chùi miệng vào ống tay áo. Tôi không thể thốt ra tiếng nào. Một lúc lâu sau, y lại nói tiếp. “Ta sẽ để em suy nghĩ về việc này. Đó hẳn là một đòn choáng váng đối với tâm hồn mong manh nhạy cảm của em.” Y vỗ tay và cánh cửa mở ra. Một hình nhân trong lốt nữ xuất hiện. “Xem cô ấy có yêu cầu gì.” Y nói, đoạn quay sang tôi bổ sung thêm, “Tối nay những con quỷ sẽ xét hỏi em. Có lẽ em nên xem xét lại suy nghĩ của mình về ta.”

Lim Tian Ching đi một lúc lâu, tôi vẫn chẳng hề động đậy. Hình nhân kia cứ đứng đó chờ đợi, sự kiên nhẫn của nó là vô tận, cho đến khi, cuối cùng tôi cũng đứng lên. Tôi gội đầu, chải tóc trong vô thức. Quần áo đã được sắp sẵn cho tôi, nặng nề, cứng ngắc, được may cắt theo lối cổ xưa - trang phục cho người chết. Tôi đờ đẫn mặc chúng vào, không quên giấu kĩ lá thư. Người hầu hình nhân chải đầu cho tôi, vấn tóc lên cao và cài trâm nạm ngọc. Nó đánh phấn gạo lên mặt, tô son lên môi và hai gò má tôi, thành thục chẳng khác gì người thật. Sau đó, nó thắp một ngọn nến và hơ cho chiếc trâm phủ đầy bồ hóng, trộn thứ đó với chút sáp, rồi lấy hỗn hợp chuốt lên mi tôi. Tôi chẳng mảy may giật mình, ngay cả khi chiếc trâm đưa gần tới mắt.

Tôi không hề khóc. Từ khi nhà họ Lim tiếp cận cha để đề nghị sắp đặt minh hôn, chẳng ngày nào tôi không rơi nước mắt. Khi Lim Tian Ching bắt đầu theo ám tôi, khi tôi biết về cuộc hôn nhân đã được sắp đặt của Tian Bai, và sau đó, khi tôi chịu cảnh hồn lìa khỏi xác, lang thang trên phố Malacca cũng vậy. Nhưng lần này mắt tôi ráo hoảnh. Trái tim tôi chai sạn và khô héo không khác gì trái mơ muối già.

Lim Tian Ching hẳn đã nói dối tôi. Chẳng có gì khiến y sung sướng hơn việc phá hủy mối quan hệ giữa tôi và anh họ y. Và những triệu chứng khi y chết có thể là do một cơn co giật khi sốt cao, cũng có thể do dùng quá liều một loại thảo dược kích thích nào đó như ma hoàng chẳng hạn, nhưng không thể phủ nhận rằng y đã đưa ra những nghi vấn hoàn toàn có lí. Thật vô cùng, vô cùng dễ dàng để làm như lời y nói, bao gồm cả việc ngụy trang một liều độc dược thành một thứ vô hại. Tôi đau đớn nghĩ về Tian Bai và nhận ra mình thậm chí chẳng thể khẳng định liệu anh có nung nấu hành động liều lĩnh ấy không.

Nhưng bằng chứng rõ ràng nhất là những gì tôi đã thấy khi bước vào giấc mộng và miền kí ức của Tian Bai. Ở đó, trên mỏm đá cao, tôi đã nhìn thấy anh chăm chú ngắm nhìn cô gái mang dòng máu Á-Âu. Isabel Souza, tôi vẫn còn nhớ tên cô ta. Chắc đây là người tình mà Lim Tian Ching nói đến. Thử tưởng tượng khả năng anh đã có con với cô ta xem nào! Nếu tôi sống sót qua tất cả những điều này và trở về được với cơ thể mình, liệu tương lai của tôi sẽ ra sao? Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần được nằm gọn trong vòng tay Tian Bai với da thịt của chính mình, tất cả những chông gai tôi phải trải qua đều xứng đáng. Dù cho anh hoàn toàn trong sáng và quá khứ đã ngủ yên, tôi cũng chẳng bao giờ là mối tình đầu của anh được nữa.

Bóng tối dần phủ xuống như một tấm mần trùm lên thế giới chẳng khác gì sân khấu này. Mặt tôi trong gương là một hình trái xoan nhợt nhạt trên nền tối mờ của căn phòng. Nhìn tôi gầy gò hơn, nhưng trưởng thành hơn. Xương gò má nhô cao làm chính tôi cũng phải hoảng hốt. Tôi tự hỏi liệu đó có phải là dấu hiệu đầu tiên cho thấy tôi sắp thành ma đói không, có lẽ là tại quần áo và lối trang điểm quá cầu kì, nhưng cô gái trong gương với cần cổ mảnh khảnh và đôi mắt thâm quầng trông giống hệt những nhân vật u trầm mà tôi say mê trong tiểu thuyết. Tôi thấy phát ốm. Tất cả những nét đẹp tôi đang sở hữu, sinh ra chỉ để dành cho phòng ngủ của Lim Tian Ching. Chính y sẽ là người vén khăn hồng, và chính bàn tay nhớp nhúa mồ hôi của y sẽ nắm chặt lấy tôi. Tôi đã nghĩ đến việc chộp lấy một chiếc trâm và hủy đi dung nhan này, nhưng rồi tôi nhớ đến mẹ mình và địa vị của bà trong nhà họ Lim. Thật ngu ngốc nếu tôi vứt đi lợi thế duy nhất mà mình có.

Nhìn ra cửa sổ, tôi choáng váng nhận ra một điều. Mười ngày, khoảng thời gian tôi nhờ Fan đợi mình, đã hết. Cô hẳn đã đi rồi, băng qua Đồng bằng Người chết một mình. Và dù tôi có sống sót qua cuộc thẩm vấn của lũ quỷ sứ, tôi vẫn sẽ phải chôn chân giữa những bức tường này, chịu đựng hàng trăm năm làm vợ Lim Tian Ching. Er Lang thì sao? Có lẽ anh ta cũng đã đi rồi, vì tôi đã lỡ cuộc hẹn gặp của chúng tôi. Trong cơn cùng quẫn, tôi vô thức gọi, “Er Lang!”

Có tiếng loảng xoảng vang lên nghe như chiếc chậu rơi khỏi bệ rửa mặt. Tôi cứng người, lo sợ hình nhân nào đó sẽ bất thần xuất hiện, nhưng nhiều phút dài trôi qua trong yên lặng, rồi một điều kì quái xảy ra. Không khí quanh bệ rửa mặt vặn xoắn và đặc lại thành khói, cuối cùng ngưng tụ thành hình dạng một người đội chiếc mũ rộng vành quen thuộc. “Ta nghĩ cô sẽ chẳng bao giờ gọi tên ta nữa.” Giọng Er Lang là âm thanh ngọt ngào nhất tôi từng được nghe.

“Cái gì? Anh đã ở đâu vậy?” Tôi hỏi. Quá phấn khích, tôi nắm chặt lấy cánh tay Er Lang. Thấy cánh tay biến mất giữa những ngón tay, tôi kêu lên ngỡ ngàng.

“Có vẻ ta gặp khó khăn khi muốn duy trì hình dạng tại thế giới này.”

“Er Lang!”

“Gọi lại tên ta đi!” Anh ta nói gấp.

Tôi lặp đi lặp lại cái tên, và sửng sốt khi thấy hình hài Er Lang rõ dần lên, cuối cùng tôi cũng cảm nhận được sức nặng của quần áo anh ta trên tay mình. “Điều gì đã xảy ra với anh?”

“À, trú chân ở Đồng bằng Người chết khó khăn hơn ta tưởng. Hình dạng này không ổn định cho lắm. Ta bị tan biến khi cố xâm nhập vào đây, và nếu không được cô gọi tên, chắc ta chẳng thể trở lại hình dạng ban đầu nữa.”

“Thế là anh chẳng do thám được chút nào.” Tôi nói. Thật trẻ con khi chỉ ra điều đó, nhưng anh ta chỉ vờ vịt cúi đầu.

“Ừ, ta chẳng thu hoạch được gì. Thật ra, ta nợ cô. Tiện thể, đêm nay trông cô thật xinh đẹp. Một bước tiến lớn so với lần trước đấy.”

Mặc dù đã cố kiềm chế nhưng tôi vẫn đỏ mặt. Khi Lim Tian Ching khen ngợi, tôi chỉ cảm thấy kinh tởm, nhưng được nghe những lời ấy từ Er Lang, tim tôi lại đập rộn ràng đến bất ngờ. Giọng nói mê hoặc đó quả là một lợi thế bất công, một lợi thế khiến cả những lời nhận xét trần trụi nhất của anh ta nghe cũng có vẻ hấp dẫn. Nhưng điều đó không thể phủ nhận khả năng anh ta đang dùng tôi làm mồi nhử.

“Anh cứu tôi ra khỏi đây được không?” Tôi hỏi, phớt lờ lời nhận xét của anh ta. “Lũ quỷ sứ sẽ sớm tới đây để tra hỏi tôi. Hay anh định chờ đến tận lúc chúng xong việc với tôi rồi mới chịu ra tay?”

“Cô dữ dằn quá!” Anh ta nói. “Làm sao cô mong lấy được tấm chồng với điệu bộ thế này! Cũng chẳng phải là ta không được tích sự gì.”

Mặc dù là những lời càm ràm, nhưng tôi vẫn nhận ra sự thích thú trong giọng điệu của Er Lang. Hoặc có lẽ, chẳng qua là vì tôi đã quá quen với anh ta.

“Nếu anh không ngoan cố đội cái mũ kì quặc đó, có khi anh đã dễ dàng hiện hình hơn rồi đấy.”

“Cái này thuần túy là để phòng thân thôi. Nếu không có nó ta sẽ bị lộ tẩy mất.”

“Ai nhận ra anh chứ?”

Anh ta nhún vai, “Chẳng thể làm gì được khi ta sinh ra với vẻ ngoài khác người. Nhưng nói về ta như vậy đủ rồi. Chuyện gì đã xảy ra ở đây vậy?”

Tôi vội tóm lược những chuyện đã diễn ra, bao gồm cả chuyện giữa mẹ tôi và lão Awyoung. Cuối cùng, tôi sung sướng giao lá thư nhàu nhĩ lấy cắp được từ tay Lim lão gia.

“Lá thư này chỉ rõ ngày tháng gặp mặt và đích danh phán quan thứ sáu,” tôi nói. “Như vậy đã đủ chứng cứ cho vụ án của anh chưa?”

Dù tôi không thể nhìn thấy mặt anh ta, nhưng Er Lang rõ ràng là vừa ý.

“Tốt lắm.” Một lúc sau anh ta nói, “Ta phải chúc mừng chính mình mới được.”

“Chính anh?” Tôi ấp úng.

“Đúng vậy. Vì đã thu nhận cô làm gián điệp. Từ khoảnh khắc nhìn thấy cô kiên trì bám theo ta suốt đầm lầy ngập mặn, ta đã nghĩ cô gái này chính là người mình có thể trông cậy để lần tìm manh mối ở chốn âm phủ.”

“Tại sao… Anh!” Tôi nổi đóa, cho đến khi nhận ra anh ta không hề nói nghiêm túc. “Anh nợ tôi đấy nhé. Tôi cần quay trở lại với thân xác của mình.”

“Về điều này, ta hứa sẽ giúp cô. Nhưng chẳng phải cô nên tìm cách thoát ra khỏi nơi này trước hay sao?”

“Anh không thể giúp tôi được sao?”

Anh ta xòe hai bàn tay một cách tiếc nuối. “Đa phần sức mạnh của ta đã mất, vì ta đã phung phí quá nhiều dương khí để tới đây.”

Dù thất vọng, nhưng tôi vẫn cố gắng kiềm chế ham muốn bám chặt lấy anh ta. Tôi tự nhủ mình đã dựa dẫm vào anh ta quá nhiều rồi. “Thế thì tìm dì ba giúp tôi.” Tôi lên tiếng, “Người phụ nữ nhỏ bé ở nhà bếp. Bà nói sẽ giúp tôi. Và liệu anh có thể tìm gặp Fan không?” Tôi liến thoáng miêu tả ngắn gọn về cô. “Đến giờ này thì có lẽ cô ấy đã ở đâu đó trên Đồng bằng, nhưng nếu anh đuổi kịp thì hãy bảo cô ấy đợi tôi ở lối vào đường hầm, vì nếu thiếu cô ấy, tôi không nghĩ mình sẽ tìm được đúng cửa. Hay anh chỉ cho tôi đường ra vậy?”

“Ta nói với cô rồi, con đường ta đến đây cô không theo được. Đường hầm mà cô nói đến, ta nghĩ chắc mình cũng không thể giúp cô nhìn thấy nó. Hãy nhớ rằng, cô và ta là hai sinh linh duy nhất ở thế giới này.” Những lời ấy, dù được nói rất nhẹ nhàng, vẫn làm tim tôi thắt lại. Và một nửa hồn tôi như đã chết.

“Tôi phải rời khỏi đây.”

Tuy mạnh miệng, nhưng nỗi hoài nghi vẫn bủa vây lấy tôi. Giờ tôi đã trao cho Er Lang lá thư, anh ta không thể cứ thế mà bỏ mặc tôi chứ? Đến gương mặt ẩn sau chiếc mũ nan kì cục ấy vẫn là một ẩn số với tôi nữa là.

Có lẽ thấy quá hoảng sợ, Er Lang bèn đặt nhẹ tay lên vai tôi. Hiển nhiên đó là một bàn tay đàn ông, rắn rỏi, to lớn và mạnh mẽ hơn tay tôi rất nhiều. Sự căng thẳng nãy giờ vẫn đè nặng ngực tôi nhẹ bớt. Một cảm giác dễ chịu len lỏi trong từng tấc da khi tôi nhớ lại những lời anh nói, chúng ta là những sinh linh duy nhất ở thế giới này. Tôi đã ở cõi âm quá lâu, bị bao quanh bởi những hồn ma và cuộc sống mô phỏng của họ. Nhưng tôi vẫn chưa chết.

Er Lang quay đầu lại, “Chuẩn bị sẵn sàng nhé. Nếu có thể, ta sẽ tìm dì ba cho cô. Đám quỷ đầu trâu đang đến đấy.”

“Làm sao anh biết?” Tôi chạy theo Er Lang, đột nhiên hoảng hốt khi bị bỏ lại lần nữa.

“Tốt hơn là cô không nên biết. Cánh cửa sẽ mở ra nhanh thôi. Nếu là cô, tôi sẽ cởi bỏ cho hết mớ trang sức nhùng nhằng kia.”

Rồi anh ta biến mất. Tôi vội vàng tháo đống trâm cài đầu, bện tóc mình thành những bím dài như nữ sinh. Bộ trang phục tôi đang mặc rõ ràng không phù hợp chút nào cho việc chạy trốn chứ đừng nói đến cưỡi ngựa, tôi nhìn xung quanh để kiếm bộ quần áo người hầu của mình. Chúng đã biến mất, và đồ ngủ của tôi không tự hiện ra như trước kia. Một nỗi sợ hãi xâm chiếm tâm trí tôi. Chẳng lẽ vú đã không còn chăm lo thân xác của tôi nữa? Dù sao thì tôi cũng chẳng còn thời gian để phung phí nữa rồi. Tôi lột phăng chiếc áo choàng ngoài ra, may mắn là bên trong đám y phục bùng nhùng, tôi vẫn mặc quần dài thoải mái. Đôi giày quả thật ngoài sức tưởng tượng, đế cao, dáng thô với phần mũi trang trí rườm rà. Tôi thà đi chân đất còn hơn.

Tôi nghe thấy tiếng la hét bên ngoài, sớm hơn so với dự liệu. Sau đó là tiếng chạy huỳnh huỵch, như thể người ta đang diễu hành bên ngoài cánh cửa. Rồi tiếp nữa là một khoảng lặng. Đột nhiên cánh cửa mở ra với một tiếng “kịch” nhỏ, như thể ai đó đẩy chốt khóa. Tôi vọt ra hành lang. Hoàn toàn không có ai, trừ Er Lang.

“Đi đường này,” anh ta nói, “Ta sẽ cầm chân chúng.”

“Anh đã làm gì vậy?”

“Đốt chút lửa.” Anh ta nói vắn tắt. “Nhà giấy dễ cháy lắm, nếu cô biết làm đúng cách. Ta sẽ cố tìm người bạn tên Fan của cô ở Đồng bằng. Giờ thì chạy đi!”

ẽ được giá đấy. Vẫn còn nhiều thứ khác. Những món đồ cổ cha sưu tầm, rốt cuộc cũng có đôi chút tác dụng.” “Được bao nhiêu ạ?” Tôi hỏi. “Không đủ. Nhưng ta định tuyên bố phá sản. Những thứ này để dành cho con. Chúng ta sẽ quy đổi chúng ra ti
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yangsze Choo

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.