Làm Dâu Cõi Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23

❊ ❊ ❊

Tôi để Chendana tự đi theo ý nó, chẳng quan tâm con ngực đang đi đường nào. Tôi bám lấy lưng nó, hai tay khoanh lại, siết chặt lấy lớp áo ngủ mỏng manh và tự hỏi tại sao Malacca chốn âm phủ lại lạnh đến thế. Gió hun hút thổi. Lúc đầu tôi chẳng để tâm nhưng chỉ một lúc sau, tôi run cầm cập. Những sự việc vụn vặt dần trở nên sáng tỏ. Tôi nhớ lại Lim phu nhân từng nhỏ nhẹ nói với tôi rằng, bà và mẹ tôi tính ra là chị em họ. Không khí u ám bao trùm gia đình tôi, tôi vẫn nghĩ đơn thuần chỉ vì cái chết của mẹ mình mà lão Wong và vú mới e dè với cầu thang chính, mọi người mới tránh không nhắc về quá khứ, nhưng hóa ra nguyên nhân còn bao gồm cả cái chết của bà vợ thứ tư. Tôi nhớ ánh nhìn thương hại của các bà vú khác khi vú đưa tôi ra ngoài hồi còn nhỏ. Giờ nhớ lại, tôi nghĩ họ nhìn tôi như một đứa trẻ đen đủi, sinh ra trong một gia đình bị vận rủi đeo bám. Và còn tình nhân của bà vợ lẽ kia, không nghi ngờ gì nữa, chính là Lim Teck Kiong, cha của kẻ đã hành hạ tôi - Lim Tian Ching, và là người bạn đã trở mặt của cha. Có vẻ ông ta chưa bao giờ ngừng can dự vào chuyện nhà tôi.

Nước mắt trào ra từ khóe mi tôi, rồi bị gió thổi khô. Tôi không biết mình đang thương xót điều gì hơn, những năm tháng khổ đau của cha, hay sự tan biến của những viễn tưởng ấu trĩ của mình, hay thậm chí cả cuộc đời vứt đi của bà vợ thứ tư và những âm mưu xoắn vặn của bà. Tất cả những gì tôi chắc chắn được mình phải làm bây giờ là đến nhà họ Lim ở thế giới âm phủ này. Chắc chắn tôi sẽ tìm được câu trả lời cho những câu hỏi của mình ở đó. Và có khi tôi sẽ gặp được mẹ, dù tôi bắt đầu lo sợ điều này. Người mẹ xinh đẹp, dịu dàng mà vú vẽ ra trong kí ức mờ mịt của tôi có thể là một người lăng loàn không liêm sỉ.

Cuộc gặp gỡ của tôi với bà vợ thứ tư tốn gần hết một ngày, và nhiệt độ càng xuống thấp thì tôi càng nhìn thấy nhiều hồn ma đi lại vội vàng trên đường phố. Cảm giác lạnh lẽo này có khi xuất phát từ chính những linh hồn, vì trên đồng cỏ đêm hôm trước chẳng hề có chút hơi lạnh nào. Như thể khi ánh sáng mờ dần, hơi thở giá buốt của âm phủ sẽ mạnh lên.

Giờ tôi đã định hình được vị trí nhà họ Lim, và Chendana bắt đầu phi nước kiệu. Chúng tôi vượt qua hằng hà sa số những con phố và đại lộ mênh mông, lớn hơn nhiều so với Malacca thực sự. Khoảng cách dường như kéo dài đến vô cùng vô tận, và những dãy nhà tối tăm xuất hiện đều đặn đến kì quái. Cuối cùng, chúng tôi dừng chân trước một cánh cổng xa hoa. Những tòa phủ đệ gần nhà tôi ở chốn âm giới này đã to lớn lắm rồi, nhưng vẫn chẳng là gì so với nơi đây. Một bức tường sừng sững cao hơn ba mét bọc quanh dinh thự. Cánh cửa cũng rất hoành tráng, vươn mình lên bầu trời đen kịt, nhưng chỉ có hai chiếc đèn lồng trang hoàng. Tôi đứng tần ngần một lúc lâu, sợ đằng sau cánh cửa to lớn là đám đầu trâu đang canh giữ, nhưng nhớ lại lời Fan nói là bọn chúng chẳng mấy khi tới nơi này, tôi lại bạo gan thêm một chút. Tôi trượt khỏi lưng Chendana và đập nắm đấm cửa bằng sắt to vĩ đại.

Tiếng lách cách vang vọng, rồi ngừng. Sau một khoảng lặng kéo dài, cánh cửa chậm rãi mở ra, một gương mặt nhợt nhạt xuất hiện. Người này mặc quần áo đầy tớ thời xưa. Tôi ngạc nhiên nhận ra lão ta không phải hình nhân, mà là hồn ma thực sự. Đôi mắt lão đảo quanh đường phố vắng ngắt, cuối cùng dừng tại tôi.

“Cô muốn gì?” Lão hỏi.

“Cháu… cháu tìm…” Tôi lắp bắp. Thật ngu ngốc, tôi chỉ mải chú tâm đến những thông tin mới biết và sự cấp thiết phải đến nhà họ Lim mà bỏ qua lí do để nói với họ.

“Tìm việc hả?” Lão ngắt lời. “Cô đến muộn mất rồi. Họ không bảo cô phải đi cửa ngách thay vì cửa chính sao?” Lão ngừng lại. “Hay cô định xin làm việc kia?” Rướn người ra phía trước, lão giơ đèn lồng lại gần mặt tôi và quan sát kĩ lưỡng.

“Cháu nghe nói ở đây cần người hầu trong bếp.” Tôi vội nói.

Lão ta liếc tôi, “Theo ý tôi, cô làm việc đó thì phí phạm quá. Lão gia đang tìm nàng hầu mới. Họ chẳng cần cô xuống bếp làm gì đâu, ở đó đã có quá nhiều hình nhân rồi.”

“Ý ông là những hình nộm bằng giấy được đốt như đồ vàng mã ấy ạ?”

“Cẩn thận mồm miệng! Chúng ta không nói đến ma chay ở nơi này. Chẳng ai muốn nhớ về cái chết của mình cả. Chúng ta gọi chúng là hình nhân. Còn với lão gia thì đừng nhắc gì đến chúng hết, ngài không thích bọn chúng. Kẻ nghèo hèn nào chẳng có một, hai người hầu là hình nhân. Đến cả tôi cũng có một tên nữa là! Bởi thế các nhà quyền quý đều thuê hồn ma phục dịch.”

“Nếu ông có kẻ hầu rồi thì tại sao còn phải làm việc ở đây?” Tôi hỏi.

“Cũng như cô thôi, cô gái ạ, tiền âm phủ chẳng đủ tiêu. Nhưng tại sao cô phải đày đọa bản thân dưới bếp?” Ánh mắt tham lam của ông ta lướt qua người khiến tôi co rúm lại. “Tôi cũng cần một người vợ đấy.”

Tôi lùi bước, liếc về chỗ bóng đổ nơi Chendana ẩn mình. Nếu bắt buộc, tôi thà giả vờ làm thê thiếp của Lim Tian Ching còn hơn cứ lần lữa với lão canh cổng này. Ít ra tôi còn có cơ hội vào sâu trong dinh thự nhà họ Lim hơn. Đúng lúc này, một giọng nói khác vang lên từ bên trong.

“Ai đó? Sao lại để cửa mở?”

Lão canh cổng mặt nặng mày nhẹ quay sang người vừa xuất hiện ở chỗ ra vào. “Tôi chỉ đang chỉ đường cho cô ta thôi. Cô ta muốn tới nhà bếp.”

“Nhầm cửa à?” Người đàn ông thứ hai, luống tuổi và đậm người hơn, quay sang hỏi chuyện tôi. “Giờ thì nói xem, cô là ai?”

Tôi cụp mắt, lẩm bẩm rằng mình nghe nói nhà bếp cần tuyển người hầu.

“Cô có thể nhận được việc tốt hơn thế đấy,” ông ta nói, “Lão gia nhìn thấy cô chắc sẽ thích lắm đấy.”

Tôi bắt đầu kể câu chuyện rằng mình có một mối tình khắc cốt với vị hôn phu, nhưng ông ta thở dài ngắt lời tôi, “Không sao. Ta nghe những chuyện như thế nhiều rồi. Cứ thử ở hai mươi năm dưới nhà bếp đi rồi cô sẽ đổi ý. Và nếu cô đổi ý thì nói cho ta biết. Ta là quản gia ở đây. Hãy nhớ lễ độ mỗi khi nhìn thấy ta.”

Tôi đi theo ông, tránh ánh mắt đểu cáng của lão canh cổng. “Thưa ông, tôi còn vài đồ vật ở ngoài.”

Ông ta chẳng buồn quay đầu. “Ta cũng đoán vậy. Đồ phúng viếng và vài thứ khác. Cô có thể lấy lại chúng sau.” Thật may mắn vì tôi đã bảo Chendana trốn đi cho đến khi tôi quay lại. Tôi rảo bước vào dinh thự nhà họ Lim.

Chúng tôi đi dọc những hành lang dài vô tận, qua không biết bao nhiêu khoảng sân. Tôi thoáng thấy những phòng tiệc mênh mông vắng lặng, và cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi đã từng đến đây trong những cơn ác mộng ngột ngạt, phải dạo bước qua những căn phòng hết đêm này qua đêm khác và thán phục sự giàu có của Lim Tian Ching. Ngoài rất nhiều hình nhân đờ đẫn đứng đó đợi lệnh, nơi này vẫn có một số hồn ma. Vài người mặc trang phục đầy tớ, vài người khác trông như quan khách hay gia quyến. Họ cũng mặc thứ trang phục cứng đơ, lòe loẹt giống Lim Tian Ching, khiến khung cảnh nhuốm một màu cổ quái. Bỗng nhiên thấy mình thật lạc lõng, tôi cúi đầu bước nhanh sau lưng lão quản gia.

Một lúc sau, quang cảnh xung quanh trở nên thực tế hơn. “Đừng có mơ bén mảng đến cửa chính thêm lần nữa.” Lão quản gia nói cộc lốc, không buồn dừng lại. “Cô phải thấy may là tự dưng ta đi qua đúng lúc đó.”

Giờ chúng tôi đang rảo bước đến nhà ngang, âm thanh xủng xoảng của nồi niêu và tiếng hò hét sai phái cứ rõ dần. Đó là sự huyên náo thường thấy ở các gia đình, giống với dương gian đến mức khiến tôi nghẹn ngào. Mới chỉ hai ngày ở âm phủ, tôi đã nhớ tiếc âm thanh náo nhiệt và không khí của sự sống ở Malacca - nơi tôi hằng yêu mến. Nhà bếp rộng thênh thang tấp nập người hầu và mịt mù hơi nước. Những hàng dài bát đũa được bày biện tỉ mỉ không khác gì đồ cúng tế. Nơi đó có một số hình nhân đang bận rộn băm chặt, rán và hấp đồ ăn thức uống. Nếu đây là một nhà bếp thật, thì hẳn mùi của dầu chiên, của tỏi gừng giã dập, của cá biển rán phải thơm nức mũi, nhưng ở đây chẳng hề thấy rõ. Tôi phải cố hít thật sâu để phân biệt chúng. Lão quản gia nói với một hồn ma to lớn, bụng phệ, trông có vẻ là đầu bếp chính. Trao đổi chóng vánh mấy câu, ông vẫy tôi lại gần.

“Đây là người mới.”

“Yểu điệu quá. Tôi không dùng cô ta được. Cho cô ta lên nhà trên đi.”

“Cô ta không muốn làm việc ấy.” Lão quản gia nhấn mạnh.

“Tôi chẳng cần thêm hầu bếp đâu.”

“Xin ông.” Tôi xen vào. “Cháu có thể bưng bê đồ ăn mà.”

“Thế thì được.” Lão quản gia nói. “Cứ để cô ta làm hầu bàn đi. Dù gì thì dùng hồn ma cũng hay hơn chứ.”

Người đầu bếp nhìn tôi vẻ dò xét. “Tôi có đủ hình nhân làm hầu bàn rồi. Ít nhất chúng sẽ không bao giờ làm đổ canh lên người ăn. Tôi không thể để điều đó xảy ra lần nữa.”

Lão quản gia đảo tròn mắt. “Làm thế nào tùy ông. Nếu ông không dùng cô ta, tôi chuyển cô ta sang tổ dọn dẹp vậy.”

Khi quản gia đi khuất, người đầu bếp nhìn tôi, lông mày nhướng cao. Ông có đôi mắt hấp háy trên chiếc mũi to tướng luôn khụt khịt. Thật không may là ông ta còn quá béo, khiến ngoại hình thực không khác gì con lợn, đặc biệt là khi ông ta ẹp cái cằm đầy mỡ xuống sát ngực để tập trung xem xét tôi.

“Thôi được rồi.” Ông nói sau một khoảng lặng kì quái. “Ta cho cô thử việc, nhưng đừng có đến khóc lóc với ta nếu không làm được đấy. Đáng lẽ cô không nên ở đây, cô biết điều đó rồi đúng không?”

Tôi tái mặt, tự hỏi liệu có phải nhiệm vụ đột nhập của tô dễ dàng bị lộ tẩy như vậy không, nhưng ông ta tiếp tục, “Quản gia mồm miệng thì nghiêm khắc nhưng hay mủi lòng trước những cô gái trẻ như cô lắm. Ông ta còn một cô con gái trên dương gian, cũng tầm tuổi cô. Đáng lẽ cô phải dự tuyển vào phòng ngủ của lão gia mới phải.” Đầu bếp cười khùng khục, và tôi càng co rúm người lại. “Thôi đừng lo, ta đã hứa cho cô một lần thử việc. Nếu cô không hợp thì sẽ bị đuổi ngay. Giờ còn rất nhiều hồn ma muốn được làm việc ở đây, đặc biệt là vì nhà này ngày càng thịnh vượng.”

Tôi cúi đầu, nghĩ ra một cái tên giả. “Cảm ơn ông, cháu tên là…”

Ông phẩy tay ngắt lời tôi. “Không cần, ở đây chúng ta không dùng tên.” Thấy đôi mắt mở to vì kinh ngạc của tôi, ông lắc đầu. “Chắc hẳn cô vừa mới chết nhỉ. Nghe này, chúng ta đến được nơi này vì có con cháu hoặc người nhà để tâm đốt vàng mã cho. Nói thế nghĩa là chúng ta là những kẻ có đặc quyền, những kẻ có thể dành thời gian để hưởng thụ lòng thơm thảo của gia đình trước khi bị mang ra tòa nhận phán quyết. Tuy một số quyết định làm kẻ hầu người hạ để thoát khỏi buồn chán hay túng quẫn, nhưng chúng ta không dùng tên thật, hiểu không? Cháu chắt ta nghĩ rằng ta đang ăn nhàn hưởng thụ ở cõi âm, và ta thì muốn gìn giữ ảo tưởng ấy, nên không có tên tuổi gì hết.”

“Nhưng làm sao họ biết được ông đang làm gì ở đây cơ chứ?”

“Chẹp! Tất nhiên chúng không biết, nhưng chúng ta đâu muốn chúng nghe phong thanh được gì đó từ những kẻ gọi hồn hay đồng cốt. Cô không bao giờ lường được sẽ có những thông tin kiểu gì lộ ra đâu. Dù sao đi nữa, vì lòng tự trọng, chúng ta không bao giờ đề cập đến điều đó.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, lại thêm thắc mắc về thế giới hồn ma đầy những thói hư tật xấu này.

“Thế nên cô sẽ là hầu gái thứ sáu.”

“Thứ sáu ạ?”

“Ừ, vì trước cô có năm người. Đừng hỏi ta điều gì đã xảy ra với họ. Giờ thì ra đằng kia làm cá đi xem nào. Ta muốn xem cô làm sạch cá và hấp nó theo kiểu Triều Châu. Hiểu chưa?”

Ông chỉ một đống cá chim vảy lấp lánh đang phơi những chiếc bụng bạc đầy tròn và trơn tuột. Tôi vẫn thường giúp lão Wong trong bếp, nhưng chỉ làm được những việc giản đơn như nhặt rễ giá đỗ hay rửa mực. Dù vậy, đôi khi ông cũng cho tôi thử làm vài món ăn. Giờ tôi cẩn thận rạch bụng cá để moi ruột. Nhưng bất ngờ thay, chẳng có gì bên trong con cá - một cái bụng trống không. Đặt con dao xuống, tôi săm soi con cá. Nó nhìn giống hệt một con cá thật, giống đến từng thớ thịt trơn tuột, nhưng khi tôi đưa lên mũi lại chẳng hề ngửi thấy mùi gì, ngay chút vị mặn mòi của biển cũng không có. Tôi nghe thấy tiếng cười váng lên sau lưng.

“Chưa thấy con cá như thế này bao giờ phải không?” Người đầu bếp hỏi. “Chúng chỉ là cá giả thôi, giống như tất cả đồ ăn thức uống ở đây đều không phải là thật. Chúng chẳng có vị gì mấy, bởi thế nhà bếp rất quan trọng. Chúng ta phải cố hết sức để làm chúng vừa miệng.”

“Nhưng cháu tưởng đồ vàng mã cũng có hương vị.”

“Ôi, chúng chỉ có hương vị khi còn tươi mới và khi cô ăn ở trên dương gian thôi. Đến chốn Đồng bằng này, chúng trở nên vô vị. Đó là lí do khiến rất nhiều linh hồn lảng vảng thăm viếng chốn cũ. Chà, đã lâu lắm rồi ta chẳng được thưởng thức một chiếc bánh tôm pie tee mới làm, hay ăn một tô bún assam laksa.” Ông mơ màng nhìn vào vô định một hồi lâu. “Bánh pie tee mẹ ta làm vô cùng ngon miệng. Vỏ ngoài giòn rụm và nhân tôm trộn với củ cải vừa ngọt thanh, lại rất vừa miệng. Bà vẫn thường xếp chúng lên đĩa, làm chúng trông như những chiếc mũ tí hon giòn xốp. Còn tương ớt nữa chứ! Mẹ ta nổi tiếng với món tương ớt, bà nghiền ớt mỗi sáng, trộn với giấm, tỏi và đường.”

Những lời ông nói làm tôi ứa nước miếng. Tôi phải ngậm chặt miệng để khỏi chảy dãi, và lần đầu tiên kể từ khi tới Đồng bằng Người chết, tôi thấy mình đói ngấu. Gay go rồi. Er Lang đã đặc biệt căn dặn tôi không được ăn đồ người chết. Tôi cúi xuống lấy con cá và mang rửa sạch trong thau nước, sau đó chọn một cái chảo gang nông lòng từ dãy chảo dài trong khi người đầu bếp nhìn tôi chằm chằm bằng cặp mắt ti hí như mắt lợn. Tôi bẻ một nhánh gừng, bỏ vỏ, thái lát và xếp lên đĩa. Sau khi đặt con cá chim lên, tôi cho thêm cà chua thái lát, rồi nhìn quanh.

“Mơ muối ở đằng này.” Giọng ông đều đều.

Dưới con mắt soi mói của ông, tôi lấy ra bốn, năm trái mơ muối và đặt chúng lên thân cá. Tôi lấy ngón tay miết thịt quả ra thành xốt.

“Sao cho nhiều thế? Phí phạm quá!” Ông quát tôi.

“Cháu nghĩ phải cho nhiều vì ông nói những thứ này ít hương vị ạ.” Tôi đáp.

Ông gật đầu hài lòng. “Ít ra cô cũng nhanh trí đấy. Nhớ này, tất cả mọi thứ phải cho đẫm gia vị, có khi phải gấp đôi hay gấp ba lượng cô cho vào thức ăn ở dương gian. Nếu không thực khách sẽ than phiền. Được rồi. Cô có thể dừng được rồi.”

Cánh tay tôi mỏi nhừ và hai vai căng nhức. Người đầu bếp tiếp tục nói, và tôi vẫn phải chú tâm đến lời giảng giải nhanh như gió của ông.

“… đi lấy đồ đạc đi. Tối nay cô có thể ngủ ở khu nhà dành cho người hầu. Hiện giờ chưa có người hầu gái nào, nên cô có thể ở một mình một phòng. Nhanh lên. Ta muốn sáng mai cô đến đây từ sớm khi vừa mới thắp lửa.”

Tôi ngước nhìn ông, ngơ ngác. “Làm sao cháu tìm được đường đến đây ạ?”

“Cô không nghe ta nói gì à? Ta sẽ gửi một hình nhân đến chỗ cô. Cô có thể đi lấy đồ cúng tế của mình và những vật dụng tùy thân khác. Cứ để trong phòng riêng của cô và đừng có mang chúng lên nhà chính. Họ không muốn nhìn thấy mấy thứ đồ lặt vặt rẻ tiền của cô đâu. Mệt rồi chứ gì? Đó là do không khí ở chốn Đồng bằng này. Phải mất một thời gian cô mới quen được. Thôi đi đi!”

Một hình nhân mặt không cảm xúc xuất hiện sau lưng ông và lập tức bước đi. Tôi đoán nó sẽ hướng dẫn tôi đi lại ở đây nên lật đật chạy theo. Những lối đi dài và hẹp chỉ được thắp sáng lờ mờ nhờ những ngọn nến, như thể vây tôi vào một cơn ác mộng. Người dẫn đường của tôi trông quen thuộc một cách kì quái. Tôi đã từng nhìn thấy gương mặt vô cảm này phải đến hai mươi lần ở những hình nhân khác quanh khu nhà. Chẳng cần chút ánh sáng nào dẫn lối, nó bước đi im lìm, chỉ thi thoảng phát ra những âm thanh sột soạt của giấy bị vò nhàu. Tôi không thể nói gì với nó, mà nó cũng chẳng hề để ý tới tôi. Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã đến một khu vườn có tường bao quanh và một cánh cửa nhỏ khóa chặt. Đây chắc hẳn là một trong số những cửa sau mà lão gác cổng đã nói tới. Tôi chỉ có chút ít thời gian để xem xét cảnh vật xung quanh, vì người dẫn đường đã rảo bước dọc theo phía bên ngoài bức tường cho đến khi chúng tôi tiến tới cánh cửa chính. Đến đây nó dừng lại.

“Tôi chỉ đi lấy chút đồ thôi.” Tôi lên tiếng.

Hình nhân không có vẻ gì là nghe hiểu lời tôi, nhưng rõ ràng là nó đang đứng đợi. Tôi vội vã đi tìm Chendana, thở phào nhẹ nhõm khi thấy con ngựa vẫn giấu mình trong bóng tối. Tôi căng thẳng một phần vì lo lắng cho an nguy của nó, mặc dù vẫn nhớ Fan nói rằng không ai có thể tranh đoạt đồ cúng tế của người khác, trừ phi chúng được tự nguyện cho đi. Rồi cùng với người dẫn đường im lặng của mình, tôi cầm cương, dắt con ngựa theo sau.

Lần thứ hai bước chân vào dinh thự nhà họ Lim dễ dàng một cách bất ngờ. Có lẽ vì chúng tôi đi vào bằng lối dành cho người hầu, chẳng có ai quanh đây để hỏi han tôi về con ngựa. Hình nhân dẫn tôi đi dọc mấy chái nhà phụ lụp xụp đằng sau bếp. Đây rõ ràng là khu nhà cho người hầu là hồn ma như tôi với hàng dãy giường chiếu và những đồ lặt vặt khác. Trên đường đi, tôi thấy ánh sáng và tiếng nói phát ra từ khu dành cho nam giới, nhưng khu nữ giới thì im lìm và tối om. Đưa tôi đến căn phòng nhỏ cuối cùng, hình nhân mở cửa và gật đầu cứng nhắc, ra vẻ mời tôi bước vào.

“Nhà bếp ở hướng nào?” Tôi hỏi, lo việc sáng mai phải tìm đường. Hình nhân kia quay lại và chỉ về phía một dãy nhà mà tôi chỉ loáng thoáng thấy trong ánh sáng tù mù. Rồi nó lại rảo bước rời đi. Tôi quá mệt mỏi, lảo đảo đi vào căn phòng tối tăm với trần nhà ẩm thấp. Rõ ràng phòng này vốn được dùng làm buồng ngủ chung cho ba hoặc bốn người hầu, giờ nó trống trơn, và nguồn sáng duy nhất đến từ ánh đèn dầu leo lét mà hình nhân kia để lại. Tôi định để Chendana ở ngoài, nhưng vì chán ghét căn phòng này, nên chẳng thèm để tâm đến phép tắc mà dẫn con ngựa nhỏ vào trong luôn. Chendana phải cúi đầu để chui qua khung cửa, nhưng bóng dáng nhỏ bé quen thuộc của nó làm tôi thấy khá hơn rất nhiều. Kéo một tấm nệm ra, tôi quăng mình lên và lập tức chìm vào giấc ngủ.

ẽ được giá đấy. Vẫn còn nhiều thứ khác. Những món đồ cổ cha sưu tầm, rốt cuộc cũng có đôi chút tác dụng.” “Được bao nhiêu ạ?” Tôi hỏi. “Không đủ. Nhưng ta định tuyên bố phá sản. Những thứ này để dành cho con. Chúng ta sẽ quy đổi chúng ra ti
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yangsze Choo

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.