Làm Dâu Cõi Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20

❊ ❊ ❊

Fan cúi đầu lướt qua khung cửa trong khi tôi vẫn đứng tần ngần, không kịp nói thêm gì. Tít phía cuối lối vào, tôi nhìn thấy một quầng sáng đỏ sậm, nhưng chẳng thấy bóng dáng Fan đâu. Tôi hít một hơi thật sâu và siết chặt dây cương của Chendana. Khi chúng tôi bước qua cánh cửa, những âm thanh ồn ào ngoài phố chợt biến mất, thay vào đó là sự tĩnh lặng tuyệt đối đến mức nhức nhối. Như thể tôi đang tiến vào một huyệt mộ.

Bám chặt lấy bờm Chendana, tôi lần mò tiến bước về phía trước. Mặt đất dưới chân bằng phẳng, nhẵn thín. Bóng tối đặc quánh như màn nhung khiến tôi chẳng thể nhìn thấy gì kể cả bàn chân mình. Phía xa, quầng sáng đỏ rạng lên, nhưng lại chẳng hề chiếu sáng khung cảnh xung quanh chút nào. Quay lưng lại để xem liệu có thể tìm được đường về không, tôi bị choáng váng bởi cảm giác như thể mù lòa. Khi tôi sắp hoảng loạn đến nơi thì Fan cất tiếng, sát bên cạnh.

“Sao?” Cô nói với vẻ thiếu kiên nhẫn. “Chúng ta đi chứ?”

“Chị đang ở đâu?” Ánh sáng ma quái bao quanh Fan, dấu hiệu về sự xuất hiện của cô khi còn ở cửa hàng giờ hoàn toàn tắt lịm.

“Cô không nhìn thấy ta à? Lạ nhỉ? Ta nhìn thấy cô rõ lắm.”

“Chị trông thấy nơi này thế nào?” Tôi hỏi.

“Một đường hầm. Dẫn đến Đồng bằng Người chết.”

“Nó có được thắp sáng không?”

“Tất nhiên rồi! Đèn lồng treo đầy tường kia kìa. Cô không nhìn thấy hả?”

“Không ạ, chỉ thấy một quầng sáng đỏ phía xa.”

“Kì lạ thật,” Fan nói. “Có khi là tại cô không phải hồn ma. Ta đồ rằng chẳng mấy khi có người trên thiên giới xuống đây.”

“Chúng em không quen với những nơi thế này.” Tôi xấu hổ vì cứ phải tiếp tục giả vờ.

“À, ít nhất cô có thể nhìn thấy phía cuối đường hầm.” Cô nói. “Ánh sáng đỏ là cổng vào Đồng bằng đấy.”

Với tôi, bóng tối chứa đầy vẻ lạnh lẽo và chết chóc, còn quầng sáng đỏ chẳng có vẻ gì là đón chào. Nó giống một lời cảnh báo hơn, như mắt bò đực đỏ ngầu trân trối nhìn ra từ một cái hang sâu hoắm. Tôi hi vọng rằng rồi đây, trong các chặng sau của chuyến đi, mình sẽ không phải chịu tình trạng phân biệt này nữa, nếu không tôi sẽ chẳng giúp được việc gì cho Er Lang cả.

“Thôi đi nào.” Fan nói, có vẻ vừa ý vì mọi việc tiến triển khá thuận lợi. “Cô có đi theo ta được không?”

Cứ đi theo tiếng chuyện trò của Fan và căn thẳng đường đi theo ánh sáng đỏ, tôi tiến bước dễ dàng hơn. Tôi bảo Fan miêu tả xem cô nhìn thấy những gì. “Rất rộng lớn,” cô đáp, “Sàn lát gạch, và tường thì treo đầy đèn lồng phủ lụa sặc sỡ.”

Trái ngược với khung cảnh nên thơ mà Fan miêu tả, mặt đất dưới chân tôi như thể làm bằng bụi đất nén chặt, và không khí tù đọng đến mức ngạt thở. Tôi không thể xua nổi cảm giác chúng tôi đang dần đi xuống một lăng mộ. Lùa bàn tay vào bờm Chendana, tôi mới có đủ dũng khí để bước tiếp. Sau khi lần chần phía ngoài cửa, con ngựa không hề bướng bỉnh thêm lần nào nữa mà chỉ im lặng rảo bước cạnh tôi. Cung cách ấy không hề giống một con ngựa bình thường, nhưng tôi cảm thấy thật may mắn vì có nó ở bên.

“Làm sao chị tìm được đường trở ra?” Một lúc sau tôi hỏi Fan.

“Ồ, từ Đồng bằng Người chết đi ra thì đường về lại dễ thấy lắm, không thể đi lạc được. Cô chỉ cần nhớ rõ mình đã đi vào từ cánh cửa nào thôi.”

“Đã bao giờ chị thử đi ra từ những cánh cửa khác chưa?”

“Một hai lần gì đó. Ta biết có vài cửa ra khác ở Malacca. Một cái dẫn đến khu thương nghiệp. Còn những cái khác ta chẳng biết dẫn đến đâu cả.” Cô trả lời bâng quơ.

Khu thương nghiệp chính là chỗ nhà tôi. Tôi chú ý ghi nhớ thông tin, không hề biết rồi đi ra khỏi đây sẽ khó khăn nhường nào. Bấy giờ tôi nghĩ mình cần sự giúp đỡ của Fan nhiều hơn bao giờ hết, vì Er Lang nói rằng anh ta không thể đến nơi này.

“Chúng ta gần đến nơi rồi.”

Theo lời Fan, tôi nhìn chăm chăm ra phía trước. Ánh sáng trải dài như một lớp sương mù nóng cháy trước mặt. Đôi mắt đã quen với bóng tối, tôi bắt đầu thấy những bức tường của đường hầm. Chúng làm bằng đá tảng đục đẽo thô sơ, sàn nhà cũng vậy, như thể tạo thành sau vết trườn của một con vật khổng lồ nào đó. Chẳng có gì giống với những lời miêu tả hoa mĩ của Fan. Khi chúng tôi đi đến góc quẹo cuối cùng của đường hầm, ánh sáng trở nên chói lòa quá mức, trong khoảnh khắc, tôi tưởng như mình bị mù. Và cuối cùng, một lối ra xuất hiện.

Xa hút tầm mắt là một đồng bằng cằn cỗi. Khô hạn đến mức cây cỏ quắt queo thành từng bó khô héo màu trắng, chẳng che phủ nổi mặt đất cằn cỗi điêu tàn. Bên trên là bầu trời nắng như đổ lửa. Đã quen với rừng rậm tốt tươi ở Malaya, tôi trân trối nhìn vùng đất chết chóc này, nghi ngờ và hoảng hốt.

“Giờ cô biết tại sao ta nói chúng ta cần phương tiện đi lại rồi chứ?” Fan hỏi.

Quay sang nhìn cô, tôi nhận ra Fan trông đã giống người hơn. Làn da không còn nhăn nheo rúm ró, thậm chí họa tiết trên váy cũng trở nên rõ ràng hơn, chất vải mềm thướt tha. Cô nhìn ra xa, ngắm đám cỏ khô với vẻ mãn nguyện kì quái.

“Lần đầu thấy cỏ hoa này, ta đã nghĩ nơi đây là thiên đường.” Cô nói. Rõ ràng mọi thứ hiện ra trước mắt cô khác hẳn với tôi. Tôi đành giữ những gì mình nhìn thấy trong lòng. Bên cạnh tôi, Chendana khịt mũi và dộng móng xuống đất. Trông nó chẳng có vẻ gì là chùn chân trước nghìn dặm xa xôi trải dài trước mặt.

“Chúng tôi đợi mấy người hầu một lát.” Fan nói. “Mỗi khi ta đến đây, họ sẽ xuất hiện để đón rước.”

“Em nghĩ chị đi bộ cũng được mà.” Tôi nói.

“Đi bộ á? Cũng có vài trạm nghỉ chân trên Đồng bằng Người chết, nhưng chúng cách xa nhau lắm.”

“Trông những nơi đó thế nào ạ?”

“Có dạng thị trấn, làng mạc. Gần như tương xứng với thế giới trên kia. Có một nơi giống Malacca, cô cũng sẽ bắt gặp những hồn ma từng sinh sống ở đó luôn. Nhưng mấy khu dân cư này cứ xuất hiện và biến mất không ngừng do các hồn ma phải ra tòa để chịu phán xét. Khung cảnh cứ thay đổi luôn ấy mà.”

“Còn thị trấn nào khác không ạ?”

Fan nhún vai, “Nghe nói có cả Penang và Singapore âm phủ nữa. Nhưng ta chẳng biết địa chỉ ở đâu.”

Chúng tôi im lặng nhìn ngắm đồng cỏ mênh mông. Lát lát Fan lại ngóng về phía chân trời và cau mày. Tôi những mong mình sẽ nhìn thấy hang động, thạch nhũ hay ngục tù như hình vẽ địa phủ trong mấy cuốn trục. Chẳng sách vở nào vẽ khung cảnh trước mắt tôi. Mặc dù căng mắt nhìn, tôi cũng không thấy bóng dáng vầng dương mà bầu trời vẫn sáng trưng, chính điều đó làm nên một không khí siêu thực. Cảm giác bức bối đè nặng lên tất cả. Không có lấy một mốc chỉ đường, tôi không biết cánh đồng cỏ dại này trải dài đến đâu, nhưng đoán chắc quãng đường ấy không hề ngắn. Được một lúc, tôi nhận ra hai bóng đen đang tiến lại gần. Rất nhanh sau đó, hai người cu li xuất hiện từ đám cỏ, mỗi người một đầu, khiêng trên vai đòn gánh treo lủng lẳng một chiếc thúng bên dưới.

“Họ đây rồi.” Fan nói. “Ôi chao, trông họ còn tệ hơn lần trước.”

Khi học đến gần tôi mới hiểu ý cô. Họ làm tôi nhớ đến đám đầy tớ ở phủ đệ cõi âm của Lim Tian Ching. Nhưng khác với bọn họ, hai người này có đôi mắt và chiếc mũi thô kệch, miệng chỉ là hai vết rạch sâu trên khuôn mặt gồ ghề. Diện mạo cũ kĩ và rách nát, đồ đạc mang theo thì ọp ẹp vô cùng. Đến trước mặt chúng tôi, hai người cúi đầu cứng ngắc và đặt thúng xuống đất. Fan ngần ngại trèo vào thúng.

“Thật là một phương tiện tệ hại.” Cô phàn nàn. “Giá mà cha đừng quá keo kiệt với ta như thế.” Tôi phải kiềm chế để không nói thẳng rằng cô còn khá hơn đám ma đói trắng tay nhiều. “Chúng ta đi thôi chứ?” Cô hỏi. Hai người hầu nhấc đòn gánh lên vai, đi về phía đồng cỏ nắng cháy mà không thèm liếc lại sau lấy một lần.

Nhảy lên lưng Chendana, tôi đi theo họ. Con ngựa đi nhanh hơn cái thúng nên tôi phải ghìm cương, nhưng như thế lại đỡ phải nghe những câu chuyện dông dài bất tận của Fan. Nhìn cô đong đưa trong thúng một cách kì cục, tôi không khỏi mủi lòng. Bị nhét vào thúng và đưa qua đưa lại như mớ rau quả là cách di chuyển tồi tệ. Đôi lúc liếc nhìn cô, tôi thấy bàn tay trắng bệch của cô vuốt ve mái tóc như thể nó là một con vật sống.

Tôi ngoái lại, cố ghi nhớ cánh cổng mình đã đi vào giờ đang biến mất dần sau rặng đồi. Một nơi toàn đá sỏi và chẳng có mấy cỏ cây, tất cả chỉ tuyền một màu máu trâu xám xịt. Khung cảnh vừa hút mắt lại vừa khiến người ta nản lòng, không có đến một bóng chim hay một con côn trùng trên đường đi, và chẳng có bông hoa nào nở trên nền cỏ úa. Mảnh đất hoang vu này chưa mưa bao giờ thì phải. Nếu còn đang trong cơ thể bằng xương bằng thịt, chắc chắn tôi đã bị thiêu đốt dưới cái nắng chói chang. Dù vậy, tôi vẫn ước giá như mình có một chiếc mũ, bèn kéo tạm chiếc áo ngủ lên che đầu thay. Khi làm vậy, tôi cảm nhận rõ chiếc vảy trong túi áo ép sát vào người mình. Tôi rất muốn lấy nó ra xem lần nữa, nhưng lại không muốn thu hút sự chú ý của Fan. Đôi lúc cô liếc sang, ánh mắt sắc lạnh như xoáy vào tôi.

Chúng tôi đi đã được vài giờ. Ánh sáng bắt đầu dịu dần trên bầu trời cho đến khi hòa lẫn vào nhau thành một màu tím đẹp dị thường. Giục Chendana đi ngang hàng với Fan, tôi hỏi, “Điều gì sẽ xảy ra vào ban đêm?”

“Ồ, chúng ta cứ đi tiếp thôi.” Cô đáp. “Ta muốn đi hết quãng đường này càng nhanh càng tốt.”

Với cô thì thật dễ dàng, vì ngoài việc phải chịu rung lắc trong chiếc thúng, tất cả những gì cô cần làm là để cho người hầu không biết mệt mỏi của mình vác đi tiếp. Chắc chắn con ngựa nhỏ của tôi cũng có thể đi cả đêm, nhưng tôi sợ rằng chính mình sẽ mệt nhoài mà ngã khỏi lưng nó mất, bèn nói điều này với Fan. Cô cau mày, “Ta đã không nghĩ đến chuyện đó. Thế thì chúng ta sẽ dừng lại nghỉ ngơi khi nào cô thấy cần.”

Chúng tôi tạm dừng chân trên thảm cỏ. Tôi chưa từng thấy đói hay khát khi bước chân vào Đồng bằng Người chết, mặc dù vậy tôi vẫn thấy mệt như thể bị kéo căng ra. Tôi xuống ngựa, đi dạo xung quanh, duỗi hai cánh tay, đến khi nhận ra đất đá khô cứng lạo xạo dưới chân và cây cỏ dạt ra theo mỗi bước của mình. Lần đầu tiên sau một thời gian dài, tôi nhận ra mình có tương tác với những vật thể xung quanh. Thay vì sung sướng, một cơn khủng hoảng dâng lên xâm chiếm lấy tôi. Tôi không muốn thuộc về chốn này. Tôi muốn quay về Malacca, nơi tôi sinh ra, hít thở khí trời ẩm ướt nơi đó và sống tiếp những ngày thư nhàn. Fan nhìn tôi đi đi lại lại. Cô trèo ra khỏi thúng và chỉnh trang lại mái tóc, mà giống như các phần khác trên cơ thể, trở nên mượt mà và óng ả hơn lúc trước.

“Cô đang nhìn gì vậy?” Fan hỏi.

Thấy tôi chỉ ậm ừ, cô liền im lặng. Một lúc sau, cô nói với giọng trầm thấp, “Ta biết cô nhìn thấy những thứ khác với ta. Thực sự nơi này trông ra sao?”

Trong bóng tối dâng đầy, gương mặt cô xanh xao mờ mịt. “Tại sao chị lại muốn biết?” Tôi hỏi.

Giọng cô run rẩy, “Đôi khi ta có cảm giác mọi thứ không giống như trước mắt. Và ta hoảng sợ trước những gì sẽ xảy đến tiếp theo. Nếu người yêu của ta chết đi mà không có tiền bạc, hoặc chàng không chia sẻ tiền bạc với ta, thì ta sẽ phải đến tòa án địa phủ.”

Trông cô u uất đến mức tôi thấy thương cảm. “Nhưng sau phiên tòa, chị sẽ được đầu thai mà. Chị sẽ lại có được hạnh phúc ở kiếp sau.”

“Ồ, đầu thai thì chẳng sao hết.” Fan dằn dỗi. “Nhưng những việc xảy ra trước đó cơ. Ta sợ những hình phạt cho tội ác mình đã phạm phải.”

“Chị chết khi còn rất trẻ. Chắc họ sẽ không xử chị quá khắc nghiệt.”

Fan nhìn sang chỗ khác. “Ta đã kéo dài thời gian sau khi chết của mình. Đó là lí do tại sao ta nói với cô rằng, ta hiếm khi tới Đồng bằng Người chết, mặc dù đúng ra ta phải đến đây. Ta không giống như cô.” Fan hướng tia nhìn ghen tị về phía tôi. “Ở cửa hàng, ta chỉ nhận được đồ ăn cúng tế của người yêu. Nhưng chàng chẳng đốt quần áo hay giày guốc bao giờ cả. Ta vẫn phải quay về đây để lấy những thứ cần thiết.”

“Sao chị không bảo ông nội đốt vàng mã cho chị lúc ở trong mộng?”

“Khi ở cạnh chàng, ta không muốn nhắc tới chuyện mình đã chết. Sự thật ấy sẽ hủy hoại tất cả.”

Tôi thoáng thấy đau nhói, chẳng phải tôi cũng quyết định y như thế khi đối diện với Tian Bai sao? Vì dù sao, ý tưởng ôm ấp một xác chết thật chẳng lãng mạn chút nào.

“Có khi chàng sẽ xua đuổi ta cũng nên.” Fan tỏ ra sốt ruột. “Từng ấy năm ta đã cẩn thận hết sức để chàng nghĩ rằng chàng mơ mộng thấy chúng ta ở bên nhau. Ta không muốn chàng phát hiện ra ta đang theo ám. Cô nghĩ chàng sẽ phản ứng thế nào? Chàng lo lắng chuyện sức khỏe lắm. Đám đạo sĩ có thể đổ cho ta tội hút sinh khí chàng.”

“Chị có làm thế không?”

“Tất nhiên là không… Thật ra là có, một chút, để bổ sung thôi. Nhưng trông chàng vẫn khỏe mạnh ở độ tuổi 57 đấy chứ, cô có nghĩ thế không?”

57 tuổi! Tôi còn tưởng ông nội kia ít nhất cũng đã 80. Bảo sao Fan lại hoảng sợ trước những công sai âm giới đến vậy. Tôi cứ cho là tại cô đã nán lại dương thế quá lâu, nhưng sự thật có vẻ là cô còn làm nhiều việc sai trái hơn. Cô quay sang nhìn tôi với vẻ mặt vô tội.

“Đó chính là lí do khiến ta quyết định đi cùng cô. Cô là người thiên giới, có khi cô sẽ nói giúp được cho ta với những tay công sai ấy.”

Tôi khó chịu khi nghĩ không biết Fan còn giấu giếm điều gì nữa. Đúng lúc ấy, cô thét lên và nằm rạp xuống đất. Ngẩng lên nhìn, tôi nhìn thấy những bóng đen vun vút qua đầu. “Gì vậy?”

“Nằm xuống! Nằm xuống!” Cô rít lên. Tôi lăn người xuống nằm rạp bên cạnh cô. Thứ gì đó đang chao liệng trên đầu chúng tôi, sà sát xuống dưới và rít lên những âm thanh xé lòng. Đó là thứ âm thanh tôi chưa từng nghe thấy, chói tai và tang tóc, lại chất chứa cả nỗi kinh hoàng. Kìm lại ước ao được giấu mặt giữa hai bàn tay, tôi lén nhìn lên trên, nhưng những sinh vật ấy chuyển động quá nhanh. Tất cả những gì tôi thấy là chúng bay lượn một cách kì quái như thể đang xé rách bầu trời bằng những đôi cánh tam giác sắc lẻm. Chúng sà xuống thấp một cách đáng ngại. Nhắm chặt hai mắt, tôi run lên khi ngọn gió sinh ra từ đường bay của chúng làm rạo cỏ cây quanh mình. Nhưng chỉ tích tắc sau, chúng bay cao dần và mất hút vào màn đêm đen như mực. Được một lúc, tôi ngồi dậy, còn Fan vẫn nằm úp mặt xuống đất run rẩy.

“Những sinh vật ấy là gì vậy chị?” Tôi hỏi Fan.

Cô im lặng, nhưng cuối cùng cất tiếng, “Đa phần những hồn ma mặc kệ chúng, nhưng ta nghe nói chúng là mật thám của tòa án địa phủ.”

“Em tưởng nơi này chỉ dành cho linh hồn con người thôi chứ?”

“Đúng vậy, dù đôi khi đám công sai gác cổng âm giới có qua lại chỗ này. Nhưng chẳng ai biết liệu lũ sinh vật biết bay đó có thuộc phe bọn chúng hay không.”

“Các công sai có thể đến tận đây ạ?” Tôi kinh hoàng, vì vẫn chắc mẩm rằng chỉ có hồn ma con người mới đặt chân được đến Đồng bằng Người chết.

“Ừ, nhưng hiếm khi thôi.” Fan thấp giọng. “Có nhiều thứ ở đây ta không hiểu lắm, nên mới muốn biết cảnh vật trông ra sao trong mắt cô. Chắc hẳn cô nhìn thấy khác ta.” Dù Fan cứ muốn tôi tả cho cô nghe, nhưng bản năng mách bảo tôi đừng nói. Tuy nhiên cô không dễ dàng cho qua như vậy. “Sao cô không kể cho ta nghe?” Fan hỏi, chuyển sang giọng điệu bẳn gắt, như thể phút tâm tình giữa chúng tôi chưa từng tồn tại.

Cuối cùng cô bỏ cuộc và nằm xuống cạnh hai người hầu của mình. Họ thậm chí chẳng hề giật mình khi những sinh vật kia bay chờn vờn trên đầu, im lặng vô hồn không khác gì chiếc thúng bên cạnh. Chendana ít ra còn khịt mũi một cái, nhưng nó cũng chẳng hề sợ hãi. Tôi tự nhắc bản thân rằng, con ngựa nhỏ của tôi dù sao cũng không phải một sinh vật bằng xương bằng thịt. Đó là một suy nghĩ hết sức tỉnh táo, nhưng cũng không ngăn được tôi co người nép sát vào nó và ngủ thiếp đi.

ẽ được giá đấy. Vẫn còn nhiều thứ khác. Những món đồ cổ cha sưu tầm, rốt cuộc cũng có đôi chút tác dụng.” “Được bao nhiêu ạ?” Tôi hỏi. “Không đủ. Nhưng ta định tuyên bố phá sản. Những thứ này để dành cho con. Chúng ta sẽ quy đổi chúng ra ti
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yangsze Choo

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.