Làm Dâu Cõi Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29

❊ ❊ ❊

Tôi nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ quên nổi hành trình điên loạn ấy. Những hành lang vặn xoắn, những chái nhà đầy phòng trống dài dằng dặc tưởng như không bao giờ kết thúc. Thật may, tôi vẫn còn nhớ tấm bản đồ của dì ba, nếu không chắc chắn sẽ bị lạc. Thực ra, đôi khi tôi vẫn thấy ngôi nhà đó trong mơ và hoảng sợ rằng mình sẽ không bao giờ thoát được khỏi nó. Một lúc sau, tôi nhận ra mình đang chạy qua phòng tiệc, nơi Lim Tian Ching định tổ chức lễ đính hôn, một việc có vẻ như đã xảy ra từ lâu lắm rồi. Lụa đỏ thẫm và vô số đèn lồng vẫn còn treo ở đó, hoa quả chẳng bao giờ thối rữa vẫn chất đống trên các dãy bàn dài. Khi chạy qua chỗ y từng nâng cốc chúc mừng cho cuộc hôn nhân sắp tới của chúng tôi, tim tôi đập dồn dập, nhưng chẳng hề có bóng dáng ai ở đây. Về khoản này, Er Lang đã làm đúng như lời hứa. Tôi không biết anh ta thực hiện bằng cách gì, nhưng đúng là không có một linh hồn nào lảng vảng quanh đây.

Khi đặt chân tới phòng tiệc, tôi mở toang cánh cửa trượt, chạy vụt vào đêm đen. Theo bản đồ của dì ba, tôi biết nếu lọt ra sân sau, nhiều khả năng tôi có thể men theo tường ngoài tới được khu bếp. Bên ngoài, mặt đất thô ráp và nhấp nhô. Tôi trượt ngã vài lần và thật lòng mong ước mình có một đôi giày, nhưng giờ đã quá muộn. Tôi vẫn phải chạy tiếp, dù gót chân có mòn vẹt đến tận xương đi nữa.

Chẳng có trăng hay sao trên mảnh đất chết chóc này, chỉ có bầu trời đen thăm thẳm như bức màn được hạ xuống sau vở kịch. Cuối cùng tôi cũng tới được khoảng sân ngoài nhà bếp. Dù ngôi nhà có vẻ đang rất náo loạn, thì nơi này vẫn hoàn toàn miễn nhiễm. Tôi nghe tiếng nồi niêu loảng xoảng và tiếng đầu bếp sai phái những hình nhân. Tôi lắng tai nghe ngóng xem dì ba có trong đó không, hay bà đang đi tìm tôi? Vượt qua cánh cổng, tôi chạy xuyên qua khu nhà của người hầu, chui tọt vào phòng mình, chẳng dám thắp đèn lên. Tôi khẽ gọi tên Chendana, nhưng không có tiếng đáp lại. Càng lúc càng hoảng hốt, tôi gạt tấm màn che ra và thấy con ngựa đã biến mất.

Tôi bỗng nghẹt thở. Làm sao tôi có thể vượt qua Đồng bằng khi không có ngựa? Hay dì ba đã dắt nó ra. Bà nói sẽ đợi tôi ở cổng sau, dù giờ đã quá thời gian hẹn rất lâu rồi. Tôi lại chạy, hơi thở thoát ra thành từng tiếng nức nở đứt quãng. Khi tôi đến được cánh cổng, một vóc dáng nhỏ bé tách mình ra khỏi khoảng tối. Là dì ba.

“Li Lan, cô ổn chứ?” Bà hỏi.

Tôi gật đầu, gần như chẳng thốt nên lời. Nhưng có điều gì đó không đúng ở đây.

“Cô phải đi ngay!” Dì ba nói. “Ngựa của cô ở ngay ngoài cánh cổng.” Rồi bà hỏi tiếp, “Sao cô nhìn tôi kì lạ thế?”

“Sao dì biết tên cháu?” Tôi hỏi.

“Tên cô?”

“Cháu chưa bao giờ nói cho dì hay tên cháu là gì. Khi tới đây, cháu chỉ nói mình là hầu gái thứ sáu.”

Trong ánh sáng nhàn nhạt, dì ba ngây ra. Chống tay vào cạnh hông đau xóc, tôi nói tiếp, “Dì còn gọi tên cháu một lần trước đó rồi, ngay khi dì nhìn thấy cháu ở phòng lão Awyoung. Lúc đó cháu còn chưa kịp để ý.”

“Điều đó có quan trọng không? Cô không còn thời gian đâu.”

“Tất nhiên quan trọng! Làm sao cháu biết là có thể tin dì?”

Bà im lặng trong khoảnh khắc, rồi ngẩng lên nhìn vào mắt tôi. “Tôi đã nói dối cô.”

Tôi giật lùi khỏi bàn tay vươn ra của bà.

“Nhưng tôi làm thế là vì cô.”

“Vì tôi?” Tôi cay đắng nói. “Thật ngạc nhiên khi có nhiều người đến thế biết điều gì là tốt nhất cho tôi.”

“Tôi phải giải thích sao đây? Cô nên đi ngay đi, trước khi bọn quỷ đến.”

“Thực ra bà là ai?” Tôi hỏi, “Một gián điệp khác chăng? Hay bà là tay sai của lão Awyoung, hoặc thân tín của Lim Tian Ching? Thông minh đấy. Vậy mà tôi đã từng trân trọng bà.”

“Con quý ta ư?” Không hiểu vì sao, lời tôi nói lại khiến bà xúc động.

“Điều đó quan trọng sao? Chắc hẳn bà ở đây để cố bắt tôi lại.”

“Làm sao để con tin ta bây giờ?” Bà hỏi, vặn vẹo hai bàn tay.

“Hãy nói cho tôi nghe sự thật!”

“Hãy nghe ta, Li Lan, dù ta sợ rằng nói ra điều này sẽ khiến con chậm trễ mất. Ta là mẹ của con.”

Mẹ tôi! Làm sao con người già nua này lại là mẹ tôi được? Tôi đã tin chắc rằng bà hai sắc nước hương trời kia mới là mẹ tôi. Sự hoài nghi lộ rõ trên gương mặt tôi. “Chắc hẳn con thấy ta thật kinh khủng.” Dì bà nói. “Ta biết ta chẳng hề giống những gì con kì vọng. Nhưng hãy tin ta, thật khó để giấu giếm điều đó.”

“Nhưng làm sao có thể?”

“Con đã đúng về việc ta tới ngôi nhà này. Con đã gặp bà tư tại nhà cũ của chúng ta? Ta đoán thế khi nói chuyện với con lần trước. Thật sự ông nội con đã sai lầm khi lấy bà ta làm lẽ. Bà ta quá trẻ và đầy sức sống, trong khi thất vọng tràn trề về ông nội con. Ta không biết chuyện bà ta có dây dưa gì với nhà họ Lim hay với em họ ta, người sau này đã được gả cho cha của Lim Tian Ching. Ông ta còn sống, phải không?”

Tôi gật đầu, nhất thời không thốt nên lời.

“Nhưng khi ta chết, ta đã rất bất ngờ khi nhìn thấy bà ta ở đây, càng lúc càng cay độc đến đáng sợ. Bà ta có kể cho con nghe về căn bệnh đậu mùa không?”

“Bà ta nói chính mình đã đưa căn bệnh ấy đến nhà ta.” Tôi lắp bắp.

Dì ba, mà đúng ra tôi phải gọi là mẹ, thở dài. Tôi chớp lấy cơ hội, chăm chú quan sát bà. Gương mặt nhàu nhĩ với hàng ngàn nếp nhăn trông mỏi mệt và già nua đến đáng sợ.

“Đúng là bà ta đã đưa căn bệnh tới. Khi ta chết, cha con rất yếu, và nhiều người khác trong nhà cũng vậy. Thật là một cơn ác mộng.”

“Nhưng mẹ vẫn chưa giải thích! Tại sao bây giờ mẹ lại già nua thế này? Có phải mẹ đã đánh đổi thứ gì đó, giống như những gì bà ta đã làm để gây ra căn bệnh đậu mùa?”

“Đúng, ta đã đánh đổi vẻ ngoài thanh xuân, chính là một phần linh hồn mình. Ta đã làm điều mà bà ta khoe khoang. Ta đã đi tìm đúng sinh vật đó.”

“Sao mẹ có thể làm như thế? Và tại sao?”

“Con không biết tại sao ư? Ta ước rằng con không hỏi ta lí do cho chuyện này.”

“Nhưng con muốn biết! Ít nhất mẹ nợ con một lời giải thích!”

Tay tôi lần sờ vết sẹo nhỏ phía sau tai trái. Đó là tất cả di chứng tôi phải chịu sau khi căn bệnh đậu mùa càn quét gia đình. Lúc đó, một thầy bói đã nói rằng tôi cực kì may mắn.

“Bà ta muốn gây ra càng nhiều mất bát càng tốt. Dù sống sót khỏi căn bệnh, nhưng con vẫn sẽ phải mang theo những vết sẹo suốt đời, giống như cha con. Thế thì ai sẽ cưới con? Con chẳng còn tương lai nữa.”

“Mẹ làm thế vì con ư?”

“Đó là lỗi của ta. Sao ta nỡ để con phải gánh chịu hậu quả từ cơn thịnh nổ của bà ta chứ?”

“Sao mẹ có thể nói đó là lỗi của mình được?”

“Vì ta từng thấy bà ta bất hạnh, nhưng lại chẳng cố để kết bạn với bà ta. Chúng ta là hai thiếu phụ sống dưới cùng một mái nhà, ta thì kết hôn với người đàn ông ta yêu, còn bà ta thì chịu làm lẽ cho một ông lão. Và bà ta còn tha thiết muốn có một đứa con. Ta thường nghĩ, giá như mình tử tế với bà ta hơn một chút, thì có khi tất cả những đau khổ này đã không xảy đến.”

“Nhưng bà ta tồi tệ và độc ác trên mọi phương diện!”

“Con à, giờ việc đó còn quan trọng sao? Khi con đến đây, ở nhà họ Lim này, mẹ đã không tin vào mắt mình.”

“Mẹ nhận ra con sao?”

“Con giống ta từ giọng nói đến điệu bộ. Qua cả những câu chuyện con kể về vú, con biết mà, bà ấy cũng từng là vú của ta.”

Tim tôi đập rộn ràng. Bà nhận ra tôi! Mẹ vẫn nhận ra tôi!

“Ta đã choáng váng khi thấy con ở đây. Ta hoảng sợ khi tưởng con đã chết, nhưng tên con chưa xuất hiện trong danh sách địa phủ.”

“Con nghĩ mình có thể tìm ra bằng chứng gì đó liên quan đến Lim Tian Ching.” Tôi đáp. “Nhưng tại sao mẹ lại ở nhà họ Lim?”

Dì ba nhún vai, “Ta sợ nếu trở về ngôi nhà cha con đốt cho ta, với dáng vẻ thế này, thì bà tư sẽ biết ngay là ta đã giao ước với đám quỷ sứ. Cuộc trao đổi đó không hề rẻ. Ta đã đánh đổi nhiều hơn những gì bà ta đánh đổi chỉ để cứu con. Nếu bà ta biết ta đã cố cứu con, hẳn bà ta sẽ lại nghĩ ra một âm mưu mới. Thế nên ta đi lang thang, chờ đến khi hết thời gian ở Đồng bằng. Ta đi làm công cho những gia tộc lớn, đổi lại ta có nơi ăn chốn ở.”

“Sao mẹ không lên cõi trần để gặp con?” Tôi hỏi.

“Ta đã đi chứ. Nhưng chỉ vài lần thôi, đến khi việc đó trở nên quá khó khăn. Vì ta không trở lại ngôi nhà, nên không nhận được đồ cúng tế, nếu có những thứ đó thì hẳn việc đi lại đã dễ dàng hơn.” Giọng nói điềm tĩnh của mẹ làm tim tôi đau nhói. “Rồi cuối cùng, cả ta lẫn bà tư đều sẽ phải tới tòa án địa phủ, còn con vẫn sống an lành. Vú đã chăm sóc con thật tốt. Con có tin được không, giờ ta còn già hơn cả vú ấy chứ.” Bà nhìn tôi mỉm cười, nụ cười ướt nước mắt.

“Nhưng tại sao mẹ lại tới nhà họ Lim?”

“Ta nghe đồn về cậu chủ nhà họ Lim và sự mê muội của cậu ta với tiểu thư nhà họ Pan.”

“Nhưng mẹ nói mẹ đã ở đây nhiều năm trời?”

“Đã nhiều năm rồi mà. Thời gian ở đây trôi qua thật kì quặc.”

Tôi nắm chặt tay bà.

“Li Lan, con đừng buồn.” Bà nói. “Được nhìn thấy con, được nói chuyện với con, đã là niềm hạnh phúc quá lớn lao, nhiều hơn tất cả những gì ta từng mơ tới. Nhưng đêm sắp tàn rồi. Con phải lên đường thôi. Ta ước mình đừng làm vướng chân con vì lịch sử đau thương của nhà mình. Ta muốn con sống cuộc đời của mình mà chẳng mảy may biết về những chuyện xưa cũ.”

“Mẹ đi với con!” Tôi nói. “Ngựa của con có thể trở cả hai chúng ta.”

Bà lắc đầu. “Ta sẽ chỉ làm vướng chân con thôi. Và nếu ta biến mất cùng con, mọi chuyện sẽ trở nên đáng nghi, đặc biệt là khi họ bắt đầu truy tra gốc rễ. Giờ có lẽ họ nghĩ con chỉ đơn thuần là một cái gai trong mắt, đối tượng mà Lim Tian Ching mê mệt thôi.”

“Nhưng con cần mẹ!” Từ ngữ vuột ra khỏi miệng, trước cả khi tôi kịp nhận ra.

“Con không cần ta nữa, Li Lan.” Mẹ đáp. “Con đã không còn là một đứa trẻ nữa rồi. Giờ con phải đi thôi. Nếu họ bắt được con, hậu quả sẽ kinh khủng lắm.” Bà nắm lấy tay tôi, mạnh mẽ đến bất ngờ. Tôi nhìn sâu vào đôi mắt nhòa lệ của bà, tròng mắt mờ đục thể hiện tuổi tác, và tôi rùng mình hiểu ra rằng, hơn ai hết, bà là người hiểu rõ nhất bị quỷ sứ tóm được sẽ thế nào.

Chúng tôi vội vàng đi qua cửa sau nhỏ hẹp. Bên ngoài là một miền tối tăm lặng gió. Con đường bao quanh tòa biệt phủ không một bóng người, chỉ là một dải đất nhạt màu trong sắc tối thẫm dần. Con ngựa nhỏ của tôi đứng bên ngoài, đã được thắng đầy đủ yên cương. Khi nhìn thấy tôi, nó hí khe khẽ. “Đây là gì ạ?” Tôi hỏi khi chạm vào mấy chiếc túi cồng kềnh và cứng ngắc, được chằng lại bằng dây thừng.

“Đây là thịt. Không phải thịt thật đâu, mà là thức ăn của người chết.” Mẹ nói. “Con sẽ cần đến chỗ thịt này nếu họ thả đám truy binh ra. Cầu trời khấn phật là con không phải dùng đến nó.”

“Làm sao mẹ biết con sẽ cần đến những thứ này? Er Lang đến tìm mẹ sao?”

Mẹ gật đầu, “Ta hết hồn khi cậu ta xuất hiện. Nhưng cậu ta nói mình là bạn con. Nếu không thì làm sao ta biết để chuẩn bị cho con được. Chàng trai đó…” Giọng mẹ nhỏ dần.

“Anh ta không phải là người, con biết điều đó.”

Trông mẹ có vẻ yên tâm khi thấy ít ra tôi cũng nhận thức được đối tượng mà mình đang hợp tác. Khi tôi leo lên lưng Chendana, mẹ xem xét và gia cố đám túi một lần nữa rồi siết lại đai yên ngựa. Cử chỉ của bà chính xác đến độ tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại. Tôi đã nhớ bà biết bao. Phương pháp gói ghém và kiểm tra của bà trông cũng vô cùng quen thuộc. Vì dù gì, chúng tôi đều được vú nuôi dạy.

“Mẹ ơi!” Nghe tôi gọi, bà nhìn lên. “Đi cùng con đi.” Tôi van nài lần nữa.

Mẹ lắc đầu, “Khi mọi việc êm xuôi, ta sẽ cố tới Đồng bằng gặp con.” Tôi gục đầu đau khổ, nhưng bà nâng cằm tôi lên và khẽ hôn lên trán tôi. Bàn tay gầy guộc của bà vuốt ve tóc tôi trong giây lát, rồi Chendana tung vó, gõ móng đều đều lên mặt đường. Tôi quay lại phía sau. Mẹ tôi giờ chỉ còn là một hình hài nhỏ xíu đứng bên đường. Dáng lưng còng, một bàn tay giơ lên, bóng mẹ mờ dần trong tà dương nhập nhoạng cho đến khi tôi không còn nhìn thấy bà đâu nữa.

ẽ được giá đấy. Vẫn còn nhiều thứ khác. Những món đồ cổ cha sưu tầm, rốt cuộc cũng có đôi chút tác dụng.” “Được bao nhiêu ạ?” Tôi hỏi. “Không đủ. Nhưng ta định tuyên bố phá sản. Những thứ này để dành cho con. Chúng ta sẽ quy đổi chúng ra ti
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yangsze Choo

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.