Tian Bai đưa tôi về trên một chiếc xe kéo. Anh xanh xao và chẳng nói gì nhiều, chỉ hỏi han xem tôi có ổn không. Tôi run rẩy trong lớp áo xống ướt đẫm vì đã từ chối vào nhà họ thay đồ. Trái tim chất chứa nhiều cảm xúc, trí óc cuộn trào suy tư như một cơn dông thả xuống đầy vụn giấy. Phủ họ Lim nhìn tôi cau có hơn ngày thường, những mái hiên như đang tuôn từng dòng thác lệ theo con mưa lớn chưa ngừng. Cả gia đình họ chộn rộn. Không ai thực sự hỏi han làm cách nào tôi thoát khỏi đáy giếng. Tôi đoán rằng cánh tay sây sát và bàn tay rướm máu của mình khiến họ nghĩ rằng tôi đã tự trèo ra được. Chẳng ai nằng nặc bắt tôi thay đồ, hay quở trách tôi vì nhỡ đâu nhiễm phong hàn như phong cách của vú. Chỉ duy có Tian Bai, giữa những tiếng huyên náo xung quanh, lẳng lặng phủ tấm áo choàng vải thô lên vai tôi. Sau đó tôi biết được rằng Lim phu nhân đã tấn công Tian Bai khi anh vừa về tới nhà, dù tới tận khi lão Wong quay về tối hôm đó, tôi mới được nghe câu chuyện hoàn chỉnh.
“Bà ấy cầm một con dao làm bếp đợi cậu ta về.” Lão kể. “Tôi chẳng hiểu làm sao bà ấy vớ được con dao đó, nhưng bà ấy đã cố đâm cậu ta.”
May mắn thay, thể trạng yếu ớt đã phản bội bà ta, và Tian Bai thoát được, chỉ bị một vết cắt xấu xí trên cánh tay. Tôi đã nhìn thấy vết thương đó khi anh đưa tôi về, được băng bó qua loa bằng bông gạc. Trông anh kiệt sức, mỏi mệt đến cùng cực, và tôi tự hỏi phải chăng anh đi cùng tôi chỉ để tạm thời thoát khỏi mớ hỗn độn ở nhà. Trong suốt đoạn đường ngắn ngủi, tôi liếc trộm anh vài lần. Những góc khuất tăm tối mà tôi từng gán cho anh dường như đã bay biến cùng mối hoài nghi về vụ án giết người. Bọng mắt anh đầy những vết nhăn, và một mảng mực loang lổ trên cổ tay trái chiếc áo anh đang mặc. Anh chỉ là một người đàn ông có gia đình sắp tan vỡ, một người đàn ông tốt, nếu Yan Hong đã tin tưởng đến thế. Lòng tôi bỗng ngập tràn niềm trìu mến không ngờ, dù đôi môi sưng phồng đang không ngừng nhắc nhở tôi về điều khác.
Điều cuối cùng Tian Bai khi đỡ tôi khỏi xe kéo là nhờ tôi giữ im lặng về tình trạng của Lim phu nhân. Tôi gật đầu, hiểu rằng đó là việc mình phải làm và không được để chút tai tiếng nào chạm đến nhà họ. Bên ấy đang cân nhắc gửi bà vào nhà thương điên, dù hành động này sẽ gây không ít ô nhục cho gia đình.
“Sẽ tốt hơn nhiều nếu giữ bà ở nhà, nhưng cần có người trông chừng sát sao.” Tian Bai liếc tôi, vẻ hối lỗi. “Em có phiền không nếu chúng ta trì hoãn lễ cưới?”
Tôi chẳng phiền lòng chút nào, dù không thể hiện rõ ra. Tian Bai nắm lấy tay tôi.
“Li Lan, tôi rất mừng vì có em.”
Sợ rằng anh sẽ hôn mình, tôi hơi xoay mặt đi, lòng dấy lên mặc cảm tội lỗi, nhưng anh chỉ siết chặt tay tôi.
“Em xin lỗi.” Tôi nói, chẳng biết mình đang xin anh tha lỗi điều gì.
“Tại sao?” Anh hỏi. “Yan Hong nói với tôi rằng em đã cứu cô ấy.”
Tian Bai khẽ chạm vào tóc tôi. Cách xử sự bình tĩnh, khả năng ứng phó trước tình thế khó khăn, tất cả đều là những tố chất tôi ngưỡng mộ ở anh. Tian Bai sẽ là một người chồng tốt, một người mưu trí và đáng tin cậy. Giữa cơn rối loạn, anh vẫn nhớ đến việc khoác áo lên đôi vai ướt sũng của tôi. Nhớ lại cử chỉ thân tình giản dị ấy, tôi không thể không áp tay mình lên má anh. Nếu tôi lấy anh, cả gia đình và chính bản thân tôi chắc chắn sẽ có một cuộc sống hạnh phúc.
Thực sự ngạc nhiên khi chúng tôi được người nhà họ Lim viếng thăm và quà cáp liên tục suốt mấy ngày sau đó. Tôi đã nghĩ mình là người họ không muốn gặp nhất, vì tôi biết sự thật về việc Lim phu nhân cố giết mình và Yan Hong trước khi mưu đồ sát hại Tian Bai. Tới ngày thứ ba, đích thân người chú của Tian Bai, Lim Teok Kiong lão gia tới gặp tôi. Vú cuống cuồng báo cho tôi về chuyến viếng thăm đột ngột này, tóm lấy tay tôi và vội vã buộc tóc cho tôi.
“Quần áo!” Bà rít lên. “Cô không thể ăn mặc thế này mà ra gặp ông ấy được.”
Bà cau mày trước bộ quần áo baju panjang sơ sài tôi đang mặc, nhưng giờ đã quá muộn để chỉnh đốn tươm tất. Thêm nữa, tôi ngờ rằng ông có nhiều thứ để quan tâm hơn là chiếc váy của đứa cháu dâu tương lai. Khi tôi bước vào phòng khách, ông ngồi bên cha như thể tình bạn giữa họ chưa bao giờ sứt mẻ. Giờ cách nhìn của tôi về ông đã khác. Tôi nghĩ đến bà vợ thứ tư của ông nội ở Đồng bằng Người chết và tự hỏi sao Lim Teok Kiong có thể là gã tình nhân bỏ mặc bà ta sống trong đau đớn và tổn thương giày vò. Nhưng trông ông vẫn vậy, phương phi và thỏa mãn, hình ảnh thường thấy ở các thương gia giàu sang.
Đôi mắt ti hí hấp háy hệt như mắt Lim Tian Ching nhìn chăm chăm vào tôi, và sau một hồi hỏi thăm quanh co về sức khỏe, ông bắt đầu nói về khoản nợ của cha. Như Yan Hong cho biết, các món nợ ấy đã được Tian Bai trang trải giúp từ lâu. Nhưng giờ chú anh lại mang tới đề nghị hấp dẫn hơn, ông nói vì hai nhà sắp trở thành thân thích, nên ông đã tái đầu tư khoản vốn còn lại của cha nhằm giúp cha có một nguồn thu tuy khiêm tốn nhưng ổn định. Rồi Lim lão gia tiếp tục nói về việc ông mến mộ tôi ra sao, và rằng ông được nghe rất nhiều lời khen ngợi về học thức của tôi. Nghe đến đây, cha tự hào tới mức mặc cho tôi phản đối vẫn tất tả chạy về thư phòng để lấy cho ông xem một bức thư pháp do tôi viết. Khi cha đi khuất, Lim Teck Kiong lão gia hỏi tôi liệu đã bao giờ tôi nghĩ tới việc đi du học chưa.
“Một cô gái như cháu nên được nhận một nền giáo dục chuẩn mực,” ông nói, “Đặc biệt là ở Anh quốc, ở đó có những ngôi trường đại học dành cho các quý cô. Cháu nghĩ sao?”
Nếu ở thời gian và không gian khác, hẳn tôi đã nhảy dựng lên vì lời đề nghị này, nhưng giờ đây, bụng tôi quặn thắt lại. “Thế còn hôn lễ thì sao ạ?” Tôi hỏi.
“Tian Bai sẽ chờ tới khi cháu quay lại. Chẳng việc gì phải vội vàng, hai người còn trẻ mà.”
Tôi nghe vú khẽ khịt mũi, bà đang trốn sau cánh cửa. Còn trẻ, thật ư? Theo suy nghĩ của bà thì đáng lẽ tôi phải lấy chồng từ lâu rồi. Nhưng tôi không dám cãi lại người đàn ông quyền thế này. “Thưa chú, nước Anh xa lắm, cháu sợ mình sẽ nhớ thương gia đình và Tian Bai lắm.”
“Hẳn rồi. Chà, nếu đó là cảm nhận của cháu, thì có lẽ chúng ta nên tổ chức hôn lễ sớm hơn. Nhưng nhớ là, nếu khi nào cháu mong ước được đi học hay chu du đâu đó, thì cháu không cần lo lắng cho kinh tế gia đình mình. Đã có ta ở đây sẵn lòng giúp đỡ cháu.”
Tôi nhìn ông, nhớ đến câu chuyện Yan Hong kể rằng ông từng đánh Tian Bai đến mức hai ngày không ngồi xuống được. Nhưng rốt cuộc, Tian Bai lại nên người hơn đứa con trai hư hỏng của ông nhiều lắm. Tôi hiểu ông muốn gì. Ông không muốn rước tôi về làm dâu, khi tôi biết quá nhiều sự thật bẩn thỉu của gia đình họ. Nếu chính quyền Anh quốc phát hiện ra những âm mưu giết người đó, họ sẽ dùng chúng làm cái cớ để răn đe nhà họ Lim, làm gương cho những người khác, và chắc chắn nó sẽ gây ra một vụ bê bối lớn. Nhưng nếu không thể đẩy tôi đi xa, điều tốt nhất ông có thể làm là giám sát tôi chặt chẽ. Không thể để mình ông thao túng trò chơi này được, tôi thầm nghĩ, quên bẵng việc mình còn đang phân vân cuộc hôn nhân với Tian Bai. Tôi rướn người về phía trước và nở nụ cười mê hồn tôi học được từ Fan.
“Chú à, chú thật tử tế với cháu, và cả với cha cháu nữa. Cháu rất biết ơn.”
Tuy ông vẫn tiếp tục quan sát tôi, nhưng tôi đã nhận ra một sự thay đổi, dù chỉ rất nhỏ, trên gương mặt ông. Đôi mắt ông mở lớn hơn và một nụ cười ngỡ ngàng thoáng qua khuôn mặt. Fan từng chê tôi không biết sử dụng lợi thế về gương mặt và cơ thể, rằng thật phí phạm khi tôi ở trong thân xác này. Giờ thì tôi nhận ra ả đã đúng. Thật kì cục khi nghĩ rằng quyền lực trên thế giới này lại nằm trong tay mấy ông già và các cô gái trẻ. Dẫu vậy, sau khi ông ra về, tuy hơi hổ thẹn, nhưng tôi lại hả hê lạ thường. Con đường phía trước thật không dễ dàng, nhưng tôi nghĩ mình có đủ khả năng để tự bước vào nhà họ Lim.
Thật khó tin khi viễn cảnh hôn nhân hoàn toàn mờ mịt đối với tôi ban đầu, giờ lại thành ra có hai lựa chọn, dù khó có thể nói mối nào lí tưởng hơn. Đáng lẽ tôi phải thấy hạnh phúc, nhưng thực tế, tôi khá âu sầu. Vú đã nhồi vào đầu tôi đủ thứ tư tưởng. Trong cộng đồng người Hoa sinh sống tại vùng vịnh này, hôn nhân là việc trọng đại, một mối ràng buộc nhằm duy trì giống nòi và những lợi ích về kinh tế. Theo lẽ ấy, lời cầu hôn của Er Lang chẳng đáng để cân nhắc tới. Sự thật là tôi vẫn chưa hết choáng váng trước lời cầu hôn của anh.
Tôi biết rất ít về Er Lang. Ít hơn nhiều so với những gì tôi biết về nhà họ Lim, cùng những sự thật xấu xa ẩn sau lớp vỏ hào nhoáng ấy, dù Er Lang đã cảnh báo tôi rằng gia đình anh còn tệ hơn thế. Tệ tới đâu, tôi chẳng thể nào hình dung nổi, nhưng anh chưa bao giờ dối gạt tôi. Đó hẳn là một trong những đức tính phi thường của anh. Đi theo Er Lang nghĩa là tôi sẽ bước vào một thế giới chưa từng biết, tới tận cùng của những khao khát và những nỗi kinh hoàng. Tôi không chắc liệu mình có đủ can đảm để theo anh, bất chấp tất cả, như cách anh đã liều mạng vì tôi khi còn ở Đồng bằng Người chết không. Chúng tôi quá khác nhau, nhưng tôi sẽ chẳng thể nào hành động như anh được.
Tâm trí cứ mải lang thang tận đẩu đâu, nên tôi thậm chí chẳng thể khâu một đường cho thẳng thớm. Ước gì tôi có thể nói chuyện với mẹ lần nữa. Hơn ai hết, tôi mong được bà khuyên hủ, vì bà đã trải nghiệm cuộc sống ở cả hai cõi âm dương. Nhưng bây giờ tôi hoàn toàn đơn độc, không có ai để tâm sự cùng. Bất kể lựa chọn hướng nào, tôi sẽ đều phải trả giá đắt. Nếu đi cùng Er Lang, tôi sẽ sống một cuộc đời lạ lùng, không thể trọn vẹn, mãi lang thang trên những mảnh đất hoang vu cùng với ma quỷ và những linh hồn, dù tôi vẫn thầm mong được gặp mẹ lần nữa. Thậm chí tôi còn không chắc liệu mình có thể sinh con không, dù tôi nhớ rằng các hoàng đế Trung Hoa vẫn luôn tuyên bố họ là hậu duệ của loài rồng. Tôi tự hỏi liệu mình có diễm phúc sinh con cho một chủng loài kì lạ như vậy không.
Nếu tôi chọn ở lại cùng Tian Bai, tôi sẽ có một cuộc hôn nhân yên ấm và đảm bảo cho gia đình mình được sống trong sung túc. Nhưng điều đó có nghĩa là tôi sẽ phải sống với đặc sản gia truyền là bản tính điên loạn, ưa giết chóc của nhà họ Lim. Ngoài ông chú của Tian Bai, tôi sẽ phải đối đầu với cả đống thê thiếp ở nhà họ. Tôi phải tự rèn luyện bản thân, học cách thuần phục họ như cách Lim phu nhân hay Yan Hong đã làm. Tôi khá ngạc nhiên khi Yan Hong quay lại cứu tôi. Sẽ có lợi cho chị hơn nếu bỏ mặc tôi chết mục nơi đáy giếng. Vài ngày sau chuyến thăm của Lim Teck Kiong, Yan Hong đã tới thăm tôi.
Khi chị tới, tôi đang ở sân sau dọn chuồng gà. Lão Wong luôn nuôi vài con gà, vỗ béo chúng khoảng một tháng trước khi thịt, và không cho phép chúng ra khỏi chuồng cho tới khi béo mẫm và ngon lành. Trong gia đình quyền thế như nhà họ Lim, con gái sẽ chẳng bao giờ phải động tay vào những việc thế này, nhưng Ah Chun kêu ca rằng lông gà làm cô hắt xì liên tục, nên sáng nay lão Wong đã cằn nhằn rồi đưa cho tôi cái bồ cào. Tôi giật mình ngại ngùng khi thấy Yan Hong xuất hiện cùng vú, như thể vị thế của chúng tôi vừa bị đảo ngược. Lạ lùng thay, vú không thúc giục tôi thay đồ. Trông bà rất hài lòng và đột nhiên tôi nhận ra đó là vì đối với đàn bà con gái nhà họ Lim, tôi cần phải tạo ấn tượng rằng mình sẽ trở thành nàng dâu đức hạnh và tần tảo, chứ không giống như với ông chú của Tian Bai, vì đàn ông sẽ trân trọng những phụ nữ xinh đẹp. Vú nói bà phải đi lấy món bánh chín tầng mây kuih lapis do chính tay tôi làm (điều này hoàn toàn là bịa đặt) và mời hai tiểu thư vào nhà dùng trà.
“Chị nợ em,” Yan Hong nói ngay khi chúng tôi chỉ còn một mình, “Vì em đã cứu chị.”
Không biết phải đáp lại thế nào nên tôi giữ im lặng.
“Chị không cố ý giết Tian Ching, dù em có tin hay không, thì đó thực sự chỉ là một tai nạn.” Chị vặn vẹo đan hai tay vào nhau. “Nó luôn luôn làm mình làm mẩy, như một cách trừng phạt người khác mỗi khi thấy bị ngó lơ. Đêm đó sức chịu đựng của chị đã đến giới hạn. Chị có sẵn một ít ma hoàng từ một đơn thuốc ngày trước. Chị nghe nói nếu dùng lượng lớn hơn sẽ dẫn đến nhức đầu và ói mửa, chứ chị không hề nghĩ nó sẽ đột tử như thế.”
Ma hoàng là thảo dược chứa chất kích thích, có công dụng giảm ho và long đờm khi cho vào trà. Nhưng đến tôi còn có chút kiến thức về tính chất nguy hiểm của loại thảo dược này, nên khó lòng tin được Yan Hong lại không hề hay biết về những tác dụng phụ của nó.
“Em không định kể với ai chứ?” Chị cắn chặt môi, đó là dấu hiệu cho thấy trạng thái căng thẳng ở Yan Hong mà tôi từng được chứng kiến khi đi lang thang bên nhà họ Lim trong tình trạng hồn lìa khỏi xác.
Tôi lắc đầu. Tôi là ai mà có quyền phán xét chị cơ chứ, và tôi nào biết chính xác những gì xảy ra đêm đó? Yan Hong nhìn đi chỗ khác với vẻ vừa hổ thẹn, lại vừa an tâm.
“Chị mừng vì em sẽ kết hôn với Tian Bai.” Cuối cùng chị cũng nói. “Anh ấy thật may mắn khi lấy được em, vì cần có người đứng ra lo liệu mọi sự trong nhà.”
“Sao không phải là chị?”
“Chồng chị có gia đình và công việc kinh doanh tại Singapore. Chị đã nói với anh ấy rằng mình muốn chuyển đến đó.” Chị ngồi thẳng dậy, cố tránh ánh mắt tôi. “Càng ít mối bận tâm thì sẽ càng tốt hơn cho em và Tian Bai. Hãy chăm sóc anh ấy chu đáo, được không em? Anh ấy sống trong nhà ta cũng chẳng dễ dàng gì.”
“Anh ấy có biết sự thật về cái chết của Lim Tian Ching không?” Tôi hỏi.
“Không, dù chắc hẳn anh ấy từng nghi ngờ. Chị đã suýt kể thật với anh ấy. Bấy giờ chị quá đỗi hoảng loạn…”
“Đừng kể.” Tôi khuyên. Chúng tôi đều hiểu rằng Tian Bai sẽ cố gắng bảo vệ chị. Tốt hơn hết hãy để tôi gánh bí mật này thay anh.
“Cảm ơn em.” Yan Hong nói.
Chúng tôi đi vào nhà trong im lặng. Sẽ tuyệt biết bao nếu mọi chuyện khác đi, vì dù biết rõ những gì Yan Hong đã làm, tôi vẫn thấy yêu quý người phụ nữ này.