Tian Bai và tôi sẽ kết hôn trong vòng hai tháng tới. Tôi lấy lí do mình vẫn chưa khỏe hẳn và nhà họ Lim đang kì chịu tang để tìm cách trì hoãn hôn lễ. Tian Bai nói anh sẽ cân nhắc. Trong lúc đó, vú và tôi bận bịu may váy cưới. Vú rất hạnh phúc. Cuối cùng tôi cũng sẽ kết hôn, dù sinh nhật 18 tuổi đã lặng lẽ trôi qua khi tôi nằm trên giường bệnh. Tham vọng lớn nhất đời bà là nhìn thấy tôi trở thành chính thất của một gia đình danh gia vọng tộc. Cha đi lại thư thái trong nhà như thể một gánh nặng lớn đã được nhấc khỏi vai ông. Đến cả lão Wong cũng hài lòng với tôi, dù không thể ngừng việc lâu lâu lại mắng mỏ tôi một chút. Nhưng đôi khi, ánh trăng lẻn qua song cửa sổ lại làm khóe mắt tôi cay cay. Và đôi lúc, khi Tian Bai ngồi cạnh, tôi thấy mình khó mà nhìn vào mắt anh được.
Mưa năm nay dai dẳng hơn mọi năm. Mùa mưa đến sớm, đường phố vô cùng lầy lội. Quần áo đem phơi luôn ẩm mốc vì tiết trời. Vú thở dài, nói rằng chúng tôi sẽ không may kịp váy cưới. Các cô gái khác dành phần lớn tuổi thơ để thêu thùa hàng rương vải vóc cầu kì, từ khăn tay đến rèm cửa, nhưng về khía cạnh này, tôi lại chẳng có gì nhiều nhặn để khoe. Cuối cùng, vú từ bỏ hi vọng mong manh rằng hai chúng tôi sẽ tự hoàn tất váy cưới trước hôn lễ và quyết định thuê thợ may. Dù vậy, vú vẫn thấy xấu hổ vô cùng vì tôi không thể mặc trang phục do chính tay mình làm ra trong ngày trọng đại.
“Mẹ cô đã tự làm tất cả.” Bà nói. “Cô ấy thậm chí còn làm năm đôi giày cườm!”
Tôi đã thấy những đôi giày ấy, thêu đầy hạt cườm long lanh như giọt lệ. Tôi chẳng hi vọng mình làm được điều tương tự, dù vú vẫn thường than vãn rằng cha đã lãng phí biết bao nhiêu thời gian của tôi vào việc học hành. Tôi thầm nghĩ nếu không phải cha dạy tôi đọc chữ, tôi sẽ chẳng biết được nội dung lá thư của ông trẻ Lim Tian Ching ở Đồng bằng Người chết. Nhưng đó không phải là thế giới tôi sống, dù đôi khi nản lòng tôi nghĩ, nếu lấy Tian Bai mình lại phải bước vào những hành lang dài dằng dặc ở dinh thự nhà họ Lim sau khi qua đời. Dù sao thì vẫn còn những thứ khác thu hút sự chú ý của tôi. Tôi sắp kết hôn, sắp trở thành một người vợ và có lẽ là cả một người mẹ. Hàng xóm và bằng hữu chúc mừng cha vì cuộc hôn phối quá tốt đẹp. Họ khen tôi tốt phúc, khen tôi là cô gái may mắn nhất Malacca.
Tôi hi vọng việc chuẩn bị hôn lễ sẽ cho tôi cơ hội gặp lại Yan Hong. Có rất nhiều điều tôi muốn hỏi chị, nhưng thôi thúc nhất là về cái tách chị giấu trong phòng mình. Tian Bai lộ vẻ hài lòng khi tôi muốn thân thiết với họ hàng anh, nhưng lại khước từ việc sắp xếp cho tôi sang chơi bên ấy.
“Sau khi ta kết hôn, đó sẽ là nhà của em,” anh nói, “Chẳng có gì phải vội. Thím tôi đang không được khỏe.”
Tôi tự hỏi liệu anh đang che chắn cho tôi trước sự bất mãn của Lim phu nhân, hay đang ngăn tôi tìm hiểu thêm về gia đình họ? Hay thậm chí tệ hơn, là hồn ma Lim Tian Ching vẫn còn quanh quẩn trong dinh thự, dù Er Lang đã hứa sẽ sớm bắt y. Nhưng Tian Bai càng dịu dàng thuyết phục, tôi càng quyết tâm phải nói chuyện bằng được với Yan Hong.
Và thế là, khi lão Wong nói phải sang nhà họ Lim trả mấy chiếc khuôn bánh, tôi đòi đi cùng. Lão là người hiểu rõ suy tư của tôi nhất, dù tôi không dám kể quá chi tiết, sợ lão tức giận.
“Cô chủ nhỏ, mọi sự đã êm xuôi rồi. Cô có nhất thiết phải đào sâu nữa không?”
Không nhìn vào mắt lão, tôi gật đầu.
“Chà, có vẻ gần đây cô đã biết mình nên làm gì,” lão Wong nhận xét, và rồi thật ngạc nhiên, lão im lặng, không làu bàu can gián thêm nữa.
Chúng tôi vào phủ họ Lim qua lối đi dành cho người hầu. Những người giúp việc trong nhà chẳng thèm để mắt tới tôi, họ cho rằng con bé trong bộ sam foo giản dị chỉ là giúp việc cho lão Wong. Tôi mừng vì điều đó. Tôi không muốn phải ngồi trong phòng khách, cố gắng chuyện trò nhỏ nhẹ với đám họ hàng nhà họ Lim mà đánh mất cơ hội trao đổi riêng với Yan Hong. Ở một khía cạnh khác, sự vô danh cũng khiến tôi an lòng, nó nhắc tôi nhớ lại quãng thời gian mình trải qua ở một căn bếp khác trong nhà họ Lim dưới địa phủ. Tôi tự hỏi mình như hàng trăm lần trước đó, rằng giờ mẹ ra sao và liệu chúng tôi còn có thể gặp nhau lần nữa ở kiếp này không.
“Yan Hong đâu?” Tôi hỏi một người hầu.
“Cô ấy đang ở ngoài vườn.”
Tôi chưa bao giờ tới khu vườn bên ngoài, và hẳn sẽ chẳng thể tìm thấy Yan Hong nếu người hầu ấy không dẫn tôi đi. Chúng tôi băng qua một lối đi dài, qua cả những bụi cây cùng những luống cỏ được cắt tỉa tỉ mỉ. Khu vườn thiết kế theo lối Anh quốc, những thảm cỏ được nén chặt và cắt ngắn trông giống tấm lưng mịn mượt của con mèo. Giống như các tòa nhà nguy nga khác dọc đường Klebang, đằng sau khu đất là mặt biển ầm ì. Một bức tường thấp phủ đầy những dải hoa giấy xum xuê, ngăn cách khu nhà với sườn dốc thoai thoải bên dưới. Yan Hong có vẻ vui mừng, dù ngạc nhiên trước sự xuất hiện của tôi. Làn da chị phù nề và sạm màu.
“Tôi định gọi em tới,” chị nói, “Nhưng mẹ cả của tôi đang ốm.”
“Chị đang làm gì ở đây vậy?” Tôi hỏi. Chỗ này khá hẻo lánh, cách xa nhà chính và khuất sau những tàng cây.
“Xem xét bức tường. Gần đây mưa dữ quá, có vài vết sạt lở ở đây. Em xem này.”
Bước đến cạnh chị, tôi thấy một kẽ nứt toác trên mặt đất xốp mềm, tạo thành một khe sâu hoắm giữa lối đi chật hẹp, từ chỗ tôi đang đứng không thể nhìn thấy đáy. Khung cảnh hai bên trông quen mắt kì lạ, và tôi nhận ra đó vốn là một chiếc giếng bỏ hoang. Vết nứt phá hủy phần trên, khiến cho mặt đất giờ đây chẳng khác gì một chiếc phễu hướng thẳng xuống lòng giếng cũ.
“Rất lâu rồi, vào thời ông nội tôi, ở đây từng có một ngôi nhà, chỉ cách bờ biển chừng nửa dặm. Nhưng biển đã xâm lấn đến mức giờ chẳng còn lại gì.” Yan Hong nói. “Chẳng mấy chốc nơi này cũng sẽ biến mất.”
Tôi ngạc nhiên khi thấy cái giếng gần biển đến vậy, nhưng khí hậu nơi đây nóng ẩm, không thiếu gì mạch ngầm chạy ra biển. Chẳng mấy khó khăn để đào một cái giếng ở bất kì nơi đâu, dù chiếc giếng này có vẻ đã cạn từ lâu lắm. Tôi tự hỏi ngôi nhà Yan Hong nói đến từng ở vị trí nào, và điều gì đã xảy ra với những người cư ngụ trong căn nhà ấy. Họ đã đầu thai sang kiếp khác, hay vẫn ở lại Đồng bằng Người chết, cũng đang sống trong một căn nhà sát biển như thế này? Tôi bỗng nổi da gà, và nhận ra mình sẽ mãi suy tư những điều tương tự cho đến hết kiếp.
Yan Hong cho người hầu quay về sau khi dặn dò vài điều, trong khi tôi đang mải ngắm cảnh vật. Sự tương phản thật rõ rệt, giữa mặt đất nứt vỡ và những hàng cỏ cắt tỉa tỉ mẩn xa xa.
“Hồi nhỏ chúng tôi thường tới đây chơi.” Yan Hong nói, đôi mắt xa xăm như đang nhìn lại thời xưa cũ. “Đây là chỗ bí mật. Tất nhiên, khi đó cái giếng không như thế này, nó vẫn còn thành cao và nắp đậy. Người ta nói cái giếng bị ma ám, một người phụ nữ đã gieo mình xuống đó.”
“Có thật không ạ?” Tôi hỏi. Vì đã từng nhìn thấy vong hồn người chết, tôi dễ dàng hình dung ra một ma nữ đói khát, tóc tai rũ rượi, vẻ mặt đáng sợ, bị trói gô trong chiếc giếng cũ.
“Tất nhiên là không. Nhưng chúng tôi thích dọa nhau như thế. Tôi nói bà ấy chết vì tình, còn Tian Bai cho rằng đó là một mụ phù thủy sống ở đáy giếng.”
“Còn Tian Ching?” Tôi hỏi, hào hứng tìm hiểu thêm về mối quan hệ giữa họ.
“Ôi dà, nó là đứa mè nheo ưa mách lẻo. Nó ít tuổi hơn chúng tôi nhiều. Một lần chúng tôi lừa nó rằng có một đường hầm bí mật ở đây, và nếu nó kiên nhẫn chờ đợi, chúng tôi sẽ chỉ cho nó thấy. Rồi chúng tôi chạy biến về nhà. Tian Bai muốn quay lại đón nó, nhưng lúc đó vừa đến giờ ăn tối nên chúng tôi quên khuấy mất.”
Tôi hình dung ra Tian Ching lúc còn nhỏ, béo ị và sợ sệt, đứng cạnh một chiếc giếng cũ trong bóng đêm đang dần bao phủ. Có lẽ đó là một trong số những điều khiến y mãi căm hận về Tian Bai và Yan Hong.
“Làm thế cũng khá ác độc.” Tôi nói.
“Tôi cũng nghĩ vậy. Chúng tôi thấy hối lỗi, nhưng nó đã đi mách với cha, và chúng tôi bị phạt. Tôi thì không sao lắm, nhưng Tian Bai ăn đòn dã man tới mức không ngồi nổi trong hai ngày.” Chị kể, vẻ thản nhiên, thẳng thắn hơn nhiều so với dự liệu của tôi. Nhưng có lẽ bởi vì giờ tôi là hôn thê của Tian Bai, nên chị coi tôi như đồng minh. Chị không hề hay biết tôi đã tới căn nhà này khi là một linh hồn, đi loanh quanh khắp nơi do thám. Tôi bỗng thấy xấu hổ, và ngần ngại không dám hỏi han về cái chết của Lim Tian Ching.
“Thế chị định làm gì với cái giếng này?”
“Giờ nó đã tàn tạ quá mức rồi, đành quây lại thôi. Tôi phải nói với Tian Bai. Giờ anh ấy đang ra ngoài, nhưng sẽ quay về nhanh thôi. Sao em không chờ anh ấy luôn?”
Tôi thầm yên tâm khi biết Tian Bai không có nhà. Thật khó xử khi phải truy vấn Yan Hong. Vài lần tôi định mở lời, nhưng rồi lại kìm mình lại. Tôi cũng biết rõ rằng chẳng còn nhiều thời gian mà nấn ná. Đây có lẽ là cơ hội cuối cùng để tôi thẳng thắn trao đổi trước hôn lễ, cơ hội cuối cùng trước khi gắn cả đời mình vào nỗi hoài nghi. Và thế là, tôi nín thở, bắt đầu kể cho Yan Hong nghe rằng mình từng mơ thấy Lim Tian Ching, và y nói mình bị giết. Giấc mơ khá huyền hoặc, nhưng đa phần là sự thật. Tôi chăm chú quan sát Yan Hong. Chỉ thấy mặt hơi tái đi, chứ không có dấu hiệu gì đáng kể.
“Em có tin chuyện đó không?” Chị hỏi, mân mê một cánh hoa giấy trên tay.
“Em không biết nữa,” tôi đáp. “Nhưng anh ta có vẻ sầu não, và rất phẫn nộ với Tian Bai.”
Chị cau mày, “Nếu thực sự là vong hồn của Tian Ching thì tôi không ngạc nhiên khi nó muốn gây rối. Tính nó vẫn luôn như vậy.”
“Nhưng Tian Ching nói chị giữ chiếc tách uống trà của anh ta.”
Yan Hong giật mình, nhưng thái độ thách thức kì lạ. “Nó kết tội cả tôi à?”
“Vậy là chị đang giữ thật?” Trống ngực tôi đập dồn dập. Nếu Yan Hong nói dối, tôi sẽ biết rằng không thể tin tưởng con người này.
“Ừ, tôi đang giữ.” Chị nhìn tôi với ánh mắt đánh giá. “Đó là một trong các món hồi môn của mẹ tôi. Tian Ching thích chiếc tách ấy nên mẹ tôi đưa cho nó. Khi nó chết, tôi lấy lại. Đáng lẽ ngay từ đầu nó không được dùng chiếc tách mới phải.” Tôi cảm nhận được sự cay nghiệt sâu sắc trong giọng nói của Yan Hong, bỗng nhớ lại ánh mắt căm hận chị ném vào Lim phu nhân trên cầu thang hôm đó.
“Tian Bai có bỏ thứ gì vào tách trà không ạ?” Ngôn từ lơ lửng giữa chúng tôi như những bông hoa có độc. Đã nói ra là không thể nuốt lại được nữa.
Yan Hong khinh miệt đáp, “Tian Bai chẳng bao giờ làm điều đó! Em không biết anh ấy đã làm những gì cho em sao? Anh ấy thanh toán hết các món nợ cho cha em. Nếu kết tội anh ấy như vậy, thì em không xứng làm vợ anh ấy!”
“Chị thì sao?” Tôi hỏi tiếp, bỗng nhận ra mình đã hết đường lui. Sau này, Yan Hong sẽ chẳng còn coi tôi là bạn nữa. Ý nghĩ ấy khiến tôi đau đớn, nhưng mong muốn được biết sự thật vẫn quá đỗi mãnh liệt.
Cái nhìn của chị sắc lạnh và sáng quắc, “Nếu tôi nói là có thì liệu có ai tin cô không? Cứ cho là tôi luôn ác cảm với Tian Ching đi. Từ khi còn bé, cả mẹ và tôi đã phải phục dịch nó, nhẫn nhịn khi nghe nó hạch sách, sỉ nhục, vì nó là con trai vợ cả. Và cứ cho rằng, một ngày kia nó làm mình làm mẩy và tôi quyết định phải trừng phạt nó, có thể tôi đã cho thứ gì vào tách trà của nó thì sao? Tất nhiên, những điều đó hoàn toàn chỉ là giả định.”
Yan Hong đi qua tôi rồi dừng lại. “Nếu gặp lại hồn ma của Lim Tian Ching, cô có thể bảo với nó rằng, tôi lấy làm mừng vì nó đã chết.”
Tôi nghẹn lời, chỉ biết trân trân nhìn Yan Hong bỏ đi mà không thốt được lời nào. Yan Hong đi chưa đầy chục bước thì một bóng người xuất hiện từ sau những tàng cây. Chị khựng lại, nhưng bóng người kia phớt lờ chị. Tôi muốn ngừng thở, tưởng đâu đó là một con ma đói, là vong hồn của người phụ nữ chết dưới giếng chị vừa kể. Nhưng rồi tôi nhận ra nét mặt sầu thảm và mái tóc rũ rượi ấy là của Lim phu nhân. Hai bầu má đầy đặn đã chảy xệ, thân hình gọn gàng giờ teo tóp chỉ còn da bọc xương. Bộ váy kebaya sang quý bị thay thế bằng mớ áo xộc xệch, cổ áo nhem nhuốc thức ăn. Tôi nghe nói bà bị ốm, nhưng không ngờ người phụ nữ quyền quý mới mấy tháng trước mời tôi tới chơi mạt chược giờ thay đổi kinh khủng đến vậy. Bà lao tới vồ lấy tay tôi, siết mạnh đến bất ngờ. Tôi giật mình, nhưng không dám hất tay bà ra.
“Thế là cuối cùng cô cũng được gả vào nhà này. ” Ánh mắt bà nhìn xa xăm về phía sau tôi. “Nhưng nhầm người rồi,” bà nói, “Nhầm người rồi.”
“Ý dì là sao ạ?” Đến lúc này, tôi đã hiểu tại sao Tian Bai không muốn tôi sang thăm nhà.
“Ta nói cô gả nhầm người rồi! Đáng lẽ cô phải gả cho con trai ta. Nhưng con trai ta đi mất rồi.” Tiếng bà kêu than chất chứa thương đau và tuyệt vọng. “Con trai ta đi thật rồi. Nó chẳng còn đến gặp ta trong mơ nữa.”
Tôi nhìn bà chằm chằm, nhớ lại Lim Tian Ching đã khoe khoang cách y tác động đến mẹ mình. Không còn nghi ngờ gì nữa, mọi việc đã dứt điểm khi Er Lang thực thi lệnh bắt giữ dưới âm giới.
“Như vậy tốt hơn mà dì,” tôi nói nhẹ nhàng nhất có thể, “Để cho anh ấy được siêu thoát.”
“Làm sao ta cam tâm khi thằng bé bị giết? Ta vừa nghe cô nói chuyện với Yan Hong. Cô nói cô cũng nhìn thấy thằng bé!”
Tôi cảnh giác nhìn Yan Hong đang chết lặng sau lưng bà. “Đó là một giấc mộng. Chúng cháu chỉ nói về những giấc mộng mà thôi.”
Nhưng Lim phu nhân thì thầm và lắc đầu. “Nó đã thú nhận rồi. Nó thừa nhận đã giết thằng bé, và Tian Bai chắc chắn đã tiếp tay.”
“Dì không nghe Yan Hong nói gì sao? Tian Bai không hề dính líu tới chuyện này.”
“Nói dối! Tất cả là nói dối!” Bà buông tay tôi ra và lao về phía trước, tới sát miệng giếng đổ nát, như sắp ngã xuống tới nơi. Theo bản năng, Yan Hong vươn một tay về phía Lim phu nhân và bà nắm chặt lấy. Quá muộn, tôi đã thấy một tia xảo quyệt trong mắt bà. Với sức mạnh không tưởng, Lim phu nhân kéo mạnh Yan Hong. Chị kinh hoàng thét lên, lảo đảo. Tôi nhoài tới níu lấy chị, chúng tôi quấn lấy nhau, cùng rơi vào trong giếng.