Làm Dâu Cõi Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35

❊ ❊ ❊

Tôi đang định đi tìm gặp bà đồng, nhưng tự nhiên cảm thấy căng thẳng nên quyết định bảo Chendana quay về nhà. Có điều gì đó đang xảy ra ở thế giới linh hồn, và tôi lo lắng cho gia đình mình. Chắc chắn Er Lang sẽ không đồng ý, nhưng tôi chẳng quan tâm. Giờ tôi thấy mình tràn trề sức sống, dòng máu như đang reo vui trong huyết quản. Chendana rảo bước qua khu nghĩa địa, bờm ngựa bay lật phật vào mặt tôi. Bầu trời đêm lúc nãy còn trong veo, giờ đã xám xịt những mây. Mặt trăng đã trốn đi đâu mất.

Khi chúng tôi tới ngoại ô Malacca, cơn hưng phấn ngập tràn ban nãy đã tan biến, thay vào đó là cảm giác đơn độc xâm chiếm. Er Lang rời đi quá đột ngột, một phần trong tôi như bị kéo theo anh. Tôi cố nắn suy nghĩ của mình theo hướng khác, tự hỏi lũ quỷ đầu trâu đi đâu hết rồi. Chúng đã biến mất quá lâu, tôi không rõ liệu Fan có biết chuyện chúng từng canh gác nhà tôi không. Nếu biết, có khi ả đã không xé hết những lá bùa dán trên cửa sổ đi. Nhiều khả năng ả làm thế vì lợi ích cá nhân, cho rằng sẽ thuận tiện hơn khi cần ra vào ngôi nhà. Lúc chúng tôi về tới thị trấn, bầu trời nhuốm một màu u ám. Ánh sáng u linh đã thưa vắng, trên đường chẳng thấy bóng dáng một ai, sự tĩnh lặng khiến tôi nổi da gà. Khi về tới nhà, vừa nhìn tôi liền biết đã có chuyện không hay xảy ra.

Dù đã khá khuya, ánh đèn vẫn tỏa rạng từ mọi ô cửa sổ. Tôi trượt khỏi lưng Chendana, bảo nó đợi mình bên ngoài. Bất ngờ thay, phải vất vả một lúc tôi mới có thể nhấn mình qua cửa chính. Một dấu hiệu tốt, nhưng tôi chẳng có thời gian để vui mừng. Tôi chạy hết phòng này tới phòng khác tìm vú và cha. Chẳng khó để tìm ra họ. Tất cả những gì tôi cần làm là lần theo tiếng thét.

Fan đang đứng ở phòng ăn, bám chặt lấy cha tôi như thể ông là một tấm khiên. Lòng mắt trắng dã trợn ngược khiến ả trông như một mụ điên. Thứ ả đang cố tránh xa hóa ra chỉ là một loại nước thảo dược mộc đặt trên khay.

“Mang nó đi!” Ả gào lên.

Vú nâng chiếc bình bóng loáng lên và đưa tới gần Fan. “Có chuyện gì sao?” Bà hỏi. Fan hét ré lên như thể được mời ăn một con bọ cạp.

“Đuổi bà ta ra khỏi nhà này đi!”

“Li Lan, con sao vậy?” Cha hỏi. Ông ngỡ ngàng, đồng tử nở rộng một cách khác thường. Tôi biết ông lại hút thuốc phiện.

“Cô ấy mất trí rồi.” Vú nói và tiến thêm một bước, lại gần Fan. “Cô vẫn còn ốm,” bà dỗ dành, “Thứ này sẽ khiến cô khỏe hơn.”

Tôi định phi tới, nhưng rồi khựng lại vì nhớ ra rằng chẳng ai ngoài Fan có thể nhìn thấy mình. Thế là tôi giấu mình vào bức tường. Nhanh nhẹn một cách bất ngờ, Fan gạt đổ chiếc bình trên tay vú. Chiếc bình vỡ tan tành trên nền gạch và cha thốt lên nghẹn ngào. Đó là một chiếc trong bộ bình mẹ mang theo làm của hồi môn khi lấy cha.

Fan nhảy ra, cố tránh xa dòng dung dịch trong chiếc bình. “Bà già này muốn đầu độc con!” Ả nói với cha. “Bà ta là người khiến con bị bệnh. Bà ta nguyền rủa con!”

“Có đúng không?” Cha hỏi.

Vú lắc đầu, sự đau buồn khiến bà trông như một bà lão lẩn thẩn. “Tôi sẽ không bao giờ…”

Nhưng Fan cắt lời bà. “Cha bảo bà ta lộn trái túi áo đi,” ả nói, “Rồi cha sẽ thấy những lá bùa bà ta mang theo để ám hại con.”

Cha mím chặt miệng. Tôi biết ông bài xích mê tín dị đoan đến nhường nào, và cả sự bất đồng gần đây giữa ông và vú về bệnh tình của tôi. “Cho ta xem.”

Vú đang khóc. Bà run rẩy lôi ra vài gói thảo dược khác, cùng với một nắm bùa giấy màu vàng.

“Sao bà dám mang những thứ này vào nhà ta?!” Cha nói. “Ta không cho phép bà làm khổ Li Lan như thế nữa. Đáng lẽ ta phải cho bà nghỉ việc từ nhiều năm trước rồi mới phải!”

“Những thứ này không làm hại Li Lan.” Vú nói. “Chúng có tác dụng xua đuổi ma quỷ. Lão Wong nói…”

Nhưng cha ngắt lời bà, “Bà đang lảm nhảm gì vậy?”

Vò nắm bùa trong tay, ông mở cửa sau, ném chúng vào bóng đêm. Tôi muốn nhảy ra và bảo vệ vú, nhưng không dám để Fan trông thấy mình, vì tất cả những gì bây giờ ả biết là giờ tôi đã trở thành một linh hồn yếu ớt.

Fan khoanh tay. “Cút đi!” Ả nói. “Con muốn bà ta ra khỏi nhà ngay đêm nay!” Ả trỏ ra cửa với vẻ đắc thắng. Nhưng rồi nét mặt ả vặn vẹo.

Tôi ngửi thấy trước khi nhìn thấy, mùi hôi thối cháy khét mà không bao giờ tôi quên được. Lưng nổi da gà, tôi chẳng dám quay đầu lại, chỉ nhìn chằm chằm vào cái bóng vĩ đại đang nhích từng bước trên sàn nhà. Thứ tạo ra chiếc bóng thì đang vào bằng cửa chính. Càng lúc càng gần, đỉnh sừng nhọn hoắt hắt bóng xuống nền gạch, uốn éo kì quặc. Đôi mắt Fan mở trừng trừng, long lanh nước. Dù đã trốn trong bức tường, nhưng sự kinh hoàng vẫn khiến tôi phát bệnh. Cuối cùng, không thể chịu nổi nữa, tôi quay đầu lại. Đứng đó là một con quỷ đầu trâu.

“Ngươi có phải là Li Lan nhà họ Pan không?” Giọng trầm thấp từ cổ họng con quái thú phát ra làm run rẩy cả bức tường. Mùi hôi thối tràn ngập không gian nhỏ hẹp, tạo ra nỗi sợ hãi giống như con mồi cảm nhận được mãnh thú đang ở gần. Tôi gần như không thể kiềm chế nổi ao ước muốn trốn chạy, còn Fan thì chỉ có thể lắp bắp trong nỗi kinh hoàng. Cha và vú nhìn ả ngỡ ngàng, tôi hiểu ra họ không thấy con quỷ.

“Ta hỏi, ngươi có phải là Li Lan không?”

Fan chớp mắt điên đảo như hóa rồ. “Ngươi muốn gì?”

“Con bé điên rồi!” Cha nói.

Vú chạy lại chỗ ả, nhưng đôi mắt Fan vẫn gắn chặt vào con quỷ.

“Ta được phái tới đây để giải đứa con gái nhà này về.” Con quỷ nói.

“Không… Ôi không! Ta không phải Li Lan!”

“Nhà ngươi khớp với những mô tả ta nhận được.”

“Nhầm lẫn rồi!” Fan lắp bắp, “Ta không phải Li Lan, ta chỉ… chăm sóc thân thể cô ấy thôi.”

Cha và vú giờ đã rối trí, họ nghĩ ả đã phát điên. Con quỷ nheo mắt nhìn Fan. Chiếc miệng rộng đầy răng nhọn hoắt há to. Tôi gần như cảm nhận được hơi thở hôi thối nóng rát ấy.

“Ta nhận được lệnh phải dẫn ngươi về nhà họ Lim.” Nó nói.

“Không!” Fan giật lùi. “Ta biết luật của âm giới. Ngươi không được phép bắt người còn sống!”

Con quỷ thoáng ngập ngừng, như thể ngẫm nghĩ về chuyện đó. Một ý nghĩ thoáng qua đầu tôi rằng có lẽ ả nói đúng. Một tia thách thức sáng rỡ trong mắt ả. “Cơ thể này đã là của ta rồi.”

Đột nhiên, vú xông lên như thể đã quyết ý. Bà ấn lá bùa màu vàng đang cầm trên tay phải vào giữa trán Fan. Hiệu quả kéo đến ngay tức thì. Tròng mắt Fan đảo ngược và ả rúm lại như con búp bê giấy. Cha thét lên kinh hoàng. Linh hồn Fan tức khắc bị trục xuất khỏi cơ thể tôi. Ả choáng váng, sẩy chân ngã tới trước. Ngay lập tức, con quỷ phi tới tóm lấy ả. Mặt Fan tái dại, trắng bệch. Miệng ả há hốc, thét lên những âm thanh không ai nghe được. Con quỷ kéo mạnh, tha ả vào bóng đêm tịch mịch.

Vú và cha vây quanh cơ thể đang nằm bất động của tôi. Vú nức nở, “Đáng lẽ tôi không nên làm thế! Bà đồng đã nói không được dùng bùa. Nó sẽ cắt đứt mọi mối liên hệ.” Nhưng tôi lại nhận thấy một cơn đau mãnh liệt đang dội trong lồng ngực. Như có một sợi dây thừng siết chặt và kéo tôi đi. Tôi thở hắt, chạy về phía cơ thể mình và gục lên thân xác đó.

ẽ được giá đấy. Vẫn còn nhiều thứ khác. Những món đồ cổ cha sưu tầm, rốt cuộc cũng có đôi chút tác dụng.” “Được bao nhiêu ạ?” Tôi hỏi. “Không đủ. Nhưng ta định tuyên bố phá sản. Những thứ này để dành cho con. Chúng ta sẽ quy đổi chúng ra ti
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yangsze Choo

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.