Một tia nắng lẻ loi chiếu rọi phía chân giường. Tiếng bồ câu rù rì và nhịp quét sân đều đặn của lão Wong vọng lên qua khung cửa sổ rộng mở. Đó là một buổi sáng bình thường như bao buổi sáng khác, trừ việc tôi đã trở lại thân xác mình. Vú vẫn đang quỳ gối cạnh giường, ngủ gục sau một hồi chăm sóc tôi. Tôi nhẹ nhàng chạm vào mái tóc hoa râm của bà.
“Vú!” Tôi gọi.
“Có thật là cô đó không?” Bà đã già, nhưng vẫn trẻ hơn mẹ tôi ở Đồng bằng Người chết.
“Vâng ạ.”
“Ôi, Li Lan! Cô chủ nhỏ của vú!” Bà ve vuốt gương mặt tôi. “Cô đã đi đâu vậy?”
“Một người khác đã chiếm thân thể con.” Tôi đáp.
“Vú biết. Vú biết người đó không phải là cô.”
Chúng tôi ôm nhau suốt một lúc lâu. Sau đó, tôi kể sơ qua cho bà nghe về cuộc phiêu lưu của mình, nhưng không nói tất cả. Tôi nhớ lời dặn dò của lão Wong. Tôi không muốn làm vú bận tâm vì bà vô cùng mê tín. Khi nói về mẹ, tôi chỉ dám nói mình đã gặp bà và được bà giúp đỡ. Vú ứa nước mắt. Tôi không kể cho vú nghe về việc mẹ tôi đã già nua và trở thành người hầu ở Đồng bằng Người chết như thế nào. Với cha, chúng tôi chẳng kể gì với ông trừ việc tôi đã khỏi bệnh viêm não. Ông có vẻ chấp nhận câu chuyện ấy, như cách ông đã chấp nhận sự kiện lạ lùng đêm hôm trước. Chắc chắn thuốc phiện đã ảnh hưởng nhất định đến nhận thức của ông.
Thật kì lạ khi được quay lại thân xác của mình. Tôi dành nhiều thời gian săm soi từng kẽ móng tay, đến cả những sợi dây chằng mảnh dẻ trên đầu gối và trên mắt cá chân. Trong mắt tôi, chúng đều là những kì quan, nhưng đồng thời cũng chẳng có gì đặc biệt. Chắc chỉ vào ngày tới, tôi sẽ lại quên béng. Nhưng tôi vẫn thấy vô cùng may mắn vì cuối cùng cơ thể đã kéo tôi trở lại, giống như lời thầy lang từng nói. Tôi âu sầu tự hỏi, rằng liệu có phải đến khi bị Fan đoạt xác, tôi mới nhận ra cơ thể mình hấp dẫn đến mức nào, nên ý muốn đoạt lại nó mới mãnh liệt tới vậy. Hay là do tôi hút dương khí có thể thay đổi hình dạng của Er Lang, nên đôi lúc tôi thấy mình cong môi hoặc nhướng mắt nhìn vào gương. Tôi giật mình. Nếu đó là những thói quen cơ thể tôi lĩnh hội từ Fan, thì có lẽ tôi nên cẩn thận hơn.
Chân tay tôi yếu ớt do nằm bẹp trên giường hàng tuần. Vú xoa bóp cho tôi hằng ngày, việc đó cũng giúp ích khá nhiều, nhưng Fan chẳng làm gì để cải thiện tình hình. Ả chỉ chú tâm vào mỗi chuyện làm đẹp. Dù ghét ả đến đâu, tôi vẫn nghĩ ả không đáng phải chịu một kết cục như thế. Tôi không thể quên nổi vẻ kinh hoàng trên gương mặt Fan vào những giây cuối cùng. Tôi hoảng sợ khi nghĩ đến chuyện lũ quỷ sứ đang tìm kiếm mình. Tôi chỉ có thể đoán rằng, đó chẳng qua là kế hoạch chó cùng rứt giậu của Lim Tian Ching, hoặc của lão Awyoung trước khi bị bắt, và lại băn khoăn tự hỏi điều gì đang xảy ra ở âm giới. Vì tôi nhớ thế giới ấy. Dù đã mất không biết bao nhiêu thời gian mới trở lại được với thân xác của mình, tôi vẫn thấy căng thẳng và mệt mỏi, thèm khát tự do lang thang nơi này nơi khác. Tình trạng giống dở chết dở tuy vô cùng bất lợi, nhưng thực sự thú vị hơn nhiều so với việc bị bó buộc trong vòng tròn các mối quan hệ nhỏ hẹp quanh tôi như lúc này. Tôi cố gạt bỏ những suy nghĩ tội lỗi đó khỏi tâm trí, buộc mình phải thấy cảm kích và biết ơn. Dù vậy, tôi vẫn chấp chới trên lằn ranh giới hạn của mình. Có lẽ sự tiếp xúc với cõi âm thực sự đã làm hư tôi, như lão Wong từng cảnh cáo. Lão nói rằng khả năng giao tiếp với người chết là một điều tồi tệ, chứ chẳng phải tài năng gì. Một nỗi u sầu tăm tối dâng đầy trong tôi khi nhận thức được lời lão giống với bà đồng ở đền Sam Poh Kong đến mức nào. Đôi khi da tôi gai lên ớn lạnh vào những thời điểm lạ lùng, và bản thân hay giật mình trước những cái bóng, dù không thể nhìn thấy thứ gì thuộc cõi âm nữa. Nhưng tôi vẫn nhận biết được sự tồn tại của những đối tượng không rõ hình hài, những đụng chạm mơ hồ của sương khói cuộn mình trong góc tối. Một ý nghĩ thoáng gợn lên trong tâm trí tôi rằng đó là do những linh hồn, trong suốt như loài sứa, đang lững lờ trôi tại chính không gian tôi vừa đi qua. Tôi đã phiêu lưu tới một cõi bí ẩn, dù kinh hoàng nhưng cũng chứa đựng không ít điều tuyệt diệu. Nằm trên chiếc giường quen thuộc, tôi hồi tưởng ánh sáng u linh tỏa rạng trong đêm như những chùm pháo hoa lạnh lẽo và tĩnh lặng, cả những u linh thần bí tụ tập ngoài đường phố Malacca, có khi hằng đêm chúng vẫn tiếp tục cuộc diễu hành kì dị của mình. Tôi nhớ lại gương mặt tuấn tú đến khó tin mình từng chiêm ngưỡng một lần dưới ánh trăng.
Chẳng gì làm tôi vui thích như trước kia nữa, kể cả Tian Bai. Gần như ngày nào anh cũng đến gặp tôi, vẫn cuốn hút và vui vẻ, nhưng tôi đã không còn là cô gái ngây ngất vì những câu chuyện kể và những cuộc hành trình của anh. Một buổi chiều, chúng tôi ngồi bên nhau trong phòng khách, như hôm nào anh ngồi bên Fan. Ả là một cái bóng tăm tối ngăn giữa hai chúng tôi. Dù Fan đã bị trục xuất, nhưng tôi vẫn thấy dấu vết của ả ở khắp mọi nơi: những chiếc trâm cài đầu vứt bừa bãi, bộ váy mới mà ả đòi may. Fan đã tích lũy được một bộ sưu tập đáng kể đồ nữ trang trong khoảng thời gian ngắn ngủi chiếm đoạt thân xác tôi, mà chắc chắn, đa phần là quà tặng của Tian Bai. Nhưng lạ lùng ở chỗ, ả giấu những món đồ đó quanh nhà, như thể không thực sự tin vào vận may của mình nên phải giấu giếm phòng khi cần kíp. Tôi thấy tội nghiệp cho ả mỗi lần bắt gặp một trong những món ấy, dù ả đã rất hả hê khi đẩy tôi vào kiếp ma đói.
“Em đang nghĩ gì vậy?” Tian Bai hỏi. Anh mang cho tôi một chiếc lắc tay mỏng nhẹ bằng ngọc, màu lục bảo và lốm đốm trắng như vỏ cây. Tôi thấy chán ghét khi anh không hề nhận ra tôi hoàn toàn không phải là đứa con gái đã thèm khát những món quà này. Nhưng Tian Bai vẫn lôi chiếc lắc ra với vẻ mặt đầy hi vọng, lúm đồng tiền trên má trái lộ rõ khi anh lồng chiếc lắc vào cổ tay tôi, thế nên tôi không thể giữ mối ác cảm với anh thêm được.
“Em không khỏe lắm.” Tôi đáp.
Một lần nữa, tôi hối hận vì không kể cho anh nghe sự thật rằng mình bị cướp đoạt thân xác. Nếu tôi kể cho anh ngay từ đầu, có khi mọi sự đã khác. Dù sao anh cũng đã giúp đỡ ngay cả khi không hay biết gì. Anh đã cho tôi Chendana, con ngựa mà giờ đây tôi không còn nhìn thấy hay tìm thấy được nữa. Tôi lo lắng cho nó, băn khoăn liệu nó có còn kiên nhẫn đứng chờ bên ngoài nhà của chúng tôi hay không.
“Gần đây em không giống bình thường,” anh nói, “Có điều gì phiền muộn à?”
Đôi khi tôi tự hỏi tại sao mình không nói cho anh biết, nhưng lại sợ bị coi là mất trí. Có vài lời đàm tiếu quanh căn bệnh viêm não mà tôi bịa ra. Anh không nói, nhưng tôi nghe đám người hầu xì xào rằng nhà họ Lim sẽ tính đến chuyện hủy hôn nếu thấy tôi không xứng. Nếu điều đó xảy ra, món nợ của cha phải tính sao? Và tôi có thực sự yêu Tian Bai không? Không thể chối bỏ được sự thật là tôi càng lúc càng lạnh nhạt với anh. Tôi để anh vuốt ve mái tóc và ôm mình trong tay. Anh thậm chí còn hôn tôi, chậm rãi và dịu dàng. Nhưng Fan vẫn mãi ở đó, ngăn cách hai chúng tôi. Tôi không thể quên được ả đã tự do trong thân xác tôi, và theo một nghĩa nào đó, tôi thấy mình bị xâm hại. Tôi muốn biết liệu anh có phát hiện ra hai chúng tôi đã hoán đổi vị trí, hay thậm chí tệ hơn, rằng anh liệu có thích ả hơn tôi. Fan luôn dịu dàng âu yếm, lắng nghe như nuốt từng lời anh nói. Trong khi tôi hoàn toàn trái ngược, lãnh đạm và nhút nhát.
Đầu óc tôi vẫn không ngừng suy nghĩ về lời cáo buộc của Lim Tian Ching. Dù Tian Bai đã giải thích, nhưng trong lòng tôi vẫn gợn lên sự nghi ngờ, như một loại nấm mốc, nếu không thực sự bị tiêu diệt tận gốc thì sẽ cứ tiếp tục sinh sôi. Tian Bai rất kiên nhẫn. Anh không thắc mắc về sự xa cách của tôi, cũng không đòi hỏi tôi nhiều hơn những gì tôi có thể cho anh. Tôi ước mình có thể rũ sạch những nghi ngờ ấy, đó quả là một món quà cưới đen tối mà Lim Tian Ching dành tặng tôi.
“Em nghe được vài điều về anh.” Cuối cùng tôi vẫn nói ra.
“Vậy à?” Mắt anh hơi nheo lại.
“Có khi đó chỉ là đồn đoán, nhưng em vẫn muốn tự mình hỏi anh.”
Anh lướt ngón tay dọc theo cần cổ tôi, giống hệt điệu bộ từng làm với Fan. “Đó là điều đang khiến em muộn phiền à?” Anh hỏi. “Tôi nghĩ sẽ công bằng nếu nói cho em biết điều này, vì chúng ta sắp cưới nhau mà.”
Tôi chờ đợi, tim đập thình thịch ngay cuống họng. Anh đi tới bên cửa sổ.
“Tôi lớn tuổi hơn em, Li Lan à. Tôi không chối bỏ việc từng có những mối quan hệ khác. Tôi đã từng yêu một cô gái ở Hong Kong.”
“Isabel.” Tôi buột miệng trước khi kịp ngăn mình lại. Anh lộ vẻ bất ngờ.
“Vậy là em đã biết những tin đồn đó. Nhưng lúc ấy, cả hai đều biết chúng tôi không thể đến với nhau.”
“Hai người có con không?” Tôi hỏi, cảm thấy chán ghét bản thân vì đào bới quá sâu vào chuyện này.
“Không. Không có con cái nào cả. Cô ấy đã được gả cho người khác, bởi thế khi mới từ Hong Kong trở về, tôi đã không tới tìm và hỏi cưới em ngay. Có lẽ em rất ngạc nhiên vì chúng ta đã được hứa hôn từ rất lâu rồi, thậm chí trước cả khi em họ tôi mất. Nhưng tôi nghĩ, như vậy lại tốt hơn. Vì trước đó tôi chưa từng gặp em mà.”
Anh mỉm cười với tôi, nụ cười từ tốn mê hoặc đã cuốn hút tôi từ lần đầu gặp anh. Tôi không thể ngăn mình tiến đến và vòng tay ôm lấy anh. Rồi anh hôn tôi, một nụ hôn thật sâu khiến hai má tôi đỏ rực.
“Trông em như cô học trò nhỏ vậy,” Tian Ban nói, nắm lấy bím tóc tôi. “Khi chúng ta kết hôn, em sẽ phải vấn tóc lên.”
Sau đó, tôi tự quở trách bản thân vì đã không hỏi rõ cái chết của Lim Tian Ching. Khi chúng tôi bên nhau, đó chẳng qua là một mối hoài nghi ngu ngốc, nhưng khi chỉ còn một mình tôi, câu hỏi ấy liền quay lại ám ảnh. Giống như tôi tự hỏi gương mặt anh sẽ biểu hiện ra sao những khi không có tôi ở bên. Tôi không sao quên được ánh mắt sắc lạnh có phần xét nét của Tian Bai khi anh nhìn Fan lúc linh hồn ả còn ngụ trong thân thể tôi, rồi lại băn khoăn anh thực sự không nhận ra sự khác biệt giữa người trước và người sau sao?
Tôi tìm kiếm loanh quanh trong nhà, gần đây việc đó đã trở thành thói quen của tôi. Tôi đã bắt đầu tìm kiếm từ khi lấy lại thân xác mình, và đó là lí do tôi tìm được gia tài bé mọn của Fan. Nhưng tôi không hứng thú với nữ trang. Tôi đang tìm chiếc vảy của Er Lang. Giống như Chendana, chiếc vảy biến mất ngay khi hồn tôi nhập xác, và dù cố gắng bao nhiêu, tôi cũng không tìm lại được nó. Tôi sợ đã làm rơi chiếc vảy ở nghĩa địa trên đồi Bukit China, và thậm chí tôi còn thuyết phục vú cùng tôi quay lại đền Sam Poh Kong với lí do là để tạ ân. Suốt cả lúc đi lẫn lúc về, trên xe kéo, tôi căng mắt rà soát con đường nhưng chẳng nhìn thấy gì. Thậm chí tôi còn không chắc chắn về địa điểm mình ngã khỏi Chendana, nơi Er Lang cho tôi một phần sinh mạng.
Hơn tất thảy mọi thứ trên đời, tôi ao ước được gặp lại Er Lang, để thấy chiếc mũ to tướng của anh, để nghe những lời châm chọc, để trách cứ anh rời xa tôi quá lâu mà chẳng thèm nhắn gửi một lời. Tôi từng tự nhủ anh đã luôn trở lại vì tôi, dù trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc. Chắc chắn lần này anh cũng sẽ trở lại, dù tôi sợ rằng đã chẳng còn lí do để anh làm như thế nữa. Tôi vẫn còn nhiều thắc mắc. Lim Tian Ching có kiện Tian Bai về tội giết người dưới âm giới như y đã khoe khoang không? Liệu tôi có phải làm nhân chứng chống lại lão Awyoung và Lim lão gia dưới âm phủ? Chỉ Er Lang mới có thể trả lời những câu hỏi ấy. Nhưng những lời cuối cùng anh nói với tôi chỉ đơn thuần ám chỉ rằng anh muốn giữ tôi làm nhân chứng. Một nỗi sầu muộn khôn tả vò xé tâm can, tôi ước mình chưa từng nhìn thấy gương mặt anh, dù gương mặt ấy đã kịp khắc sâu trong tâm tưởng. Chính anh đã cảnh báo tôi về gương mặt ấy. Tại sao tôi lại không nghe lời?
Trong những câu chuyện cổ Trung Hoa tôi từng đọc, mối lương duyên giữa người phàm và thần tiên thường dang dở một cách trớ trêu. Chân thân của nàng tên hoa cúc rồi cũng bị chặt hạ, công chúa ong phải quay về tổ, và hạnh phúc của anh chăn bò cùng người vợ cõi tiên cũng ngắn chẳng tày gang. Nhưng mỗi lần có gió giật mạnh chấn xong, hay khi mưa rào trút nước xuống ngôi nhà, tôi đều chạy ra cửa sổ.
Er Lang thủy chung không hề xuất hiện.