Vấn đề người mẹ, hiệp sĩ bệnh hoạn và thần đồng sát nhân
Có một điểm rõ ràng đến mức hiển nhiên là thời thơ ấu có ảnh hưởng lớn đến những khao khát giết người trong tương lai của kẻ sát nhân. Nhưng dẫu sao chúng ta cũng nên bàn luận vế khía cạnh này, bởi nó rất hấp dẫn - và vẫn còn vài điểm bất ngờ chưa được khám phá cần vạch trần.
Từ khi sơ sinh đến năm tuổi, não bộ của trẻ phát triển hơn bất kỳ giai đoạn nào khác trong cuộc đời. Vì vậy, sự phát triển não bộ trong giai đoạn đầu - và bất cứ điều gì cản trở quá trình này, chẳng hạn như bỏ bê, ngược đãi và chấn thương - có thể tác động mạnh mẽ và lâu dài đến tương lai của trẻ, bao gồm khả năng chúng sẽ lớn lên và trở thành Ted Bundy tiếp theo.
Nhưng không chỉ thời thơ ấu mới đóng vai trò quan trọng; còn lứa tuổi thanh thiếu niên thì sao? Trong cuộc đời một người, có giai đoạn nào kinh hoàng hơn giai đoạn chuyển đổi sang thành niên? Mụn trứng cá, tuổi dậy thì, áp lực xã hội méo mó, kem nển Dream Matte và sức hút của những mối nguy hiểm và hành vi rủi ro. Điều này có thể khiến ngay cả những thanh thiếu niên bình thường nhất cũng bước vào thời kỳ bốc đồng, ít đồng cảm và căng thẳng, dẫn đến những quyết định khủng khiếp như trò chuyện qua lại với người lạ trên Internet, tạo điểm nhấn bằng chiếc mũ lưỡi trai màu vàng hầm hố, và đáng lo ngại nhất có lẽ là suy nghĩ cho rằng loại quần lửng bó chẽn (quần ngố nữ) màu trắng có thể chấp nhận được.
Bây giờ hãy tưởng tượng ra những thay đổi nội tiết tố tương tự và khả năng ra quyết định yếu kém ở một cá nhân vốn đã có khuynh hướng thái nhân cách di truyền cũng như từng trải qua một thời thơ ấu bị ngược đâi; chúng ta sẽ thấy công thức tạo ra một kẻ giết người xuất hiện. Nhưng trong những trường hợp này, làm thế nào người ta có thể phân biệt được những dấu hiệu cảnh báo cho thấy thứ gì đó nguy hiểm sắp xảy ra trong cơn bốc đồng tuổi dậy thì bình thường? Và nếu có, thì chúng ta có thể hoặc nền làm gì với vấn đề này? Hầu hết những kẻ sát nhân không thực hiện hành vi giết người cho đến những năm cuối tuổi hai mươi hoặc lớn hơn thế, vậy liêu ta có thể phân biệt được những kẻ giết người, đặc biệt là những kẻ giết người hàng loạt, khi chúng còn nhỏ hay không? Và nếu bằng cách nào đó ta có thể làm vậy, liệu có cần gán nhãn và chẩn đoán trẻ nếu chúng có hành vi thể hiện xu hướng bạo lực, phá hoại hoặc thái nhân cách không? Liệu điều đó có thể ngăn một đứa trẻ trở thành tên sát nhân tương lai, hay chỉ là tạo ra một lời tiên tri tự ứng nghiệm và một cách để xã hội gây bất lợi hơn nữa cho một đúa trẻ vốn đã có một khởi đầu đầy khó khăn trong cuộc sống?
Có rất nhiêu điều cần thảo luận khi nói đến những kẻ sát nhân và tuổi thơ của chúng. Trong chương này, chúng ta sẽ bàn về các loại sát nhân khác nhau dựa trên vầh đề ngược đãi và chấn thương từ thời thơ ấu và liệu việc gắn nhãn những cá nhân có dấu hiệu cảnh báo tâm thần khi còn nhỏ và ở tuổi thiếu niên có phải là bước đi đúng đắn hay không.