Theo giáo sư tâm lý học pháp y, Tiến sĩ Katherine Ramsland, ái phạm phân (hybristophilia) là “chứng rối loạn tình dục, trong đó khả năng kích thích tình dục phụ thuộc vào việc ở cùng với người bạn tình từng thực hiện hành vi phạm tội, chẳng hạn như cưỡng hiếp, tra tấn hoặc giết người.”
Những kẻ ái phạm nhân thụ động không quan tâm đến việc thực sự tham gia vào mục tiêu tội ác trong quan hệ tình cảm của chúng. Đây là những kẻ đã gửi cho kẻ hủy diệt các gia đình Chris Watts bánh mì chuối khi hắn ở trong tù vì nghĩ hắn dễ thương và đã bị hiểu lầm. Ngay cả Kẻ săn bóng đêm, Richard Ramirez, cũng tìm thấy tình yêu với Doreen Lioy khi hắn đang thụ án tù.
Mặt khác, theo quan điểm của chúng tôi, Karla Homolka chắc chắn là cô gái đại diện tiêu biểu cho chứng ái phạm nhân chủ động. Đối với cô ta, có vẻ như cô ta đã cảm thấy vô cùng phấn khích khi biết bản thân được ở bên một người đàn ông nguy hiểm như vậy và những đoạn băng cho thấy cô ta rất tích cực tham gia vào tội ác của hắn. Chúng tôi không nghĩ Karla Homolka đã bị Paul Bernardo lừa - cô ta chắc chắn đã bị Paul thu hút vì hắn là một kẻ khốn nạn.
Vậy, tại sao một số phụ nữ lại cảm thấy kích thích trước những kẻ giết người hay những gã đàn ông nguy hiểm? Có nhiều giả thuyết được đặt ra, trong đó có ý kiến cho rằng phụ nữ này cảm thấy phấn khích khi ở gần một người mà người khác phải khiếp sợ. Cái tôi kỳ lạ của người phụ nữ được thúc đẩy khi biết rằng đối tác là một kẻ nguy hiểm, thậm chí là một kẻ giết người máu lạnh, nhưng hắn yêu cô ta. Cô ta có thể tự nhủ rằng đó hẳn là vì cô ta đặc biệt theo một cách nào đó. Đó cũng có thể là một loại cơ chế phòng vệ kỳ lạ – nếu bạn đã ở cùng với người đàn ông nguy hiểm nhất ngoài kia, thì còn ai có thể làm bạn tổn thương? Đối với những người phụ nữ như Doreen Lioy, họ có thể lãng mạn hóa mọi thứ và tin rằng họ có thể thay đổi người đàn ông giết người mà họ rất yêu thương. Trong một số trường hợp, họ thậm chí có thể bị thuyết phục rằng hắn thực sự vô tội. Hoặc, ít nhất đó là một chiến thuật tự bảo vệ bản thân – xét cho cùng, trong tù, hắn không thể bỏ rơi, làm tổn thương họ hoặc không chung thủy.
Cuối cùng, các nghiên cứu như bài báo năm 2018 “Do Psychopathic Birds of a Feather Flock Together?” (tạm dịch: Liệu những kẻ thái nhân cách có thu hút lẫn nhau?) cho thấy rằng phụ nữ có tính cách cực đoan có xu hướng bị thu hút bởi những người đàn ông có tính cách cực đoan. Nếu Karla mắc chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội hoặc rối loạn nhân cách kịch tính, thì một trong hai chứng bệnh này sẽ khiến cô ta có xu hướng tìm kiếm cảm giác kích thích. Và khi hai cá thể cực đoan kết hợp với nhau, hành vi gắn bó và cách họ kết nối thường cực kỳ mãnh liệt, phụ thuộc và hung hăng. Nó tạo ra một liên minh, với những điều kiện thích hợp ở mỗi đối tác, có thể giống như một quả bom hạt nhân đang chuẩn bị phát nổ.
Vì vậy, chúng ta hãy kết lại chương này với những suy nghĩ cuối cùng về Karla và Paul. Theo chúng tôi, hoàn toàn có thể khẳng định rằng ngay cả khi Paul chưa bao giờ gặp Karla - hoặc một người như cô ta - thì Paul vẫn sẽ tiếp tục cưỡng hiếp phụ nữ. Hành vi của hắn có thể leo thang đến cột mốc cuối cùng là giết người. Nhưng với Karla - dẫu có thể là một người nhẫn tâm và cực đoan - song chúng tôi nghĩ rằng không chắc cô ta sẽ thực hiện một loạt các tội ác như vậy một mình.
Khi nói đến các cặp đôi sát nhân, cho dù đối tác phục tùng là người bị động hay tích cực tham gia vào các tội ác, thì rất ít người hoàn toàn vô tội. Và những cặp đôi sát nhân như Karla Homolka và Paul Bernardo - cũng giống như những cặp đổi lãng mạn bình thường - mỗi người đều nhận được thứ họ cần từ đối phương. Paul cần sự trung thành tuyệt đối từ Karla để chứng tỏ tình cảm của bản thân và Karla muốn sự thống trị, uy quyền và tình yêu của Paul. Vì điều này, cô ta sẵn sàng trả bất kỳ giá nào. Có lẽ độc thân không quá tệ, cho dù các bà mẹ của chúng ta nghĩ gì đi nữa.