Dẫu cho ngày nổ súng đến gắn, Rodger vẫn tỏ ra hào hiệp như trước, như hắn viết trong nhật ký: “Tôi sẽ cho giới nữ cơ hội cuối cùng để trao cho tôi niềm vui mà tôi xứng đáng có được từ họ”. Một lần nữa, điều này làm nổi bật quan điểm cho rằng phụ nữ nợ hắn tình dục và phụ nữ tồn tại hoàn toàn vì khả năng sinh sản và thỏa mãn đàn ông. Nêu đây chỉ là quan điểm của một kẻ có tư tưởng dị biệt, chúng ta hoàn toàn có thể gạt phắt đi và cho rằng đó là chuyện tào lao, vô nghĩa, song đầy là triết lý nền tảng đối với các cộng đồng cực đoan trên các trang web mà Rodger sinh hoạt mỗi ngày, và như chúng ta sẽ thấy ở phần sau của chương này, đây không phải là một hệ tư tưởng dị biệt.
Vì vây, với “cơ hội cuối cùng” này, Rodger đã quyết định thử vận may của hắn với vài cô nàng trong một bữa tiệc ở trường đại học. Nhưng thay vì thu hút các cô nàng bằng sự lịch thiệp và hấp dẫn nam tính, hắn lại say khướt và kết thúc bằng một trận ẩu đả. Trên đường về nhà, một người hàng xóm quan tâm đã phát hiện ra hắn và cố giúp đỡ. Theo người này, người đã ở lại với hắn nhiêu giờ, Rodger vô cùng xúc động và hầu như không nói gì cho đến khi thu hết can đảm thốt ra rằng, “Tôi sẽ giết hết lũ quỷ cái đó rồi tự sát.”
Vào ngày 30 tháng 4 năm 2014, cảnh sát nhận được cuộc gọi từ một nhân viên y tế chăm sóc tâm thần được cha mẹ Elliot Rodger liên hệ sau khi họ xem một đoạn video mà hắn đăng lên YouTube. Cảnh sát đã đến căn hộ của Rodger nhưng thật không thể tin nổi, hắn đã tìm đủ mọi cách để chối tội bằng cách khẳng định đó chỉ là chuyện hiểu lầm, sau đó cảnh sát đã rời đi. Đây là một bước đi sai lầm lớn. Chỉ ba tuần sau, Elliot Rodger sẽ thực hiện cuộc giết chóc của mình. Nếu khám xét nơi ở của hắn, cảnh sát chắc chắn sẽ tìm được bản tuyên ngôn đầy sự giận dữ của hắn cùng những khẩu súng.
Vào ngày 22 tháng 5 năm 2014, Elliot Rodger, khi đó mới 22 tuổi, đã tải một video kỳ lạ khác lên YouTube. Video này được đặt tên là “Ngày trả thù” trong đó một thanh niên trẻ ngồi trước máy quay trong xe. Nói rằng video này thật kỳ quái là đã nói giảm nói tránh; trong đó, Rodger nói với giọng điệu bình tĩnh đặc trưng của những kẻ phản diện giải thích rằng ngày mai sẽ là ngày hắn “trả thù loài người”, đồng thời cho biết lý do là vì “những con khốn tóc vàng đã từ chối hắn”. Đoạn video dài gần 15 phút này kết thúc bằng cảnh Rodger nói với cả thế giới rằng: “Tao ghét chúng mày. Tao ghét tất cả. Tao sẽ tặng cho chúng mày chính xác những gì chúng mày đáng nhận được - sự hủy diệt.”
Vào khoảng 9 giờ tối ngày hôm sau, Rodger đã gửi bản tuyên ngôn của mình qua email cho bố mẹ và bác sỹ tâm lý của hắn. Sau đó, hắn ra tay sát hại những người bạn cùng nhà của mình, James Hong (20 tuổi) và David Wang (20 tuổi), và bạn của họ, George Chen (19 tuổi), người vốn chỉ ghé qua ngủ nhờ một đêm. Lừa lúc họ đang ngủ, Rodger đã đâm chết tất cả và viết trong bản tuyên ngôn rằng hắn muốn giết họ để có thể biến căn hộ của họ thành “phòng tra tấn và giết người của riêng mình.”
Sau những vụ giết người vô nghĩa này, Rodger bắt đầu “cuộc chiến với phụ nữ” (theo cách gọi của hắn) và tiến thẳng đến nhà nữ sinh Alpha Phi. Hắn đến đó lúc 21 giờ 25 phút, mang theo các vũ khí bán tự động và hàng trăm viên đạn. Hắn đập cửa nhà nhưng không ai trả lời. Sau đó, hắn nhìn thấy ba cô gái ở bên ngoài - Veronika Weiss (19 tuổi), Katherine Cooper (22 tuổi) và Bianca De Kock (20 tuổi) - và ngay lập tức nổ súng. Đau lòng thay, Veronika và Katherine chết ngay tại chỗ, nhưng Bianca, người bị trúng năm viên đạn, bằng cách nào đó vẫn sống sót.
Rodger sau đó đi đến Ivy Deli; lúc đó chừng 21 giờ 30 phút và nơi này kín đặc khách. Hắn đã nã đạn vào cửa hàng, giết chết Christopher Michaels-Martinez, một sinh viên 20 tuổi. Thật khó để biết Rodger đã nghĩ gì vào thời điểm này, nhưng các nhà tâm lý học nói rằng những kẻ giết người rải rác lấy sự trả thù làm động lực và luôn nghĩ rằng cơn thịnh nộ sẽ khiến họ cảm thấy dễ chịu hơn; thế nhưng thực tế hiếm khi như vậy. Vì vậy, chúng ta có thể giả định rằng ở giai đoạn này của cuộc chơi, Elliot có thể đã cảm thấy thất vọng vì vì hắn thực sự không có được sự giải thoát mà hắn mong muốn.
Nếu bạn đang phân vân về điểm khác biệt giữa một kẻ giết người rải rác, một kẻ giết người hàng loạt và một kẻ giết người tập thể, hãy xem phần thông tin bên dưới.
CÁC LOẠI SÁT NHÂN
Elliot Rodger có thể được gọi lò một kẻ giết người rải rác. Bạn có thể đã hiểu chúng tôi muốn nói điều gì, nhưng hãy xem xét qua định nghĩa dưới đây.
Sát nhân hàng loạt tương đối dễ xác định - đó là kẻ giết ít nhất ba người trong các vụ việc riêng biệt và không liên quan đến nhau, với các khoảng thời gian cách nhau một chút giữa các vụ việc. Sát nhân tập thể thường được xác định bằng một sự kiện duy nhất, trong đó chúng giết ít nhất bốn người hoặc hơn. Sát nhân rải rác là kẻ giết hai hoặc nhiều nạn nhân trong một thời gian ngắn, ở nhiều địa điểm, hầu như không có thời gian nghỉ giữa các vụ giết người. Về mặt thuật ngữ, Elliot Rodger có thể được gọi là một kẻ giết người rải rác hoặc một kẻ giết người tập thể (có rất nhiều tranh cãi về điều này ngay cả trong giới học thuật và thực thi pháp luật), nhưng chúng tôi sẽ gọi hắn là sát nhân rải rác, bởi hắn thực hiện hành vi của mình ở các địa điểm khác nhau và bao quát một phạm vi rộng lớn.
Bất chấp cơn tức giận đẩy sát khí sau vụ xả súng ở cửa hàng đồ ăn, Rodger vẫn bình tĩnh trở lại xe, lái xe xuống các con phố của Isla Vista, xả súng ngẫu nhiên. Hắn nổ súng vào một nhóm sinh viên bên ngoài cửa hàng 7-Eleven, nhưng lúc này cảnh sát đã có mặt ở đó và bắn trả. Một trong số các sĩ quan thậm chí còn bắn trúng hông Rodger, nhưng ngay cả thế cũng không thể ngăn hắn lại. Rodger có thể đã biết hắn sắp đi đời và đã lên kế hoạch cho việc này. Trong tuyên ngôn của mình vài tuần trước cuộc tấn công, hắn viết, “Khi cảnh sát đến, tôi sẽ tăng tốc đâm và bắn nhiều người nhất có thể cho đến khi tìm được một nơi thích hợp để kết thúc cuộc đời mình.”
Những kẻ giết người rải rác như Rodger muốn gây ra tình trạng hỗn loạn, và sau đó muốn ra đi thật nhanh gọn. Nhờ thế, chúng có thể trở thành kẻ “tử vì đạo” - và không phải đối mặt với những hậu quả do hành động của mình gây ra. Như chúng ta đã đề cập trước đó, Alek Minassian, kẻ giết người bằng xe van ở Toronto, đã cố khiến cảnh sát bắn hạ hắn, nhưng may mắn là sĩ quan cảnh sát đã có thể cứu sống hắn.
Elliot Rodger đã không mạo hiểm như vậy, và chỉ 12 phút sau phát súng đầu tiên, hắn đã lao vào một số ô tô đang đậu và tự bắn vào đầu. Trước khi tự kết liễu chính mình, hắn đã sát hại 6 người và làm bị thương 13 người. Sáng hôm sau khi đến căn hộ của hắn, cảnh sát tìm thấy bản tuyên ngôn và thi thể của những người bạn cùng nhà. Trong cuộc tấn công của Rodger, cha mẹ hắn, những người đã nhận được và đọc bản tuyên ngôn chỉ vài phút trước khi hắn bắt đầu cuộc giết chóc, đã cố lao từ LA đến Isla Vista để ngăn hắn lại nhưng không kịp.
Như bạn có thể tưởng tượng ra, vụ nổ súng kinh hoàng này đã chiếm trọn các tít báo vào thời điểm đó, các tít bài này thiếu một thứ đáng chú ý - đó chính là cụm từ kẻ khủng bố. Các phương tiện truyền thông dường như muốn tập trung vào các vấn đề sức khỏe tâm thần của Rodger hơn là ý thức hệ đã thôi thúc hắn giết người. Bốn năm sau, một câu chuyên tương tự cũng xảy ra khi Alek Minassian phạm tội giết người hàng loạt. Một lần nữa, chúng tôi không thấy giới truyền thông sử dụng chữ T hoa (Terrorist), dẫu cho cả hắn và Rodger đều đã nói rõ ràng với chúng ta về động cơ của chúng.
Hầu hết các quốc gia có định nghĩa về chủ nghĩa khủng bố đều ít nhiều giống nhau về mặt pháp lý. Bộ pháp điển các quy định liên bang của Mỹ định nghĩa khủng bố là “việc sử dụng vũ lực và bạo lực bất hợp pháp chống lại con người hoặc tài sản nhằm đe dọa hoặc ép buộc chính phủ, người dân hoặc bất kỳ cơ quan tổ chức nào nhằm thỏa mãn các mục tiêu chính trị hoặc xã hội”. Cơ quan Công tố Hoàng gia của Vương quốc Anh cũng có quan điểm tương tự; họ tuyên bố chủ nghĩa khủng bố là “việc sử dụng hoặc đe dọa bằng vũ lực, nhằm gầy ảnh hưởng đến bất kỳ tổ chức chính phủ nào hoặc nhằm đe dọa công chúng. Nó cũng nhắm đến việc nâng tầm một lý tưởng chính trị, tôn giáo, chủng tộc hoặc ý thức hệ.”
Như chúng ta đã thấy qua cuộc thảo luận về hệ thống phân cấp tình dục bẩn thỉu của thế giới và những cơn thịnh nộ đi kèm theo chúng, các incel không chỉ thù ghét một cá nhân phụ nữ riêng lẻ. Chúng có một lý tưởng xã hội và ý thức hệ được hình thành rõ ràng để đấu tranh bảo vệ, và tức giận với chính xã hội, căm thù toàn bộ hệ thống đáng nguyền rủa - một hệ thống mà trong tâm trí chúng là đang ngăn cản chúng và những chiên hữu cùng hội cùng thuyền đạt được quyền lực.
Incel lúc nào cũng sôi sục thứ cảm xúc giận dữ mà xã hội đã tìm cách loại bỏ và vẫn tiếp tục làm vậy, theo hướng ngày càng cho phép phụ nữ tự đưa ra các quyết định về mọi thứ, từ công việc đến tình dục và tình yêu. Những gã này cảm thấy rằng sự tự do ấy của phụ nữ đang trực tiếp đàn áp bản thân họ. Do đó, họ nghĩ mình đã bị gạt ra lề xã hội và Cẩn thực hiện một cuộc cách mạng bạo lực trong khuôn khổ “cuộc nổi dậy của incel”.