ANDREA YATES
Andrea lớn lên ở Houston với những thành tích tuyệt vời. Sở hữu nhiều thành tích xuất sắc trong học tập, thể thao, v.v...., cô ta là đội trưởng đội bơi lội, một nhà sử học của Hiệp hội Danh dự Quốc gia, và thậm chí là đại biểu đọc diễn văn của lớp vào năm cuối cấp.
Sau khi tốt nghiệp trung học, Andrea theo học điều dưỡng tại Đại học Texas và tiếp tục tìm kiếm công việc mơ ước của mình. Năm 1989, ở tuổi 25, Andrea gặp người chồng tương lai Rusty Yates. Rusty cũng 25 tuổi, có một cái tên rất ngầu cùng một công việc tuyệt vời trên cương vị nhà thiết kế hệ thống máy tính cho NASA. Theo như Andrea tìm hiểu, anh ta là một người tốt bụng. Sau ba năm hẹn hò, cặp đôi đã kết hôn. Nhìn từ bên ngoài, họ là một cặp trai tài gái sắc, nhưng đằng sau những cánh cửa đóng kín, mọi thứ không diễn ra suôn sẻ. Như Suzy Spencer giải thích trong cuốn sách về vụ án này, Breaking Point (tạm dịch: Điểm bùng phát), theo Rusty, Andrea ghét tình dục. Anh ta hy vọng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn sau khi họ kết hôn, nhưng không.
Đối với một cặp vợ chồng đang chật vật với chuyện chăn gối, tin vui đến với họ khá nhanh và vào ngày 26 tháng 2 năm 1994, đứa con đầu lòng của họ, Noah, chào đời. Gần như ngay sau khi Noah sinh ra, Andrea bắt đầu có một số triệu chứng kỳ lạ. Cô ta bắt đầu có những suy nghĩ bạo lực và nghe thấy những giọng nói mà theo cô là ma quỷ. Andrea vô cùng sợ hãi nên không nói cho ai biết chuyện đang xảy ra. Trong khi đó, Rusty, không nhận thấy vấn đề, nên cũng muốn có thêm con. Anh ta thường gọi đùa Andrea là “Myrtle màu mỡ”. Ngay năm sau, Andrea lại có thai, và vào ngày 15 tháng 12 năm 1995, cặp đôi có thêm một cậu con trai tên là John.
Với sự ra đời của em bé thứ hai, mức độ căng thẳng của Andrea ngày càng tăng cao, đi liền với đó là những tưởng tượng bạo lực. Nhưng một lần nữa, Andrea đã tìm cách đè nén – và mọi thứ sắp sửa trở nên tồi tệ hơn. Năm 1996, Rusty nhận được một công việc ở Florida. Sau đó, anh ta đã đưa ra một quyết định khủng khiếp khiến sức khỏe tinh thần của Andrea ngày càng kiệt quệ. (Một lần nữa, Andrea vẫn không cho ai biết chuyện gì đang xảy ra với mình, nhưng Rusty cũng không nhận ra.) Rusty đã quyết định đưa người vợ nhạy cảm - người mà cho đến thời điểm này thường xuyên nghe thấy tiếng nói kỳ lạ trong đầu cũng như tưởng tượng ra các hình ảnh bạo lực - Và hai đứa con của họ lên chiếc xe kéo dài 38 feet.
Thời này, sống trên các loại nhà xe di dộng là chuyện chẳng lạ và như chúng ta sẽ thấy đây không phải là lý do chính khiến Andrea rơi vào vòng xoáy bạo lực, song nó chắc chắn không giúp ích được gì. Việc chuyển sang sống ở nhà xe di động không phải vì họ thiếu tiền; Rusty đã làm việc cho NASA và có đủ tài chính để mua cho họ một ngôi nhà. Nhưng vấn đề là, Andrea không phải là người duy nhất lo lắng về ma quỷ. Hồi học đại học, Rusty đã bắt đầu làm theo những lời dạy của Michael Woroniecki – một nhà thuyết giáo đường phố nhiệt thành - người thậm chí còn say mê EDM lấy Chúa làm trung tâm. Woroniecki tự mô tả mình là một nhà truyền giáo Cơ đốc độc lập, không theo chủ đề quốc gia, và hồi những năm chín mươi, anh ta và vợ Rachel đã rời Michigan cùng sáu đứa con của họ và lên đường trong một nhà thờ di động hình xe buýt để tham gia vào một số trò vui Wild Thornberrys theo chủ đề Chúa Giê-su!
Họ đã đi khắp nước Mỹ (và nhiều nước khác nữa) để thuyết pháp ở các góc phố, truyền bá thương hiệu Cơ đốc giáo cụ thể của mình – về thắt lưng buộc bụng, trở về với những điều căn bản theo Kinh thánh và ý tưởng cho rằng chỉ một số rất ít, một nhóm rất chọn lọc có thể lên thiên đường. Lời dạy khắc khổ này là chìa khóa cho toàn bộ vấn đề của họ; và có lẽ chính ý tưởng này đã thuyết phục gia đình Yates rời khỏi căn nhà đẹp đẽ của họ ở vùng ngoại ô và chuyển đến sống ở căn nhà di động đó.
Năm họ chuyển nhà, Andrea lại mang thai nhưng không giữ được con. Thế rồi cô lại cấn thai ngay sau đó. Năm 1997, gia đình Yates sinh cậu con trai thứ ba, Paul. Lúc này, tầm nhìn của Andrea trở nên tồi tệ hơn và các giọng nói trong đầu cô ngày càng gay gắt hơn: Chúng bắt đầu xúi giục Andrea sát hại con mình. Tuy nhiên, Rusty không nhận thấy bất cứ vấn đề gì ở vợ.
Năm sau đó, khi ba đứa trẻ ngày một lớn hơn, Rusty đổi chiếc xe đầu kéo lấy một chiếc xe buýt Greyhound cũ rộng chừng 350 foot vuông. Và nếu ba câu bé và hai người lớn sống trên một chiếc xe buýt có vẻ chưa đủ, thì chỉ vài tháng sau, câu bé thứ tư, Luke, chào đời. Cuộc sống trên chiếc xe buýt rất chật vật, nhưng Rusty bận đi làm suốt, bỏ lại Andrea ở nhà cùng bốn cậu con trai dưới bốn tuổi. Cô ta thậm chí còn không dùng bỉm hay máy giặt, để duy trì cuộc sống đơn giản và khắc khổ. Andrea cảm thấy kiệt sức. Những giọng nói hiện vẫn đang gào thét với cô.
Tập phim “Sự điên rồ của người mẹ” trong loạt phim Mugshots đã phơi bày cuộc sống của Andrea; cô vừa phải dạy dỗ ba cậu con trai lớn tại nhà, vừa chăm bẵm cậu con trai út còn ẵm ngửa, tất cả mọi sinh hoạt diễn ra trên một chiếc xe buýt. Andrea bây giờ cũng làm bạn qua thư với nhà Woroniecki - dù cho chính Rusty là người đã đưa nhà thuyết giáo này vào cuộc sống của họ, Andrea Yates giờ lại là người tuần theo lời dạy của ông ta với lòng nhiệt thành của một người cải đạo.
Qua mùa hè đó, những ảo tưởng của Andrea dần dần từng bước trở nên sâu sắc hơn và hợp nhất với câu chuyện mumbo jumbo trong Kinh thánh mà cố thường xuyên đọc. Theo tiến sĩ Lucy Puryear, một nhân chứng chuyên gia được đội luật sư của Yates thuê, thông điệp chính của Woroniecki gửi đến những môn đồ của ông ta là, “Nếu bạn nghĩ rằng mình là một người tốt, một Cơ đốc nhân và rằng bạn đang lên thiên đường, thì không phải vậy đâu, bởi điều đó thật đáng tự hào và chỉ có Chúa mới biết và mới có thể chọn người lên thiên đàng”. Ông ta cũng cho rằng mọi phụ nữ đều xấu xa; thậm chí còn viết thư cho Andrea nói cô là con gái của Eve và một phù thủy độc ác. Gã này hoàn toàn là một tên khốn và như bạn có thể tưởng tượng ra, những lời này chỉ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
Đến lúc này, mọi người bắt đầu nhận thấy có điều gì đó không ổn ở Andrea, nhưng cô ta vẫn chưa nhận được sự trợ giúp cần thiết. Andrea ngày càng trở nên cô lập, và vẫn thường xuyên liên lạc với Woroniecki.
Đó là một cơn bão hoàn hảo: Michael Woroniecki đang thuyết giáo về thiện, ác, Chúa và ma quỷ, và đối với tâm trí đang rạn nứt của Andrea, tất cả đều có ý nghĩa hoàn hảo. Như đã đề cập ở trên, qua các tuyên bố của Tiến sĩ Puryear trước tòa, Woroniecki gặp một vấn đề cụ thể về việc phụ nữ hiện đại nuôi dạy con cái và Andrea đã bám vào vào niềm tin ấy. Theo Woroniecki, nhiệm vụ của phụ nữ là ở nhà và nuôi dạy con cái, nhưng phụ nữ ngày nay quá lười biếng đến nỗi không thể nuôi dạy con cái đúng đắn. Ông ta thậm chí còn viết một đoạn thơ kỳ quái về chuyện đó, đăng trên bản tin có tên kinh khủng là Perilous Times. Bài thơ này, kết thúc bằng những dòng thơ đau khổ, “Người mẹ hiện đại rũ ngục! Con cái của một Jezebel như vậy sẽ ra sao đây?” đã ngày một bồi đắp tâm trí Andrea hướng đến kết cục giết người và được sử dụng làm bằng chứng tại phiên tòa xét xử bởi cả bên công tố và bên bào chữa.
Chính bởi những phép ẩn dụ này, Andrea bắt đầu coi mình là “Jezebel” và những đứa trẻ của cô ta sẽ phải trả giá cho những thất bại của cô. Cô ta tin rằng bọn trẻ sẽ phải xuống địa ngục vì cô ta là một người mẹ tồi tệ, dẫu cho tất cả những người thân quen đều khẳng định cô ta là một người mẹ yêu thương, ấm áp và hồn hậu. Nhưng chứng loạn thần đã hoạt động như thế; những thứ mà một người loạn thần có thể đã tiếp xúc - như tôn giáo - đã trở thành hiện thân cho những ảo tưởng của họ. Trong trường hợp của Andrea, khi đang phải trải qua chứng loạn thần, cô ta đồng thời cũng bị tấn công bởi những thông điệp cực đoan – về thiện, ác, Chúa và ma quỷ - vì vậy hai phía trở nên thù hận nhau.
Bốn tháng sau khi Luke được sinh ra, Rusty nhận được một cuộc gọi từ Andrea với thông điệp đơn giản: “Anh về nhà đi, em cần giúp đỡ.” Khi Rusty về đến nhà (chiếc xe buýt), Andrea đang ngồi đó nhai ngón tay – không phải móng tay, ngón tay - và cô ấy đang run rẩy. Vào thời điểm này, những suy nghĩ sâu sắc và sống động về việc giết con đã tồn tại trong đầu cô suốt nhiều tháng. Nó gặm nhấm, ăn mòn cô ta.
Rusty đưa Andrea và bọn trẻ về nhà ngoại – anh ta lúng túng không biết phải làm gì. Và trong khi việc rời chiếc xe buýt đó là một khởi đầu thuận lợi, Andrea cũng vẫn cần được trợ giúp y tế. Ngày hôm sau, Andrea cố tình uống quá liều thuốc ngủ của cha cô. Cô bất tỉnh nhưng vẫn sống sót.
Sau khi tự tử bất thành, Andrea được đưa đến bệnh viện tâm thần, được chẩn đoán mắc chứng rối loạn trầm cảm nghiêm trọng và được kê đơn thuốc chống trầm cảm Zoloft. Cô cũng được giới thiệu đền bác sĩ tâm thần Eileen Starbranch, người đã đề nghị đổi thuốc của Andrea sang thuốc chống loạn thần Zyprexa. Andrea cần mọi sự giúp đỡ có thể, nhưng cô ta vẫn bị mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn Woroniecki - và theo ông ta, bác sĩ đều tệ và thuốc men thậm chí còn tệ hơn. Vì vậy, Andrea, người đang rơi vào tình trạng rối loạn tâm thần hoang tưởng sâu sắc, đã bí mật ngừng uống thuốc. Tình trạng của cô ta bắt đầu đi xuống: Tự nhổ tóc, gãi không ngừng, và cào toạc những vết loét hoặc vảy trên cơ thể. Ảo giác thính giác và thị giác của Andrea cũng bắt đầu gia tăng. Cô ta sẽ nghe thấy những từ “lấy dao, lấy dao, lấy dao” được hét lên lặp đi lặp lại trong đầu.
Sau nhiều tuần như vậy, một ngày Andrea đã lấy được một con dao. Nhưng lo sợ mình sẽ xuống tay giết con, cô ta đã cố tự đâm vào cổ. Lần này, Rusty nhìn thấy, và cố giằng được con dao và đưa Andrea trở lại bệnh viện. Cô thừa nhận với các bác sĩ rằng cô đã bị ảo giác dao đâm hơn 10 lần trong vài ngày trước đó. Cuối cùng, Andrea được chẩn đoán mắc chứng rối loạn tâm thần sau sinh và được cấp cứu một liều thuốc chống loạn thần cực mạnh Haldol. (Rối loạn tâm thần sau sinh là gì? Chúng tôi giải thích về nó trong phần bổ sung bên dưới đây.)
RỐI LOẠN TÂM THẦN SAU SINH LÀ GÌ?
Rối loạn tâm thần sau sinh không giống như trầm cảm sau sinh. Trầm cảm sau sinh là một rối loạn nghiêm trọng, nhưng nó khá phổ biến; cứ bảy phụ nữ thì có đến một người có thể trải qua cảm giác buồn dai dẳng, lo lắng và thiếu năng lượng đi kèm với chứng trầm cảm sau sinh. Nhưng theo NHS (Dịch vụ Y tế Quốc gia của Vương quốc Anh), chứng loạn thần sau sinh chỉ nảy ra ở một trong số một nghìn ca sinh. Trong những trường hợp này, phụ nữ sẽ bị hoang tưởng, ảo giác và tâm trạng hưng cảm; về cơ bản là các triệu chứng chúng ta sẽ thấy ở một người bị rối loạn tâm thần. Hơn một nửa số phụ nữ được chẩn đoán mắc chứng rối loạn tâm thần sau sinh được chẩn đoán là rối loạn lưỡng cực hoặc hưng câm trầm cảm, nhưng hầu hết phụ nữ bị rối loạn tâm thần sau sinh sẽ hồi phục hoàn toàn miễn là họ được điều trị đúng cách. Phương pháp điều trị phù hợp là dùng thuốc, trị liệu và trong một số trường hợp rất nghiêm trọng, liệu pháp điện giật (ECT), bao gồm các dòng điện nhỏ được truyền qua não để gây co giật và thay đổi hóa học của não.
Bác sĩ tâm thần của Andrea đã khuyên nghị rằng cô ta nên được ECT, nhưng cô ta và Rusty phản đối, vì vậy sau ba tuần ở bệnh viện, Andrea đã được xuất viện với các đơn thuốc gổm các loại thuốc cần thiết và lịch kiểm tra hằng tháng với bác sĩ của mình. Cô ta và Rusty cũng được khuyến nghị không sinh thêm con nữa, một điều mà tiến sĩ Starbranch, bác sĩ tâm thần của Andrea, đã xác nhận và nhắc lại trong mọi cuộc phỏng vấn mà cô đã trả lời suốt nhiêu năm. Điều này là vì khi một phụ nữ từng bị rối loạn tâm thần sau sinh, tỷ lệ mắc lại rơi vào khoảng 50 đến 80 phần trăm. Và điều này không chỉ làm tăng nguy cơ bị rối loạn tâm thần, mà các triệu chứng còn có thể tồi tệ hơn và khó điều trị hơn nhiều.
Uống thuốc trở lại và hiện đang sống cùng gia đình trong một ngôi nhà mới khang trang, Andrea bắt đầu có chuyển biến. Đến tháng 9 năm 1999, tình trạng của cô đã được cải thiện đáng kể và cô đang dần lấy lại phong độ xưa kia. Hai tháng sau đó, Andrea và Rusty đưa ra quyết định định mệnh. Cưỡng lại lời khuyên của bác sĩ, Andrea ngừng sử dụng biện pháp tránh thai và thuốc chống loạn thần. Năm sau, đứa con thứ năm của cặp vợ chồng và cũng là cô con gái đầu tiên, Mary, chào đời.
Vào ngày 31 tháng 5 năm 2001, Andrea được đưa trở lại bệnh viện, được chẩn đoán mắc chứng rối loạn trầm cảm nghiêm trọng và – không có gì ngạc nhiên - kèm theo đó là rối loạn tâm thần sau sinh. Tuy nhiên, lần này, Andrea không cho thấy biến chuyển. Nhưng không biết phải làm sao, Rusty đưa Andrea về nhà với thêm đơn thuốc chống loạn thần và chống trầm cảm. Trong vòng vài tháng, cả năm đứa trẻ đều bỏ mạng còn Andrea phải ngồi tù.
SUSAN SMITH
Giờ chúng ta đã hiểu thêm một chút về lý lịch của Andrea, còn Susan Smith thì sao? Điều gì đã thôi thúc cô ta giết hai con trai của mình?
Susan sinh ngày 26 tháng 9 năm 1971 tại Union, Nam Carolina. Ngay từ đầu, cuộc sống của cô ta đã bấp bênh. Năm cô ta 7 tuổi, cha mẹ ly hôn, và chỉ vài tuần sau, mẹ cô kết hôn với một người đàn ông khác tên là Beverly Russell.
Sau đó một thời gian ngắn, cha Susan đã tự kết liễu đời mình; và Susan – một đứa trẻ sôi nổi – trở nên ủ rũ, thu mình và ít nói. Cô ta đã phải vật lộn với chứng trầm cảm và thậm chí đã có ý định tự tử ở tuổi 13. Nhưng từ khi còn là một thiếu niên, Susan đã rất giỏi che giấu nỗi đau của mình. Cô ta là một học sinh nổi tiếng và hướng ngoại, thậm chí còn được bình chọn là “Nữ sinh thân thiện nhất” (bất kể điều đó có nghĩa là gì) vào năm cuối trung học.
Vào thời điểm đó, nhìn từ bên ngoài, Susan dường như có tất cả - một gia đình trung lưu đầy yêu thương; học giỏi, hạnh phúc. Nhưng Susan không hề vui. Khi cô bước sang tuổi 16, có nhiều cáo buộc rằng cha dượng Beverly Russell đã lạm dụng tình dục cô. Susan thực sự đã báo cáo việc lạm dụng với Dịch vụ Bảo vệ Trẻ em và Russell đã bị đuổi khỏi nhà. Nhưng chỉ sau một vài buổi tư vấn gia đình, ông ta được phép trở về nhà, vì Susan từ chối thúc ép các cáo buộc. Câu hỏi cần đặt cho những người đưa ra quyết định này là tại sao ngay cả khi một bé gái tuổi teen không muốn thúc ép các cáo buộc, lại không có hành động nào chống lại một gã bị nghi ngờ lạm dụng cô bé? Trên thực tế, mẹ của Susan ở với Russell. Vì vậy, không có gì thay đổi, cuộc sống trở lại “bình thường”, và Russell tiếp tục lạm dụng tình dục con gái riêng của hắn.
Khi còn là một thiếu niên, Susan làm việc tại một siêu thị; sự hòa đồng cùng tính cách lạc quan hướng ngoại của cô đã thu hút nhiều khách hàng. Trong thời gian này cô ta có quan hộ tình cảm với một người đàn ông đã có gia đình lớn hơn nhiều tuổi và một đồng nghiệp khác. Năm 18 tuổi, Susan mang thai và phá thai, nhưng điều này khiến người đàn ông đã có gia đình sợ hãi và hắn đã chủ động cắt đứt mối quan hệ của họ. Susan suy sụp và cố tự sát một lần nữa bằng cách sử dụng quá liều thuốc giảm đau. Susan không ổn, nhưng dường như không ai trong cuộc đời cô quan tâm.
Vào tháng 3 năm 1991, khi Susan phát hiện mình có thai một lần nữa, cô quyết định kết hôn với cha của đứa bé, một đồng nghiệp và cũng là bạn trung học của cô, David Smith. Năm 1995, David thực sự đã viết một cuốn sách, Beyond All Reason, trong đó anh ta chia sẻ chi tiết những năm tiếp theo trong cuộc đời của anh ta và Susan. Theo anh ta, mối quan hệ của họ là một mối quan hệ đầy biến động và không ổn định.
Vào ngày 10 tháng 10 năm 1991, con trai đầu lòng của họ, Michael, chào đời. Nhưng mọi thứ không thuận buồm xuôi gió; đến tháng 3 năm sau, David và Susan đã ly thân. Tuy nhiên, họ vẫn ngủ với nhau và đến cuối năm Susan lại mang thai. Vào thời điểm này, cô và David quyết định quay lại với nhau, và Susan muốn mua nhà riêng với suy nghĩ như thế sẽ giải quyết được rất nhiều vấn đề của họ. Họ đã vay tiền từ mẹ của Susan và mua một ngôi nhà, nhưng việc Susan luôn muốn nhiều thứ hơn (về mặt vật chất) so với thu nhập của cô hoặc David đã trở thành vấn đề thường trực trong cuộc hôn nhân của họ. Điều này gây áp lực rất lớn cho mối quan hệ của họ, vì vậy dù có nhà mới và đứa con thứ hai sắp chào đời, Susan và David bắt đầu xa cách.
Trong vài tháng sau đó, họ chia tay và quay lại với nhau hai lần. Chính trong khoảng thời gian đầy biến động này, cậu con trai Alexander của họ chào đời vào ngày 5 tháng 8 năm 1993. Thật không may, trong vòng vài tuần, gia đình Smith đã quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân của họ. Trong suốt quãng thời gian bên nhau, Susan và David đã cùng nhau làm việc tại siêu thị nơi họ lần đầu gặp nhau. Bạn hẳn tự hỏi, với tất cả những tranh cãi mà cả hai đã có, làm thế nào họ có thể xoay sở được, vậy mà họ đã làm được. Nhưng có lẽ Susan cuối cùng cũng được thỏa mãn bởi đó là thời điểm cô ta nhận được một công việc mới tại Conso Products, nơi cô ta nhanh chóng leo lên vị trí trợ lý cá nhân cho CEO.
Suy cho cùng, nhiều mong muốn của Susan bắt đầu thành hiện thực: Giờ đây cô ta đang được sánh vai với giới tinh hoa của Nam Carolina. Cô ta được chứng kiến cuộc sống của giới giàu sang và thích điều đó. Susan đã rất phấn khích khi bắt đầu có quan hệ riêng tư với con trai của ông chủ, Tom Findlay. Nhưng với dàn nhân vật này, mọi thứ trở nên đơn giản như cốt truyện của Lost (bật mí một chút, bộ phim này cũng có một cái kết dở khóc dở cười) và đến mùa xuân năm 1994, Susan một lần nữa lại qua lại với David.
Hẳn chúng ta cũng thấy mối tình tay ba kỳ lạ này chẳng khác nào một cơn ác mộng; và sau vài tháng, Susan đột ngột đề nghị David ly hôn và cố xúc tiến đẩy nhanh mọi việc với Tom. Tuy nhiên, nếu Susan nghĩ rằng việc này sẽ giúp cô ta giữ được Tom ở bên mình thì cô ta đã nhầm. Khi Susan đang hoàn tất thủ tục ly hôn, anh ta đã rút lui, và vào ngày 17 tháng 10 năm 1994, Tom Findlay đã viết cho Susan một bức thư kết thúc mối quan hệ của họ. Anh ta nói với cô ta rằng họ quá khác biệt - anh ta không muốn có con và chắc chắn cũng không muốn nuôi dạy con riêng của cô. Bức thư được kết thúc với một chút lời khuyên mà có lẽ là một lời khuyên tồi tệ nhất mà bạn từng đọc: “Nếu cô muốn một ngày nào đó tóm được một chàng trai tử tế như tôi, cô phải cư xử như một cô nàng ngoan ngoãn. Và cô biết đấy, phụ nữ ngoan sẽ không ngủ với đám đàn ông đã có gia đình”, (Ở đây, Tom đang đề cập đến các mối quan hệ tình dục của Susan với những người đàn ông khác trong thị trấn, nhưng anh ta lại có vẻ không quá khắt khe với bản thân khi chính anh ta cũng đã ngủ, với một Susan đã có gia đình... Thật nực cười. Nhưng đừng lo, chúng tôi đã chuyển tiếp thư này tới địa chỉ @beam_me_up_softboi.)
Sau khi Tom kết thúc mối quan hệ của họ, Susan lại rơi vào trầm cảm và bắt đầu qua lại với David, người cha dượng bạo hành Beverly Russell và thậm chí là bố của Tom (ông chủ của cô ta). Tháng 10 năm 1994 là một tháng khó khăn đối với Susan Smith và đó là khởi đầu của sự kết thúc.
Trong cơn tuyệt vọng tìm cách cứu vãn mối quan hệ với Tom, cô ta đã thử đủ mọi cách. Cô nói với anh ta rằng Russell đã lạm dụng tình dục cô từ khi cô còn là một thiếu niên, và khi Tom tỏ ra không quan tâm, cô ta nói với anh ta rằng cô ta sẽ cho mọi người biết quan hệ của cô với cha anh ta. Không có gì ngạc nhiên khi lời đe dọa này cũng không khiến Tom quay lại với cô ta, và anh ta nói với Susan rằng điều đó sẽ không bao giờ xảy ra.
Sau đó, sự việc được tiết lộ với cảnh sát và được phơi bày tại phiên tòa. Trong thời gian này, Susan đã than thở với một người bạn, “Tớ không biết cuộc sống của mình sẽ thế nào nếu tớ không có con...” Nếu đây là suy nghĩ trong tâm trí Susan, cô ta hẳn sẽ không phải đợi lâu để có được câu trả lời. Vào ngày 25 tháng 10, chỉ 10 ngày sau khi Tom Findlay kết thúc mối quan hệ của họ, Susan đã lái chiếc xe chở hai con đến hồ John D. Long.
Sau hơn một tuần nói dối vòng vo về việc một tên cướp da màu cướp xe của cô, Susan cuối cùng đã thú nhận mọi chuyên. Khi các thợ lặn tìm thấy chiếc xe của cô ta dưới đáy hồ cùng với thi thể của Michael và Alex ở băng ghế sau, lá thư chia tay của Tom Findlay đã được phát hiện trong ngăn đựng găng tay.
Trước sự ngạc nhiên của mọi người, ban đầu David Smith đã ở bên Susan. Anh ta nói với mọi người rằng cô ta bị mất trí. Anh ta biết về tuổi thơ khó khăn của cô ta, việc cô ta bị lạm dụng tình dục, chứng trầm cảm và những nỗ lực của cô ta trong cuộc sống. Nhưng bất kỳ sự đồng cảm nào của David dành cho người vợ cũ của mình cũng sẽ sớm tan biến.