Chu kỳ tra tấn và khoái cảm là thứ gây nghiện đối với một kẻ tội phạm bạo dâm tình dục. Cũng giống như cách bộ não không giết người của chúng ta sáng lên khi được cung cấp các kích thích tình dục phù hợp, bộ não của kẻ bạo dâm (dường như có sợi dây kết nối giữa nỗi đau và tình dục) trở nên kích thích quá mức khi nhìn thấy và nghe được âm thanh của sự sợ hãi. Nghiên cứu năm 2012 “Increased Fronto-temporal Activation during Pain observation in Sexual Sadism” (tạm dịch: Kích hoạt thùy trán gia tăng trong quá trình quan sát cơn đau trong chứng cuồng dâm) thậm chí còn tiết lộ rằng những kẻ bạo dâm tình dục khác với những người bạo dâm ở cấp độ thần kinh khi chứng kiến nỗi đau của người khác. Nghiên cứu này phát hiện ra những kẻ bạo dâm thể hiện mức hoạt động tăng cao ở hạch hạnh nhân bên trái (trung tâm khen thưởng của não bộ) để phản ứng trước những hình ảnh về nỗi đau, trong khi những người không bạo dâm thì không có phản ứng như vậy.
Chúng ta sẽ quay lại khám phá những gì đang diễn ra trong bộ não của một kẻ bạo dâm tình dục ở phần sau của chương này. Hiện tại, điều chúng ta cần tập trung là một khi kẻ bạo dâm bước vào chu kỳ này, chúng muốn duy trì tình dục ở mức độ khoái cảm cao độ, và chu kỳ này sẽ kích thích chúng giống như một loại ma túy vậy. Và cũng giống như với ma túy, kẻ bạo dâm cũng bắt đầu phát triển khả năng chịu đựng trước nỗi đau và sự thống khổ của người khác. Ngay sau đó, chúng nhận thấy rằng chúng cần một phản ứng ngày càng cao hơn từ nạn nhân để có được kích thích tình dục tương tự. Đây là lúc chúng ta bắt đầu thấy hành vi tra tấn ngày càng gia tăng.
Với những kẻ bạo dâm tình dục, một khi chúng chuyển từ trạng thái tưởng tượng sang hành vi phạm tội thực tế, con đường sai lầm sẽ càng trở nên tàn khốc hơn. Các hành vi bạo dâm sẽ ngày càng kỳ quái và bạo lực theo thời gian. Và dù những kẻ bạo dâm tình dục không nhất thiết có động lực giết người - bởi chúng muốn nạn nhân còn sống để tận hưởng niềm vui – sự hấp dẫn tình dục vô độ đối với hành vi bạo dâm, và sự leo thang nhanh chóng khi tìm kiếm mức độ tình dục cao, thường dẫn đến hành vi giết người.
Một số kẻ bạo dâm khét tiếng nhất bao gồm Andrei Chikatilo (Kẻ bạo dâm Rostov); Dennis Rader (BTK); Bob Berdella (Đồ tể thành phố Kansas); Peter Kurten (Ma cà rồng xứ Dusseldorf); và Robin Gecht và Ripper Crew của Chicago.
Tất cả những gã kể trên là ví dụ về những kẻ sát nhân cực kỳ ghê tởm có thực, và tất cả đều khiến chúng ta muốn trốn trong nhà mãi mãi. Nhưng tại RedHanded HQ, chúng tôi cho rằng có một kẻ đã sử dụng đòn roi và xiềng xích tàn độc hơn tất cả những kẻ còn lại; một kẻ khiến chúng ta cảm thấy sợ hãi hơn bất kỳ ai khác. David Parker Ray (còn gọi là Sát nhân hộp đồ chơi) đã xuất hiện trong những cơn ác mộng khủng khiếp nhất sau nghiên cứu của chúng tôi và khiến chúng tôi ớn lạnh hơn bất kỳ tên tội phạm nào khác từng gặp phải trong suốt những năm nghiên cứu về tội ác có thực.
David Parker Ray, như những gì bạn sắp khám phá, tượng trưng cho kẻ tâm thần bạo dâm tàn bạo nhất trong lịch sử. Năm 2001, hắn bị kết án 224 năm tù vì một loạt các vụ bắt cóc khủng khiếp, và dẫu chưa bao giờ thực sự bị kết tội giết người, song đó không phải là do thiếu mức độ tàn bạo hay không có đủ số phụ nữ xung quanh hắn biến mất. Dù thực tế là không bao giờ tìm thấy các thi thể, FBI và Cảnh sát Bang New Mexico vẫn tin rằng Ray thực sự là một kẻ giết người hàng loạt, kẻ có nhiều khả năng đã sát hại hơn 50 nạn nhân, và đặt cho hắn biệt danh là Tên sát nhân hộp đồ chơi.