Cuối cùng, mối quan hệ sát nhân của Ken và Barbie đã đi đến một kết thúc đầy bạo lực. Paul vốn dĩ vẫn luôn bạo hành Karla, nhưng vào tháng 1 năm 1993, hắn đánh Karla thậm tệ đến nỗi mắt cô ta lồi một phần ra khỏi tròng mắt, và cuối cùng phải nhập viện cấp cứu. Gia đình của Karla đã chịu đựng quá đủ; họ cầu xin cô ta từ bỏ Paul. Cuối cùng cô ta cũng đồng ý. Karla thậm chí đã miễn cưỡng đồng ý với yêu cầu phải tố cáo Paul về những việc hắn làm.
Chuyến đi này của Karla đến đồn cảnh sát là một chuyến đi thú vị. Cô ta xuất hiện, với đôi mắt đen mở to ngây thơ và kể với các sĩ quan cảnh sát về người chồng bạo hành của mình; tất cả được trình bày vô cùng thân nhiên. Nhưng cô ta đang đeo một thứ gì đó rất nổi bật. Các sĩ quan cảnh sát nhận ra cô ta đeo một chiếc đồng hồ hình chuột Mickey đặc biệt, trông giống hệt chiếc đồng hồ mà Kristen French 15 tuổi, đã đeo khi cô bé biến mất.
Vài tuần sau báo cáo về hành vi lạm dụng gia đình này - cuối cùng, sau hai năm - DNA của Paul Bernardo đã được khớp với Kẻ hiếp dâm vùng Scarborough. Cảnh sát và Đội đặc nhiệm Ribbon Xanh (được thành lập để điều tra vụ sát hại Leslie và Kristen) đã kết nối các manh mối và nhận ra rằng người họ cần điều tra không chỉ có Paul Bernardo mà họ còn cần lưu tâm đến cả vợ hắn.
Ngày 9 tháng 2, cảnh sát Toronto đã đến nhà Karla để thẩm vấn cô ta. Họ nói với cô ta rằng Paul là kẻ tình nghi trong một loạt vụ cưỡng hiếp; lúc đầu, cô ta vờ như chết lặng và tỏ ra cực kỳ sốc, nhưng giọng điệu của Karla đã thay đổi khi họ hỏi cô ta về chiếc đồng hồ chuột Mickey. Lúc này, khi ngửi thấy mùi nghiêm trọng, Karla đã hoàn toàn im lặng. Cuối cùng khi cảnh sát rời đi – sau năm giờ thẩm vấn cô ta – Karla thú nhận với gia đình rằng Paul thực sự là Kẻ hiếp dâm vùng Scarborough và cô ta cần một luật sư càng sớm càng tốt.
Karla đã kể mọi chuyện cho luật sư và nói rõ rằng cô ta sẵn sàng hợp tác để có thể nhận được sự khoan hồng. Các công tố viên đã tuyệt vọng trước lời khai của Karla chống lại Paul; chắc chắn, họ đã có được DNA trùng khớp, nhưng nếu Karla giữ nguyên lập trường lời khai thì vụ việc này sẽ cực kỳ khó giải quyết. Những tên tội phạm hiện đại có vẻ cảm thấy kỳ lạ trước thông tin này - hiện nay, các bồi thẩm đoàn chỉ xem xét bằng chứng DNA. Nhưng vào đầu những năm 90, xét nghiệm DNA không phổ biến như ngày nay. Trên thực tế, DNA chỉ được chấp nhận tại tòa khoảng 4 nám trước đó, vào năm 1988.
Cảnh sát coi Karla là con át chủ bài chờ đợi thời cơ thích hợp. Cô ta là nhân chứng hoàn hảo – một phụ nữ trẻ, xinh đẹp - và chính cô ta cũng là nạn nhân của hành vi lạm dụng của kẻ giết người. Karla cũng cam kết sẽ cung cấp cho các thám tử thêm nhiều bằng chứng chống lại Paul. Cô ta nói với họ rằng nếu khám xét ngôi nhà của hai vợ chồng, họ sẽ tìm thấy hàng chục cuốn băng video được giấu kín thể hiện chi tiết mọi vụ hãm hiếp và giết người. Karla cũng nói rằng những đoạn băng này sẽ cho thấy cô ta chỉ là một người ngoài cuộc vô tội – một người phụ nữ quá sợ hãi và bị gã chồng bạo hành ép phải thực hiện hành vi nhưng vì quá sợ hãi, cô ta đã không thể ngăn chặn hắn.