Lò Mổ Linh Hồn

Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7. NIỀM TIN MÙ QUÁNG

❊ ❊ ❊

Những người dười đáy xã hội, Nội y và Nhìn nhận từ một góc độ khác

Đây sẽ là một chương lật ngược lại các quan điểm thông thường, vì vậỵ hãy bắt đầu bằng một lầm tưởng mà chúng ta liên tục bắt gặp – những kẻ giết người hàng loạt mong muốn bị bắt.

Hành vi của những kẻ giết người hàng loạt sẽ leo thang sau mỗi lần giết chóc, hoặc gia tăng sự tàn bạo trong phương pháp thực hiện hay tính rủi ro của cuộc săn lùng của chúng. Nhưng điều này không phải là vì chúng muốn bị bắt. Thay vào đó, thường là do trong chúng đã hình thành cảm giác bất khả chiến bại và bắt đầu nghĩ rằng mình không thể bị bắt. Đây là lúc chúng bắt đầu mắc sai lầm. Như Ted Bundy từng nói, “Anh sẽ tìm hiểu những gì bản thân cần để giết người và quan tâm đến các chi tiết. Việc này giống như thay lốp xe. Lần đầu tiên anh sẽ cẩn thận. Đến lần thứ ba mươi, anh không thể nhớ mình đã để chiếc chìa vặn đai ốc ở đâu.”

Thông thường, khi kẻ giết người hàng loạt bắt đầu có những hành vi sơ suất thì chúng mới bị bắt giữ, bởi nhìn chung, dù sở cảnh sát nào chỉ đạo thì các cuộc điều tra về kẻ giết người hàng loạt vẫn là một trong những vụ án phức tạp nhất. Các nạn nhân thường không có mối liên hệ với nhau, tức là không quen biết nhau cũng như không quen biết kẻ sát nhân. Trên hết, kẻ sát nhân có thể vội vàng không chọn nơi thực hiện tội ác, khiến chúng trở nên khó xác định xét theo vị trí địa lý.

Ngay cả khi cảnh sát đang phải vật lộn để truy tìm một kẻ giết người hàng loạt, ít nhất bạn cũng hy vọng họ biết kẻ họ đang theo đuổi là ai. Nhưng có những trường hợp kẻ giết người hàng loạt hoàn toàn lọt lưới suốt nhiều năm liền - những kẻ sát nhân thậm chí không ai truy bắt. Và chẳng ai để ý đến các nạn nhân, ngay cả khi thi thể của họ được chất đống.

Những kẻ sát nhân này là ai? Vâng, nếu bạn chưa biết, thì rất có thể nạn nhân của chúng là những người “dưới đáy cùng của xã hội”.

Ý tưởng về những người dưới đáy cùng của xã hội - thường là những người dân tộc thiểu số; thành viên của cộng đồng LGBTQ; người bán dâm; người vô gia cư; những người có vấn đề về sức khỏe tâm thần; người khuyết tật về khả năng học hỏi; hoặc những người có vấn đề về lạm dụng chất kích thích - không phải là chủ đề mới đối với hầu hết những người đam mê tội phạm có thực. Thực tế đáng buồn là các cá nhân, xã hội và các tổ chức của chúng ta xếp hạng giá trị cuộc sống của một người dựa trên một vài yếu tố chính và có thành kiến rằng một số nạn nhân có giá trị hơn những người khác. Khoảng cách đồng cảm đối với những người thấp kém này có thể tự bộc lộ theo một số cách khá khó nghe, từ mức độ chú ý rất khác biệt của phương tiện truyền thông đến cách thức mà các sĩ quan cảnh sát tiến hành điều tra một số loại tội phạm nhất định. Trong chương này, chúng tôi sẽ xem xét cách thức mà một thành kiến mù quáng của thể chế và xã hội dẫn đến việc một số cá nhân và cộng đồng nhất định tiếp tục bị gạt ra ngoài lề của xã hội và bị phân biệt đối xử.

Gần đây, tờ Washington Post đã lập bản đồ hơn 52.000 vụ giết người trong 10 suốt năm qua, tại 52 thành phố lớn nhất của Mỹ. Thật đáng kinh ngạc, họ phát hiện ra rằng một nửa số vụ giết người này (26.000 vụ) không có vụ bắt giữ nào do cảnh sát thực hiện; và 18.600 trong số 26.000 vụ giết người đó – gần 3/4 số vụ – có nạn nhân là người da đen.

Tìm hiểu sâu hơn về các số liệu, Washington Post cũng phát hiện ra rằng dù cảnh sát bắt giữ nghi phạm trong 63% vụ việc mà nạn nhân là người da trắng, nhưng con số này chỉ là 47% khi nạn nhân là người da đen. Dẫu cho nạn nhân da đen chiếm phần lớn các vụ giết người ở hầu hết các thành phố (Người Mỹ da đen chiếm 68% tổng số nạn nhân bị sát hại ở 52 thành phố lớn nhất ở Mỹ), tuy nhiên họ là nhóm chủng tộc có ít vụ bắt giữ được thực hiện nhất nếu bị sát hại. Ở hầu hết các thành phố mà Washington Post đã thực hiện thu thập dữ liệu, số vụ bắt giữ kẻ sát nhân liên quan đến nạn nhân là người da đen có tỷ lệ thấp hơn các vụ bắt giữ nghi phạm liên quan đến việc sát hại các nạn nhân da trắng; khoảng cách lớn nhất là ở Boston, nơi mà vào năm 2007, trong số 435 vụ giết người liên quan đến nạn nhân là người da đen, 254 vụ vẫn chưa được giải quyết, nhưng trong số 57 vụ giết người với nạn nhân là người da trắng, chỉ có sáu vụ chưa được giải quyết.

Nếu điều đó nghe có vẻ tồi tệ, thì thông tin sau đây sẽ còn tồi tệ hơn nhiều, bởi bất chấp sự trỗi dậy của phong trào BLM* cùng các sự kiện gần đây thu hút được sự chú ý của công luận đến các chính sách không thể chấp nhận được đối với các cộng đồng da đen – đặc biệt là nam giới da đen - bạo lực đối với phụ nữ chuyển giới da đen ở Mỹ vẫn bùng phát như bệnh dịch.

Theo tổ chức Chiến dịch Quyền Con người, 110 phụ nữ chuyển giới đã bị giết chết ở Mỹ từ năm 2014 đến năm 2019, 88 nạn nhân trong số này là người Da đen và 11 người là người Latin. Điều đó có nghĩa là 90% tổng số phụ nữ chuyển giới bị giết trong giai đoạn đó là người da đen hoặc Latinh. Khi tìm hiểu thêm số liệu thống kê, bạn sẽ thấy rằng Viện Williams thuộc Trường Luật UCLA đã phát hiện ra rằng khoảng 55% tổng số người trưởng thành chuyển giới là người da trắng và chỉ có 16-21% là người da đen và Latinh. Không thể phủ nhận rằng phụ nữ chuyển giới da đen và Latinh đang bị sát hại với tỷ lệ bất xứng cực lớn so với người da trắng.

Sau đó, như thể xát thêm muối vào vết thương vốn đã đau đớn này, nghi phạm trong chỉ 42% những vụ sát hại phụ nữ chuyển giới da đen này bị bắt giữ. So sánh số liệu này với số liệu thống kê của FBI cho thấy khoảng 61% các vụ giết người trong dân số nói chung sẽ dẫn đến một vụ bắt giữ, thật khó để giả vờ như không có vấn đề gì đang xảy ra. Không giống như cảnh sát, những con số không nói dối.

Rõ ràng là có vô số lý do giải thích tại sao những con số thống kê đáng buồn này lại là sự thật; phân biệt chủng tộc và thành kiến mù quáng là hai yếu tố chủ chốt mà bạn nghĩ ngay đến. Nhưng những vấn đề này bị một số người bác bỏ là khó chứng minh. Tuy nhiên, hãy chú ý đến những người phủ nhận và xem xét những gì ProPublica phát hiện vào năm 2018 – đó là trong số 85 vụ giết người chuyên giới xảy ra trong thời gian đó, cảnh sát đã gọi 74 nạn nhân bằng tên và giới tính mà họ không còn sử dụng nữa. Vì vậy, trong gần 90% các vụ án năm đó, cảnh sát phải chạy khắp nơi để hỏi về các nạn nhân bị sát hại và nhận dạng sai toàn bộ danh tính của họ. Vậy thì có gì ngạc nhiên khi các vụ bắt giữ thường không được thực hiện?

Ngoài ra còn có những yếu tố khác (bên cạnh việc cảnh sát gọi sai tên, giới tỉnh và mô tả về nạn nhân) có thể giải thích lý do tại sao số vụ sát hại không được giải quyết, không được điều tra có tỷ lệ rất cao trong các biểu đồ thống kê này. Người da đen và cộng đồng da màu ở Mỹ, cùng các thành viên của cộng đồng LGBTQ+, có thể không sẵn sàng phối hợp với cảnh sát do những vấn đề tiêu cực đã xảy ra trước đây với họ, chẳng hạn như bị cảnh sát lạm dụng và quấy rối. Nếu mọi người không muốn phối hợp với cảnh sát, rõ ràng việc giải quyết tội phạm sẽ trở nên khó khăn hơn – nhưng đây không phải là nguyên nhân khiến các cơ quan điều tra buông lỏng trách nhiệm. Cảnh sát phải có trách nhiệm sửa chữa những sai lầm từng gây ra cũng như niềm tin đã bị phá hủy giữa tổ chức của họ với công chúng.

Niềm tin không chỉ bị xói mòn trong những nhóm người này mà còn với cả những người hành nghề mại dâm. Loại hình công việc này đã tồn tại từ lâu và luôn bị phân biệt đối xử. Chúng ta khó có thể tìm thấy một nhóm người có địa vị thấp kém tin tưởng cảnh sát, chứ chưa nói đến các phương tiện truyền thông. Ngay cả khi báo chí quyết định đưa tin hoặc thừa nhận các vụ sát hại người bán dâm, thì việc đưa tin này cũng thường gây tồn tại cho những nạn nhân này, khơi sâu và nhấn mạnh hơn nữa vào sự thờ ơ của xã hội đối với họ.

Ví dụ, sau vụ sát hại Tracy Connelly vào năm 2013 ở Melbourne, Australia, nhiều tờ báo địa phương đã giật tít “gái mại dâm bị sát hại” trong dòng tiêu đề của họ. Cụm từ gái mại dâm này đồng nghĩa với một thứ gì đó “bẩn thỉu” hoặc “tội lỗi” trong xã hội, và bằng cách gắn tên Connelly với cụm từ đó, các tờ báo – dù cố ý hay không – đã khiến cô ấy không còn là một nạn nhân được đồng cảm. Các phương tiện truyền thông thậm chí còn lưu ý rằng Connelly hẳn đã nhận thức được sự nguy hiểm trong nghề nghiệp của mình; kiểu đưa thông tin này nhắm đến việc đổ lỗi cho nạn nhân bằng cách ám chỉ rằng họ đã tự rước lấy họa và đó là lựa chọn của họ - bằng cách nào đó, họ đáng bị như vậy. Nó cũng nhen lên trong lòng người đọc sự thiếu đồng cảm hoặc những phán xét tiềm ẩn.

Như chúng ta đã thấy, có một số chênh lệch rất lớn xét về cách thức điều tra và đưa tin đối với tùy nhóm người và nhân khẩu học khác nhau khi họ trở thành nạn nhân của tội phạm bạo lực. Nhưng điều này đã định hình tư duy của chúng ta như thế nào? Sau một hồi vò đầu bứt tai, chúng tôi đã xác định được hai lầm tưởng chính khi nói đến suy nghĩ chung của chúng ta về những kẻ giết người hàng loạt và nạn nhân của chúng. Theo quan điểm khiêm tốn của chúng tôi, những lầm tưởng này chủ yếu xuất phát từ truyền thông và Hollywood dưới dạng một dự án marketing kết hợp nhằm kiếm thêm tiền từ các bộ phim giết người hàng loạt và những câu chuyện tội phạm có thật. Vì vậy, đã đến lúc chúng ta cần nghiêm túc loại bỏ những lầm tưởng này.

LẦM TƯỞNG 1: Phần lớn nạn nhắn của kẻ giết người hàng loạt là những phụ nữ da trắng, xinh đẹp, chỉ mặc áo choàng xuyên thấu đi ngủ.

Điều này tất nhiên là sai - không có cơ sở nào để đưa ra dự đoán đó; chúng tôi gọi nó là “Lầm tưởng 1”. Nhưng trước hết, không ai mặc áo choàng xuyên thấu đi ngủ; nhiều người đã thử, tất cả đều đã biến thành Sweatzilla và bỏ cuộc. Thời nay, phụ nữ mặc những món đồ được giới thiệu trên các podcast tội phạm có thực yêu thích của họ, những thứ có lông chó/mèo lên giường. Tuy nhiên, những đồ đó không bán được. Nhưng bất chấp những gì bộ phim muốn chúng ta tin, sự thật là phần lớn nạn nhân của những kẻ giết người hàng loạt là những người thấp kém trong xã hội.

Tại sao lại vậy? Vâng, tất nhiên điều này dễ hiểu thôi; một số nạn nhân, chẳng hạn như những người hành nghề mại dâm, có lối sống tiềm ẩn nguy cơ cao hơn. Nhưng như số liệu thống kê mà chúng tôi đã chia sẻ trước đó cho thấy, thành kiến về mặt thể chế quá sâu sắc thường cản trở nhiều người được tiếp cận công lý. Và kiểu thành kiến cố chấp này – có thể là phân biệt chủng tộc, kỳ thị đồng tính, chuyển giới hoặc căm ghét phụ nữ - trong cơ quan thực thi pháp luật và các phương tiện truyền thông có sự phân nhánh rất nghiêm trọng. Nó có thể khiến một số vụ việc bị bỏ qua. Hãy xem qua trường hợp của Stephen Port (hay còn gọi là Kẻ sát nhân Grindr, Kẻ đầu độc ở Nghĩa trang) và kẻ giết người hàng loạt gần đây nhất ở London.

Năm 2014, Stephen Port là một đầu bếp 41 tuổi sống một mình ở Barking, Đông London. Hắn thậm chí còn xuất hiện trong bối cảnh bất ngờ trong chương trình Vua đầu bếp của Anh năm đó, được phát hiện đằng sau thành viên nhóm nhạc nam JLS đang làm thịt viên...) Như biệt danh đầu tiên của Port cho thấy, hắn đã sử dụng ứng dụng kết nối Grindr để tìm kiếm và dụ dỗ các thanh niên đồng tính đền căn hộ của mình. Sau đó, Port sẽ cho những thanh niên vốn không chút nghi ngờ này dùng một liều GHB (axit gamma-hydroxybutyric) chết người, hay còn được gọi là thuốc mê kích dục. Sau đó, hắn hãm hiếp các nạn nhân và khiến cái chết của họ giống như vô tình dùng thuốc quá liều hoặc tự sát.

Port luôn khao khát được quan hệ tình dục đồng giới với những thanh niên trẻ trung bất tỉnh mà hắn gọi là twink (trai đẹp đồng tính). Cả bốn nạn nhân của Port (Anthony Walgate, 23 tuổi; Gabriel Kovari, 22 tuổi; Daniel Whitworth, 21 tuổi và Jack Taylor, 25 tuổi) đều là những người đồng tính nam trẻ trung, với vẻ ngoài nam tính, đang ở độ tuổi 20 và đều chết vì dùng GHB quá liều trong vòng 15 tháng. Xác của họ được tìm thấy chỉ cách nhau vài mét; trên thực tế, Whitworth và Kovari đã được tìm thấy ở cùng một vị trí bởi cùng một người dắt chó đi dạo kinh hãi trước sự việc này.

Dẫu có nhiều bằng chứng trái ngược và sự giận dữ từ bạn bè và gia đình của những thanh niên này, song trong hơn một năm, cảnh sát vẫn giữ lập trường rằng bốn người này đã chết vì tiệc tùng cuồng nhiệt tại một trong những hộp đêm dành cho người đồng tính ở London. Thật không thể tin nổi khi Cảnh sát Thủ đô London (không phải một lực lượng cảnh sát địa phương nào đó không có nghiệp vụ điều tra án mạng) lại hoàn toàn bỏ sót sự thật rằng họ đang đối mặt với một kẻ giết người hàng loạt.

Port hiện đang thụ án chung thân với 22 tội danh liên quan đến 11 người đàn ông, bao gồm 4 vụ giết người, 4 vụ cưỡng hiếp, 4 vụ tấn công tình dục và 10 vụ cố ý sử dụng chất kích thích. Vụ án này cuối cùng đã được giải mã nhờ công của người bạn tốt của Kovari là John Pape và các chị em của Taylor. Thật khó để tưởng tượng ra chuyện bốn phụ nữ trung lưu da trắng đã chết, chỉ cách nhau vài phố, hai người trong số đó còn ở cùng một nghĩa trang, mà cảnh sát lại coi nhẹ bỏ sót.

Port không phải là một kẻ giết người có tính toán; thực ra, hắn rất bất cẩn. Chỉ cần nhìn vào cách tiêu hủy xác của hắn là thấy. Bất chấp sự ngu ngốc của bản thân, Port vẫn có thể sát hại 4 người đàn ông và thoát khỏi tầm ngắm của Cảnh sát Thủ đô London vì hắn chỉ săn những người đồng tính nam. Cảnh sát phân biệt đối xử những nạn nhân này khi liệt họ vào nhóm nghiện ngập. Tư duy kiểu này của cơ quan thực thi pháp luật chẳng khác nào một hành động bật đèn xanh cho những kẻ sát nhân có tính toán và xảo quyệt hơn cả Port săn lùng những người yếu thế trong xã hội. Bởi chúng biết rằng nếu làm vậy, chúng có thể tiếp tục giết người trong một hời gian dài hơn nữa. Đáng buồn thay, giả thuyết đen tối này hoàn toàn thực tế. Bạn sẽ thường thấy rằng nạn nhân của những tên sát nhân hàng loạt giết nhiêu người nhất có xu hướng là những người bị đẩy ra ngoài lề xã hội; hãy xem xét trường hợp của Jeffrey Dahmer và Gary Heidnik.

Gary Heidnik cùng gã đồ tể quỷ dữ Ed Gein thực sự là hai trong số các nhân vật đã truyền cảm hứng cho tác giả của tác phẩm Sự im lặng của bẩy cừu khắc họa nên nhân vật Buffalo Bill. Ed già đã trao cho Bill năng khiếu “thiết kế y phục bằng da người”, nhưng Heidnik mới thực sự là kiến trúc sư đời thực khủng khiếp cho chiếc hố mà các nạn nhân của Bill bị “lột da làm áo”.

Heidnik là một kẻ ích kỷ tột độ, hắn luôn muốn được mọi người ngưỡng mộ, vì vậy hắn đã thành lập một nhà thờ tại nhà riêng ở số 3520 phố North Marshall, Philadelphia. Hắn dùng tổ chức này để trục lợi phi pháp, thu hút những phụ nữ trẻ dễ bị tổn thương và tạo cho mình một vỏ bọc đáng kính. Trong thời gian này, Heidnik tuyên bố rằng Chúa đã nói chuyện với hắn và bảo hắn phải sinh càng nhiều con càng tốt, nhưng Heidnik đã không giữ gìn được cuộc hôn nhân của mình do người vợ của hắn không thể chịu nổi tình trạng bị lạm dụng mỗi ngày. Heidnik biết nếu bắt cóc những người phụ nữ đến nhà thờ, hắn sẽ bị bắt, vì vậy hắn đã thực hiện hành vi rõ ràng nhất tiếp theo - xây một cái hố trong tầng hầm nhà mình và bắt đầu bắt cóc phụ nữ da đen, một vài người trong số họ là những người hành nghề mại dâm.

Cuối cùng, Heidnik đã xích và nhốt sáu phụ nữ trong chiếc hố dưới tầng hầm của hắn: Josefina Rivera, 25 tuổi; Sandra Lindsay, 24 tuổi; Lisa Thomas, 19 tuổi; Deborah Dudley, 23 tuổi; Jacqueline Askins, 18 tuổi; và Agnes Adams, 24 tuổi. Theo Heidnik, những phụ nữ này thấp kém hơn hắn và mọi người khác. Hắn cũng biết cảnh sát có lẽ cũng chẳng quan tâm điều tra chuyện xảy ra với những người thuộc tầng lớp thấp kém của xã hội như thế này.

Theo mô tả của Ken Englade trong cuốn sách Cellar of Horror (tạm dịch: Căn hầm Kinh hoàng), Heidnik đã thực hiện một số hình thức tra tấn tàn bạo nhất trong thế giới tội phạm có thực: hắn hãm hiếp, đánh đập và giật điện những người phụ nữ này. Có ngày, hắn xuống hầm, quấn băng keo quanh đầu các nạn nhân, rồi dùng tuốc-nơ-vít đâm vào tai họ. Khi những người phụ nữ này vùng lên chống trả, hắn đổ đầy nước vào hố và cho giật điện. Khi giết Sandra Lindsay, hắn đã kéo Deborah Dudley lên lầu để cho họ xem những phần cơ thể còn lại của Lindsay nhằm khiến những phụ nữ còn lại thêm phần đau khổ. Đầu của Lindsay được đựng trong một cái bình, sườn của cô ấy ở trong chiếc chảo rang trên bếp, còn chân và tay ở trong tủ đá. Sau đó, hắn bỏ đói những người phụ nữ suốt nhiều tuần, rồi cho họ ăn thức ăn kinh tởm dành cho chó trộn lẫn với thịt của Sandra Lindsay.

Trong bốn tháng giam cầm những người phụ nữ này, Heidnik bắt đầu trở nên tự phụ. Không ai nghi ngờ hắn, kế hoạch của hắn vẫn đang được triển khai thành công, và hắn đang có một khoảng thời gian tuyệt vời. Trong suy nghĩ của hắn, những người phụ nữ ngu ngốc này là súc vật, còn hắn là chủ nhân nắm trong tay toàn quyền kiểm soát. Nhưng chính sự kiêu ngạo đó đã khiến hắn mờ mắt và Josefina Rivera sắp kiểm soát vụ việc.

Vào tháng 3 năm 1987, Heidnik thông báo rằng hắn đang săn tìm một nạn nhân khác, và được Josefina Rivera (người đã từ từ khiến Heidnik nghĩ rằng cô là nô lệ đã bị hắn tẩy não) đề nghị giúp đỡ. Rivera giúp Heidnik bắt cóc Agnes Adams vào ngày hôm đó, nhưng cô không định để Adams phải chịu đựng đau khổ trong một thời gian dài. Rivera đã thuyết phục được Heidnik để cô ra ngoài vài phút gặp gia đình. Rivera bảo hắn đợi ở một trạm xăng và cô sẽ đi nhanh rồi về; cô chỉ muốn nói với gia đình rằng cô vẫn ổn.

Heidnik đồng ý. Josefina Rivera bình tĩnh đi vòng quanh góc phố để đến nơi cô biết Heidnik sẽ không thể nhìn thấy cô, sau đó chạy đến điện thoại công cộng gần nhất và gọi 911. Trong vài phút, cảnh sát đã xuất hiện và Heidnik bị bắt ngay tại đó. Rivera sau đó dẫn cảnh sát đến số 3520 phố North Marshall và cuối cùng, những người phụ nữ đã được giải thoát. Hai người đã mất mạng dưới bàn tay của Gary Heidnik và nếu Josefina Rivera không nhanh trí, thật khó có thể xác định số nạn nhân bị hắn bắt cóc, tra tấn và sát hại - bởi như chúng ta biết, hắn chắc chắn thuộc loại sát nhân sẽ không dừng lại cho đến khi bị bắt.

Giống như Heidnik, một kẻ giết người hàng loạt nổi tiếng hơn nhiều, Jeffrey Dahmer (hay còn gọi là Kẻ ăn thịt người Milwaukee, Quái vật Milwaukee) biết chính xác cách che giấu tội ác của mình. Dahmer chọn sống tại một khu vực tồi tàn ở Milvaukee; hắn cho rằng cảnh sát sẽ không quan tâm nhiều đền những gì hắn định làm ở đó, và hắn đã đúng. Dahmer cũng săn lùng những người đàn ông bị gạt ra ngoài lề xã hội. Đối tượng của hắn chủ yếu là đàn ông da đen, Châu Á và Latinh; trên thực tế, 11 trong số 17 nạn nhân được biết đến của Dahmer là người da đen.

Chúng ta sẽ không thể xác định được số nạn nhân bị Dahmer sát hại (một vài thông tin cho biết hắn đã bị một tù nhân khác đánh đến chết vào năm 1994), nhưng hắn đã xuống tay với ít nhất 17 người đàn ông và thanh thiêu niên trong khoảng thời gian từ năm 1987 đến năm 1991: Steven Hicks, 18 tuổi; Steven Tuomi, 26 tuổi; Jamie Doxtator, 14 tuổi; Richard Guerrero, 25 tuổi; Anthony Sears, 24 tuổi; Eddie Smith, 36 tuổi; Ricky Beeks, 27 tuổi; Ernest Miller, 22 tuổi; David Thomas, 23 tuổi; Curtis Straughter, 16 tuổi; Errol Lindsey, 19 tuổi; Tony Hughes, 31 tuổi; Konerak Sinthasomphone, 14 tuổi; Matt Turner, 20 tuổi; Jeremiah Weinberger, 23 tuổi; Oliver Lacy, 23 tuổi; và Joseph Bradeholt, 25 tuổi (có nhiều thông tin trái ngược nhau về độ tuổi của những người đàn ông và một vài trong số này là độ tuổi ước tính.)

Khi Dahmer sát hại những người này, hắn không sống tại một trang trại hẻo lánh ở Wisconsin – mà sống trong một căn hộ trong thành phố xung quanh có rất nhiều hàng xóm. Cần xem xét lý do tại sao vụ việc này không được điều tra, đặc biệt là khi xét đền việc Dahmer giữ các phần còn lại của nạn nhân trong nhà và thậm chí sử dụng cưa máy để phân xác thi thể. Nhưng từ sâu thẳm, chúng ta đều biết lý do tại sao - nạn nhân ở đây đều là người nghèo và người da đen.

Tại thành phố này, vào thời điểm Dahmer sát hại những nạn nhân của mình, các mối quan hệ chủng tộc đã rơi vào tình trạng hoàn toàn hỗn loạn trong gần một thập kỷ, vì vậy có thể nói cảnh sát ít quan tâm khi nạn nhân là người da đen và người da màu. Trên hết, cảnh sát Mihvaukee vào thời điểm đó không mấy hứng thú với việc điều tra các vấn đề liên quan đến “đồng tính”. Tại phiên tòa, Dahmer khẳng định hắn không lựa chọn nạn nhân theo tiêu chí phân biệt chủng tộc mà thuận theo sở thích tình dục của hắn, nhưng chúng tôi, cũng như gia đình của các nạn nhân, không tin vào điều đó. Hắn biết chủng tộc của những nạn nhân này sẽ giúp hắn dễ dàng tiếp diễn hành vi phạm tội.

Vậy hắn đã làm gì? Jeffrey Dahmer sẽ dụ dỗ những người đàn ông và các chàng trai về căn hộ của mình, tại đây hắn đánh thuốc mê họ, và một khi họ không còn khả năng phản kháng, hắn sẽ tiến hành thử nghiêm. Như Jack Rosewood đã phác thảo trong cuốn sách năm 2017 của mình, Jeffrey Dahmer: A Terrifying Story of Rape, Murder, and Cannibalism (tạm dịch: Jeffrey Dahmer: Câu chuyện kinh hoàng về hiếp dâm, giết người và ăn thịt đồng loại), lúc đầu, Dahmer xuống tay với nạn nhân ngay lập tức bằng cách cắt cổ họ, sau đó tạo dáng chụp ảnh cho họ và cố giữ lại cái xác hoặc các bộ phận cơ thể của họ. Dahmer muốn chiếm hữu nạn nhân của mình. Hắn không muốn họ rời xa, nhưng cũng không muốn ở bên một người sống vi theo hắn thì những người này gây ra quá nhiều rắc rối.

Cuối cùng khi được hỏi về phương thức giết người, Dahmer cho biết, “Tôi muốn giữ họ, nhưng nếu không thể giữ cả người họ ở bên cạnh mình, ít nhất tôi có thể giữ lại bộ xương của họ.” Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra những món đồ trang sức ghê rợn làm từ cơ thể người (bao gồm chiếc đầu lìa khỏi cổ được bảo quản đông lạnh và dương vật ngâm muối của nạn nhân) không đủ để thỏa mãn những ham muốn tình dục bệnh hoạn của hắn. Hắn nhận ra rằng thứ mình mong muốn, trên hết, là một thây ma tình dục.

Vào ngày 7 tháng 4 năm 1991, Dahmer dụ Errol Lindsey 19 tuổi đến căn hộ của mình. Hắn đánh thuốc mê nạn nhân, khoan một lỗ trên hộp sọ của cậu ta và đổ axit clohydric vào đó. Dahmer hy vọng rằng điều này sẽ giúp Lindsey có thể sống sót và có thể phục tùng hắn như một thây ma tình dục vĩnh viễn. Theo các cuộc thẩm vấn sau đó của cảnh sát đối với Dahmer, sau khi bị đổ axit vào đầu, Lindsey tỉnh dậy và nói: “Tôi bị đau đầu. Mấy giờ rồi?” Buồn lòng vì thí nghiệm của mình đã thất bại, Dahmer đã bóp cổ Errol Lindsey đến chết.

Không từ bỏ, hắn đã thử lại một lần nữa. Chiều ngày 26 tháng 5 năm 1991, Dahmer gặp một cậu bé 14 tuổi người Lào tên là Konerak Sinthasomphone. Hắn đã đề nghị trả cho cậu bé một khoản tiền để đến nhà hắn chụp ảnh, và cậu bé đã đồng ý. Khi về đến nhà, Dahmer đã đánh thuốc mê cậu thiếu niên, khoan một lỗ trên hộp sọ của cậu bé, và sau đó giống như đã làm với Errol Lindsey, hắn đổ axit vào đầu cậu. Sau đó, hắn kéo cậu bé vào phòng ngủ của mình, nơi đặt xác của Tony Hughes đang phân hủy. Hắn đặt Konerak lên giường, làm vài lon bia và nằm cạnh cậu một lúc. Sau đó - có lẽ do hết đồ uống - hắn quyết định đến một quán bar.

Trong khi Dahmer ra ngoài, chừng 2 giờ sáng, không thể tin nổi, cậu bé 14 tuổi đã tỉnh lại và tìm cách trốn khỏi căn hộ của Dahmer. Cậu bé rõ ràng đã bị đánh thuốc mê nặng, khỏa thân và đầu rỉ máu từ lỗ khoan. Konerak được hai cô nàng người da đen, Nichole Childress và Sandra Smith, phát hiện ra và đã báo cảnh sát. Trên đường từ quán bar về nhà, Dahmer đã chứng kiến cảnh đó và cố kéo Konerak vào nhà, song hai cô gái đã ngăn hắn vì biết có điều gì đó rất không ổn.

Khi bốn sĩ quan cảnh sát tới nơi, Dahmer chỉ nói với họ rằng Konerak là người yêu của hắn và câu hơi quá chén nên hắn sẽ đưa cậu về nhà. Hai cô gái đã tỏ ra vô cùng tức giận; họ yêu cầu cảnh sát giúp đỡ cậu bé rõ ràng là đang bị thương này, nhưng cảnh sát đã tin lời Dahmer – một người lớn da trắng và thậm chí còn dọa sẽ mời hai cô gái về đồn nếu họ không chịu dừng lại. Cảnh sát thực sự đã giúp Dahmer đưa Konerak trở lại cán hộ của hắn - một căn hộ với một thi thể đang phân hủy trong phòng ngủ và nhiều bộ phận rời rạc khác nhau đựng đẩy tủ lạnh!

Dahmer bị bắt hai tháng sau đó khi một người đàn ông khác trốn khỏi căn hộ của hắn và gọi cảnh sát. Sau này, gia đình của các nạn nhân bị Dahmer sát hại đã đệ đơn kiện các sĩ quan do đã trả cậu bé Konerak Sinthasomphone 14 tuổi cho Dahmer vào ngày 27 tháng 5 năm 1991. Hóa ra, cảnh sát thậm chí còn không kiểm tra lý lịch cơ bản về Dahmer. Nếu làm thế, họ có lẽ sẽ phát hiện ra hắn thực sự đang bị quản chế lúc đó vì đã tấn công tình dục một trẻ vị thành niên khác vào năm 1988, và đứa trẻ vị thành niên đó không ai khác chính là anh trai của Konerak!

Dẫu cho cảnh sát khẳng định rằng chủng tộc và tình dục không có bất kỳ mối liên quan nào đến việc họ không thắc mắc về các hành động mờ ám của Dahmer, song chúng tôi có bằng chứng. Các đoạn ghi âm các cuộc gọi đã được các sĩ quan này thực hiện ngay sau khi rời khỏi hiện trường, trong đó có thể nghe thấy cả tiếng cười nhạo của họ về Konerak và nói rằng họ cần “bắt rận” lại cho thấy một câu chuyện hoàn toàn khác.

Các gia đình nạn nhân đã đệ đơn cáo buộc sở cảnh sát Mihvaukee có “hành vi cố ý phân biệt đối xử và coi thường quyền của người đồng tính và dân tộc thiểu số”. Chúng tôi không biết nếu tình hình đảo ngược và cảnh sát thấy một người đàn ông da đen lớn tuổi đang cố giằng co với một cậu bé da trắng 14 tuổi - người bị đánh thuốc mê và chảy máu đầu trong khi hai phụ nữ da trắng la hét trên con phố rằng cậu bé này đang cần giúp đỡ – sau đó, chẳng những không giúp giải thoát cậu, cảnh sát còn hỗ trợ tên sát nhân da đen đưa cậu trở về căn hộ của hắn thì chuyện gì sẽ xảy ra.

Có vẻ như thành phố cũng không tự tin với vụ việc này, thể hiện thông qua việc họ dàn xếp vụ kiện và trả 850.000 đô la cho gia đình của Konerak Sinthasomphone. Hai trong số các sĩ quan liên quan đến vụ việc vào ngày 27 tháng 5 cuối cùng đã bị sa thải. Họ vẫn được nhận lương hưu đầy đủ.

Ngay cả Albert Fish khét tiếng - “Grey Man” kinh hoàng - chủ yếu nhắm vào trẻ em da đen suốt nhiều năm, nhưng chỉ bại lộ thân phận khi hắn ra tay sát hại Grace Budd, một cô bé da trắng 10 tuổi.

Giờ đây, cả Heidnik và Dahmer đều là những gã da trắng nhắm vào các nạn nhân da màu. Nhưng thường thì, những kẻ giết người hàng loạt có xu hướng giết người cùng chủng tộc, vì vậy, trớ trêu thay việc chúng ta bỏ qua nạn nhân da màu đã dẫn đến quan niệm sai lầm kỳ lạ, nhưng rất phổ biến, rằng không có cái gọi là kẻ giết người hàng loạt không phải là người da trắng. Chà, đã đến lúc cán cân kinh dị lấy lại sự cân bằng, và điều này dẫn chúng ta đến câu chuyên tiếp theo. Nữ hoàng của cuộc tấn công tình dục một lần nữa.

LẦM TƯỞNG 2: Những kẻ giết người hàng loạt đều là đàn ông da trắng.

Tất cả chúng ta đều từng thấy các meme có nội dung cho rằng hóa trang như một kẻ giết người hàng loạt vào Halloween nếu bạn không phải là người da trắng là hành vi chiếm dụng văn hóa da trắng, và chắc chắn, chúng ta đã cười phá lên khi thấy các meme này vì chúng có vẻ hài hước. Nhưng nỗi ám ảnh của văn hóa đại chúng với suy nghĩ rằng những kẻ giết người hàng loạt đều là đàn ông da trắng là một lầm tưởng rất nguy hiểm.

Chỉ trong chương này thôi, chúng tôi đã gọi tên ba kẻ giết người hàng loạt là nam giới da trắng mà hầu hết các bạn có thể đã từng nghe tới. Bundy, Dahmer và Heidnik đều là những cái tên quen thuộc, nhưng sự thật là những kẻ giết người hàng loạt thường đa dạng như quốc gia mà chúng thực hiện hành vi giết người. Người da trắng không nắm giữ độc quyền các vụ giết người hàng loạt ở phương Tây; trong lịch sử, những kẻ giết người da trắng như Bundy đã biến thành biểu tượng văn hóa đại chúng quyến rũ, khó chịu – và các phương tiện truyền thông đều đã quá hào hứng khi giúp họ một tay để làm điều đó.

Ý tưởng này có nguồn gốc sâu xa như thế nào? Chà, chúng ta hãy làm một bài kiểm tra nhanh. Nếu chúng tôi yêu cầu bạn kể lại tên của những kẻ giết người hàng loạt mà bạn biết, thì cần bao lâu bạn mới có thể đưa ra tên của một kẻ giết người hàng loạt da đen hoặc không phải da trắng? Chúng tôi cá là khá lâu đấy.

Caroline Picart và John Browning đã khám phá ý tưởng này trong cuốn sách của họ, Speaking of Monsters (tạm dịch: Nói về Quái vật). Theo họ, quan niệm sai lầm phổ biến cho rằng tất cả các vụ giết người hàng loạt đều do nam giới da trắng thực hiện là do bị điện ảnh đồng hóa. Rốt cuộc, thì theo bạn có bao nhiêu bộ phim Hollywood tập trung vào một kẻ giết người hàng loạt không phải người da trắng? Switchback là câu trả lời duy nhất mà chúng tôi có.

Thật vậy, những kẻ giết người hàng loạt đến từ mọi chủng tộc; chứ không chỉ riêng đàn ông da trắng. Hãy nghĩ về điều đó: những kẻ giết người hàng loạt đang hoạt động ở mọi quốc gia trên thế giới, và dẫu cho nước Mỹ đứng đầu bảng xếp hạng này, những kẻ giết người hàng loạt ở Mỹ cũng đa dạng về chủng tộc như chính dân số tại quốc gia này vậy. Trên thực tế, các nghiên cứu đã chỉ ra rằng tỷ lệ sát nhân hàng loạt là người da màu ở Mỹ cũng khá cao.

Trong bài báo năm 2005 “African-Americans and Serial Killing in the Media: The Myth and the Reality” (tạm dịch: Người Mỹ gốc Phi và Hành vi giết người hàng loạt trên các phương tiện truyền thông: Tưởng tượng và thực tế), Anthony Walsh, nhà tội phạm học người Mỹ kiêm giáo sư tại Đại học Boise State, đã nghiên cứu hành vi giết người hàng loạt ở Mỹ trong 58 năm, từ năm 1945 đến năm 2004. Trong nghiên cứu này, Walsh phát hiện có 90 kẻ giết người hàng loạt người Mỹ gốc Phi và 323 kẻ giết người hàng loạt người Mỹ da trắng đang thực hiện hành vi trong giai đoạn diễn ra nghiên cứu. Khi so sánh những con số này trong mối tương quan với dân số nói chung, tỷ lệ sát nhân người Mỹ gốc Phi cao gấp gần hai lần tỷ lệ sát nhân trung bình trong dân số (khoảng 10,5%) trong cùng khung thời gian.

Chắc chắn có những kẻ giết người hàng loạt da màu; trên thực tế, chúng còn “vượt trội” một cách bất xứng so với những kẻ sát nhân da trắng về số lượng. (Và do các nghiên cứu như thế này chỉ đang xét đến những kẻ giết người hàng loạt đã biết nên đây có thể chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.) Vì vậy, nêu dữ liệu hiện có cho thấy điều này - và các báo cáo chỉ ra điều đó - thì tại sao những kẻ giết người hàng loạt da màu lại không được nói đến?

Tại sao những gã đó lại không nổi tiếng như Bundy và được đưa vào những cuốn sách tô màu những kẻ giết người hàng loạt kỳ lạ bày bán trên Etsy? Tại sao chúng không được một cựu diễn viên của High School Musical đóng vai trong một chiếc áo cổ lọ? Tại sao xã hội và các phương tiện truyền thông lại chĩa mũi dùi nhắm thẳng vào chỉ những kẻ giết người hàng loạt da trắng? Tại sao chúng ta lại bỏ qua người da đen và những kẻ giết người hàng loạt trong nhóm thiểu số khác?

Tất nhiên, lý do rõ ràng nhất trong suy nghĩ của chúng ta là vì những kẻ giết người hàng loạt thường giết người cùng chủng tộc với chúng, nên hầu hết những kẻ giết người hàng loạt là người da màu đều sát hại các nạn nhân da màu. Đây là những nạn nhân thuộc tầng lớp thấp kém, do đó chúng ta hầu như không nắm được thông tin về họ. Nhưng khi xem xét vụ Heidnik và Dahmer, cả hai đều nhắm vào các nạn nhân da màu, trong khi chúng là những tên sát nhân da trắng nổi tiếng, thì đây không thể là toàn bộ câu chuyên...

Một giả thuyết được đặt ra là các phương tiện truyền thông hạn chế đưa tin về những kẻ giết người hàng loạt da đen và da màu khác vì lo sợ những cáo buộc về phân biệt chủng tộc. Trong bài báo của mình, Walsh đưa ra tuyên bố cụ thể này. Ông cho rằng giới truyền thông đã quá sợ hãi khi “đưa tin về những tội ác tày trời của người Mỹ gốc Phi so với thái độ sốt sắng khi đưa tin về những tội ác như vậy của người da trắng.”

Đây là một giả thuyết thú vị, nhưng không phải giả thuyết dễ chấp nhận. Tại sao? Chà, chúng ta hãy xét đến thái độ và sự sẵn sàng của giới truyền thông khi đưa tin về những nhóm người thiểu số với những hành vi phạm tội nhỏ nhặt, băng đảng xã hội đen hoặc buôn ma túy. Còn khủng bố thì sao? Có phải cứ nói đến khủng bố là nói đến một người đàn ông đạo Hồi da nâu râu rậm? Bởi theo hầu hết các phương tiện truyền thông phương Tây, chủ nghĩa khủng bố mang màu sắc li khai sắc tộc của người da trắng không thực sự là chủ nghĩa khủng bố, và một người đàn ông da trắng giận dữ, nổi cơn thịnh nộ có động cơ chính trị thường được coi là “con sói đơn độc”.

Điều thú vị là đàn ông da trắng thực sự dẫn đầu tỷ lệ tội phạm về xả súng, khủng bố trong nước và tàn sát thành viên gia đình, và dẫu cho chúng có khả năng trở thành những tên sát nhân như vậy nhất, đó lại không phải là câu chuyện mà các phương tiện truyền thông trưng ra. Tuy nhiên, trong thế giới giết người hàng loạt, nơi những gã đàn ông da trắng không mang tính điển hình như vậy, chúng ta liên tục bị ép tiếp nhận năng lượng giết người hàng loạt kỳ lạ của chúng và điều đó thật hấp dẫn. Chúng tôi đưa ra giả thuyết rằng điều này có thể là do việc trở thành một kẻ khủng bố hoặc sát hại gia đình không được coi là “lãng mạn” như giết người hàng loạt. Có lẽ một tên khủng bố không “cuốn hút chết người” như một kẻ giết người hàng loạt.

Hãy nghĩ về những người phụ nữ từng ăn vận như 30 phụ nữ mà Bundy đã hãm hiếp và sát hại với mái tóc nhuộm nâu rẽ ngôi giữa và đeo khuyên tai lập thành nhóm fan ruột của hắn tại phiên tòa xét xử. Và hãy xem cách mọi người ngày nay vẫn nhìn kẻ lập dị có khuôn mặt đáng sợ đó và nói với bạn rằng hắn thật nóng bỏng. Ngay cả Dahmer cũng nhận được cả đống thư tình từ rất nhiều người hâm mộ nữ, dẫu cho hắn chắc chắn không có những thứ mà họ muốn.

Hãy hít một hơi thật sầu, những kẻ lập dị diện các trang phục giống nạn nhân, xuất hiện tại phiên tòa xét xử, gửi những lá thư và quà tặng và kết hôn với những kẻ giết người hàng loạt đang bị cầm tù ư? Chính xã hội cũng đã phải lòng những kẻ giết người hàng loạt; chúng hoàn toàn thống trị văn hóa và lĩnh vực giải trí đại chúng ngày nay. Chúng được xã hội tôn sùng là thiên tài. Chúng thông minh hơn tất cả mọi người; chúng luôn đi trước 10 bước; chúng toàn năng, thống trị, mạnh mẽ. Gợi cảm, phải không? Liệu chúng ta có phớt lờ những kẻ giết người hàng loạt là người da màu vì xã hội và giới truyền thông thích thú khi áp những đặc điểm này cho đàn ông da trắng thay vì người da màu?

Vì vậy, bây giờ chúng ta có thể bắt đầu hiểu tại sao lầm tưởng phổ biến rằng những kẻ giết người hàng loạt hiếm khi là người da đen có hai tác động bất lợi: Đầu tiên, dường như người Mỹ gốc Phi không đủ phức tạp hoặc thông minh về tâm lý để thực hiện hàng loạt vụ giết người mà không bị bắt. Thứ hai, cảnh sát có xu hướng bỏ qua việc bảo vệ các nạn nhân tiềm năng của những kẻ giết người hàng loạt trong các cộng đồng người Mỹ gốc Phi.

Trên thực tế, bất kỳ giả định nào dựa trên khía cạnh chủng tộc mà cơ quan thực thi pháp luật đưa ra khi nói đển tình trạng phạm tội của một nhóm nhân khẩu học nhất định đều có tác động khủng khiếp đến toàn thể xã hội. Hiện nay, một số người sẽ nói rằng điều này hoàn toàn vô nghĩa và nó không hề liên quan đến vấn đề phân biệt chủng tộc. Những người này có xu hướng cho rằng Bundy, Dahmer, Gacy cùng những người khác chỉ được đưa tin nhiều hơn vì chúng gầy ra tội ác với quá nhiều nạn nhân và vì tội ác của chúng quá tàn bạo.

Một lần nữa, chúng tôi phải khẳng định điều này thật nhảm nhí. Hây xem xét trường hợp FBI xác nhận Samuel Little, một kẻ giết người da đen đã bị bắt vào năm 2012, hiện là kẻ giết người hàng loạt khủng khiếp nhất nước Mỹ từ trước đến nay. Người ta cho rằng hắn đã giết hơn 90 người từ năm 1970 đến 2005, hầu hết trong số đó là phụ nữ da đen trẻ tuổi và tất cả đều hành nghề mại dâm. Không ai có manh mối nào về hắn. Little đã có thể lọt lưới và ung dung gieo rắc tội ác trong một thời gian dài không phải chỉ vì hắn là một kẻ lang thang và giết người một cách ngẫu nhiên, mà còn vì hắn săn đuổi con mổi một cách hoàn hảo. Điều thực sự thú vị là hoạt động giết người của hắn lên đến đỉnh điểm vào những năm 1970, cùng thời điểm mà Bundy đang thống trị các mặt báo.

Và không chỉ riêng Little:

* Charles Ng, đến từ Hồng Kông, đã bắt cóc, hãm hiếp, tra tấn và giết hại từ 11 đến 25 phụ nữ ở Bắc Caliíòrnia vào giữa những năm 1980.

* Derrick Todd Lee, một người đàn ông Mỹ gốc Phi, đã giết ít nhất 6 phụ nữ ở Baton Rouge, Louisiana từ năm 1992 đến 2003.

* Coral Eugene Watts, một người đàn ông Mỹ gốc Phi, người được cho là đã sát hại từ 14 đến 100 nạn nhân tại bất kỳ nơi nào có thể trước khi bị bắt vào năm 1982.

* Angel Maturino Reséndiz, một người gốc Mexico, đã sát hại ít nhất 23 người trong những năm 1990 trước khi tự sát.

* Rory Conde, một người đàn ông Colombia, đã sát hại 6 phụ nữ mại dâm, một lần nữa vào những năm 1990, ở Miami, Florida.

Qua trường hợp của Gary Heidnik và Jeffrey Dahmer, chúng ta thấy rằng việc lựa chọn “đúng” nạn nhân có thể giúp kẻ sát nhân tiếp tục thực hiện hành vi giết người suốt nhiều năm liền. Trong quá trình nghiên cứu về hai kẻ sát nhân này, chúng tôi đã xem qua bộ phim tài liệu Killers for Company. Bộ phim đã so sánh Heidnik và Dahmer, và dẫu cho bọn chúng có một điểm tương đồng rõ ràng - đó là cả hai đều là những người đàn ông da trắng nhắm mục tiêu vào nhóm thiểu số trong những năm 1980 - nhưng đó là tất cả. Dahmer bận rộn giết chóc và tạo ra những “thây ma tình dục” nam giới kinh hoàng ở Wisconsin, trong khi Heidnik dành thời gian để biển thủ tiển, thành lập một nhà thờ và giết các phụ nữ da đen ở Philadelphia. Một so sánh cụ thể hơn sẽ là giữa kẻ giết người hàng loạt Harrison Graham (hay còn gọi là Kẻ thu thập xác chết) và Gary Heidnik, do Allan Branson tại Đại học Leicester đưa ra trong nghiên cứu African American Serial Killers: over-Represented Yet Underacknoudedged (tạm dịch: Những kẻ giết người hàng loạt người Mỹ gốc Phi: chiếm tỷ lệ cao nhưng chưa được công nhận).

Trong suốt những năm 1980, thành phố Philadelphia trở thành bãi săn của ba kẻ giết người: Frankford Slasher - một kẻ giết người không rõ danh tính, bắt đầu thực hiện các hành vi của hắn từ năm 1985, bị tình nghi giết 9 phụ nữ trong khoảng thời gian 5 năm. Có báo cáo cho hay tất cả các nạn nhân đã được nhìn thấy đi cùng với một người đàn ông da trắng trung niên được mô tả là có “khuôn mặt tròn, đeo kính và đi khập khiễng” ngay trước thời điểm họ mất tích.

Sau đó, tất nhiên là Gary Heidnik, người mà chúng ta đã hân hạnh được gặp ở phần đầu chương này. Cuối cùng, có Harrison Graham, hay còn được gọi là Marty. Cả Heidnik và Graham đều dụ dỗ những phụ nữ da đen nghèo, dễ bị tổn thương, đôi khi là những người hành nghề mại dâm, đến nhà của mình và giam giữ họ. Vì vậy, nạn nhân là như nhau. Và đoán xem? Hắn sống chỉ cách Heidnik ba dặm đường và bị bắt chỉ vài tháng sau đó.

Nhưng trong khi Heidnik tiếp tục trở thành “nàng thơ” của văn hóa đại chúng, trở thành nguyên mẫu của nhân vật Buíkalo Bill, thì lại không có cuốn sách nào viết về Graham. Có thể bạn đang nghĩ, được thôi, nhưng chúng ta vừa điểm qua những tội ác của Heidnik và ngay cả khi hắn chỉ giết chết có hai người thì điều đó vẫn khá sốc và giật gân. Chà, tôi sẽ bảo lưu nhận định đó của bạn cho đến khi bạn đọc các thông tin về tội ác của Harrison Graham. Trên thực tế, nếu chúng ta xét theo định nghĩa của FBI về một kẻ giết người hàng loạt – một tên sát nhân sát hại từ ba nạn nhân trở lên với những khoảng thời gian tạm dừng giữa các lần giết người - thì Heidnik, kẻ đã giết hai phụ nữ, thậm chí không phải là một kẻ giết người hàng loạt theo định nghĩa. Graham, mặt khác, đã giết bảy người (!), Và hắn hầu như không được nhắc đến. Chúng tôi không nói rằng hãy biến hắn thành ngôi sao, nhưng chúng tâ cần nói về hắn và các nạn nhân, vì vậy hãy làm điều đó.

Đó là một ngày Chủ nhật mùa hè, nắng như thiêu đốt ở Philadelphia, ngày 9 tháng 8 năm 1987 khi cảnh sát bắt đầu nhận được điện thoại từ cư dân của một tòa nhà chung cư xập xệ tại số 1631 phố North 19. Nó nằm ở một khu vực tồi tàn của thị trận với các cửa hàng đóng cửa im ỉm. Các bản tin thời đó cho rằng đó là một khu vực đói nghèo, nghiện ngập và tiếng còi báo động hú suốt ngày. Cảnh sát không muốn xuống đó, nhưng các cư dân thì kiên quyết gọi cho bằng được. Có mùi hồi thôi không thể chịu nổi phát ra từ một căn hộ - thứ mùi sực lên sự chết chóc.

Trong cuốn sách Hunting Humans (tạm dịch: Săn người), Michael Newton đã viết về Harrison Graham và mô tả thời điểm cảnh sát ập đến, phát hiện ra cánh cửa căn hộ đã bị đóng chặt đinh. Điều này, cùng với thứ mùi ngột ngạt, lập tức khiến người khác phải nhướn mày khó chịu. Khi vào được bên trong, sĩ quan Pete Scallatino tìm thấy hàng đống rác ở khắp nơi, hộp thức ăn còn lại một nửa, tạp chí mốc meo, và nhiều lớp phân người và phân chó. Khung cảnh thật kinh tởm, nhưng đó không phải là nguồn gốc của mùi hôi thối rợn người kia, vì vậy anh tiếp tục tiến sâu hơn vào trong ngôi nhà.

Sĩ quan Scallatino cuối cùng cũng tiến vào được phòng ngủ và trên sàn là thi thể thối rữa của hai phụ nữ da đen. Các nhà điều tra bắt đầu sàng lọc hàng núi rác thải trong nhà, tìm kiếm thêm thi thể và trong ngày hôm đó, họ phát hiện ra: tổng cộng 6 xác chết thối rữa được bọc trong tấm trải giường, giấu dưới nệm và trong tủ. Ngày hôm sau, họ còn tìm thấy phần còn lại của một thi thể khác mà không ai chú ý trên nóc tòa nhà. Cảnh sát nhanh chóng được thông báo rằng một người đàn ông 28 tuổi tên là Harrison “Marty” Graham, đã sống trong căn hộ đó được 4 năm và đã rời đi trong tháng đó sau một cuộc tranh cãi với chủ nhà. Nhưng mọi người đã rất ngạc nhiên - Graham là một chàng trai khá thú vị và mọi người đều yêu quý hắn. Cảnh sát phát lệnh truy tìm Graham, song hắn là kẻ kín kẽ và không gây chú ý, vì vậy việc tìm kiếm hắn khá khó khăn. Trong khi đó, các điều tra viên cũng nỗ lực hết sức để xác định danh tính của bảy nạn nhân của Graham; một là Mary Jeter Mathis; 36 tuổi, một bà mẹ 5 con người địa phương, và một là bạn gái cũ của Graham, Robin DeShazor; 29 tuổi.

Cuối cùng, sau tám ngày, Graham đã tự ra đầu thú và thú nhận hành vi sát hại bảy người; hắn đã gọi cho mẹ mình để nhờ giúp đỡ và bà đã thuyết phục hắn dừng chạy trốn và quay trở về nhà. Graham đã đưa ra bản thú tội dài 10 trang, trong đó hắn thừa nhận đã dụ các nạn nhân đến nhà của mình bằng cách sử dụng ma túy và tiền để đổi lấy tình dục, và sau khi quan hệ tình dục, hắn giết họ và giấu xác tại căn hộ của mình.

Graham có vẻ chỉ tỏ ra hối hận vì đã giết bạn gái cũ, Robin DeShazor, và nói rằng: “Tôi rất yêu cô ấy, nhưng tôi không thể chấm dứt nhu cầu làm những việc khác. Tôi chưa bao giờ thích quan hê tình dục và việc đó trở nên dễ dàng hơn rất nhiều khi tôi không phải gặp cô ấy... Tôi không muốn cô ấy nhìn tôi như thế vì tôi thấy Chúa đang giận dữ với tôi thông qua ánh mắt của cô ấy.”

Vào tháng 4 năm 1988, Graham bị kết án bảy tội danh giết người cấp độ một và bảy tội lạm dụng xác chết. Hắn bị kết án tù chung thân và sáu án tử hình.

Như bạn có thể thấy, việc tiếp tục phớt lờ những nạn nhân bị đẩy ra ngoài lề xã hội quả thực bi kịch, và phớt lờ những kẻ giết người hàng loạt không phải người da trắng cũng nguy hiểm không kém. Một trong những vấn đề chính liên quan đến việc không được đưa tin về những kẻ giết người hàng loạt da đen không chỉ dừng lại ở việc họ bị gạt ra ngoài lề xã hội so với người da trắng, mà sự tồn tại của họ dường như còn bị xóa sổ hẳn. Nhờ lớp áo choàng tàng hình ấy, những kẻ giết người hàng loạt da đen có thể săn lùng con mồi mà không bị phát hiện, ra tay sát hại những nạn nhân dưới đáy xã hội mà không bị trừng phạt. Với tư cách là một xã hội, chúng ta cần phải điều chỉnh lại khoảng trống đồng cảm của bản thân, hướng đến những người thuộc tầng lớp thấp kém trong xã hội nhiều hơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.