Vào thời điểm xét xử Bradley Waldroup, gen chiến binh đã được bàn luận một cách nghiêm túc trên các phương tiện truyền thông, thu hút rất nhiều sự quan tâm của báo giới, nổi bật trên các điểm mục tin tức và là chủ đề yêu thích của chương trình Dr. Phil. Nhưng để hiểu được lý do tại sao người ta lại quan tâm sâu sắc đến loại gen này trong những năm gần đây, trước tiên chúng ta cần quay trở lại năm 1978 tại Hà Lan.
Vào khi đó và tại đó, chúng ta sẽ gặp được một người phụ nữ Hà Lan tin rằng có điều gì đó rất bất ổn với năm người đàn ông trong gia đình cô. Điểm qua những gì cô ấy đang phải đối diện như sau: một người đàn ông là kẻ đốt phá hàng loạt, một người cố lao xe vào ông chủ của mình, một dùng dao đe dọa cưỡng hiếp chính em gái của mình. Chỉ một trong số năm người này học hết tiểu học và tất cả đều có chỉ số IQ chưa đến 85.
Người phụ nữ Hà Lan này đã tìm đến một nhà di truyền học lâm sàng tại Bệnh viện Đại học ở Nijmegen – Giáo sư Han Brunner – và cầu xin ông giúp cô. Cô giải thích với Brunner rằng cô cảm thấy những người đàn ông trong gia đình mình gặp vấn đề nào đó về di truyền khiến họ kém thông minh và có xu hướng bạo lực cực độ. Và cô không phải là người đầu tiên trong gia đình nhận ra đặc điểm này.
Nhiều thập kỷ trước, người bác cố của cô đã lập gia phả và thậm chí còn nhận thấy trong gia đình có nhiều người đàn ông nữa cũng sở hữu những đặc điểm tương tự, từ những năm 1800 trở lại đây. Người bác này chắc chắn rằng hẳn phải có yếu tố di truyền nào đó gây ra vấn đề bạo lực ở nam giới trong gia tộc của họ; nó không thể là sự trùng hợp ngẫu nhiên được.
Hóa ra, người phụ nữ này và người bác cố của cô đã đúng. Năm 1993, Han Brunner đã tìm ra nguyên nhân: tất cả những người đàn ông có xu hướng bạo lực đều sở hữu một biến thể không còn tồn tại của gen có tên là MAOA. Đó là một phát hiện to lớn, vì đây là lần đầu tiên một gen cụ thể có liên quan đến một hành vi của con người như gây hấn.
Vậy chuyện gì đã xảy ra? Chà, hãy sẵn sàng, bởi chúng tôi sắp đưa bạn lên một chuyên xe buýt của ngôi trường ma thuật về khoa học, ngụy khoa học và mọi thứ ở giữa chúng.
Gen là các phần của DNA, chúng cung cấp hướng dẫn nhằm tạo ra các enzym cụ thể. MAOA là gen mã hóa enzym monoamine oxidase A. Enzym này phá vỡ các chất dẫn truyền thần kinh (các phân tử truyền tín hiệu của não) serotonin, noradrenaline và dopamine. Nếu các chất dẫn truyền thần kinh này không suy giảm và không bị loại bỏ khi chúng hoàn thành xong vai trò của mình, thì sự tích tụ của chúng trong não có thể dẫn đến hành vi bất thường và gây hấn.
Về mặt tự nhiên, gen MAOA có nhiều dạng khác nhau, tùy thuộc vào các mức độ hoạt động khác nhau của enzym mà nó điều chỉnh, monoamine oxidase A. Nghiên cứu của Brunner cho thấy nam giới trong gia đình người Hà Lan nọ sở hữu một biến thể của gen MAOA hoàn toàn bất hoạt, vì vậy họ có nồng độ noradrenaline, dopamine và serotonin cao hơn xung quanh não. Brunner đưa ra giả thuyết rằng sự tích tụ của các phân tử này trong não của nam giới có thể dẫn đến hiện tượng “thần kinh bị kích thích quá mức trong các tình huống căng thẳng”, dẫn đến hành vi hung hăng và sớm phát dục dễ dàng quan sát thấy. Brunner đặt tên cho tình trạng cực kỳ hiếm gặp này là hội chứng Brunner và trên thực tế, nó hiếm đến mức biến thể hoàn toàn bất hoạt không còn tồn tại của gen MAOA này không được tìm thấy ở bất kỳ ai ngoại trừ nam giới trong gia đình người Hà Lan đó.
Một biến thể khác và phổ biến hơn nhiều của gen MAOA là MAOA-L (L thể hiện mức độ hoạt động thấp), và biến thể này khiến monoamine oxidase A được tạo ra ít hơn. Cần lưu ý rằng vấn đề không phải là không có enzym nào được sản sinh (như với các chàng trai của Brunner), mà chỉ là ít hơn bình thường. Và do đó, những chất dẫn truyền thần kinh dư thừa như dopamine tồn tại trong não quá lâu, nhưng cuối cùng chúng vẫn sẽ bị loại bỏ, chỉ là với tốc độ chậm hơn.
Và bây giờ chúng ta sẽ tập trung vào biến thể này - MAOA-L, bởi chính phiên bản gen này được mệnh danh là “gen chiến binh”. (Bạn có thể hỏi tại sao biến thể gen mà những người đàn ông Hà Lan cực kỳ bạo lực nọ sở hữu lại không được gọi là gen chiến binh? Đó là vì biến thể đó cho đến nay chỉ được tìm thấy trong gia đình họ. Vì vậy, nói rằng nó rất hiếm đã là nói giảm nói tránh đi rất nhiều rồi.)
Sau khi công trình nghiên cứu của Brunner đưa ra mối liên hệ giữa gen MAOA bất hoạt và tính cách hung hăng, nhiều nghiên cứu khác cũng bắt đầu nghiên cứu về MAOA-L và giả thuyết cho rằng nêu một gen không tạo ra loại enzym này có liên quan đến xu hướng gây hấn mạnh mẽ như vậy, thì chắc chắn những người có biến thể ít hoạt động hơn chí ít cũng phải có xu hướng gầy hấn đáng kể.
Không còn nghi ngờ gì nữa, một số nghiên cứu đã đặt cơ sở cho lời biện minh của Bradley Waldroup. Nó dẫn đến việc các bồi thẩm viên phán quyết hắn tội ngộ sát cố ý chứ không phải tội giết người cấp độ một. Khi được hỏi tại sao họ lại đưa ra quyết định như vậy, một bồi thẩm viên nói với NPR rằng, “Một gen xấu chỉ là một gen xâu mà thôi.”