Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 70
Chương 70

❊ ❊ ❊

Mia Krüger đặt cái cốc nhựa màu trắng vào chỗ, bấm nút và đợi thứ được cho là cà phê chảy ra từ cái máy cũ kỹ. Phải vậy thôi. Cô mang cái cốc nhựa nóng xuống hành lang và vào một căn phòng nhỏ nơi Anette Goli và Kim đang ngồi với Munch, ông có vẻ ảm đạm lạ thường.

”Được chưa?” Munch nói. “Anette?”

Mia nâng cốc lên môi, nhưng rồi lại lập tức đặt xuống bàn. Vị cà phê thậm chí còn tệ hơn vẻ bề ngoài.

“Như tôi đã nói đấy,” Goli nói, nhìn sang Kim Kolsø.

“Henrik Eriksen, anh ta không ở đó,” Kim Kolsø nói.

“Cái gì!” Mia thốt lên.

“Mùa hè năm ngoái. Khi cô gái biến mất,” Kolsø giải thích.

Mia nhìn Munch.

“ Anh ta có một ngôi nhà tại Tuscany,” Anette Goli tiếp tục. “Hè nào cũng đến đó ba tháng. Anh ta không ở Na Uy.”

Mia lại nhìn Munch, và ông khẽ nhún vai.

“Vậy là ta chẳng có gì,” Kim nói.

“Anh ta không ở đó. Khi chuyện xảy ra. Tôi nghĩ…”

“Nhưng, lạy Chúa,” Mia thốt lên. “Gã đó dán lông vũ khắp người, anh ta nghĩ mình là một con chim…”

Cô liếc nhìn Munch, ông lại nhún vai và ấn tay lên thái dương.

“Luật sư của anh ta nói," Goli tiếp tục, “rằng anh ta có nhân chứng sẽ chứng thực rằng anh ta đã ở Ý suốt mùa hè.”

“Không thể nào," Mia nói. “Anh ta không ở trong nước. Chúng ta chẳng có gì chống lại anh ta hết.”

“Nhưng chẳng phải Helene Eriksen đã xác nhận rồi? Ý tôi là, chuyện lông vũ đó. Giáo phái ngày xưa của họ? Rằng anh ta có bệnh thần kinh. Muốn làm một con cú. Thôi nào, mọi người, tôi không hiểu chúng ta đang...”

“Anh ta đã không có mặt ở Na Uy,” Anette nhắc lại.

“Tuscany,” Kim Kolsø bổ sung.

“Ôi dào, anh ta có thể bay trở về cơ mà, đúng không?”

”Không, rất tiếc," Anette nói. “Anh ta đã ở nước ngoài suốt thời gian đó."

“Làm sao ta biết?” Mia thách thức cô.

Anette đẩy một mẩu giấy về phía Munch.

Điều tra viên mập mạp nhìn nó và gật đầu.

“Cái gì?” Mia nói.

“Sao kê điện thoại của anh ta.” Munch thở dài, đẩy mảnh giấy trở về phía bên kia bàn.

“Anh ta không làm chuyện đó,” Kim Kolsø nói.

“Nhưng nghiêm túc đi nào, Holger,” Mia nói, phớt lờ mẩu giấy giờ đã được đẩy qua chỗ cô. “Lông vũ? Con cú? Cô ta thừa nhận nó rồi!”

Munch vẫn đứng ấn hai bàn tay vào thái dương, không nói gì.

“Rằng anh ta có bệnh tâm thần? Thôi nào, Holger?”

“Cô có chắc không?" Munch nói sau một hồi im lặng.

"Một trăm phần trăm,” Goli đáp.

“Anh ta đã không ở đây,” Kim kiên quyết.

Mia cảm thấy thất vọng não nề. Điện thoại rung lên trong túi áo cô, như cả trăm lần trong một tiếng đồng hồ vừa rồi. Cô lấy điện thoại ra nhìn.

“Vậy ta làm gì đây? Ta phải thả họ đi à?”

Một chuỗi dài các cuộc gọi nhỡ từ Ludvig Grønlie. Và một tin nhắn ảnh.

Sao cô không bắt máy?

Người thanh niên này là ai?

Nhìn biểu cảm của anh ta.

Đang nhìn vào camera.

“Phải, ta không có lựa chọn nào khác," Anette Goli nói. “Có lẽ ta có thể tạm giữ Helene Eriksen, vì cô ta, ờ, đã nghĩ rằng anh trai cô ta có thể đã làm việc đó, nhưng nó sẽ kéo dài được bao lâu chứ?”

“Được rồi,” Munch gật đầu…“Ta sẽ thả họ.”

Ảnh một nhóm học sinh. Một nơi Mia đã ghé qua. Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên. Mọi người đều nhìn người hướng dẫn, mấy con thú trong tủ trưng bày. Trừ một người. Một thanh niên đeo kính gọng tròn mặc sơ mi trắng. Với cặp mắt tò mò. Hướng thẳng vào camera giám sát.

“Vậy sẽ là như thế hả?” Munch nói.

“Nếu muốn, ta có thể giữ họ qua đêm,” Goli nói.

“Tôi cần vài phút với Helene Eriksen,” Mia nói.

“Tại sao?” Munch hỏi.

“Tôi muốn biết đây là ai."

Cô đẩy điện thoại về phía Munch, ông nheo mắt và lại ấn hai tay vào thái dương.

“Cái gì đây?” ông hỏi.

Ảnh CCTV từ Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên.”

“Được rồi,” Munch nói. “Ta sẽ giữ họ qua đêm.”

“Holger?” Anette Goli nói. “Ông có ổn không?”

“Cái gì? Có, có, tất nhiên. Tôi chỉ cần... Một cốc nước là được,” Munch lẩm bẩm, và rời khỏi phòng.

Ba điều tra viên nhìn nhau.

“Ông ấy ốm à?” Anette hỏi.

Kim Kolsø nhún vai còn Mia ra hành lang và quay trở lại phòng thẩm vấn, nơi Helene Eriksen đang ngồi thu mình trước bàn, đầu tì lên tay.

“Ai đây?” Mia hỏi, đặt điện thoại lên bàn trước mặt cô.

“Cái gì?” Helene lẩm bẩm.

“Người thanh niên này,” Mia nói, chỉ vào bức ảnh Ludvig đã gửi.

Helene Eriksen dường như hoàn toàn mất tập trung, giống như cô không biết Mia đang hỏi gì.

“Ai?”

“Người thanh niên này? Trong bức ảnh? Anh ta là ai?”

Helene Eriksen chầm chậm cằm điện thoại lên nhìn chằm chằm, hoang mang, như thể cô không biết tại sao mình lại ở đây.

“Trường cô đã đi dã ngoại, đúng không? Đến Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên? Vào tháng Tám?”

“Làm sao cô có được cái này?” Helene nói.

“Các cô đã ở đó?”

“Phải? Thì sao?”

“Người thanh niên này là ai?”

Helene cau mày ngước nhìn Mia, rồi lại cúi xuống bức ảnh, “Ý cô là Jacob?"

“Tên anh ta là Jacob?” Mia hỏi.

“Phải," Helene gật đầu. “Nhưng...?”

“Tại sao anh ta lại tham gia chuyến đi? Anh ta không phải cư dân, đúng không? Anh ta cũng không làm việc ở đó?”

“Không… hoặc, có...”

“Tại sao anh ta không có tên trong danh sách chúng tôi được cung cấp?”

“Ý cô là sao?”

“Đáng lý ra các cô phải gửi cho chúng tôi danh sách tất cả cư dân và nhân viên, chỉ có điều người thanh niên này không xuất hiện trong danh sách nào.”

“Jacob tùng sống với chúng tôi,” Helene Eriksen chậm chạp nói, lại nhìn xuống bức ảnh. “Nhưng đã từ rất lâu rồi.”

“Nhưng anh ta lại có mặt trong buổi dã ngoại?”

“Vâng, phải. Cậu ấy thường đến thăm chúng tôi. Jacob từng là cư dân nhỏ tuổi nhất, và là một trong những người sống với chúng tôi lâu nhất. Cậu ấy gần như người trong gia đình. Cậu ấy hay ghé qua, và chúng tôi luôn rất vui được gặp cậu ấy. Cậu ấy giúp chúng tôi các vấn đề liên quan đến máy tính - cậu ấy không lấy tiền, nên không gọi là nhân viên, nhưng…"

“Máy tính? Anh ta giỏi khoản đó?”

“Jacob à? Tôi nên nói vậy." Helene Eriksen bắt đầu mỉm cười. “Cậu ấy là một thiên tài. Một thần đồng. Không thể tin được, thật sự, sau tất cả những gì cậu ấy đã trải qua.”

“Tên đầy đủ của anh ta là gì?” Mia hỏi, cố không để lộ cho Helene Eriksen thấy cô đang nóng lòng muốn biết đến thế nào.

“Jacob Marstrander,” Helene nói, có vẻ lúng túng. “Chắc là cô không nghĩ rằng…?”

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.