Bậc Thầy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Ba

❊ ❊ ❊

Cuộc phỏng vấn ở hộp đêm Gstaad hôm ấy gồm có Olly, tay Phần Lan khổng lồ trầm uất, chủ hộp đêm kiêm luôn quản lý và vệ sĩ gác cửa, nhìn tôi từ đầu đến chân trong chiếc áo ren màu nude mà tôi vội vã lồng vào trong nhà vệ sinh ở Ritz.

“Cô biết uống rượu không?” anh ta hỏi tôi.

“Cô ấy người Liverpool đó,” “Mercedes” cười khùng khục, và thế là xong.

Vậy là trong tám tuần sau đó, tôi làm việc các tối thứ Năm và thứ Sáu ở hộp đêm. Không phải khung giờ mà hầu hết người ở tuổi tôi thấy hào hứng, nhưng uống rượu sau giờ làm cùng đồng nghiệp không hẳn là một điểm nhấn lớn trong sự nghiệp của tôi. Cái tên, cũng như mọi thứ khác ở nơi này, là một nỗ lực lỗi thời nhắm vào tầng lớp giả tạo*; điều duy nhất có thật về hộp đêm này là khoản tiền chênh lệch cao đến chảy nước mắt tính trên đầu chai rượu sâm banh. Trên thực tế, nó chẳng khác là mấy so với Annabel, hộp đêm nổi tiếng một thời ở quảng trường Berkeley cách đó vài con phố. Cũng những bức tường màu vàng be thập niên tám mươi, cũng những bức tranh dở ương, cũng một đám đàn ông tuổi xế chiều bụng phệ buồn thảm, cũng một đàn gái ngả ngớn không hẳn là gái làm tiền nhưng luôn cần trợ cấp để trả tiền nhà. Công việc rất đơn giản. Trước khi hộp đêm mở cửa lúc chín giờ, khoảng mười cô gái tụ tập lại để nhận rượu phát từ tay pha chế Carlo trong chiếc áo trắng mới là thẳng thớm chỉnh tề nhưng hơi bốc mùi. Đám nhân viên còn lại bao gồm một bà lão lọm khọm chịu trách nhiệm giữ áo khoác, và Olly. Đúng chín giờ anh ta kéo chốt cánh cửa mở ra phố và nói một câu đùa thần thánh muôn đêm như một.

Gstaad là tên một ngôi làng ở Thụy Sĩ, một điểm đến nổi tiếng của giới thượng lưu và tầng lớp giàu có trên toàn thế giới.

“OK các gái, tụt quần.”

Sau khi mở cửa, chúng tôi ngồi tán gẫu, lật giở tạp chí Ngôi sao hoặc nhắn tin cả giờ đồng hồ cho đến khi khách bắt đầu kéo vào, hầu như luôn đi một mình. Kế hoạch là họ sẽ chọn cô gái mình thích và đưa cô ta đến ngồi ở một trong những gian buồng riêng che rèm nhung màu hồng, một việc được gọi khá sỗ sàng là “bị múc”. Khi bạn đã bị múc, mục tiêu của bạn là khiến khách hàng gọi càng nhiều chai sâm banh đắt đến lố bịch ở đây càng tốt. Chúng tôi không có lương, chỉ được nhận mười phần trăm trên mỗi chai rượu cùng toàn bộ chỗ tiền boa khách hàng quyết định để lại. Đêm đầu tiên, tôi bò ra khỏi bàn khi đã uống hết quá nửa chai thứ ba và phải nhờ cụ bà giữ tóc cho trong khi tôi móc họng nôn ra.

“Con bé ngốc nghếch,” bà ta nói với vẻ thỏa mãn thảm đạm. “Rượu ấy có phải để mày uống đâu.”

Thế là tôi khôn ra. Carlo phục vụ sâm banh bằng những chiếc ly khổng lồ to cỡ chậu cá vàng, mà chúng tôi sẽ đổ vào xô đựng đá hoặc bồn hoa ngay khi khách hàng rời bàn. Một chiến lược khác là thuyết phục ông ta mời một “người bạn” đến chia ly rượu. Các cô gái đi giày chứ không bao giờ đi Sandal hở mũi, như một mẹo để nửa đùa nửa thật thuyết phục ông ta uống rượu từ trong giày của bạn. Bạn có thể đổ một lượng sâm banh đáng ngạc nhiên vào một chiếc Louboutin cỡ 39. Nếu không còn cách nào khác, chỉ việc đổ ra sàn.

Ban đầu, tôi cảm thấy nơi này còn tiếp tục mở cửa được đúng là kỳ tích. Dường như nó phải thuộc về thời vua Edward, với những trò tán tỉnh gượng gạo và khoản phí cắt cổ để được ngồi cùng chúng tôi. Sao lại có người đàn ông nào chấp nhận chuyện này khi anh ta có thể yêu cầu bất cứ thứ gì mình muốn từ ứng dụng I-Hooker? cổ lỗ đến đau lòng. Nhưng tôi dần nhận ra rằng đó chính là thứ lôi kéo cánh đàn ông trở lại. Họ không tìm sex, dù nhiều người trong số đó có thể sẽ động tay động chân sau vài chậu cá vàng. Những người đàn ông này không phải tay chơi, ngay cả trong mơ. Họ là những ông chồng trung niên muốn được tự huyễn hoặc mình rằng họ đang hẹn hò thực sự, dù chỉ trong vài giờ, với một cô gái thực sự, gái đẹp, ăn mặc chải chuốt có phong thái lịch sự, những người tỏ ra muốn nói chuyện với họ. Mercedes, với bộ móng tay và mái tóc nối, là cô gái được xếp hạng chơi bời, dành cho những khách hàng muốn thứ gì đó hơi hư hỏng một chút, nhưng Olly muốn đám còn lại chúng tôi mặc những bộ váy đơn giản, tinh tế, không trang điểm quá dày, đầu tóc sạch sẽ, nữ trang kín đáo. Họ không muốn liều lĩnh hay rắc rối, hay bị vợ phát hiện, hay có lẽ cả nỗi xấu hổ và phiền toái của việc phải cố cho cương lên. Vẫn biết là thảm hại đến khó tin, nhưng họ chỉ muốn được cảm thấy có người muốn mình.

Olly biết thị trường của mình, và cung ứng cho nó một cách hoàn hảo. Trong hộp đêm có một sàn nhảy nhỏ xíu, với Carlo kiêm việc DJ, để tạo ấn tượng rằng bất kỳ lúc nào khách cũng có thể cuốn chúng tôi vào một đêm disco, dù chúng tôi không bao giờ được phép khuyến khích chuyện đó. Có một thực đơn gồm món bít tết hoàn toàn chấp nhận được, sò điệp và kem - đàn ông trung niên thích nhìn các cô gái ăn tráng miệng nhiều chất béo. Lẽ hiển nhiên là mấy ly kem ngọt ấy chỉ nằm yên trong bụng cho đến khi chúng tôi lẻn được vào nhà vệ sinh. Những cô nàng dính ma túy hay lẳng lơ quá lộ liễu không trụ nổi một đêm - một Thông Báo Lịch Sự dành cho các quý ông tuyên bố rằng ở đây Nghiêm Cấm việc Hộ Tống bất kỳ Quý Cô nào Ra Khỏi Hộp Đêm. Họ phải không ngừng khao khát chúng tôi.

Tôi thấy dần dần mình trở nên mong chờ tối thứ Năm và thứ Sáu. Trừ Leanne (tôi vẫn chưa quen nghĩ cô là Mercedes), những cô gái khác không thân thiện cũng chẳng khó gần; vui vẻ nhưng không tọc mạch. Họ không tỏ ra quan tâm đến cuộc sống của tôi, có lẽ vì không một chi tiết nào họ lộ ra về chính mình là thật. Đêm đầu tiên, khi chúng tôi bước có phần ngật ngưỡng trên phố Albemarle, Leanne gợi ý tôi chọn một cái tên để dùng trong hộp đêm. Tên đệm của tôi là Lauren; trung tính, không để lộ điều gì.

Tôi nói với họ rằng tôi học bán thời gian ngành Lịch sử nghệ thuật. Tất cả các cô gái ở đó dường như đều đang học gì đó, chủ yếu là quản trị kinh doanh; và có lẽ một vài người trong số họ đang học thật. Không ai là người Anh; rõ ràng ý tưởng rằng họ đang làm việc trong một hộp đêm để tìm cách vươn lên gợi khách liên tưởng gì đó đến Eliza Doolittle. Leanne đang cố sửa chất giọng phương ngữ Liverpool nặng trịch của mình - đệm ngồi cô nói thành “đệm ngoài”; tôi điều chỉnh giọng nói của chính mình, thứ giọng tôi dùng ở nơi làm việc, thứ đã trở thành giọng nói tôi mơ ước, để cho nó có vẻ bớt lộ là giọng tập, nhưng tôi nói nghe vẫn khá là “quý tộc”, trước vẻ hài lòng ra mặt của Olly.

Công việc ban ngày của tôi ở phố Prince thì có muôn vàn những quy tắc bất thành văn nhỏ xíu. Địa vị của bất cứ ai trên nấc thang xã hội đều có thể được xếp vào hạng thứ n chỉ qua một cái liếc mắt, và học được những quy tắc đó còn khó hơn nhận diện tranh, vì toàn bộ ý nghĩa của chúng là nếu bạn ở bên trong, bạn sẽ không bao giờ cần ai phải dạy về chúng. Những giờ đồng hồ cần mẫn tự học cách nói và cách đi đứng của tôi có thể qua mặt được phần đông mọi người - như Leanne chẳng hạn, có vẻ ngỡ ngàng và miễn cưỡng thán phục sự lột xác của tôi - nhưng ở đâu đó trong Nhà Đấu Giá là một chiếc rương chứa những chiếc chìa khóa mở vào Xứ Sở Diệu Kỳ của Alice mà tôi sẽ không bao giờ được sở hữu, những chiếc chìa khóa mở ra những khu vườn còn tí hon hơn nữa với những bức tường càng thêm bất khả xâm phạm vì chúng vô hình. Thế nhưng ở Gstaad, tôi là món hàng “đẳng cấp” và các cô gái khác, nếu có nghĩ đến, đều tin rằng chẳng có khác biệt nào giữa bạn gái các danh thủ bóng đá và những cô nàng sớm nở tối tàn nằm đối diện nhau trên hai trang tạp chí OK!. Tất nhiên, theo một nghĩa sâu xa hơn thì họ nghĩ vậy cũng đúng.

Chủ đề tán gẫu ở hộp đêm chủ yếu là quần áo, sắm sanh giày dép túi ví hàng hiệu, và đàn ông. Có mấy cô tuyên bố mình có bạn trai nghiêm túc, nhiều người đã lấy chồng, trong trường hợp đó việc đương nhiên của họ là than phiền không ngớt về bạn trai của mình; những người khác đang hẹn hò, mà trong trường hợp đó việc đương nhiên của họ là than phiền không ngớt về các mối hẹn hò. Với Natalia và Anastasia và Martina và Karolina thì sự thật hiển nhiên là đàn ông là nỗi khổ cần thiết mà họ phải chịu đựng vì giày dép, vì túi ví và vì những bữa ăn tối thứ Bảy trong các nhà hàng Nhật ở Knightsbridge. Các tin nhắn được mổ xẻ kỹ càng, về tần suất và mức độ tình cảm của chúng, nhưng mọi hồi âm giàu xúc cảm đều được để dành cho khả năng những người đàn ông của họ đang gặp gỡ những người phụ nữ khác hoặc không tặng đủ lượng quà cần thiết. Liền sau đó là âm mưu đi và âm mưu lại - với những trò lừa đảo chi tiết trên iPhone, họ nói chuyện về những người đàn ông có du thuyền, thậm chí có máy bay, nhưng tôi không bao giờ cảm thấy chút thỏa mãn nào trong đó. Tình yêu không phải là thứ ngôn ngữ mà bất cứ ai trong chúng tôi dùng đến; da thịt tươi mát và cặp đùi săn chắc là đơn vị tiền tệ của chúng tôi, những thứ đó chỉ có giá trị cho những ai đã quá tuổi được thưởng thức chúng miễn phí. Mọi người đều nhất trí rằng đàn ông lớn tuổi nói chung là ít phiền phức, dù họ phải gánh chịu không ít lời ca thán khó nghe về công năng sinh lý yếu kém. Hói, hôi mồm và Viagra là thực tế không thể tránh khỏi, dù bạn sẽ không bao giờ biết được qua những tin nhắn tán tỉnh đầy mời gọi đã hình thành nên phương thức giao tiếp giữa các cô gái và những người đàn ông của họ. Đây chính là cách thế giới của họ vận hành, và họ để dành sự chán ghét, đôi khi cả nước mắt, cho những cô gái còn lại.

Ở Gstaad, lần đầu tiên tôi có cái gọi là bạn gái, và tôi có phần hổ thẹn về niềm vui mà chuyện này mang lại cho mình. Hồi đi học tôi không có bạn bè. Thứ tôi có là không ít lần thâm tím mặt mày, thái độ cao ngạo hung hăng, vấn đề trốn học có hệ thống và thú vui lành mạnh đối với sex, nhưng bạn bè thì tôi không có thời gian. Ngoài việc giải thích rằng chúng tôi từng quen biết ở miền Bắc, Leanne và tôi có một thỏa thuận ngầm rằng chúng tôi là bạn tốt từ thuở niên thiếu (nếu việc người này không tự nguyện tham gia ấn mặt người kia vào bồn cầu có thể xếp họ vào dạng bạn tốt của nhau) và không bao giờ nhắc đến chuyện này. Ngoài Frankie, thư ký ở ban tại Nhà Đấu Giá, thì sự hiện diện thường xuyên duy nhất của phái nữ trong đời tôi là mấy người chung nhà, hai cô nàng người Hàn Quốc thật thà đang học y ở Imperial. Chúng tôi đính lịch trực nhật trong nhà tắm mà chúng tôi đều lịch sự tuân theo, ngoài ra hầu như chúng tôi không cần gì đến đối thoại. Ngoại trừ những phụ nữ gặp ở loại tiệc đặc biệt mà tôi thích đến dự, tôi luôn xác định sẽ chỉ gặp thù địch và ganh ghét từ phe cùng giới. Tôi không bao giờ học được cách buôn chuyện, hay khuyên nhủ, hay lắng nghe những câu chuyện xào xáo vô tận về khát khao không thành của họ. Nhưng ở đây, tôi thấy mình có thể hòa nhập. Khi ngồi trên tàu điện ngầm, tôi luân phiên đọc Burlington MagazineThe Economist for HeatCloser, để khi câu chuyện về cánh đàn ông nguội đi tôi cũng có thể tham gia bộ phim truyền hình dài vô tận của họ về các tài tử điện ảnh. Tôi bịa ra một chuyện thất tình (và ám chỉ một lần phá thai) để giải thích vì sao tôi không hẹn hò. Tôi Chưa Sẵn Sàng, và tôi thích thú được nghe họ khuyên rằng đã đến lúc Kết Thúc và Bước Tiếp. Cuộc chơi ban đêm của tôi, tôi giữ cho riêng mình biết. Tôi nhận ra thế giới kỳ lạ nhỏ bé và cô đọng này hợp với mình, ở đây thế giới bên ngoài lùi xa, và không có gì thực sự là thật. Nó khiến tôi thấy an toàn.

Leanne không nói dối về chuyện tiền. Phóng đại thì có thể, nhưng thu nhập vẫn khá là đáng ngạc nhiên. Ngoài tiền phần trăm tính trên đầu chai rượu coi như bù tiền taxi đi lại, tôi kiếm được khoảng sáu trăm một tuần riêng tiền tip, những tờ hai mươi và năm mươi vo viên, đôi khi còn nhiều hơn nữa. Hai tuần làm việc đã trang trải xong khoản nợ tín dụng ngân hàng thảm hại của tôi, và một vài tuần sau tôi bắt chuyến tàu Chủ nhật đến một trung tâm mua sắm gần Oxford để làm vài khoản đầu tư nho nhỏ. Một bộ váy đen của Moschino để thay thế bộ đồ Sandro cũ kĩ, một chiếc váy cocktail Balenciaga trắng thuần đến chói mắt, giày đế bằng Lanvin, một chiếc váy họa tiết dạo phố của DVF. Cuối cùng bộ răng bảo hiểm y tế quốc gia của tôi cũng được làm laser ở phố Harley, tôi đặt hẹn ở Richard Ward để cắt lại tóc sao cho có vẻ vẫn như cũ nhưng đắt gấp năm lần. Không một thứ nào trong đó là dành cho hộp đêm. Cho nó, tôi có vài bộ váy đơn giản mua trên phố chính và nâng cấp cho chúng bằng giày Louboutin chính hãng. Tôi dọn sạch một ngăn trong tủ quần áo rồi cẩn thận cất hầu hết những thứ mình vừa mua vào đó, bọc trong một lớp khăn giặt khô. Tôi thích ngắm nhìn chúng, đếm đi đếm lại chúng như một kẻ đầu cơ hà tiện. Khi còn bé tôi từng đọc ngấu nghiến những bộ truyện lấy bối cảnh trường nội trú kiểu cổ lỗ, những bữa tiệc lúc nửa đêm trong khu học xá, và những bữa tiệc mừng chiến thắng trên sân vận động. Những bộ cánh mới này là váy đồng phục và gậy chơi bóng vợt của tôi, là trang phục của con người tôi sẽ trở thành.

Ông ta bắt đầu đến khi tôi đã làm việc ở hộp đêm được một tháng. Thứ Năm thường là đêm đông khách nhất ở Gstaad, trước khi những người đàn ông lên thành phố làm việc trở về vùng nông thôn, nhưng hôm ấy trời mưa như trút và trong quầy bar chỉ có hai vị khách. Tạp chí và điện thoại bị cấm sử dụng ngay khi có khách, nên đám con gái đều vật vờ vô vị, chuồn ra hiên vừa lom khom hút thuốc vừa lúng túng cố bảo vệ mái tóc khỏi bị xù lên vì ướt. Chuông reo và Olly bước vào. “Ngồi thẳng lên, các quý cô! Đêm nay là đêm may mắn của các cô đấy!” Vài phút sau, một trong những người đàn ông ghê tởm nhất tôi từng thấy bê cái bụng khổng lồ vào phòng. Ông ta thậm chí không buồn thử ngồi ở quầy bar, mà phịch ngay xuống chiếc ghế đệm dài gần nhất, nóng nảy vẫy tay đuổi Carlo đi cho đến khi đã cởi cà vạt và lấy khăn tay lau mặt. Ông ta có cái vẻ lôi thôi mà chỉ những thợ may thực sự xuất sắc mới có thể giải quyết, và thợ may của ông ta rõ ràng đã bị ngợp quá. Cái áo khoác mở cúc để lộ áo sơ mi màu kem chật ních bọc lên tầng mỡ bụng đè trên hai đầu gối mở rộng, nhiều lớp cằm đùn trên cổ áo, ngay cả đôi giày ông ta đi cũng có vẻ chật ních. Ông ta gọi một cốc nước đá.

“Lâu rồi không thấy Lão Béo,” có người nói thầm.

Công thức chung là các cô gái phải nói chuyện sôi nổi, không ngừng hất tóc và đánh mắt chớp mi đưa tình, trông như thể chúng tôi chỉ đang tình cờ có mặt ở đó, trong bộ cánh điệu đà mà không người đưa rước, cho đến khi khách hàng chọn xong. Lão béo là người lựa chọn nhanh chóng. Ông ta hất hàm về phía tôi, những cánh da thịt lốm đốm chảy xệ trên má ông ta rúm lại thành một nụ cười. Trong lúc bước qua tôi để ý thấy những vạch vằn thô cứng trên chiếc cà vạt bị vứt một bên, chiếc nhẫn khắc dấu hằn trên ngón út mập ú. Ọe.

“Em là Lauren,” tôi mỉm cười nhẹ nhàng. “Ngài có muốn em ngồi cùng không?”

“James,” ông ta đáp lại.

Tôi ý tứ ngồi xuống, bắt tréo chân ở mắt cá, rồi nhìn ông ta, chớp mắt đầy mong đợi. Không nói chuyện cho đến khi họ gọi rượu.

“Chắc là cô muốn tôi mua rượu cho?” ông ta cằn nhằn, như thể đã biết hộp đêm này hoạt động thế nào những vẫn cảm thấy bị ép buộc.

“Cảm ơn ngài. Thế thì hay quá.”

Ông ta không buồn nhìn vào thực đơn. “Thứ gì đắt nhất?”

“Em nghĩ…” Tôi do dự.

“Gọi đại cho xong đi.”

“Ừm, James, thế thì là Cristal 2005. Ngài thấy thế nào?”

“Lấy đi. Tôi không uống.”

Tôi gật đầu với Carlo trước khi ông ta kịp đổi ý. Chai 2005 có cái giá dữ dội là ba ngàn. Ba trăm đã vào túi tôi rồi. Ê, Quý Ngài Hào Phóng.

Carlo ôm chai rượu qua như thể nó là đứa con đầu lòng của mình, nhưng James vẫy tay đuổi anh ta đi, mở nút và đổ đầy hai chậu cá vàng cho xong nhiệm vụ.

“Cô có thích sâm banh không, Lauren?” ông ta hỏi.

Tôi cho phép mình nở một nụ cười gượng. “Chà, có lúc cũng hơi vô vị.”

“Sao cô không mời các bạn cô uống rồi gọi thứ gì mình thích ấy?”

Tôi thích ông ta vì điều đó. Vẻ bề ngoài ông ta rất đáng tởm, đó là sự thật, nhưng việc ông ta không bắt tôi phải giả bộ có cái gì đó thật can đảm. Tôi gọi một chai Hennessey và nhấp thật chậm rãi, rồi ông ta kể tôi nghe một chút về nghề nghiệp của mình, mà tất nhiên là liên quan đến tiền bạc, rồi ông ta cố nhấc mình lên và lắc lư ra khỏi quán, để lại năm trăm bảng tiền năm mươi mới toanh trên bàn. Đêm hôm sau, ông ta trở lại và làm đúng như hôm trước. Leanne nhắn tin cho tôi vào sáng thứ Tư để báo rằng ông ta đã đến hỏi Lauren vào thứ Ba, và vào thứ Năm ông ta lại xuất hiện, sau khi hộp đêm mở cửa vài phút. Một số cô gái ở đây có “khách quen”, nhưng không ai hào phóng như vậy, và điều đó cho tôi một địa vị mới trong số họ. Tôi hơi ngạc nhiên khi thấy không hề có sự ghen tị. Nhưng nói cho cùng, công việc là công việc.

histler là một họa sĩ lớn, một cái tên sẽ thu hút nhiều nhà sưu tầm có máu mặt, và điều đó có nghĩa là lọi nhuận béo bở cho Nhà Đấu Giá. Để ăn mừng tôi tính tiền taxi vào tài khoản của ban, dù cấp dưới chúng tôi không được phép đi taxi. Kho
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của L. S. Hilton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.