Miriam Munch đứng bên ngoài căn hộ tại Møliergata, phân vân không biết có nên bấm chuông.
Căn hộ của Julie. Julie là người bạn cũ đã liên tục nhắn tin bảo Miriam nhất thiết phải đến đây. Trước đây họ vốn là bạn thân; hai thiếu nữ nổi loạn, đốt thời gian ở Blitz và làm tình nguyện viên cho Tổ chức Ân xá Quốc tế, tin rằng biểu tình sẽ chống lại được sự áp bức. Giống như đã qua cả một đời người vậy. Một thời đại khác. Một cuộc đời khác. Miriam thở dài, chậm chạp với tay tới chuông cửa, nhưng lại rụt tay về và tiếp tục chần chừ. Marion đang ở cùng bà ngoại và Rolf. Ngủ qua đêm. Con bé nằng nặc muốn dành cuối tuần ở đó sau ngày sinh nhật. Johannes vẫn đi làm như thường lệ, căn hộ của họ vắng hoe và không mấy hấp dẫn, nhưng dẫu vậy cô vẫn không sao ép mình bấm chuông được. Không phải vì cô chưa đến một bữa tiệc nào kể từ khi sinh Marion. Không, cô vẫn có đời sống giao tế; một cái gì đó khác đã ngăn cô lại. Cô nhìn xuống giày và bỗng nhiên thấy mình trông thật lố bịch. Mặc váy đi giày đẹp. Cô không thể nhớ được lần cuối cùng mình mặc đẹp thế này là khi nào. Cô đã mất một tiếng đồng hồ đứng trước gương, thử các trang phục khác nhau, trang điểm, đổi ý định, thay quần áo, tẩy trang, ngồi xuống sofa, mở ti vi, tìm bất kỳ thứ gì có thể khiến cô thư giãn, nhưng chẳng thấy gì. Vậy nên cô lại tắt ti vi, lại trang điểm, đứng trước gương thêm lần nữa trong những bộ trang phục khác nhau, và giờ thì cô đã ở đây. Cảm thấy căng thẳng như một cô gái trẻ, lần đầu tiên thấy bồn chồn sau một thời gian dài.
Mày nghĩ mày đang làm gì vậy?
Cô lắc đầu, thất vọng với chính mình. Cô đang hạnh phúc mà, đúng không? Cô đã thầm nhắc đi nhắc lại câu này rất nhiều lần trong mấy tuần qua. Mày đang hạnh phúc, Miriam. Mày có Johannes. Mày có Marion. Mày có cuộc sống như mong muốn. Nhưng cô không thể kiềm chế được việc đó - cứ nảy sinh những suy nghĩ không nên có. Cô đã cố, nhưng chúng không chịu biến đi. Mỗi tối, vùi đầu vào gối, ngay trước khi cô chìm vào giấc ngủ. Mỗi sáng, ngay khi vừa tỉnh dậy. Trước gương trong nhà tắm khi cô đánh răng. Khi cô đưa Marion đến trường, vẫy tay sau cánh cổng sắt lớn chào tạm biệt con bé. Những suy nghĩ trở đi trở lại, và hình ảnh đó lại xuất hiện trong đầu cô. Một khuôn mặt. Luôn luôn cùng một khuôn mặt.
Không, thế này không được.
Cô đã quyết định.
Không đi xa hơn nữa.
Cô hít một hơi sâu và vừa bắt đầu bước vội xuống cầu thang thì cánh cửa sau lưng mở ra và Julie xuất hiện.
“Miriam? Cậu định đi đâu vậy?”
Julie đã uống khá nhiều; một tay vung vẩy ly rượu vang đầy và cười lớn.
“Tớ nhìn thấy cậu qua của sổ nhưng cứ tưởng có khi cậu bị lạc. Vào đi.”
Julie nâng ly làm điệu bộ chúc mừng và lại vẫy tay gọi Miriam lên.
“Tớ lên nhầm tầng,” Miriam nói dối và chậm chạp leo lên cầu thang để ôm bạn.
“Bạn yêu quý.” Julie cười khúc khích và hôn má cô. “Vào trong đi, vào đi.”
Julie - người từng biết mọi thứ về cô - kéo cô vào trong căn hộ và đá chân đóng cánh cửa phía sau họ.
“Không cần bỏ giày ra đâu. Vào đây, cậu phải gặp tất cả mọi người.”
Miễn cưỡng, Miriam đành mặc cho mình bị đẩy vào phòng khách kín đặc người. Người ngồi trên bậu cửa sổ, sofa, tay ghế, trên sàn nhà; căn hộ nhỏ được lấp kín đến tận trần. Mùi thuốc lá và chất kích thích ám khắp phòng, trên khắp những chai và ly đủ dạng. Một chàng trai tóc kiểu Mohican đã độc chiếm dàn âm thanh và đang chơi The Romanes ầm ĩ đến nỗi rung cả tường, và Julie buộc phải gào lên hết cỡ để thu hút sự chú ý của mọi người, điều mà Miriam không tài nào làm nối.
“Này Kyrre." Julie huýt sáo. “Tắt cái thứ nhạc rock đó đi."
Miriam không nói gì; bỗng nhiên cô thấy mình ăn mặc hơi quá lố và hoàn toàn bị bóc trần khi đứng tay trong tay trên ngưỡng cửa với bạn.
“Mọi người, xin chào!” Julie hét lên khi cậu thanh niên tóc Mohican miễn cưỡng vặn nhỏ âm lưọng. “Đây là bạn thân hồi xưa của tôi, Miriam. Giờ cô ấy đã gia nhập tầng lớp thượng lưu, nên tối nay hãy cố gắng cư xử như con người thay vì là một đám hạ lưu, nhé?”
Cô nàng cười sằng sặc trước câu nói đùa của mình và giơ ly rượu lên để nâng cốc chúc mừng.
“Khoan đã, mọi người, tôi vẫn chưa nói xong. Miriam là con một cảnh sát. Đúng vậy, mọi người nghe đúng rồi đó. Bố cô ấy là ngài điều tra viên lẫy lừng, Holger Munch, nên nếu mọi người không muốn đội chống ma túy làm hỏng bữa tiệc, thì nhớ giữ đám cỏ khuất khỏi tầm mắt. Geir, tôi đang nói cậu đó.”
Cô nàng chỉ ly rượu về phía chàng trai áo len tóc cuốn lọn dài đang ngồi trên bậu của sổ, miệng ngậm điếu thuốc to, mỉm cười thỏa mãn.
“Rồi, cậu tăng âm lại được rồi.” Julie mỉm cười với cậu trai tóc Mohican. “Nhưng nếu muốn chơi nhạc rock, thì làm ơn chọn cái gì hay hay chút.”
Miriam ước gì mặt đất có thể mở ra nuốt chửng lấy cô nhưng, may mắn thay, dường như chẳng ai quan tâm điều Julie vừa nói. Hai giây sau nhạc lại vang lên và mọi người tiếp tục uống rượu như chẳng có chuyện gì xảy ra, trong khi Julie kéo Miriam qua phòng khách vào trong bếp, rót cho cô một ly rượu đầy từ cái thùng trên bệ bếp.
“Tớ rất vui vì cậu đã đến,” bạn cô nói, ôm cô thêm lần nữa. “Xin lỗi, tớ hơi say.”
“Không sao, mọi chuyện ổn cả mà.” Miriam cười, thận trọng nhìn quanh bếp.
Anh ta không ở trong phòng khách, cũng không ở trong này. Có lẽ cô đã lo lắng thái quá. Một bữa tiệc. Chỉ là một bữa tiệc thôi. Một bữa tiệc với những người bằng tuổi cô, giả làm thiếu niên. Chỉ vậy thôi. Không hơn. Cô đã tới đủ những bữa tiệc trang trọng với những người bạn bác sĩ của Johannes. Dành đủ thời gian thảo luận về xe cộ và những căn nhà nghỉ ở nông thôn, những thương hiệu đồ bạc và đồ sứ. Cô đang ăn mặc không phù hợp, nhưng ngoài điều đó ra, chuyện này cũng giống như ngày xưa vậy. Chỉ là một bữa tiệc. Không có gì khác. Chẳng hại gì cả.
“Có đúng vậy không?"
Miriam quay sang chỗ Julie đứng lúc nãy, nhưng lại thấy một người khác.
“Có đúng vậy không?” chàng trai trước mặt cô nhắc lại kèm theo nụ cười đúng mực.
“Cái gì đúng vậy không?” Miriam hỏi, liếc mắt quanh bếp lần nữa.
“Holger Munch là bố cô? Ngài sĩ quan cảnh sát? Ông ấy là chuyên viên điều tra án mạng đúng không?”
Miriam thấy hơi khó chịu trước câu hỏi. Cô đã nghe nó rất nhiều lần, đã phải đối phó với nó từ hồi nhỏ - Bố nó là cảnh sát đấy, chúng mình không được nói gì với Miriam đâu - nhưng khi nhìn thẳng vào mắt chàng trai vừa nêu câu hỏi, cô nhận ra anh ta hỏi thật lòng, không ám chỉ gì. Cô đã không còn là đứa trẻ tám tuổi cô đơn một mình ngoài sân chơi của trường. Chàng trai mặc áo sơ mi trắng đeo kính mắt tròn, ánh mắt ân cần chỉ lộ vẻ tò mò, không chứa đựng ẩn ý nào.
“Phải, ông ấy là bố tôi,” Miriam nói, lần đầu tiên sau một thời gian dài cô cảm thấy thật ra nói thế cũng chẳng sao.
“Tuyệt thật,” chàng trai đeo kính tròn nói, nhấm nháp ly rượu, vẻ như muốn nói gì đó, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
“Phải, tuyệt thật,” Miriam nói, lại một lần nữa đưa mắt nhìn qua mép ly rượu.
“Vậy cô làm gì?” chàng trai hỏi.
“Ý anh là sao?” Miriam nói, hơi đề phòng. Cô lập tức thấy hối tiếc.
Chàng trai ngượng ngùng và hơi lúng túng. Anh ta chỉ cố bắt chuyện; có thể anh ta thậm chí còn đang muốn tán tỉnh cô, một chuyện anh ta rõ ràng chẳng có nhiều kinh nghiệm hay tài năng. Cô gần như bắt đầu thấy tiếc thay cho anh ta khi anh ta đứng đó, siết chặt ly rượu, hy vọng tối nay sẽ gặp may. Anh ta duờng như cũng lạc lõng như cô, cái áo sơ mi trắng đóng thùng trong chiếc quần được là phẳng phiu và đôi giày na ná đôi giày Ý đắt tiền, bóng láng nhưng thật ra không phải, chỉ là đồ nhái rẻ tiền. Cô lắc đầu với chính mình, xấu hổ vì nhận xét vừa rồi. Nhiều năm trước, cô cũng từng nằm trong số những người ngồi trên bậu cửa sổ ngậm thuốc trên môi; bây giờ, cô đã có thể phân biệt một đôi giày Scarosso thật với đồ nhái.
“Tôi là một bà mẹ," cô hòa nhã nói. “Tôi từng học báo, và có lẽ sẽ quay lại với nó, nhưng ngay lúc này, tôi chỉ là một bà mẹ toàn thời gian.”
“Ồ, phải rồi,” chàng trai đeo kính tròn nói, có vẻ hơi thất vọng.
Miriam Munch là một cô gái đẹp, không thiếu những bữa tiệc thú vị hay những lời mời mọc. Tuy nhiên, thường chỉ cần câu Tôi có một đứa con gái sáu tuổi là đã đủ khiến người ta cụp đuôi lên đi. Chưa nói gì đến chuyện cô còn có bạn trai nữa.
“Vậy anh làm gì?” cô hỏi, vẫn hòa nhã, nhưng giờ anh ta có vẻ giống quả bóng xì hơi và đã bắt đầu tìm kiếm đối tượng khác.
“Cậu ấy rất giỏi thiết kế poster, Jacob nhỉ?”
Và đột nhiên anh ta đã ở đây.
“Jacob, đây là Miriam; Miriam, đây là Jacob bạn anh. Anh thấy là hai người đã gặp nhau rồi, tuyệt thật.”
Anh ta mỉm cười, nháy mắt với cô.
“Ồ, vậy ra cô ấy là người mà anh…” chàng trai đeo kính tròn nói; anh chàng có vẻ hơi xấu hổ và rất muốn bỏ đi.
“Có lẽ tôi cần thêm ly nữa,” Jacob lẩm bẩm, chỉ vào ly rượu rồi biến mất.
“Cô ấy là người đó? Kiểu như…?” Miriam mỉm cười.
“Ôi, em biết mà,” anh ta nói, cuời khẽ. “Mà này, em mặc đẹp đấy. Thật dễ chịu khi thấy ở đây cũng có người có phong cách.”
“Cảm ơn anh,” Miriam hơi nhún gối đáp.
“Vậy thì?” anh ta nói.
“Sao cơ?” cô hỏi.
“Em không thấy ở đây hơi đông à?”
“Quá đông ấy chứ.” Cô cười khúc khích.
“Anh nghe nói dưới Internasjonalen có món margarita khá tuyệt.” Anh ta mỉm cười.
“Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nói điều này" - Miriam bật cười “nhưng ngay bây giờ em thật sự muốn uống chút tequila.”
“Vậy thì chúng ta sẽ làm thế.” Anh ta nháy mắt với cô, đặt ly xuống bệ bếp và bình tĩnh dẫn cô xuyên qua đám đông ồn ào.