Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Tôi thu thập mọi thứ. Đó là nghệ thuật mua vũ khí mà không khiến người khác nghi ngờ. Dây thừng, dao đi săn, thạch tín, thuốc ngủ - những thứ này thì mẹ tôi có vô số luôn. Rất nhiều trong số đó tôi sẽ không dùng đến, nhưng việc thu thập đã trở thành bắt buộc. Ngày nào tôi cũng nghĩ đến việc thiêu cháy Lyndee. Tôi không mua bật lửa mới vì tôi đã có một chiếc màu hồng cùng một hộp diêm. Liệu tôi có đủ sức nhìn không hay sẽ không chịu nổi mà nôn thốc nôn tháo.

Có những ngày, thấy Lyndee trong thị trấn đang cười cợt tán tỉnh kẻ nào đó, tôi quyết định sẽ theo dõi nhất cử nhất động và từng sự thay đổi sắc thái trên gương mặt đẹp đẽ của cô ta. Những ngày khác, khi thấy chán nản, tôi lại chỉ muốn kết thúc thật nhanh chóng và sạch sẽ. Cô ta không nên tồn tại trên đời này nữa. Không thể để một kẻ giết người nhơn nhơn đi lại như vậy. Điều đó làm tôi vô cùng khó chịu. Trong khi quan sát cô ta, tôi cũng tự nhìn lại mình, từ phần da xung quanh móng tay đến hai bên miệng. Ở cổ và sau hai tai tôi có vài vết vẩy nhỏ. Ngày nào tôi cũng phải quan sát cô ta. Để đảm bảo chắc chắn. Chẳng ai có thể quá chắc chắn về chuyện gì cả.

Những khi không bận quan sát Lyndee, tôi loanh quanh trong nhà để tìm giấy khai sinh của mình. Giờ thì tôi đã hiểu vì sao mẹ lại không muốn cho tôi xem. Mẹ không muốn tôi biết tên cha mình. Nhưng hiện giờ tôi cần có giấy khai sinh để thi lấy bằng lái xe và mở tài khoản ngân hàng. Sau bao ngày sục sạo, tôi đã tìm thấy nó trên gác mái. Nó được kẹp giữa một cuốn sách cùng rất nhiều thứ đồ khác của mẹ tôi. Đó là một cuốn cẩm nang du lịch châu Âu. Cuốn sách đã cũ nát, ố vàng và quăn mép. Tôi tự hỏi liệu có phải mẹ đã lên kế hoạch cho một chuyến đi xa trước khi sinh tôi không. Có thể là đi cùng quý ngài thị trưởng Delafonte. Nhưng ai quan tâm chứ? Giờ tôi đã có giấy khai sinh rồi. Mẹ tôi khai tên ông ta vào phần thông tin người cha. Tôi không hiểu lý do vì sao mẹ làm vậy, trừ khi mẹ muốn dùng thông tin này như một thứ vũ khí để chống lại ông ta. Vậy ra mẹ tôi không hề ngu ngốc, mà chỉ có vấn đề về tâm thần thôi.

Tôi gọi từ cửa hàng để lên lịch hẹn làm bài kiểm tra lấy bằng lái xe. Đây là việc cần thiết lúc này. Tôi cần chuẩn bị đường lui cho mình. Tôi mất đến hàng tuần trăn trở việc làm sao để cô lập được Lyndee. Có nên chuốc thuốc mê không? Hay dụ cô ta ra chỗ nào đó? Liệu cô ta có đi một mình không? Tôi đã chuẩn bị sẵn cho mọi khả năng có thể xảy ra. Kế hoạch A. Kế hoạch B. Kế hoạch C. Điều cần thiết là phải lập ra sẵn cả tá kế hoạch thay thế phòng khi có biến. Vào ban đêm, tôi không thể nào ngủ nổi khi “hố đen sự sống” vẫn còn thức và cựa mình gây tiếng động. Tôi chỉ có thể chợp mắt một chút vào ban ngày còn ban đêm gần như là thức trắng để ủ mưu tính kế, hoặc suy ngẫm về chiếc quan tài bé nhỏ trong bếp lò, về thi thể nhỏ bé ở góc phòng của mẹ. Xương và máu đã hiện diện trong “hố đen sự sống” này. Những đứa trẻ chết vì sự tàn ác của người lớn. Ôi cái tàn nhẫn, ích kỷ! Tôi chỉ không nghĩ tới chuyện kết liễu Lyndee khi có Judah ở bên. Cậu ấy như có khả năng xua tan hết mọi thù hận trong tôi, thay thế nó bằng một thứ năng lượng tích cực. Nhưng bây giờ cậu ấy không còn ở bên tôi nhiều như trước nữa. Bố cậu ấy thường lái chiếc xe tải lớn bóng loáng đến đón cậu. Mỗi lần như vậy, chiếc xe lăn của Judah lại được gấp gọn gàng và gương mặt cậu lại sáng bừng. Nhìn cảnh ấy, tôi vừa ganh tị vừa mừng cho cậu. Trong thâm tâm, tôi luôn muốn Judah có được mọi thứ cậu ấy muốn và sống thật hạnh phúc.

Tôi nằm trên giường, nhắm chặt hai mắt lại để không thấy những cái bóng đang nhảy nhót trên trần nhà. Bên cạnh tôi là một chai clorofom mua ở chỗ Mo. Năm trăm đô la được khoảng gần 30ml. Nhưng quan trọng là Mo không hỏi gì đến chuyện tôi định làm gì với thứ này. Tôi mở mắt ra và nhặt cái chai lên, đưa lên ngang mặt hít thử nhưng không hề có mùi gì hết. Chai thuốc đã được niêm phong nên không bị chảy ra ngoài. Clorofom có thể chẳng phải sự lựa chọn hoành tráng vào thời điểm này, nhưng đôi khi muốn thành công lại cần đến những nguyên liệu khiêm nhường.

Khi mặt trời ló dạng tôi mới bắt đầu ngủ, chỉ khoảng vài tiếng trong lúc ngôi nhà trở nên yên ắng. Lúc này, Lyndee Anthony hẳn đã thức dậy và đang ăn sữa chua dâu mà cô ta mua về chất đống trong tủ lạnh, rồi sau đó thay đồng phục để chuẩn bị cho ngày làm việc mới ở chỗ rửa xe. Hôm nay sẽ là ngày cuối cùng của cô ta. Hôm nay sẽ là một ngày tốt lành.

Đến trưa, tôi thức dậy và thay đồ. Tôi đến nhà kho trước để chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, rồi ghé qua chỗ rửa xe để kiểm tra chắc chắn là Lyndee có ở đó.

Nhìn qua cửa sổ, tôi thấy cô ta đang nói chuyện với một khách hàng. Cô ta trả tiền thừa và chỉ về phía máy pha cà phê, nơi khách hàng có thể ngồi chờ trong khi xe của mình được đẩy vào máy rửa và lau khô bởi hai cậu chàng nghiện ngập là Jeremy và Coops. Hai cậu này học cùng trường với tôi. Tôi khẽ chạm vào dải cao su trên tay trong khi quan sát cô ta, đột nhiên tôi bị choáng vì chuyện mình sắp làm. Có cảm tưởng như tôi đang nhìn vào chính mình từ một cao điểm lạ lẫm nào đó. Thật lạ lùng. Cũng chính tôi đây, mới vài tháng trước còn là một cô gái nhút nhát, cái gì cũng e sợ, nhưng bây giờ đã hoàn toàn khác - quyết liệt và nguy hiểm. Tôi thấy sợ con người mới này của mình. Tôi quay về nhà chờ đến chiều. Đến sáu giờ thì trời bắt đầu đổ mưa. Cơn mưa này nằm ngoài kế hoạch của tôi. Tôi sợ rằng mưa xuống sẽ khiến việc lôi cơ thể Lyndee vào trong rừng trở nên khó khăn hơn. Nhưng cuối cùng, tôi quyết định rằng dù trời có mưa hay không cũng vẫn phải mang cô ta vào căn lều ấy.

Cách nơi Lyndee sống khoảng hai dãy nhà là một công viên nhỏ giáp với rừng cây. Nói là công viên cho sang chứ thực ra đó chỉ là một khu đất bụi bặm với một chiếc xích đu và một đường hầm màu vàng nâu nhô ra từ sàn gỗ. Lũ trẻ trong khu phố chẳng còn chơi ở đó nữa. Trên thân cầu tụt đầy những từ ngữ tục tĩu được vẽ lên bằng sơn và bên trong cầu tụt lúc nào cũng có bao cao su đã qua sử dụng. Đám thanh niên choai choai thường đến đây chè chén đến tận khuya. Đến lúc họ tới tôi sẽ rời đi.

Trong suốt ba tuần liền, tôi đã gửi thư tình giả mạo cho Lyndee. Tôi thường bỏ vào trong hộp thư - một chiếc phong bì trắng đơn giản đề tên cô ta - hoặc rình cơ hội lẻn vào phòng nghỉ để thư lại ở chỗ của cô ta nếu cô ta nghỉ làm. Trong thư, tôi đóng giả là một người đàn ông tên Sean có đứa con trai đã chết đuối từ bốn năm trước. Sean rất đồng cảm với Lyndee và tỏ lòng ngưỡng mộ thái độ vững vàng của cô trước phản ứng tiêu cực từ giới truyền thông. Sean tâm sự với cô ta về thái độ nhạo báng mình nhận được từ bạn bè và người thân khi họ đổ lỗi cho anh ta về cái chết của con trai. Ban đầu chỉ có Sean viết thư cho Lyndee, nhưng sau đó anh ta khuyến khích cô ta hồi âm cho mình... để cả hai có thể tìm hiểu về nhau. Cô có thể để lại thư cho tôi ở cầu tụt tại công viên gần Thames. Trong vòng một ngày sau khi nhận được bức thư cuối cùng của Sean, Lyndee đã hồi âm lại bằng một lá thư dài ba trang được đính bằng băng keo vào mặt dưới cầu tụt. Chữ viết tay của cô ta nhìn rất trẻ con, mọi dấu chấm trên chữ “i” đều được thay bằng những vòng tròn nhỏ. Cô ta không hề nhắc tới Nevaeh mà chỉ toàn viết về sự đau khổ của bản thân, về sự bất công mà cô ta đã phải đương đầu. Việc Lyndee không đề cập đến đứa con gái đã chết càng khiến tôi căm ghét cô ta hơn. Tôi đã cố tình viết thật dài về con trai của Sean, đồng thời cũng yêu cầu cô ta kể về Nevaeh. Nhưng cô ta hoàn toàn lờ đi chủ đề con gái và chỉ liên tục nói về bản thân. Càng lúc tôi càng điên tiết hơn khi đọc thư cô ta.

Nếu là Judah, cậu ấy chắc sẽ bảo vệ Lyndee bằng cách nói rằng cô ta đang cô đơn và không muốn nói về Nevaeh. Nhưng những lá thư của cô ta lại sặc mùi dâm dục. Cô ta rõ là đang tán tỉnh Sean trong khi đóng vai là một người mẹ yếu đuối đang chìm trong đau khổ. Steve đã chia tay với Lyndee gần như ngay sau khi cô ta được ra tù. Anh ta nói cô ta đã mang đến quá nhiều bê bối cho cuộc đời mình. Steve sau đó đã chuyển ra khỏi ngôi nhà họ thuê chung để đến sống cùng Genevieve Builo, người trong mộng của anh ta thời trung học. Lúc này, Lyndee rất cần một người hùng ở bên để cùng sát cánh trước tâm bão khinh miệt của người đời và con mắt soi mói của truyền thông. Vì vậy, tôi đã quyết định trở thành người hùng ấy. Trong khoảng một hai tuần đầu thư từ qua lại, cô ta còn nán lại đợi ở công viên xem “Sean” có đến lấy thư không. Nhưng rốt cuộc cô ta cũng bỏ cuộc khi phải chờ đợi vô vọng trong mưa và trở về nhà cùng lá thư của tôi trong ba lô. Tôi vẫn luôn ngạc nhiên là vì sao cô ta không hề mảy mảy thắc mắc hay nghi ngờ điều gì. Nhưng hiện tại tôi đã thấu hiểu được vấn đề - đó là người ta thường hay phớt lờ mọi dấu hiệu cảnh báo khi bị khát khao làm mờ mắt. Vậy nên tốt hơn là đừng bao giờ quá khao khát điều gì.

Khi Lyndee tới thì trời đã tối. Cô ta không nói với ai là mình đến đây và cô ta sợ truyền thông sẽ lần ra. Họ sẽ nói những điều kinh khủng về tôi nếu họ biết tôi đang sống vui vẻ. Cô ta đã nói thế trong lá thư cuối cùng. Tôi đồng ý và đáp lại rằng nên bí mật gặp gỡ. Chúng tôi thỏa thuận sẽ gặp nhau tại nhà kho trong rừng. Men theo con đường gần công viên, đi khoảng gần một cây số là tới. Tôi mỉm cười khi nhìn thấy ánh sáng màu vàng từ chiếc đèn pin của cô ta qua những tán cây.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.