Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 2094 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
353, Lưu Đại Hùng

❊ ❊ ❊

"Tôi bảo cậu đóng vai chính, xem có được không? Cậu muốn diễn thế nào cũng được!" Là vàng thì không thể mục nát, Lý Hòa ngược lại chẳng lo Châu Tinh Tinh sau này không nổi, dù sao phong cách "vô li đầu" của cậu ta cũng sắp chín muồi rồi.

Cảm giác thành tựu khi nâng đỡ một kẻ trong mắt người khác chỉ là đồ bỏ đi cũng có sức hút với anh.

Châu Tinh Tinh vươn cổ, ngẩng đầu hỏi: "Thật ạ?"

Cậu ta vốn tưởng rằng bộ "Phích Lịch Tiên Phong" sẽ là cơ hội để nổi tiếng, nhưng những vai diễn hiện tại vẫn chỉ là kiểu nhân vật nhỏ nhoi làm nền ở thành phố, tính cách và số phận đều rất giống nhau. Cậu ta cuối cùng cũng không kìm nén nổi nữa.

Đáng tiếc cậu ta chỉ là một diễn viên nam phụ xuất sắc.

"Lừa cậu thì tao được lợi lộc gì hả thằng nhóc!" Lạt Bá Toàn mất kiên nhẫn, kết quả bị Lý Hòa trừng mắt một cái, liền lập tức cười hòa ái: "Tất nhiên rồi, lão tử lấy đức phục người, lấy đức phục người nha, trước tiên ký hợp đồng với các cậu, sau này phát lương theo tháng, trẻ già không lừa! Mọi người đều có bảo đảm, phải không?"

Lý Hòa cầm lấy hợp đồng trên bàn nhìn thoáng qua, nói: "Ba năm thì thiếu thành ý quá, kiểu gì cũng phải ký mười năm chứ?"

"Mười năm. Chỉ mười năm thôi." Lạt Bá Toàn sai người phía dưới sửa lại hợp đồng.

Châu Tinh Tinh và Ngô A Đạt cứ thế mơ mơ màng màng ký vào bản khế ước bán thân.

Lý Hòa lại nhìn sang Quan Hiểu Lâm và Lưu Gia Linh bên cạnh, không biết sắp xếp thế nào.

"Hai người có công ty ký hợp đồng chưa?"

Quan Hiểu Lâm chỉ vào Lạt Bá Toàn lạnh lùng nói: "Tôi bị vị tiên sinh này bắt cóc tới đây một cách vô lý, những lời lẽ và hành vi vô trách nhiệm của ông ta đã tổn hại nghiêm trọng đến tôi, tôi sẽ bảo lưu quyền kiện tụng."

Ý rất rõ ràng, tức là nói về hành vi của ông, tạm thời tôi không truy cứu, nhưng tôi có quyền sau này truy cứu trách nhiệm của ông về việc này.

"Cái cô này, đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!" Lạt Bá Toàn nổi cáu.

"Câm miệng." Lý Hòa hơi không vui với Lạt Bá Toàn, sau đó nói với Quan Hiểu Lâm: "Cô Quan, tôi xin lỗi cô. Cô có thể đi rồi."

Quan Hiểu Lâm không ngờ thoát thân lại dễ dàng như vậy, nghi hoặc đầy mình đứng dậy, đối mặt với Lý Hòa chậm rãi đi ra ngoài, đợi đến cửa xác định an toàn rồi, liền lập tức xoay người chạy biến chỉ trong vài bước.

"Hai người là muốn quay phim thật à?" Lưu Gia Linh lên tiếng hỏi trước.

Lý Hòa gật đầu khẳng định: "Đúng vậy. Cô muốn quay phim không?"

Lưu Gia Linh nói: "Năm nay tôi vừa quay một bộ phim truyền hình, hợp tác với TVB. Nhưng tôi thực sự muốn quay điện ảnh. Hai người không phải lừa đảo đấy chứ?"

Lý Hòa nói: "Cô có thể tạm thời chưa cần ký hợp đồng, cứ ở lại chỗ chúng tôi quan sát dần dần là được."

"Được. Vậy ngày mai tôi tới xem thử nhé?"

"Được."

"Vậy tôi đi trước nhé?"

Lý Hòa lại gật đầu, vẫy tay về phía cửa cười nói: "Cô cứ tự nhiên."

"Vậy tôi đi thật nhé?" Lưu Gia Linh đã đi đến tận cửa vẫn còn xác nhận lại. Lúc bắt người thì hung hãn như vậy, sao lúc đi lại có thể dễ dàng thế này?

Lý Hòa lần này không nói gì, vẫn mỉm cười gật đầu, nhìn cô ta cũng vội vàng bỏ chạy như Quan Hiểu Lâm.

"Người phụ nữ này rõ ràng là dùng kế lạt mềm buộc chặt! Ngày mai mà gặp được cô ta mới là lạ đấy." Lạt Bá Toàn không ngốc.

Lý Hòa không thèm để ý tới Lạt Bá Toàn, chỉ nhìn sang Trần Khả Hân hỏi: "Hay là cậu thử ở đây xem? Quay phim mà, có gì khó đâu. Thế gian không việc gì khó, chỉ sợ người lòng không kiên."

"Vậy tôi thử xem sao?" Trần Khả Hân thấy Lý Hòa dễ nói chuyện như vậy, có chút động tâm. Cậu ta muốn thử cảm giác làm đạo diễn. Cứ làm giám chế mãi, biết bao giờ mới ngóc đầu lên được. Lạt Bá Toàn là đại ca xã hội đen thì đã sao, chỉ cần cho tiền là làm được.

Giới điện ảnh Hồng Kông có ai là trong sạch đâu?

Cũng đâu chỉ mình Lạt Bá Toàn là đại ca.

"Chàng trai trẻ, có tiền đồ!" Lý Hòa vui vẻ vỗ vai cậu ta. Dù sao cũng từng nghe cái tên này, sau này chắc cũng lăn lộn khá khẩm đấy.

Trần Khả Hân vui mừng nói: "Cảm ơn đã chiếu cố."

"Tôi tên Du Nãi Hải, làm việc ở TVB cũng bình thường thôi. Nhưng sư phụ tôi rất lợi hại, ông ấy tên Vi Gia Huy." Biên kịch bắt đầu tự giới thiệu, trở thành một biên kịch độc lập là ước mơ của cậu ta.

"Ồ." Lý Hòa bày tỏ chưa từng nghe qua cái tên Du Nãi Hải, chỉ hơi có ấn tượng với Vi Gia Huy. Sư phụ lợi hại thì đồ đệ chắc cũng không tệ, bèn cười nói: "Được, nhưng cậu không dễ nghỉ việc ở TVB đâu nhỉ?"

Du Nãi Hải nói: "Tôi chỉ là chân chạy vặt thôi. Chẳng ai để ý đâu."

Lạt Bá Toàn sảng khoái ném hợp đồng tới trước mặt cậu ta, nói: "Vậy thì ký tên đi."

Du Nãi Hải nhanh nhẹn ký tên mình vào.

Lý Hòa nói: "Các người quay phim gì tôi không quản, các người thích quay thế nào thì quay thế đó."

Lạt Bá Toàn cuống lên, sao có thể để mặc cho họ làm càn!

Vừa định lên tiếng đã bị Lý Hòa ngắt lời: "Việc chuyên môn thì giao cho người chuyên môn làm. Người đã mời đủ chưa? Có nhà sản xuất chưa? Có người lồng tiếng chưa? Có biên tập chưa? Có nhà phát hành chưa?"

Lạt Bá Toàn lắc đầu, ngượng ngùng nói: "Chưa ạ."

"Chưa có người thì mau đi mời người đi, đứng ngây ra đây làm gì." Lạt Bá Toàn hoảng hoảng hốt hốt định đi ra ngoài tìm người, Lý Hòa lại gọi anh ta lại, nói: "Ghi nhớ, là mời người, chữ 'mời' viết thế nào chắc rõ chứ? Dùng thái độ gì chắc cũng rõ chứ? Còn dám làm trò bắt cóc tống tiền nữa, thì sau này tự chơi một mình đi. Tôi không chơi với anh nữa. Rõ chưa?"

Lạt Bá Toàn gật đầu lia lịa như bổ củi, nịnh nọt nói: "Tiên sinh Lý, ngài yên tâm, sau này nhất định làm theo chỉ thị của ngài!"

Mười triệu đô la Mỹ tiền nhập vào công ty điện ảnh anh ta còn chưa kịp cầm nóng tay, không hề muốn đuổi đi vị đại gia này.

Ôm được cái đùi to đâu có dễ!

Khúm núm tiễn Lý Hòa đi xong, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngày này trời cao trong vắt, Lý Hòa vẫn như thường lệ đi dạo cùng Hà Phương.

Hà Phương đột nhiên vui vẻ nói với Lý Hòa: "Anh nghe xem có phải có tiếng òng ọc không?"

"Đúng là có tiếng òng ọc." Lý Hòa áp tai lên bụng cô, hai tay xoa nắn bên trái bên phải trên ngọn núi cao của cô.

Hà Phương nói: "Anh làm gì đấy?"

"Dò tần số ấy mà. Anh xem là đài nào."

"Đồ đáng chết." Hà Phương gạt tay anh ra, lúc này mới hy vọng hỏi: "Có phải con đang nói chuyện ở bên trong không?"

Lý Hòa bắt đầu phổ cập kiến thức khoa học cho cô, nghiêm túc nói: "Đó là bảo bảo đang cử động, bởi vì bảo bảo ở trong nước ối, trong nước ối sẽ có không khí, nếu bảo bảo di chuyển thì sẽ tạo ra âm thanh, hiểu chưa?"

Hà Phương tức đến mức mặt đen lại.

Cô không biết tại sao mình lại chọn cái người đàn ông thiếu lãng mạn này!

Lý Hòa đưa cô đến bệnh viện kiểm tra tim thai, khi nghe thấy tiếng tim thai đập thình thịch của con, anh thế mà không nhịn được mà lau nước mắt.

Hà Phương lại cười bảo anh không có tiền đồ, một gã đàn ông đầu đội trời chân đạp đất mà chỉ biết khóc.

Lạt Bá Toàn mặt mũi bầm dập đi tới, Lý Hòa nhìn vòng băng gạc quấn trên đầu anh ta, cười muốn điên.

"Này, anh bị sao vậy?"

Lạt Bá Toàn khóc, nói: "Tiên sinh Lý, cơ ngơi của tôi ở Trung Hoàn đều bị người ta đập phá hết cả rồi, công ty điện ảnh của chúng ta cũng bị người ta đập tan tành."

Không biết là do thân thể đau hay là đau xót vì mất mát tài sản, khóc đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.

Vu Đức Hoa đang ở Đại lục, anh ta chỉ có thể tới tìm Lý Hòa để chủ trì công đạo.

Lý Hòa cố nhịn cười, hỏi: "Biết ai làm không?"

Nhìn bộ dạng này của Lạt Bá Toàn, muốn không cười cũng khó.

"Là Lưu Đại Hùng!" Lạt Bá Toàn khóc càng to hơn, người này anh ta không đắc tội nổi!

Chỉ cần nghĩ đến chuyện báo thù vô vọng, thậm chí còn có chút tuyệt vọng. Người này ở Hồng Kông có quyền có thế, anh ta đâu dám cứng đối cứng!

Trừ khi là thực sự không muốn sống nữa!

Hoặc là đã chuẩn bị sẵn tinh thần bỏ xứ mà đi!

"Sao lại đắc tội với ông ta?" Lý Hòa cuối cùng cũng biết đây không phải là đùa.

Lạt Bá Toàn mang theo sự bi phẫn nói: "Tôi cũng không rõ nữa! Ông ta còn phái người tới cảnh cáo nói không được mở công ty điện ảnh nữa!"

"Gọi điện cho Thẩm tiên sinh, bảo ông ấy tới."

Lý Hòa bây giờ thực sự chẳng sợ ai, dùng tiền đập cũng có thể đập chết người.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:487
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.