Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 2130 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
428、Chuyện cười

❊ ❊ ❊

Bữa cơm tất niên đêm ba mươi do Đại sứ quán Trung Quốc tại Ukraine chủ trì. Người chủ trì bữa tiệc tối là Đại sứ tại Ukraine Trương Hi Vân. Họ thay đổi truyền thống chiêu đãi khách khứa tại đại sứ quán trước đây, địa điểm tổ chức được chuyển sang Khách sạn Quốc tế Kiev. Gần 1000 người bao gồm các lãnh đạo lớn nhỏ trong đảng, chính quyền, quân đội Ukraine, sứ giả các nước tại Ukraine, đại diện các cơ quan vốn Trung Quốc, Hoa kiều, người Hoa và du học sinh Trung Quốc đã tới tham dự.

Trương Hi Vân hớn hở ra mặt, trước nay ông ta chưa từng thấy cảnh tượng như thế này, bởi vì muốn bày ra vẻ xa hoa thì cần phải có tiền!

Tại đại sứ quán ở các quốc gia khác, Hoa kiều, người Hoa và các doanh nghiệp vốn Trung Quốc thường đông đảo và khá giả hơn, các hội đồng hương và các đoàn thể của Hoa kiều nhìn chung đều tích cực tài trợ cho các buổi liên hoan kiểu này.

Thế nhưng ở cái nơi Ukraine này, Hoa kiều và người Hoa khá ít, không thể tài trợ, cho nên trước đây đều là đại sứ quán tự bỏ tiền túi, từ trước đến nay các buổi liên hoan của đại sứ quán đều chỉ là kiểu làm cho có, quy mô nhỏ lẻ.

Nhưng lần này không giống trước, bởi vì có vị "Đại gia Lý" lắm tiền nhiều của đã cung cấp tài trợ cho hoạt động này. Lý Hòa phóng khoáng bao trọn Khách sạn Quốc tế Kiev!

Lý Hòa tiết kiệm cho họ một khoản kinh phí, lại còn có thể tổ chức hoành tráng hơn, đại sứ quán tất nhiên là rất hài lòng!

Để khớp với thời gian múi giờ Đông Tám của Trung Quốc, thời gian tổ chức bữa tiệc tối được chọn vào lúc 5 giờ chiều giờ Ukraine.

Đại sảnh giăng đèn kết hoa, không khí hân hoan vui mừng, cùng đón Tết năm Mùi.

Đại sứ Trương Hi Vân trước tiên theo quy định mà phát biểu bài diễn văn nhiệt huyết. Ông ca ngợi trong năm qua, Trung Quốc và Ukraine qua lại thường xuyên, giao lưu và hợp tác trong các lĩnh vực tiếp tục phát triển mạnh mẽ. Hoạt động lần này không chỉ là để chúc mừng ngày Tết truyền thống của Trung Quốc, mà còn là để chúc mừng mối quan hệ hữu nghị truyền thống giữa hai nước Trung - Ukraine.

Lý Hòa ngồi bên dưới nghe mà cảm thấy toàn là lời nói ngược. Tình hữu nghị đúng là không tệ, những người Trung Quốc bọn họ đã trở thành công dân thế giới, lén lút dọn sạch gia sản nhà người ta.

Tại buổi chiêu đãi, tất nhiên không thể thiếu các tiết mục ca múa nhảy nhót tưng bừng.

Ngay sau đó, "Vút—— Bùm!" Theo một tiếng nổ lớn, pháo hoa như mũi tên lao thẳng lên không trung, mang theo tiếng rít xé không khí sắc bén, hú lên rạch ngang màn đêm. Khi tiếng rít dần nhỏ lại, "Bùm", âm thanh vang dội bốn phía, rực rỡ đến chói mắt.

Pháo hoa được đốt lên đã thắp sáng bầu trời đêm thủ đô Kiev.

Bất kể là người bản địa hay người nước ngoài, hay là những người như Lý Hòa, đều ùa ra phố để cùng chiêm ngưỡng cảnh đêm rực rỡ trên bầu trời này.

Đây là pháo hoa được mua bằng tiền tài trợ của Lý Hòa, vận chuyển hàng không từ trong nước sang. Trong mười mấy phút chỉ nghe tiếng vút vút, đã nổ bay mất hơn một triệu.

Lý Hòa nghiễm nhiên trở thành nhân vật chính của bữa tiệc này. Phó Thủ tướng Ukraine - Tịch Nhã Khoa Phu đích thân nâng ly về phía Lý Hòa: "Ông Lý, vì tình hữu nghị, cạn ly."

Ông ta nghĩ đến một người Trung Quốc không quản vạn dặm xa xôi đến Ukraine để đưa tiền, đưa lợi ích cho mình, lo lắng đến nát cả lòng vì cái túi tiền của mình, đây là tinh thần gì?

Đây là tinh thần chủ nghĩa quốc tế, đây là tinh thần... !

Một người cao thượng, một người thuần túy, một người có đạo đức, một người thoát khỏi những thú vui thấp kém, một người có ích cho việc làm giàu của ông ta!

"Cạn ly." Lý Hòa mỉm cười nâng cốc. Tập thể quan liêu của đất nước này tham lam từ đầu đến cuối, tham lam không có điểm dừng. Sau này, vị Tổng thống thứ tư là Yushenko muốn chỉnh đốn, trước tiên chọn quả hồng mềm để bóp, giải tán toàn bộ 230 nghìn cảnh sát giao thông trên cả nước cùng một lúc, nhưng kết cục cũng chẳng giải quyết được gì.

Lý Hòa cũng rất vui khi họ tham lam, họ dám nhận thì ông dám đưa.

Sau Tết, mọi người lại bắt đầu công việc. Việc hàng ngày của Lý Hòa là tổng hợp thông tin tình báo của tất cả mọi người, sau đó quyết định những gì có thể thu mua, những gì không, cuối cùng là ký tên duyệt chi tiền.

Viên Minh và những người khác không biết kiếm đâu ra một chiếc mô-tơ cũ, khiêng về phòng rồi, cả đám người quây quanh nhìn.

Lý Hòa cũng tò mò bước tới nhìn một cái, trên đó có rất nhiều vết gỉ, chỉ có vết gỉ trên nhãn mác là đã bị mài mòn đi: "Mô-tơ của Đức à? Hình như là trên thiết bị khoan PCB."

Trương Văn Úc nói: "Cái này chúng tôi tìm thấy trong một phân xưởng cũ ở nhà máy mũi khoan Vilnius, đã hỏng rồi."

Lý Hòa cười nói: "Hỏng rồi còn mang về làm gì?"

Lưu Bảo Dụng xúc động nói: "Hỏng rồi chúng tôi cũng phải mang về nghiên cứu! Chúng tôi chỉ muốn biết người Đức đã chế tạo mô-tơ tốc độ cao 350 nghìn vòng như thế nào!"

"Khoảng cách đúng là lớn thật." Lý Hòa cũng giống như những người này, trong lòng không dễ chịu chút nào. Mô-tơ là một bộ phận của máy công cụ, loại phổ biến ở trong nước là 60 nghìn vòng, công nghệ mô-tơ vẫn còn đang dậm chân tại chỗ, ông chỉ có thể an ủi: "Chậm rãi thôi, rồi sẽ đuổi kịp thôi."

Câu này chính bản thân ông nói ra cũng không tự tin. Ngành công nghiệp máy công cụ khó mà đuổi kịp nếu chỉ dựa vào việc di dời và nhập khẩu công nghệ; nó chắc chắn phải dựa trên cơ sở thực tiễn khổng lồ và tích lũy dữ liệu nền tảng thì mới không ngừng thực hiện sự tiến hóa về công nghệ. Cứ khăng khăng dựa vào nhập khẩu mà thiếu đi nghiên cứu và tích lũy cơ bản nhất thì không ổn.

Viên Minh bẻ ngón tay nói: "Những cái khác khoan hãy nói, như hệ thống, đóng gói, độ chính xác, chúng ta đều chưa bàn tới. Chỉ nói đến những linh kiện đơn giản nhất trong các bộ phận như rơ-le, điện trở, tụ điện, đi-ốt, đầu nối dây... những thứ đơn giản nhất như vậy mà cái nào của chúng ta đạt chuẩn đâu? Đáng ghét nhất là những thứ đơn giản như ổ cắm giao diện mà chúng ta cũng phải nhập khẩu! Các đồng chí à, chuyến đi này tôi cảm thấy nhục nhã quá!"

Không so sánh thì không biết, so sánh mới thấy giật mình!

Bí thư Lưu Nghi Vĩ của Tập đoàn Thông tin Điện tử nói: "Công nghệ Đông Âu đã như thế này rồi, huống chi là Anh Mỹ, càng không thể so sánh."

Lý Hòa thở dài, đứng dậy vỗ tay: "Được rồi, mọi người cũng không cần than thở. Chẳng phải việc chúng ta đang làm ở đây chính là vì để đuổi kịp sao? Mấy ngày trước khi chúng ta dọn sạch Viện Nghiên cứu Vật liệu Siêu cứng, chẳng phải đồng chí Trương Văn Úc cũng nói rồi sao, ít nhất chúng ta đã có thể tạo đột phá ở các bộ phận chức năng, mấy thứ như đầu lắc kép, đầu phay góc... chỉ cần có thời gian là chúng ta cũng tự làm ra được."

Lưu Bảo Dụng và những người khác thở phào nhẹ nhõm, chỉ biết gật đầu. Sau khi nhận ra khoảng cách này, mọi người càng nghiêm túc hơn đối với việc "đào" chuyên gia Liên Xô. Chỉ cần là nhân vật cấp trọng lượng, họ đều đích thân đi mời, đích thân đảm bảo đãi ngộ.

Hạ quyết tâm, chỉ cần có thể "vắt kiệt" được bộ não của mấy vị chuyên gia Liên Xô này, thì có coi như cha ruột mà phụng dưỡng cũng chẳng sao.

Người từ trong nước đến ngày càng nhiều, Tuyến đường sắt Á - Âu mới dù chưa thông suốt hẳn cũng đã được Trung Quốc tận dụng, tuyến giao thông đường sắt quốc tế này về cơ bản toàn là hàng hóa của người Trung Quốc. Đứng trước cửa khách sạn Kiev, nhìn dòng người qua lại trên phố, toàn là những người Trung Quốc da vàng.

Gần đây lại lan truyền vài câu chuyện cười. Đoàn đại biểu chuyên gia thép tạo hình nguội Liên Xô, bao gồm Viện Nghiên cứu Kim loại Ukraine và đại diện của Mã Cương, đã sang Trung Quốc thăm và đạt được thỏa thuận hợp tác kỹ thuật với Viện Nghiên cứu thép tạo hình nguội thuộc Viện Nghiên cứu Sắt thép Trung Quốc. Khi những người trong đoàn đại biểu Ukraine đang phấn khích chuẩn bị kiếm bộn tiền, thì kết quả lúc quay về lại phát hiện người trong viện nghiên cứu của họ đã chạy sạch, phòng thí nghiệm và kho bãi đều bị Nhà máy Cán thép Kim Lăng của Trung Quốc dọn sạch sành sanh.

Những người trong đoàn đại biểu Viện Nghiên cứu Kim loại Ukraine tìm đến chính phủ Ukraine, nhưng câu trả lời của chính phủ Ukraine rất rõ ràng: "Các người phải đi tìm Moscow, viện nghiên cứu của các người từ trước đến nay đều do Moscow quản lý."

Người của Nhà máy Cán thép Kim Lăng lúc này vẫn chưa đi, đã mời nhóm đại biểu đang ủ rũ này qua. Họ lịch sự đảm bảo rằng: "Nhân dân Trung Quốc luôn mở rộng vòng tay chào đón các vị."

Những người này không còn nơi nào để đi, dứt khoát đi theo người của Nhà máy Cán thép Kim Lăng luôn.

Phó Tỉnh trưởng tỉnh Lỗ Đông kiêm Hiệu trưởng tạm quyền Đại học Lỗ Đông theo kế hoạch chuyến thăm năm ngoái, dẫn đầu đoàn đại biểu đến thăm Viện Nghiên cứu Vật liệu Siêu cứng Ukraine. Kết quả, máy bay hạ cánh không có người đón thì chớ, đến tận cửa đơn vị người ta, phát hiện cũng trống huơ trống hoác.

Họ đành phải đến đại sứ quán để nghe ngóng tình hình trước. Sau khi biết tin đã bị Lưu Bảo Dụng và những người khác dọn sạch, Hiệu trưởng Đại học Lỗ Đông là Lý Thụ Tài liền cuống lên ngay tại chỗ: "Phòng thí nghiệm vật liệu tinh thể của trường chúng tôi là phòng thí nghiệm trọng điểm quốc gia, vẫn còn đang trong quá trình xây dựng đấy, các anh dọn đi rồi thì chúng tôi lấy đâu ra chỗ mà học hỏi kinh nghiệm đây!"

Lưu Bảo Dụng vỗ ngực đảm bảo: "Không sao, đến Viện Nghiên cứu thứ Năm của chúng tôi không phải cũng như nhau sao."

Đoàn đại biểu Lỗ Đông đành phải bỏ cuộc, hôm sau liền về nước.

Tập đoàn Lam Tinh chuyên bán chất tẩy rửa cũng đã tới. Trong khách sạn Kiev, họ đắc ý khoe khoang với mọi người rằng chỉ cần 200 nghìn đô la Mỹ là có thể mua được thiết bị vốn cần 2 triệu đô la Mỹ, quả là chiếm được món hời lớn!

Tổng giám đốc Nhậm Kiến Tâm vốn hy vọng mọi người khen ngợi kỹ thuật đàm phán của mình, trong số những người Trung Quốc, hiếm ai biết mặc cả như ông ta!

Thế nhưng ánh mắt mọi người nhìn họ cứ như nhìn mấy thằng ngốc.

Ánh mắt đó rõ ràng đang nói: "Bị thần kinh à?"

Tập đoàn Lam Tinh sau đó cuối cùng cũng tìm hiểu ra lẽ, hóa ra họ đúng là lũ ngốc thật!

Dưới sự chỉ dẫn của người am hiểu, Nhậm Kiến Tâm dứt khoát xé bỏ hợp đồng cũ, trong đêm sắp xếp người gửi tặng hai mươi nghìn đô la Mỹ cho Chủ tịch Ủy ban Năng suất Liên Xô - Delagonzov. Trong tình huống mà ngay cả bản thân ông ta cũng không dám tin, sau đó chỉ tốn một nghìn đô la Mỹ là đã mua được lô thiết bị này.

Khiến ông ta kinh ngạc đến ngây người, mở rộng tầm mắt, nói gì cũng không chịu về nước nữa, trở thành một thành viên thường trú tại Ukraine.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:519
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.