Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1985 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
407、Cái phúc không hưởng được

❊ ❊ ❊

Bia uống nhiều quá, Lý Hòa buổi tối không muốn ăn cơm nữa, chỉ ghé vào quán vỉa hè gọi một bát mì đao cắt, ăn đến mức mặt mũi bóng nhẫy dầu mỡ.

"Ông chủ, cho tôi một bát."

Lý Hòa ngẩng đầu lên, "Thằng nhãi này, sao không đi chực ăn thêm mấy bữa cơm chỗ Bình Tùng, đến chỗ tôi làm gì."

"Anh, những thứ này anh lo cho em rồi, trong tay em còn có chút tiền tiêu vặt, món ngon nào em chưa từng được ăn chứ."

Phùng Lỗi thừa hưởng gen tốt của Thường Tĩnh, tướng mạo cực kỳ khôi ngô.

Âu phục kẻ ô, đầu tóc chải chuốt bóng mượt, vóc người gầy gò cộng thêm đôi mắt chưa nói đã cười kia, đủ sức làm mê mẩn không ít cô gái mới chớm biết yêu.

Lý Hòa cười hì hì, "Bình Tùng mà nghe thấy chắc tức chết mất, nó nghe tin cậu tới, đã sớm sắp xếp tiệc tùng rồi đấy."

Ông chủ bưng bát mì lớn đến, Phùng Lỗi né người một chút, rút đôi đũa từ trong ống đũa ra, "Em biết, nhưng mà, em có việc muốn thương lượng với anh."

"Chẳng phải nói là tối sẽ đi tìm tôi sao?" Lý Hòa húp hết sợi mì cuối cùng, dừng đũa, lau miệng sạch sẽ, rồi vô thức châm một điếu thuốc.

Phùng Lỗi rút từ trong túi ra một cái ví da to bằng lòng bàn tay, đẩy về phía Lý Hòa, "Anh, anh xem cái này thế nào?"

"Da à?" Lý Hòa sờ một cái liền nhận ra ngay.

Phùng Lỗi gật đầu, "Da nhân tạo đấy, anh xem này, loại này bề mặt nhẵn bóng, tinh tế, mượt mà, lại chống thấm nước, chống bẩn, chẳng thua kém gì da cao cấp cả. Em muốn chuyên sản xuất loại da này, cung cấp cho các nhà máy sản xuất túi xách, có triển vọng không anh?"

"Cũng được đấy." Lý Hòa nghe nó nói vậy, cố ý dùng móng tay cào nhẹ một cái, "Muốn làm thì làm thôi, còn đến hỏi tôi làm gì?"

Phùng Lỗi ấp a ấp úng nói, "Anh, cái này phải dùng ngoại tệ ạ."

"Đã nói với các cậu bao nhiêu lần rồi, thiếu ngoại tệ thì đi tìm Hoàng Bỉnh Tân, Thông Thương Ngân Hàng của họ chuyên làm việc này mà."

Phùng Lỗi nói, "Anh, không phải, em có đi tìm rồi, lão Hoàng bảo số lượng cần hơi nhiều, phải có anh đồng ý mới được."

Lý Hòa cười hỏi, "Bao nhiêu?"

"Chỉ riêng một cái máy căng da đã tốn hơn hai mươi vạn rồi, đô la Mỹ ạ." Trong lòng Phùng Lỗi hơi thấp thỏm, nói năng cẩn trọng từng chút một.

Lý Hòa mất kiên nhẫn nói, "Đừng dề dà nữa, nói con số tổng đi."

"Em tính rồi, cộng thêm máy kéo giãn, máy bào mỏng, linh tinh các thứ nữa thì tầm khoảng bảy mươi lăm vạn đô la Mỹ." Phùng Lỗi nói xong, sợ Lý Hòa không đồng ý, vội vàng bổ sung thêm, "Anh, anh chưa thấy đâu, em đi dọc từ Giang Môn tới đây, đâu đâu cũng là xưởng giày, xưởng túi xách. Loại da này của chúng ta mà ra lò thì không lo không bán được hàng, em đảm bảo một năm hoàn vốn."

"Được rồi, tôi biết rồi."

Phùng Lỗi không chắc chắn hỏi, "Anh, anh đồng ý rồi ạ?"

Lý Hòa gật đầu, "Tôi sẽ nói với Hoàng Bỉnh Tân một tiếng, ngày mai cậu đến tìm ông ấy đi."

"Cảm ơn anh, cảm ơn anh." Phùng Lỗi tất nhiên mừng rỡ vô cùng.

"Đừng vội mừng, lãi suất tôi sẽ cố gắng bảo ông ấy ưu đãi cho cậu, nhưng trả nợ bằng Nhân dân tệ hay đô la Mỹ thì để ông ấy quyết định, cái này tôi không can thiệp, các cậu tự thương lượng với nhau." Cả hai bên đều là cơ nghiệp của Lý Hòa, bên nào chịu thiệt cũng không hay.

Phùng Lỗi nói, "Đến lúc đó hàng của em cũng có thể xuất khẩu, em sao cũng được hết."

Ăn uống xong xuôi, húp cạn nước trong bát, trả tiền cho ông chủ rồi cậu ta vội vàng rời đi.

Màn đêm buông xuống, bầu trời đêm mê hoặc khiến người ta say đắm. Sự tồn tại của màn đêm không làm thế gian yên tĩnh lại, trái lại còn trở nên náo nhiệt hơn.

Không ít người lũ lượt ra khỏi nhà, có những phụ huynh dẫn theo trẻ nhỏ đi dạo, có những người già cầm vợt đến tập thể dục, cũng có những người đến tập khí công. Khí công luôn khoác lên mình tấm màn bí ẩn, dưỡng sinh bằng khí công suốt những năm qua luôn là một chủ đề nóng.

Cái thứ gọi là "khí" rốt cuộc có tồn tại hay không, tập khí công có tác dụng gì không, chính bản thân Lý Hòa cũng không nói rõ được, không thể phủ nhận, cũng chẳng thể khẳng định.

Nhưng có một điều anh biết rõ, trong lòng anh đang có một luồng trọc khí, thậm chí là rất nhiều oán khí.

Buổi tối, anh nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được, cảm thấy nằm tư thế nào cũng không thoải mái. Anh bất đắc dĩ chỉ đành ngồi dậy, cầm lấy một cuốn Liêu Trai, cho dù cuốn Liêu Trai này đã đọc qua mấy lượt rồi, cũng không ảnh hưởng đến việc anh đọc thêm lần nữa.

Hồi nhỏ, anh thích nhất là hồ ly trong Liêu Trai, nằm mơ cũng nghĩ đến việc nuôi một con hồ ly như vậy, không chỉ có thể bầu bạn chơi đùa với mình, mà sau khi lớn lên còn có thể biến thành vợ để cùng mình đi ngủ.

Sau đó nuôi thêm mấy con nữa, để chúng biến thành mấy người vợ, thế là có thể lấy được nhiều vợ hơn.

Thật là chuyện tốt biết bao!

Ban ngày nằm mơ cũng chẳng mơ thấy được chuyện tốt như vậy.

Đến khi lớn lên mới biết đây là một giấc mơ không thể thực hiện. Từ xưa đến nay, mối nhân duyên giữa hồ ly và con người không phải là hiếm gặp, vấn đề lớn nhất của tình yêu xuyên chủng tộc này chính là cấu tạo cơ thể khác biệt.

Sáng hôm sau, Lý Hòa rửa mặt chải đầu xong xuôi, bước ra khỏi cửa phòng. Trần Đại Địa hỏi, "Hay là ăn sáng trước nhé?"

Lý Hòa lắc đầu, "Không nuốt nổi, ông tự ăn đi."

Trần Đại Địa vỗ vỗ vai anh nói, "Chúng ta quen biết nhau lâu thế này rồi, cậu đối đãi với tôi như anh em ruột thịt. Tôi nói vài câu, cậu đừng giận, tâm khí cậu cao quá rồi. Đã sống trên đời thì phải có tinh thần chứ. Cậu như thế này, làm cho những người quan tâm đến cậu và những người cậu quan tâm nhìn vào đều không dễ chịu. Có đúng không?"

"Cảm ơn." Lý Hòa rời khách sạn, cứ cảm thấy có việc gì đó chưa làm nhưng lại chẳng có việc gì để làm, lòng dạ bồn chồn, toàn thân không được tự nhiên.

Con người mà, không có nỗi khổ nào không chịu được, chỉ có cái phúc không hưởng nổi mà thôi.

Cuối cùng anh lái xe đến bệnh viện, anh muốn đi xem Hà Chiêu Đệ, anh vẫn không sao buông bỏ được cô ấy.

Anh còn chưa kịp quanh quẩn trước cửa hai bước, Hà Chiêu Đệ đã trông thấy anh, "Sao anh lại tới đây?"

Lý Hòa không tự nhiên nói, "Tôi đến xem các người có cần giúp đỡ gì không? Các người chân ướt chân ráo ở đây, kiểu gì cũng phải mất một giai đoạn để thích nghi."

Hà Lão Tây trên giường chào hỏi, "Không sao, không sao. Tôi thì không dám nói, chữ to bằng đấu cũng không biết một chữ, ra đường là mất phương hướng. Nhưng Chiêu Đệ thì không vấn đề gì, đừng thấy nó là con gái, chứ cái hồi đi tàu thuyền, đi mười ngày nửa tháng là chuyện thường, nó biết đọc bản đồ, trên bản đồ không tìm thấy thì cũng biết hỏi người ta."

Ông có quyền tự hào, con gái nhà ông một đứa bằng mấy đứa con trai nhà người ta. Theo điều kiện hiện tại, thông thường người già bị bệnh, cứ nằm nhà gồng lên mà chịu, gồng qua được thì may mắn, không qua được thì đành chịu số phận.

Có mấy đứa con có bản lĩnh đưa cha mẹ già lên bệnh viện lớn trong thành phố chứ, tiền tiêu ra như nước chảy, nếu chỉ dựa vào mấy đồng cày ruộng thì căn bản không chịu nổi sự tiêu tốn này.

Lý Hòa phụ họa theo, "Cô ấy là người có bản lĩnh."

Hà Lão Tây nói, "Đúng vậy, đúng vậy, cũng không phải tự khen đâu. Nó ấy à, làm việc không tiếc sức..."

"Đây, ăn quả táo mà ngậm miệng lại đi, suốt ngày cứ nói nhăng nói cuội." Hà Chiêu Đệ không muốn cha đẻ nói thêm nữa.

Lý Hòa nói, "Cha cô nói là sự thật đấy."

Hà Chiêu Đệ hỏi, "Anh ăn sáng chưa, em dẫn anh đi ăn sáng."

"Chưa." Đột nhiên nhìn thấy Hà Chiêu Đệ, Lý Hòa lại thấy đói bụng. "Vậy đi ngay thôi, đợi chút." Hà Chiêu Đệ thu xếp đồ đạc Hà Lão Tây cần dùng đặt vào chỗ ông có thể với tay tới.

Một lát sau cô thu xếp xong xuôi, liền gọi Lý Hòa đi ra cửa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:519
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.