Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 2008 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
370、Công trái

❊ ❊ ❊

"Cậu xem thử đi, có ý kiến gì không." Quách Đông từ trong cặp tài liệu cầm tay lấy ra một chiếc bìa kẹp hồ sơ.

Lý Hòa nhìn cái bìa da màu vàng có vết nước kia, rồi lại nhìn thần sắc của ba người, nhất thời rơi vào thế khó xử.

Tề Công Huân lại là người hiểu ý, gỡ ghim trên bìa hồ sơ, lấy tài liệu bên trong ra, đẩy lại về phía trước mặt Lý Hòa, cười nói: "Chẳng phải trước kia cậu từng đề cập tới một phương án ngòi nổ laser sao, đây là một bài luận văn mà bọn tôi sắp đăng trong kỳ tới, cậu xem thử xem, có ý kiến gì không."

Lý Hòa thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không xem bài luận văn mà chỉ hỏi: "Mảng laser này, Giáo sư Ngô là chuyên gia, hà tất phải tới hỏi tôi?"

Lưu Bảo Dụng nói: "Trong việc đánh giá xu thế khoa học công nghệ quốc tế, Giáo sư Ngô đều rất khâm phục cậu đấy. Nếu không thì cái danh hiệu 'tài liệu tham khảo' của cậu đâu có gọi suông."

Lý Hòa biết không thể từ chối được nữa, đành phải đọc qua một lượt rồi nói: "Việc Newman đề xuất dùng bán dẫn làm nguồn bơm cho laser thể rắn vào những năm sáu mươi, chắc mọi người không lạ gì chứ?"

Ba người cùng gật đầu, Lưu Bảo Dụng cười nói: "Đương nhiên rồi."

"Tôi nhớ lúc tôi mới vào đại học, cũng khoảng mười năm trước, người Mỹ đã đề xuất cái gọi là laser phát xạ bề mặt, và cũng đã chế tạo thành công. Người Nhật Bản hình như đã thử nghiệm áp dụng loại laser bán dẫn này vào đĩa quang. Sau đó, kỹ thuật movd được sử dụng cùng với laser giếng lượng tử biến dạng cũng xuất hiện, điều này khiến kỹ thuật mảng ld dần trở nên hoàn thiện. Cho nên, việc laser dùng nguồn bơm diode xuất hiện cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi."

"Ý của cậu là laser mà bọn tôi đang thiết kế hiện nay không được?" Sắc mặt Quách Đông hơi tối sầm lại.

"Đúng vậy." Lý Hòa gật đầu nói tiếp: "Tôi đề nghị áp dụng laser thể rắn nguồn bơm diode, sau đó kết hợp với linh kiện dò tìm độ nhạy cao để thiết kế một loại ngòi nổ laser có khả năng chống nhiễu mạnh và độ chính xác đo khoảng cách cao."

Ngòi nổ laser trên tên lửa đạn đạo có tác dụng kiểm soát độ cao nổ của đầu đạn chiến đấu, việc này không được sơ suất, Lý Hòa nói rất nghiêm túc.

Lưu Bảo Dụng nói: "Loại laser này ở Mỹ thuộc diện hạn chế xuất khẩu phải không?"

Lý Hòa cười nói: "Người Liên Xô có mà."

"Cậu, ai da." Lưu Bảo Dụng há miệng, rồi lại thở dài, sau đó thì cười: "Cậu thực sự quá..."

Ông ta nhất thời không tìm được từ ngữ thích hợp.

Lý Hòa hỏi: "Tôi nói ra điều ông đang nghĩ trong lòng à?"

"Đây chính là mục đích thứ hai khi tôi tới đây. Đơn vị của chúng tôi là đơn vị nghiên cứu, chắc cậu cũng đoán được đại khái rồi, chúng tôi cũng không giấu cậu nữa, từ năm nay trở đi nội bộ Liên Xô rất loạn, chúng tôi đã bắt đầu đi xem thử, quả thực có không ít đồ tốt, cậu thấy chúng tôi nên xuống tay từ đâu thì dễ dàng hơn?"

Lý Hòa nghe xong lời này thì nhíu mày, không hiểu ý câu này, anh không có tin tức, cũng không có quan hệ ở Liên Xô, chuyện này làm sao có thể hỏi đến anh được?

"Ông có ý gì?"

Lưu Bảo Dụng cười nói: "Chúng tôi chỉ muốn nghe ý kiến của cậu thôi. Hơn nữa, sau thời gian dài tiếp xúc, chúng tôi phát hiện ý kiến của cậu rất thực dụng."

Tất nhiên là thực dụng rồi, vũ khí xuất khẩu kiếm được từng đống đô la, đừng nói là sướng thế nào. Thế nhưng điều duy nhất khiến họ không vui chỉ có một, đô la Lý Hòa kiếm được từ việc kinh doanh hình như còn nhiều hơn họ! Sự thật này suýt chút nữa khiến họ có chút thất vọng!

Lại nghĩ đến khoản phí lao vụ từng đưa cho Lý Hòa, giờ rốt cuộc không tiện nhắc lại nữa, nghĩ tới vẫn thấy hơi đỏ mặt, mấy ngàn đô la sao mà dám lấy ra chứ!

Họ không ngờ Lý Hòa lại biết giấu nghề đến vậy!

Lý Hòa thở dài, cuối cùng bất đắc dĩ nói: "Tất nhiên là Ukraine rồi. Để phòng bị NATO, Ukraine thực sự có rất nhiều đồ tốt, là quốc gia thứ hai trên thế giới ngoài Mỹ nắm giữ kỹ thuật chế tạo phương tiện bay siêu lớn, thân máy bay, động cơ máy bay, thiết bị trên máy bay, ví dụ như chiếc An-225 đó. Còn có xe tăng T-64, xe tăng T-84, hơn nữa Hạm đội Biển Đen cũng đang ở Ukraine."

Công nghiệp Ukraine, đặc biệt là công nghiệp quân sự, không thể dùng từ hùng mạnh để hình dung, mà phải dùng từ 'đặc biệt hùng mạnh'! Ukraine sở hữu trình độ hàng không đẳng cấp thế giới. Một phần ba công nghiệp hàng không vũ trụ của Liên Xô đều được bố trí ở Ukraine, tên lửa đẩy, tên lửa đạn đạo liên lục địa, cơ bản đều có.

Ở đó còn có hàng không mẫu hạm nữa. Hàng không mẫu hạm chính là do Ukraine lắp ráp, ngay cả Nga sau khi tan rã cũng chưa chắc đã có năng lực lắp ráp này.

Anh không biết Lưu Bảo Dụng và những người khác có chảy nước miếng không, dù sao anh thì đã chảy nước miếng rồi, nhưng anh chảy nước miếng cũng vô dụng, vì anh không tiêu hóa nổi. Bất cứ dự án trọng điểm nào liên quan đến cuộc tranh giành giữa các nước lớn đều cần đến hơn ba mươi vạn nhà cung cấp phụ trợ phối hợp, nói là dốc toàn bộ sức lực của một quốc gia cũng không hề khoa trương.

"Cảm ơn. Có thời gian về Kinh, mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm." Lưu Bảo Dụng bắt tay Lý Hòa xong liền quay người đi thẳng không ngoảnh đầu lại.

Lý Hòa thấy người không khỏe, dạo này cũng không đến công trường, rảnh rỗi lại đi dạo khắp nơi, nhưng lại nhìn thấy hai bóng người quen thuộc trên phố.

Anh lặng lẽ đi theo phía sau, đợi đến khi một trong hai người quay đầu lại, anh mới nhìn rõ.

"Lão Tứ, cậu làm cái gì đấy!"

Người xách túi trên tay quay đầu lại thấy là Lý Hòa, mừng rỡ ra mặt, hô lớn: "Nhị Hòa. Sao cậu cũng ở đây?"

Người còn lại cũng nghe thấy tiếng của Lý Hòa, cũng giống như Lưu Lão Tứ nói: "Nhị Hòa."

Lý Hòa hỏi: "Hai người làm gì ở đây?"

Một người là Lý Huy, một người là Lưu Lão Tứ.

Hai người kéo Lý Hòa ra một bên, Lưu Lão Tứ nhìn xung quanh, vỗ vỗ cái túi trong tay nói: "Bọn tôi nói cho cậu, cậu không được nói với người khác đâu nhé. Đang buôn công trái đấy."

"Cái gì? Buôn công trái?" Lý Hòa không tự chủ được mà lớn tiếng.

Lưu Lão Tứ vội vàng nói: "Nói nhỏ thôi, nói nhỏ thôi."

Lý Hòa cười nói: "Lại không phải trộm cũng không phải cướp, hai người căng thẳng cái gì, không sao đâu, có tôi ở đây rồi."

Lý Huy nói: "Nghe nói buôn bán là phạm pháp, bọn tôi nên cẩn thận chút thì hơn."

"Sao hai người lại nghĩ đến việc làm cái này?" Lý Hòa nhìn Lưu Lão Tứ hỏi: "Cậu không thu gom đồ phế liệu nữa à?"

Lưu Lão Tứ lắc đầu nói: "Tạm thời không thu, đâu có cái vé này kiếm tiền nhanh! Một chuyến đi về kiếm được mấy vạn tệ đấy. Năm ngoái tôi thấy một người Phố Giang đến tỉnh thành bọn mình, điên cuồng thu mua công trái khắp nơi, lúc đó chẳng phải tôi ở đó có một trạm thu mua phế liệu sao, còn thắc mắc, cái thứ này có tác dụng gì nhỉ. Nên tôi để tâm một chút, sau đó còn đặc biệt đi theo tới tận đây một chuyến, không xem không biết, xem rồi giật mình, cái nghề này mới đúng là cướp tiền."

Cậu ta không giấu giếm Lý Hòa chút nào.

Lý Huy nói nhỏ: "Có muốn cùng làm với bọn tôi không? Lý Long với Đại Tráng gan nhỏ, không thì bọn tôi cũng có thể dẫn cậu ấy đến."

"Kiếm được tiền rồi à?" Lý Hòa chỉ biết năm ngoái mới mở cửa giao dịch công trái, cũng từng nghe câu chuyện về Dương Triệu, nhưng không ngờ trước mắt lại xuất hiện Lưu Triệu và Lý Triệu.

Lý Huy cười hì hì nói: "Sao lại không kiếm được tiền chứ, bọn tôi thuê người đến các ngân hàng và đơn vị khắp nơi thu mua công trái, bán đi là có tiền lớn, không tốn chút công sức nào."

Lý Hòa hỏi: "Thế bây giờ hai người đi đâu?"

Lưu Lão Tứ nói: "Đi đến bộ phận kinh doanh chứng khoán ở Tĩnh An. Bán tay là lấy được tiền ngay."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:519
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.