Những cuộc phiêu lưu của Huckleberry Finn, bản trọn vẹn

Lượt đọc: 277 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Ăn sáng xong, tôi cứ muốn bàn tán về cái xác chết kia, đoán xem anh ta đã bị giết như thế nào, nhưng Jim thì không chịu. Ông ấy bảo làm thế sẽ bị vận đen đeo bám. Chưa hết, Jim còn bảo hồn ma kẻ xấu số kia có thể quay về ám chúng tôi; ông ấy lý luận rằng một người chết mà không được chôn cất cẩn thận thì dễ thành ma trơi lảng vảng hơn nhiều so với kẻ đã được "an tọa" dưới mộ. Nghe cũng có lý, nên tôi im luôn; nhưng trong đầu tôi cứ luẩn quẩn chuyện đó, cứ ước giá như mình biết ai là kẻ thủ ác và tại sao hắn lại ra tay.

Chúng tôi lục lọi đống quần áo tìm được, thấy tám đô la tiền bạc khâu kín trong lớp lót của một chiếc áo khoác cũ. Jim đoán là đám người ở ngôi nhà kia đã ăn cắp chiếc áo, vì nếu biết có tiền ở trong thì họ đã chẳng dại gì mà bỏ lại. Tôi bảo, chắc là họ cũng giết luôn nạn nhân ấy chứ, nhưng Jim chẳng muốn đả động đến chuyện đó nữa. Tôi mới bảo:

“Này, ông cứ bảo là vận đen. Thế mà hôm nọ khi tôi nhặt được bộ da rắn trên đỉnh đồi, ông đã nói gì nào? Ông bảo chạm tay vào da rắn là xui xẻo nhất trên đời. Đấy, vận đen của ông đây này! Chúng mình vừa vớ được đống đồ này, lại còn thêm tám đô la nữa chứ. Tôi ước giá mà ngày nào cũng gặp 'vận đen' như thế này, Jim ạ.”

“Cứ từ từ thôi cháu, đừng có mà đắc ý sớm quá. Nó đang đến đấy. Nhớ lời ta đi, vận đen đang đến đấy.”

Thế mà nó đến thật. Chuyện đó xảy ra hôm thứ Ba. Đến trưa thứ Sáu, khi chúng tôi đang nằm dài trên cỏ ở mỏm đồi, bỗng hết thuốc lá. Tôi quay về hang lấy thêm, thì thấy một con rắn đuôi chuông ở trong đó. Tôi đập chết nó, rồi cuộn nó lại đặt ngay dưới chân tấm chăn của Jim, trông y như thật, cứ nghĩ lát nữa Jim thấy thế chắc sẽ buồn cười lắm. Ai dè đến tối tôi quên bẵng đi mất. Lúc Jim nhảy lên giường, tôi vừa thắp đèn lên thì con rắn cái — bạn đời của con rắn tôi vừa giết — đã ở đó và cắn cho ông ấy một phát.

Jim hét toáng lên, nhảy cẫng dậy. Ánh đèn vừa sáng lên đã thấy ngay con quỷ nhỏ kia đang cuộn mình chuẩn bị tấn công lần nữa. Tôi cầm gậy đập chết tươi nó trong một nốt nhạc, rồi Jim vớ ngay cái bình rượu của ông già tôi dốc vào miệng.

Jim đi chân trần nên bị cắn ngay vào gót. Tất cả chỉ tại cái thói ngớ ngẩn của tôi, quên khuấy mất quy luật là hễ cứ để một con rắn chết ở đâu, thì con bạn đời của nó nhất định sẽ tìm đến và quấn lấy xác. Jim bảo tôi chặt đầu con rắn vứt đi, rồi lột da, nướng một miếng cho ông ấy ăn để giải độc. Tôi làm y như lời, Jim ăn xong bảo thấy đỡ hơn. Ông ấy còn bắt tôi tháo cái đuôi rắn ra buộc vào cổ tay mình, bảo thế mới linh. Sau đó, tôi lẻn ra ngoài, vứt xác mấy con rắn thật xa vào bụi rậm; vì tôi chẳng đời nào muốn Jim biết tất cả là lỗi tại mình.

Jim cứ chúi mũi vào cái bình rượu mà húp lấy húp để. Thỉnh thoảng ông ấy lại lên cơn mê sảng, quăng quật, gào thét; nhưng cứ hễ tỉnh lại là lại vớ lấy bình rượu. Chân Jim sưng to tướng, cả cẳng chân cũng vậy; nhưng rồi cơn say bắt đầu ngấm, thế là tôi đoán ông ấy ổn rồi; nhưng thú thật, thà để rắn cắn còn hơn là nốc cái thứ rượu của ông già tôi.

Jim nằm liệt giường bốn ngày bốn đêm. Sau đó thì chỗ sưng cũng lặn hết, ông ấy lại đi lại được. Tôi tự nhủ lòng mình, từ nay chừa, không bao giờ thò tay chạm vào da rắn nữa, thấy hậu quả rõ rành rành ra rồi. Jim bảo, lần sau thì tôi mới tin lời ông ấy. Ông ấy còn bảo chạm vào da rắn là cái vận đen kinh khủng đến mức có khi chúng tôi vẫn chưa thoát hết đâu. Jim thà nhìn thấy trăng non qua vai trái cả ngàn lần còn hơn là đụng tay vào bộ da rắn. Chà, chính tôi cũng bắt đầu thấy ghê ghê, dù tôi vẫn luôn cho rằng cái trò nhìn trăng non qua vai trái là một trong những việc vô duyên và dại dột nhất mà người ta có thể làm. Lão Hank Bunker hồi trước đã làm thế, còn khoe khoang nữa chứ; thế mà chưa đầy hai năm sau, lão say rượu, ngã từ trên tháp nung chì xuống, thân hình bẹt dí ra như một lớp bánh tráng vậy; người ta phải nhét xác lão vào giữa hai cánh cửa kho thóc để làm quan tài rồi chôn cất, nghe người ta đồn thế, chứ tôi không tận mắt chứng kiến. Ông già tôi kể lại thế. Nhưng dù sao thì cũng tại cái tội nhìn trăng như kẻ ngốc ấy mà ra cả.

Ngày tháng trôi qua, nước sông lại rút xuống lòng sông cũ. Việc đầu tiên chúng tôi làm là dùng thỏ lột da làm mồi câu, quăng cái lưỡi câu lớn xuống và tóm được một con cá trê to như người, dài tận sáu foot hai inch (gần 1 mét 9), nặng hơn hai trăm pound (gần 100 kg). Dĩ nhiên là chúng tôi chẳng tài nào vật nổi nó; nó mà quẫy mạnh là hất văng cả hai đứa xuống sông Illinois mất. Chúng tôi chỉ biết ngồi đó nhìn nó đập phá tơi bời cho đến khi nó chết ngạt. Trong bụng nó, chúng tôi tìm thấy một cái khuy đồng, một viên bi tròn và đầy thứ rác rưởi. Tôi lấy rìu bổ đôi viên bi ra, bên trong có một cái lõi chỉ. Jim bảo con cá chắc nuốt cái đó lâu lắm rồi, nên nó mới bọc lại thành viên tròn như thế. Tôi đồ rằng đó là con cá to nhất từng bị bắt được trên sông Mississippi. Jim bảo ông ấy chưa bao giờ thấy con nào to hơn. Giá mà đem con cá đó ra làng thì bán được khối tiền. Người ta toàn xẻ thịt mấy con cá cỡ đó ra bán theo cân ở chợ; ai cũng mua một ít; thịt nó trắng như tuyết, đem chiên thì ngon tuyệt.

Sáng hôm sau, tôi thấy quanh quẩn ở đây chán quá, muốn tìm trò gì đó cho xôm. Tôi bảo hay là tôi lẻn qua sông xem ngoài kia có chuyện gì. Jim khoái chí lắm; nhưng ông ấy dặn tôi phải đi lúc trời tối và phải hết sức cẩn thận. Rồi Jim ngồi suy nghĩ, bảo hay là tôi mặc thử mấy món đồ cũ rồi cải trang thành con gái xem sao? Ý này hay đấy. Thế là chúng tôi cắt ngắn một chiếc váy vải hoa, tôi xắn quần lên tận đầu gối rồi chui vào váy. Jim giúp tôi cài móc ở phía sau, vừa in. Tôi đội cái mũ che nắng, buộc dây dưới cằm, rồi soi gương nhìn vào cứ như nhìn qua cái ống khói bếp. Jim bảo trông thế này thì ban ngày ban mặt cũng chẳng ai nhận ra tôi là con trai. Tôi tập đi tập đứng suốt cả ngày cho quen, dần dần cũng khá ổn, chỉ có điều Jim bảo tôi đi đứng không ra dáng con gái; ông ấy còn bắt tôi bỏ cái thói cứ vén váy lên để thọc tay vào túi quần. Tôi nghe lời, làm tốt hơn hẳn.

Tôi chèo xuồng ngược lên bờ phía Illinois ngay khi trời vừa sập tối.

Tôi chèo xuồng băng qua thị trấn từ đoạn dưới bến phà một chút, và dòng nước trôi đưa tôi vào ngay phía cuối thị trấn. Tôi buộc thuyền lại rồi men theo bờ. Có ánh đèn hắt ra từ một cái lán nhỏ, nơi đã bỏ hoang từ lâu, tôi tự hỏi không biết ai đã dọn đến đó ở. Tôi rón rén tiến lại gần rồi hé mắt nhìn qua cửa sổ. Bên trong có một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi đang ngồi đan lát dưới ánh nến đặt trên chiếc bàn gỗ thông. Tôi không nhận ra mặt bà ta; bà ta là người lạ, vì ở cái thị trấn này thì chẳng có ai mà tôi không biết mặt cả. Thế này thì may quá, vì tôi cũng đang thấy nao núng; tôi bắt đầu sợ vì lỡ mình đến đây mà người ta nhận ra giọng nói rồi bại lộ thì sao. Nhưng nếu người đàn bà này mới đến cái thị trấn nhỏ bé này được hai ngày thì chắc bà ta có thể kể cho tôi nghe mọi thứ tôi muốn biết; thế là tôi gõ cửa, tự nhủ lòng mình không được quên là mình đang đóng vai một cô gái.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.